Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 43: Chuyện học đường – Phần 3
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
〘Cậu bạn cùng phòng toàn trộm vặt.〙
Tiếng lách cách của bàn tính vọng trong đầu Cố Tu như tiếng kim loại va chạm. Cậu ta trộm đồ hiệu của bạn cùng phòng giàu có, nhưng lại cố tình duy trì hình tượng kẻ ham hư danh, thích trêu tức người khác để sau này có cớ gây sóng gió trong mối quan hệ tình cảm với thụ chính.
Cố Tu hiểu rõ loại người này: càng có nhiều thứ, càng không quan tâm đến chúng. Chủ nhân có thể vì một khoản tiền nhỏ mà tỏ ra hãnh diện, nhưng bạn cùng phòng của cậu ta có lẽ chẳng bận tâm đến cả số tiền khổng lồ trong tài khoản ngân hàng. Vậy mà trộm vài bộ quần áo thì có nghĩa lý gì?
Trong tủ quần áo của Trần Bắc Xuyên, chỉ có một góc nhỏ thường xuyên được mở ra. Phía trong là những bộ quần áo mới toanh, vẫn còn nguyên tem mác và bao bì.
Ha, thế này thì trộm không phải dễ như trở bàn tay sao? Những bộ quần áo bị vứt bỏ kia đáng lẽ nên trao cho những người thực sự cần chúng.
Lần trước, khi Trần Bắc Xuyên về đột ngột, Cố Tu đang định trộm đồ thì bị phát hiện. Trong lúc hoảng hốt, cậu ta chỉ kịp túm được một thứ nhỏ xíu, chưa kịp nhìn rõ đã vội nhét dưới gối.
Đến tối, khi Cố Tu đi ngủ mới phát hiện đó là một đôi tất mới. Vì là đồ mới nên cậu chẳng bận tâm, cứ để đó vậy.
Sáng hôm sau, khi Cố Tu ra ngoài hẹn hò với thụ chính, cậu mặc một chiếc áo phông và quần lửng đơn giản, phối với đôi tất đen nhạt và dép thể thao. Từ đầu đến chân đều đơn sơ, chẳng khác gì kẻ chán đời.
Nhìn mình trong gương, Cố Tu thở dài tiếc nuối: "Haizz, giá mà mình mặc đôi tất cao cấp của thụ chính thì đẹp trai hơn biết bao."
【...Tất?】 007 bỗng nhiên ngập ngừng, 【Cách cư xử của ký chủ thật quá sức tưởng tượng.】 Phải mất một lúc lâu, nó mới tiếp tục nói: 【Thôi, thôi, cứ mặc kệ. Hình tượng hám hư danh của anh đã ăn sâu vào lòng người rồi. Tối nay trọng tâm là gây tổn thương cho thụ chính.】
Cố Tu đút hai tay vào túi quần, bước đi lười nhác. Anh nhìn thấy vệt ánh sáng cam còn sót lại sau tòa giảng đường, thở dài: 【Lại là loại xung đột tầm thường của dòng truyện này.】
007 không nhịn được cãi: 【Nói như thể anh không muốn được điểm thưởng ấy!】
Cố Tu nhếch môi cười.
007 tiếp tục nói: 【Đằng sau còn có chuyện say xỉn nữa đó! Đây không phải là xung đột tầm thường, mà là cốt truyện kinh điển trong tiểu thuyết tình cảm, độc giả thích lắm.】
【Đợi đã, đợi đã... Đừng nói nữa.】 Cố Tu đột nhiên biến sắc, ôm tay xoa xoa, 【Phi phi phi, xúi quẩy! Xúi quẩy!】
Cảm giác vừa kỳ lạ vừa quen cứ dâng lên, càng nghĩ càng thấy xui xẻo.
*
Tối đó, mối quan hệ giữa thụ chính và Cố Tu bắt đầu lặng lẽ chuyển biến.
