Trạch Thiên Ký
Chương 263: Người thừa kế (2)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 263 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Ta và Thánh Hậu quen biết mấy trăm năm, ta hiểu rõ con người nàng. Thế nên, ta không có bất kỳ ý kiến gì về việc Đại Chu triều do nàng thống trị. Vấn đề là, không ai có thể trẻ mãi không già, toàn bộ đại lục đều phải tính đến tương lai.
Giáo Hoàng đại nhân không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt có chút cảm thán, chậm rãi nói:
- Nếu Thiên Hải gia lại sinh ra một Thánh Hậu thứ hai, vậy việc thay thế Trần thị hoàng tộc có gì đáng nói? Vấn đề là, Thiên Hải gia không thể nào sinh ra Thánh Hậu thứ hai được nữa, thế nên Trần thị hoàng tộc phải trở lại vị trí cũ.
Trần Trường Sinh nghe vậy trầm mặc rất lâu mới hỏi:
- Dù là như thế, con vẫn chưa hiểu, vì sao sư phụ có thể đoán được ngài sẽ thay đổi chủ ý.
- Sư phụ con đồng ý cho con tới kinh đô từ hôn chính là muốn thông qua sự xuất hiện của con để nói cho ta biết rằng ông ấy vẫn còn sống, đồng thời nhắc nhở ta rằng con là truyền nhân duy nhất của môn phái.
Giáo Hoàng đại nhân lặp lại lời đã nói lúc trước:
- Bất kể ta có thay đổi chủ ý hay không, ta đều phải chăm sóc con, bằng không chẳng phải sẽ cắt đứt sự kế thừa sao? Sư phụ con là người hiểu ta nhất trên thế gian này, cho nên về điểm này, sư phụ con hiểu rõ hơn ai hết.
Ánh mắt Trần Trường Sinh có chút mờ mịt, mãi đến lúc này vẫn không thể liên hệ vị đạo nhân ở miếu Tây Ninh trấn với vị viện trưởng Quốc Giáo Học Viện nổi tiếng kia. Sau đó hắn nghĩ đến một chuyện, Giáo Hoàng đại nhân nói chăm sóc mình là để duy trì sự kế thừa của họ, nhưng ông ấy xuất thân từ Thiên Đạo Viện, còn sư phụ lại xuất thân từ Quốc Giáo Học Viện, làm sao lại thành đồng môn? Môn phái của họ rốt cuộc là gì? Hắn bèn hỏi vấn đề này.
- Thiên Đạo Viện, Tông Tự Sở, Quốc Giáo Học Viện, Thanh Diệu Thập Tam Ti, Ly Cung Phụ Viện... Ngoại trừ Trích Tinh, Thanh Đằng Lục Viện ở kinh đô chính là nơi bồi dưỡng thế hệ sau của Quốc giáo. Mà người kế thừa chính thống chỉ có ta và sư phụ của con. Cái gọi là kế thừa, đương nhiên là sự kế thừa của Quốc giáo.
Giáo Hoàng đại nhân nhìn hắn bình tĩnh nói:
- Năm đó sư phụ con suýt nữa khiến Quốc giáo đứt đoạn sự kế thừa, giờ đây con phải có trách nhiệm vực dậy sự kế thừa này một lần nữa.
Nghe vậy, sắc mặt Trần Trường Sinh tái nhợt, rất lâu cũng không nói nên lời.
Điều này không có nghĩa là tâm lý hắn quá yếu kém, chủ yếu là vì tin tức này quá đỗi kinh người.
Người thừa kế duy nhất của Quốc giáo?
Bất kể là ai, khi bất chợt biết mình có thể trở thành Giáo Hoàng đời sau đều sẽ chấn động đến mức không nói nên lời, cho dù là Họa Giáp Tiếu Trương điên cuồng nhất cũng không ngoại lệ.
Huống chi Trần Trường Sinh chẳng qua mới chỉ là thiếu niên mười lăm tuổi.
Trong điện an tĩnh, chiếc gáo gỗ lơ lửng giữa không trung, khẽ nghiêng, không ngừng trút nước vào trong chậu. Lá xanh khẽ rung, phía trên có mấy giọt nước trong suốt.
Không biết bao lâu sau, hắn từ trong sự kinh ngạc tỉnh lại, nhìn Giáo Hoàng đại nhân, hỏi:
- Đây chắc không phải là chuyện gần nhất con cần phải suy tính đâu nhỉ?
Giọng hắn khàn khàn, có chút khó nghe, rõ ràng là do quá căng thẳng mà ra.
- Ta và Mai Lý Sa còn lo lắng áp lực quá lớn, rất có thể con sẽ sụp đổ trước khi trưởng thành, nhưng hiện tại xem ra đó cũng là lo lắng thái quá.
Giáo Hoàng đại nhân lẳng lặng nhìn hắn, hai mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi thứ. Trần Trường Sinh cảm thấy thân thể và tâm hồn mình không có gì có thể che giấu, cảm giác này khiến hắn rất không thoải mái. Cũng may ngay sau đó Giáo Hoàng đại nhân dời tầm mắt, giơ tay cầm lấy chiếc gáo nước kia.
Hai trăm hơi thở trôi qua, nước trong gáo đã cạn.
