Trạch Thiên Ký
Chương 300: Chàng gánh đòn gánh, thiếp xách nồi đất (p2)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 300 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Chiết Tụ hơi tái nhợt, nói:
- Giữa các chòm sao sẽ tạo thành một bản đồ. Ma tộc tin rằng mỗi người thuộc một chòm sao khác nhau, vận mệnh và tính cách sẽ chịu ảnh hưởng.
Lần đầu tiên Trần Trường Sinh nghe nói về cách lý giải này.
Lưu Uyển Nhi mỉm cười nói:
- Vật lấy hiếm làm quý, bọn ta rất hiếm khi nhìn thấy ngôi sao. Cho nên trong văn hóa thế tục, lại gửi gắm rất nhiều ý nghĩa thần bí vào các vì sao. Về phương diện này ta luôn cảm thấy cách thể hiện của loài người các ngươi có vẻ không ổn, cứ như các ngươi hận thế giới này không có Thánh Nguyệt vậy.
Trần Trường Sinh thầm nghĩ nếu không phải đọc hết Đạo Tạng, mình đại khái cũng sẽ giống như phần lớn loài người trên đại lục, không biết nơi tận cùng cánh đồng tuyết mà Ma tộc sinh sống, có một vật như Mặt Trăng tồn tại.
Ánh mắt Lưu Uyển Nhi liếc qua vai hắn, dừng lại trên mặt Chiết Tụ, nụ cười trên môi dần tắt, nghiêm nghị nói:
- Ngươi chính là con sói ấy ư? Trần Trường Sinh chú ý liếc mắt nhìn, thấy sắc mặt Chiết Tụ trắng bệch, không khỏi có chút kinh ngạc. Hắn thầm nghĩ rốt cuộc cặp vợ chồng này là ai mà lại khiến y có phản ứng như vậy?
- Nhị Thập Tam ma tướng, Nhị Thập Tứ ma tướng… Giọng Chiết Tụ có chút chua chát:
- Sao các ngươi có thể vào Chu Viên?
Trong Ma tộc, có một cặp vợ chồng rất nổi danh. Hai vợ chồng đều là đại nhân ma tướng, thực lực vô cùng bá đạo, lại cực kỳ tàn nhẫn trong truyền thuyết.
Chính là đôi vợ chồng đang đứng trước mặt bọn họ lúc này.
Mấy năm nay Chiết Tụ giết rất nhiều Ma tộc, nhưng phần lớn thời gian y chỉ là rong ruổi khắp cánh đồng tuyết. Sau nhiều ngày ẩn nấp, y mới tập kích những quân nhân Ma tộc đơn lẻ.
Ma tướng không phải là đối tượng mà y có thể đánh thắng.
Cho dù thực lực đột ngột tăng mạnh, sau khi y đột phá cảnh giới Thông U, vẫn không mong có thể chiến thắng cặp vợ chồng này.
Y không rõ, đôi vợ chồng ma tướng cường đại như vậy sao có thể vào trong Chu Viên. Phải biết Chu Viên chỉ cho phép người ở cảnh giới Thông U vào đó.
Trần Trường Sinh không ngờ cặp vợ chồng này lại là ma tướng.
Cặp vợ chồng áo vải giày rơm này, một người gánh đòn gánh, một người xách nồi đất, nhìn thế nào cũng giống như một đôi vợ chồng nhỏ buôn bán thức ăn, đâu có chút phong thái của đại tướng Ma tộc.
Lúc này, bỗng nhiên hắn chú ý tới trong đòn gánh mà người đàn ông trung niên đang gánh có một người. Đó là một cô gái trẻ, y phục đã bị xé rách, đang mặc một chiếc áo yếm màu trắng, nhưng rất kín đáo, không để lộ bất cứ chỗ nào nhạy cảm. Cô gái rất xinh đẹp, nhắm chặt đôi mắt, lông mi không động đậy, có lẽ đang hôn mê.
Trần Trường Sinh nhớ đến một chuyện, cô gái bị mình và Chiết Tụ làm trọng thương khi đang tắm trên tảng đá giữa hồ, mặc chính là bộ đồ của một tông phái ẩn thế nào đó ở phương Đông… Cô gái xinh đẹp đang hôn mê trong đòn gánh có lẽ chính là nữ đệ tử của tông phái ẩn thế phương Đông đó.
Cảnh non xanh nước biếc vốn vô cùng tươi đẹp, cặp vợ chồng đó nhìn rất hiền hòa thậm chí là chất phác. Nhưng khi họ xuất hiện, cả thế giới dường như trở nên u ám. Nhất là cô gái đang hôn mê co rúm trong đòn gánh và cô gái bị Chiết Tụ đâm xuyên cổ, lại càng khiến bức tranh này thêm phần quỷ dị.
Ma tộc được ông trời ưu ái, cơ thể có thể nói là hoàn mỹ, rất hiếm khi mắc bệnh, kinh mạch cũng hoàn hảo, có thể tu hành đủ loại pháp môn, thủ đoạn. Bọn họ không giống loài người, lúc tu hành hấp thụ không phải tinh quang, mà là một loại năng lượng thuần khiết nào đó. Ở cùng một cảnh giới, Ma tộc mạnh hơn loài người. Huống hồ cặp vợ chồng ma tướng mà họ đang đối mặt, về mặt cảnh giới chắc chắn cũng sẽ nghiền ép họ.