Thụ chính ngồi ở bàn khác không xa, nghe thấy cuộc trò chuyện của Cố Tu và nhìn thấy vẻ yếu đuối được che giấu sau lớp vỏ cứng cỏi của Quý Nịnh. Từ giây phút đó, chàng trai bình thường ấy đã chiếm được một phần trái tim cậu thiếu niên.
Sau này, sự quan tâm của thụ chính dần trở thành ám ảnh, rồi biến thành mong muốn chiếm hữu không thể kiểm soát.
Quán lẩu bình dân, bàn ghế bày trên vỉa hè, trải một lớp màng nhựa mỏng để ngăn dầu mỡ. Quán lẩu tối mùa hè đông nghịt người, Quý Nịnh bị không khí náo nhiệt cuốn hút, lén liếc nhìn Cố Tu nhiều lần như thể giới thiệu bạn trai với bạn bè. Cậu dẫn Cố Tu đến chỗ các bạn cùng phòng.
Cố Tu mặc đơn giản nhưng không hiểu sao Quý Nịnh lại cảm thấy anh đẹp trai hơn thường lệ.
Chỉ là người đàn ông xuyên sách đã khẳng định với cậu rằng Cố Tu cực kỳ ghét và bài xúc phạm đồng tính luyến ái, hơn nữa sẽ không ngần ngại thể hiện sự ghê tởm trước mặt bạn bè.
"Quý Nịnh, qua đây!" Một người bạn cùng phòng tinh mắt đứng dậy, nhiệt tình chào Quý Nịnh, để ý đến người bên cạnh cậu ta. Đôi mắt sáng lên, "Ối, đây là thanh mai trúc mã của cậu đấy à? Đẹp trai quá! Tớ nhớ cậu ta là sinh viên xuất sắc khoa máy tính đúng không? Thật ghê gớm."
Ba người bạn cùng phòng của Quý Nịnh đều là trai thẳng, mỗi người đều đi cùng bạn gái. Chỉ có Quý Nịnh là mang theo một cậu thanh mai trúc mã cùng giới, khiến mọi người không khỏi trêu chọc.
Cố Tu cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên những người trai thẳng. Cậu ngồi xuống chỗ trống, lơ đãng đáp: "Cũng tạm thôi, cấp ba là thời của tôi, giờ thì tụt dốc rồi, ngày nào cũng chỉ chơi game."
"Thế cậu thích chơi game gì?"
Chủ đề của các trai thẳng đơn giản, bắt đầu từ game, rồi đến hẹn cùng chơi, sau đó nói đến bóng rổ.
Cố Tu vốn là kẻ thích nổi tiếng, sở thích thể thao của cậu đều được rèn luyện qua robot, nhưng đối phó với mấy sinh viên đại học thì quá đủ. Cậu gật đầu: "Được thôi, lần sau cùng chơi bóng."
Chủ đề dần chuyển sang trêu chọc cặp thanh mai trúc mã.
"Ký túc xá chúng ta chỉ có Quý Nịnh là không thích vận động, suốt ngày ru rú trong phòng vẽ."
"Lần sau Quý Nịnh phải đến xem bóng rồi nhỉ? Có người cần tiếp nước đó, hahaha."
"Đến lúc đó hai cậu sẽ bị trêu chọc cho xem, hai cậu còn có chút gì đó... dễ thương gì nhất ấy nhỉ?"
"Khoảng cách chiều cao dễ thương nhất!" Bạn gái của một nam sinh tiếp lời, đôi mắt sáng rực nhìn cặp thanh mai trúc mã trước mặt, cười tủm tỉm: "Quý Nịnh nếu đeo kính áp tròng và trang điểm một chút chắc chắn sẽ là đại mỹ nhân, Cố Tu cũng là một chàng trai siêu cấp đẹp trai..."
Quý Nịnh cố gắng kiềm nén nụ cười, liếc trộm thấy Cố Tu nhăn mặt tỏ vẻ ghét bỏ, kiên quyết chống lại những lời trêu chọc ngầm: "Tôi không phải gay, Quý Nịnh cũng không phải, đừng nói bậy."
Sắc mặt Quý Nịnh khẽ biến đổi, cứng đờ hai giây rồi gượng cười: "Đúng vậy, các cậu đừng nói linh tinh."