Trần Trường Sinh đến lúc phải rời đi, nhưng hắn không muốn. Lúc trước hắn phát hiện mình chẳng có gì để hỏi, nhưng lúc này lại nhớ ra còn rất nhiều chuyện muốn biết. Chẳng hạn như Thiên Thư Lăng, Chu Viên, hay những vì sao. Chẳng hạn như... Quốc giáo.
Ban đầu hắn nghĩ không có gì để hỏi, sau đó lại phát hiện còn vô số vấn đề chưa có lời giải. Đối mặt với Giáo Hoàng đại nhân dường như có thể nhìn thấu mọi việc trên thế gian, Trần Trường Sinh đã trầm mặc rất lâu. Hắn tuy còn nhỏ nhưng không có nghĩa là không hiểu chuyện, biết rằng có vài vấn đề mình không thể đề cập, chẳng hạn như Tây Ninh trấn, sư huynh, hay Quốc giáo. Vậy nên hắn chỉ có thể hỏi những chuyện có thể hỏi. Chẳng hạn như Chu Viên?
Giáo Hoàng đại nhân nghe câu hỏi của hắn thì mỉm cười, nói:
- Trong Chu Viên có vài thứ rất quan trọng, con nhất định phải đảm bảo lấy được, bởi vì việc này con đại diện cho Ly Cung.
Trần Trường Sinh trực tiếp hỏi:
- Ai sẽ tranh giành với con?
Lời này nghe có chút kiêu ngạo, nhưng trên thực tế là đúng, ở Đại Chu triều ai dám tranh phong với Ly Cung? Kỳ thực trong lòng hắn đã có đáp án, chỉ có điều cần được xác nhận.
Giáo Hoàng đại nhân nói:
- Quốc giáo chia làm hai phái Nam Bắc. Nếu con đại diện cho Ly Cung đi Chu Viên, vậy người dám tranh giành với con tất nhiên là người phía Nam.
Giáo Hoàng đại nhân không nói rõ thứ quan trọng trong Chu Viên là gì, chỉ nói rằng khi Trần Trường Sinh nhìn thấy sẽ biết đó là vật hắn cần tìm. Kỳ thực Trần Trường Sinh đã đoán được vật đó là gì, chỉ có điều Giáo Hoàng do một số nguyên nhân không thể nói rõ, hắn tự nhiên cũng không tiện chủ động nhắc đến.
Nhớ tới lời Lạc Lạc nói trên cây buổi chiều, hắn biết đối thủ của mình ở Chu Viên đại khái là Thánh Nữ Phong, Trường Sinh Tông, Hòe Viện và những cường giả Thông U Cảnh.
Còn có nữ tử kia.
- Từ Hữu Dung chắc chắn sẽ tới Chu Viên chứ?
Hắn hỏi.
Giáo Hoàng đại nhân như biết được tâm tình của hắn, mỉm cười nói:
- Ngay lúc con tiến vào Thiên Thư Lăng, phía Nam đã truyền đến tin Từ Hữu Dung ở trấn nhỏ nào đó phá cảnh Thông U, còn tiến thẳng vào thượng cảnh. Nói cách khác, cảnh giới của nàng và con bây giờ hoàn toàn giống nhau, con gặp nàng ở Chu Viên nhất định sẽ rất thú vị.
Trần Trường Sinh im lặng, thầm nghĩ nếu cùng cảnh giới thì mình tuyệt đối không đánh lại được nàng. Vì vậy hắn đã trầm mặc rất lâu mới tiếp tục hỏi:
- Thu Sơn Quân thì sao? Dựa theo lời đồn đại trong thiên hạ, hắn và Từ Hữu Dung tình cảm sâu đậm, quan tâm hết mực. Nếu Từ Hữu Dung vào Chu Viên, hắn hẳn phải đi theo mới đúng chứ.
Hắn cố gắng làm cho giọng điệu của mình có vẻ bình tĩnh như thường, nhưng dù sao cũng là thiếu niên mười lăm tuổi nên giọng điệu vẫn có chút kỳ lạ, nhất là lúc nói ra bốn chữ "tình cảm sâu đậm" kia.
Giáo Hoàng đại nhân nghe thấy mùi ghen tuông, nụ cười càng rạng rỡ, nói:
- Cho nên ta nói chuyện này rất thú vị. Thu Sơn Quân mười ngày trước đã Tụ Tinh thành công, hắn không thể tiến vào Chu Viên, cho nên bất kể con và Từ Hữu Dung làm gì ở Chu Viên thì hắn cũng không có cách nào quấy rầy.
Lời nói có vẻ trêu đùa, không tương xứng với thân phận của Giáo Hoàng đại nhân, khiến Trần Trường Sinh giật mình tỉnh lại.
Đột nhiên, hắn hiểu ra trọng điểm trong lời Giáo Hoàng đại nhân, trên mặt toát ra vẻ kinh ngạc.
- Thu Sơn Quân... Tụ Tinh thành công?
- Lúc cùng cường giả Ma tộc tranh đoạt chìa khóa Chu Viên, bản thân hắn bị trọng thương. Cũng nhờ vậy mà được tạo hóa, coi đây là cơ hội để thành công phá cảnh.