- Gọi người đi. Chiết Tụ nhỏ tiếng nói ở phía sau hắn.
Trần Trường Sinh hiểu ý y. Bọn họ từ thác nước nhảy xuống, là để tìm kiếm ao kiếm, đồng thời cũng là vì biết Lương Tiếu Hiểu, Thất Gian và Trang Hoán Vũ có thể có mặt ở đây.
Hai chọi hai, bọn họ chắc chắn sẽ thua. Nếu lúc này ba người Lương Tiếu Hiểu có thể kịp thời xuất hiện, có lẽ vẫn còn cơ hội thắng.
Chỉ là nên hô thế nào? Lớn tiếng kêu cứu giữa núi rừng sông nước tĩnh mịch vô thanh?
Đúng lúc hắn đang chăm chú suy nghĩ chuyện này, cánh tay Chiết Tụ thò ra từ phía sau vai, đưa cho hắn một vật.
Đó là Xuyên Vân tiễn mà quân Đại Chu thường dùng nhất, cần hai tay để phóng.
Trần Trường Sinh đón lấy Xuyên Vân tiễn, dùng một chút lực.
Vèo một tiếng, một vệt pháo hoa nở rộ giữa bầu trời xanh thẳm. Âm thanh cực kỳ vang dội truyền đi khắp bốn phương tám hướng.
Một mũi tên xuyên mây.
Sau đó, bên hồ lại yên tĩnh như cũ.
Người phụ nữ Ma tộc tên Lưu Uyển nhìn cô gái bị Chiết Tụ đâm xuyên qua kẽ ngón tay, thở dài nói:
- Đại nhân, tuy nói ngài luôn cố chấp, khinh địch mà bị thương. Nhưng bọn ta vẫn không thể trơ mắt nhìn người chết như vậy.
Ả nhìn Trần Trường Sinh, nụ cười ôn hòa lại hiện lên trên mặt, thành thật nói:
- Tiểu bằng hữu, ngươi thấy sao, chúng ta đổi người nhé?
Ngay sau lời nói của ả, người đàn ông trung niên Ma tộc tên Đằng Tiểu Minh chậm rãi xoay người, dời cây đòn gánh vốn đang đeo phía sau ra phía trước.
Trần Trường Sinh và Chiết Tụ có thể nhìn thấy rất rõ trên mặt cô gái nhân loại đang hôn mê đó thấp thoáng vài giọt nước mắt.
Chiết Tụ mặt không biểu tình. Với tính cách của y, chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa trên chiến trường, càng sẽ không đẩy bản thân vào vòng nguy hiểm.
Bất luận mỹ nữ Ma tộc lúc này đang bị kẹt ở ngón tay y có thân phận thế nào, nhưng chỉ cần trước đó ả dùng là Khổng Tước Linh thật, thì càng có tư cách trở thành bùa hộ mệnh của bọn họ.
Còn về cô gái nhân loại vẫn đang hôn mê kia, có lẽ là nữ đệ tử của tông phái ẩn thế phương Đông, thì có quan hệ gì với y?
Trần Trường Sinh cũng sẽ không làm bất cứ chuyện vô nghĩa nào. Nhưng suy nghĩ của hắn khác với Chiết Tụ ở chỗ, hắn cho rằng, nếu có thể để cô gái loài người này sống, thì việc này có ý nghĩa nhất định.
Chỉ là hắn càng rõ, khi giao chiến với Ma tộc, kinh nghiệm chiến đấu của bản thân hắn thua xa Chiết Tụ, cho nên hắn vẫn im lặng, không can thiệp vào quyết định của Chiết Tụ.
- Đổi người, các ngươi có thể giết chết bọn ta. Chiết Tụ nhìn cặp vợ chồng Ma tộc đó, nói.
Lưu Uyển Nhi nhìn hắn, nghiêm túc vô cùng nói:
- Ngươi nhất định phải chết trong Chu Viên, ta xin thề bằng danh nghĩa tổ tông. Nhưng đồng thời ta cũng sẽ thề, chỉ cần ngươi đồng ý đổi người, ta sẽ cho các ngươi nửa canh giờ để rời đi. Nếu làm trái lời thề, trời tru đất diệt.
Chiết Tụ vẫn biểu tình bất biến:
- Lời thề của Ma tộc giống với lời thề của loài người.
Lưu Uyển Nhi bình tĩnh nói:
- Làm sao mới có thể làm ngươi tin?
Chiết Tụ nói:
- Đầu tiên, ngươi phải khiến bọn ta tin rằng người phụ nữ đang bị bọn ta khống chế có đủ tư cách để các ngươi phải tôn trọng lời thề.
Lưu Uyển Nhi nhìn chồng của mình, sau đó nói:
- Nàng ta là Đại nhân Nam Khách…
- Ta không tin.
Chiết Tụ không đợi ả nói hết lời, ngắt ngang:
- Nếu ả là Nam Khách, cho dù ta và Trần Trường Sinh có chuẩn bị chu đáo đến mấy, thì vừa nãy đã chết trong hồ rồi.