Cô gái nhận ra sự rung động giữa hai người, đặc biệt là ánh mắt của Quý Nịnh luôn dán chặt vào Cố Tu, liền dùng khuỷu tay thúc bạn trai tiếp tục trêu chọc Cố Tu.
"Ở đại học, không khí tự do và cởi mở, đủ loại người kỳ lạ đều có. Thích người cùng giới cũng không sao, đa số bạn bè và giáo viên đều rất bao dung..."
"Đúng vậy, đúng vậy, Cố Tu cậu có nghe câu này chưa, gọi là... 'gay chân chính trốn sâu trong tủ kính'? Gay chân chính mới liều lĩnh che giấu bản thân, điên cuồng bài xúc phạm đồng tính luyến ái. Hahaha."
Quý Nịnh lộ vẻ lo lắng, sợ Cố Tu tức giận, vẻ mặt khó xử nói: "Các cậu đừng nói nữa."
"Tôi chỉ là nghĩ gì nói đó thôi." Sắc mặt của Cố Tu cũng không mấy tốt, "Tôi chỉ cảm thấy đồng tính luyến ái thật ghê tởm."
007 im hơi lặng tiếng bỗng nhiên xuất hiện, thì thầm: 【Nghe anh chàng phát ngôn tồi tệ kia, thụ chính trông có vẻ tủi thân đến mức sắp khóc rồi kìa.】
【......】Cố Tu cạn lời, 【Cưng còn ra vẻ hả hê nữa nhỉ.】
007 lập tức nghiêm túc trở lại: 【Tôi đang báo cáo tình hình của thụ chính cho anh, đoạn này diễn rất tốt.】
Quý Nịnh vì những lời ác ý mà tinh thần mơ màng, lơ đãng đưa tay lấy muỗng ở mép nồi lẩu.
Cố Tu thấy chiếc móc trên muỗng vừa vặn gác lên mép nồi kim loại, đoán chắc sẽ bỏng tay nên theo phản xạ kéo tay Quý Nịnh lại.
Sắc mặt cậu vẫn bình tĩnh, nhưng hành động quan tâm cũng chân thành...
Quý Nịnh không kịp phản ứng với khoảnh khắc tiếp xúc đó, ngây người một lát rồi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh của Cố Tu. Hàng mày hơi nhíu lại kia quen lắm, nhưng cảm giác lại khác hẳn.
— 【Thế nào rồi?】
Fan nam xuyên sách của cậu vẫn luôn quan tâm đến động thái của cậu.
— 【Cậu tuyệt đối đừng quá đau lòng vì Cố Tu! Thôi thì thôi! Người tiếp theo sẽ ngoan hơn!】
Quý Nịnh: 【Anh yên tâm đi, tuy Cố Tu không thích con trai nhưng cậu ấy vẫn rất tốt và đặc biệt với tôi!】
Gửi xong tin nhắn, Quý Ninh cất điện thoại, nhìn nồi dầu sủi bọt ùng ục, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
Khu phố ẩm thực bên ngoài trường vẫn nhộn nhịp đến tận nửa đêm, sinh viên đại học tràn đầy năng lượng đi đi về về không ngớt, sôi động từ bữa tối đến bữa khuya rồi chuyển sang các quán karaoke hoặc tiệm net hoạt động thâu đêm.
Đến bảy giờ tối, bữa lẩu này mới ăn được nửa chừng.
"À đúng rồi." Chàng trai là nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật đột nhiên lên tiếng, "Tối nay phải kiểm tra ký túc xá đúng không? Đồ đạc của chúng ta đã dọn dẹp xong chưa?"
Hai người bạn cùng phòng vừa nghe xong mới sực tỉnh, vẻ mặt ngà ngà say, đầu óc mơ hồ. Cả ký túc xá bốn người chỉ có Quý Nịnh là đáng tin cậy, khẽ cười nói: "Yên tâm đi, trưa nay tớ về đã dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ ký túc xá rồi."
"Wow, Nịnh Nịnh cậu đúng là thiên sứ nhỏ mà!"
"Hahahaha, các huynh đệ thật là có phúc lớn... Không, Cố Tu có phúc lớn, haha."
Điện thoại trong túi Cố Tu rung lên mấy cái.
Trong thế giới tiểu thuyết này, Cố Tu chỉ là kẻ trai đểu từng là chồng cũ của thụ chính, các mối quan hệ xã hội khá đơn giản. Ngoài thụ chính yêu mà không được ra thì chỉ có tình địch công chính. Cậu lấy điện thoại ra xem, không có ai tìm mình, nhóm tân sinh viên mấy trăm người liên tục hiện tin nhắn mới.
Nhóm chat vừa bắt đầu trò chuyện đã rung bần bật, ảnh hưởng đến việc ăn uống. Nên cậu trực tiếp tắt thông báo nhóm, tập trung thưởng thức nồi lẩu Tứ Xuyên nóng hổi, cay xè.
Nhóm Tân Sinh Viên Khoa Khoa Học Máy tính Và Kỹ Thuật 2022 (500)
Trong nhóm thường ngày chủ yếu là vài người cố định tán gẫu vớ vẩn. Vừa mới im ắng, đột nhiên một tài khoản chưa từng gửi tin nhắn nào xuất hiện, ảnh đại diện màu đen.
CBC⁽¹⁾: 【Khi nào Cố Tu về ký túc xá?】
Cố Tu học đại học, còn bạn cùng phòng Trần Bắc Xuyên học nghiên cứu sinh, cùng khoa nhưng không có nhiều giao thiệp. Điểm chung duy nhất là cả hai cùng khóa. Vì vậy, Trần Bắc Xuyên nghĩ có thể đối phương cũng tham gia nhóm tân sinh viên khóa 22 khi nhập học.
Hai người đã làm bạn cùng phòng được một tháng nhưng không hiểu sao vẫn không hề trao đổi thông tin liên lạc, cho thấy mối quan hệ của họ tệ hại đến mức nào.
Chỉ một câu nói đơn giản không phô trương gì của Trần Bắc Xuyên mà đã trực tiếp khiến nhóm chat im lặng bùng nổ.
【! Đàn anh CBC xuất hiện!!】
【Hả? CBC là gì? Ngân hàng à?】
【...Cậu đang cố tình khịa đấy à】
【Vãi chưởng, tôi biết rồi... Đàn anh ơi tôi sai rồi!!! [/trượt quỳ][/trượt quỳ]】
【Truyền thuyết sống xuất hiện trong nhóm nè, tranh thủ chụp ảnh chung nào】
【Đàn anh ơi, xin hỏi có thể thêm wechat không? [/đáng thương]】
【Hiểu rồi, người dũng cảm sẽ là người được trải nghiệm hotboy trường trước】
Trần Bắc Xuyên y hệt như AI mà hắn nghiên cứu, lặp lại một cách vô cảm.
CBC: 【Cố Tu có trong nhóm không? Khi nào về ký túc xá?】
Hai giây sau mới bổ sung một câu có chút tính người.
CBC: 【Có ai có thông tin liên lạc của Cố Tu năm hai không? Có thể giúp tôi hỏi cậu ấy khi nào về ký túc xá không? Tôi có việc tìm cậu ấy. Cảm ơn.】
Nhưng tính người không nhiều lắm.
Mọi người trong nhóm lợi dụng việc không cần công khai danh tính, bạo gan trêu đùa đủ kiểu, không một ai nghiêm túc trả lời câu hỏi.
【Đăng ký trở thành Cố Tu!!】
【Vậy có thể thêm wechat rồi nói chuyện tiếp không đàn anh~】
【@CBC Đàn anh có thể giúp em xem đề tài nghiên cứu được không?】
【@CBC Em định liều lĩnh thi nghiên cứu sinh của giáo sư Vương, đàn anh có thể giúp em nói vài lời tốt đẹp trước mặt giáo sư được không?】
【Xem ra đại thần được C thần tìm kiếm không có trong nhóm rồi hahahaha】
Trần Bắc Xuyên không mấy khi giao thiệp với bạn học cùng trường nhưng hình ảnh của hắn trong mắt mọi người thì khỏi phải bàn, hình mẫu sinh viên xuất sắc, lễ độ nho nhã, cần cù tự giác, sở hữu mọi phẩm chất tốt đẹp, là một tồn tại còn xa vời hơn cả "con nhà người ta".
Đến nỗi những kẻ này dần dần bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu.
Hắn khóa màn hình điện thoại, lười không muốn xem nữa.
Nếu Cố Tu không về xử lý "nội vụ", hắn cảm thấy mình có thể sẽ không nhịn được mà hất sạch đống rác trên bàn của Cố Tu lên giường người này, rồi nhét vào trong chăn.
Kể từ khi Cố Tu chuyển đến, ký túc xá ngày nào cũng bừa bộn khiến người ta không thể tập trung học tập. Hắn thường ở phòng tự học 24/24 cho đến tận giờ đi ngủ, hiếm khi hôm nay ăn tối xong liền về ký túc xá sớm.
Vì hôm nay là thứ năm, là ngày kiểm tra ký túc xá.
Đập vào mắt là một cảnh tượng hỗn độn.
Thủ phạm vẫn bặt vô âm tín.
Trần Bắc Xuyên tức giận đầy bụng, muốn trút cũng chẳng có chỗ mà trút.
Hắn cau mày thật chặt, dù có ghét bỏ đến mấy cũng chỉ có thể như một cô Tấm xắn tay áo lên, cầm chổi lên dọn dẹp.
Nửa tiếng sau, ký túc sạch tinh tươm như mới.
Đống tàn thuốc lá Cố Tu để lại, bị hắn vứt cùng với nửa hộp thuốc còn lại vào thùng rác. Đồ ăn vặt chưa ăn hết trên bàn cũng bị vứt sạch.
Gần đây việc kiểm tra ký túc xá rất nghiêm ngặt, ngoài việc vệ sinh cơ bản, giường của họ cũng không tránh khỏi.
Trần Bắc Xuyên ngẩng đầu lên, thấy giường đối diện lộn xộn như ổ chó, chăn chiếu vứt thành một đống.
Hắn bực bội trèo lên, kéo chăn của Cố Tu ra, che đi những bộ quần áo bừa bộn trên giường, cuối cùng nhấc chiếc gối cong vẹo như chính Cố Tu lên –
Rồi đột nhiên sững lại.
Một đôi tất sọc màu cà phê đen, còn nguyên tem mác nước ngoài. Đôi tất hai trăm tệ, vượt xa mức tiêu dùng của Cố Tu.
Cố Tu càng không thể tìm người mua hàng xách tay ở nước ngoài để mua loại thương hiệu sang trọng ít người biết đến mà ngay cả hàng giả cũng không có này. Dù sao thì cậu cũng là một kẻ hư vinh và nông cạn đến mức chỉ muốn mặc những logo thương hiệu nổi tiếng nhất ở vị trí dễ thấy nhất trên người, thậm chí là in lên mặt.
Trần Bắc Xuyên không thiếu tiền, nhưng cũng sẽ không cố ý mua loại tất loè loẹt này. Hắn mơ hồ nhớ rằng, đôi tất này hình như là món quà mà mẹ hắn và các chị em bạn dì khi đi mua sắm đã cố tình mua về làm quà, bất chấp ý muốn của hắn.
Hắn cũng đã quên mất mình đã nhét đôi tất này ở đâu.
Tóm lại, không thể nào là dưới gối của Cố Tu được.
___________________
Tác giả có lời muốn nói:
Tốc độ lật xe của Chiu Chiu nhà chúng ta là trong ba chương đã té sấp mặt, hai mươi chương thì ngã lăn quay nha.
Cố Tu: Không thành vấn đề đâu mà, tui có ăn trộm quần lót đâu [nhún vai]
____________________
*Chú thích:
• (1) CBC: Viết tắt tên của Trần Bắc Xuyên (Chén Běi Chuān).