42. Chương 42: Câu chuyện học đường (Phần 2)

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 42: Câu chuyện học đường (Phần 2)

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

〘“Anh đeo kính chắc chắn cũng rất đẹp trai.”〙
Vút!
Cánh tay của Cố Tu biến thành tàn ảnh, nhanh chóng kéo thứ gì đó không rõ từ tủ quần áo của bạn cùng phòng rồi ném vào góc giường tầng mình. Sau đó, cậu thản nhiên chống chân lên lan can, bắt chéo chân và vuốt tóc.
007 ngẩn ngơ nhìn chủ nhân mình không chút sợ hãi, rồi quay sang nhìn kẻ vừa bước vào cửa.
Đây là lần đầu tiên Cố Tu trộm đồ, và thời gian tính toán của cậu thật sự chính xác không chê vào đâu được.
Người mới bước vào chỉ liếc qua hành động kỳ quặc của Cố Tu, không mảy may quan tâm đến tủ quần áo của mình. Hắn đi thẳng đến chỗ ngồi, kéo ghế ra và ngồi xuống.
Ngược lại, ánh mắt Cố Tu dán chặt vào kẻ đó, dừng lại trên khuôn mặt sắc sảo, góc cạnh.
Trần Bắc Xuyên, 22 tuổi, vẫn còn vương chút vẻ thanh tú của thiếu niên, khí chất trưởng thành vừa đủ – đúng độ tuổi khiến người ta mê hoặc.
Nét sắc bén trong năm quan của hắn không thô ráp, hoàn toàn mang vẻ ngoài người phương Đông, nhưng đôi mắt lại khá nhạt, thoạt nhìn lạnh lùng như sương mù phủ trên hồ băng mùa đông.
… Đôi mắt xám.
Cố Tu đã từng nhìn qua vô số đôi mắt biến đổi dị thường trong thế giới tiểu thuyết, vốn không còn thấy lạ lẫm. Nhưng lần này, đôi mắt ấy lại khiến cậu không thể rời mắt.
Cho đến khi bị ánh mắt lạnh băng quét qua.
Cố Tu giật mình, không biết biểu cảm ra sao, chỉ cười khẩy một tiếng.
Trần Bắc Xuyên: "……"
Trực giác mách bảo không có chuyện tốt đẹp gì.
"Cậu vừa làm gì vậy?" Trần Bắc Xuyên nhíu mày, khí chất uy nghiêm vượt xa tuổi tác. "Vừa đứng trước tủ quần áo của tôi."
Cố Tu bỗng cảm thấy mình như học sinh tiểu học bị cô giáo mắng, nhưng cậu chưa từng trải qua chín năm giáo dục bắt buộc. Không những không kính nể bậc trưởng bối, cậu còn nổi gai ốc phản nghịch toàn thân.
"Xem thử quần áo của anh thôi." Cố Tu chẳng thèm quan tâm, hai tay chắp sau lưng, thân hình lắc lư rồi bất ngờ tiến gần, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám kia, sau đó ánh mắt trượt xuống chiếc sơ mi trên người bạn cùng phòng – hotboy của trường – khinh bỉ bĩu môi, "Bộ đồ hiệu này của anh toàn đồ fake đúng không?"
Trần Bắc Xuyên trông già dặn nhưng vẫn còn là thanh niên ngoài hai mươi. Bị người khác nói thẳng, còn là bạn cùng phòng vô dụng, lười nhác và suốt ngày làm màu, hắn thấy tức mắt vô cùng.
Hắn đứng bật dậy. Cả hai cao hơn 1m8, thân hình thon dài, ánh mắt đối nhau không chút nhượng bộ.
Hắn biết Cố Tu chỉ là kẻ khoác lác bề ngoài, nếu thực sự đối đầu, Cố Tu chắc chắn sẽ lùi bước trước hắn.
Cố Tu hiện tại cố tình dùng lời lẽ khiêu khích, có lẽ vì biết hắn lười lãng phí thời gian vào chuyện vặt vãnh. Nhưng khi hắn thực sự nổi giận, Cố Tu lại không hề kinh ngạc, dường như còn thấy thú vị, nghiêng đầu với vẻ mặt vô tội.
Trần Bắc Xuyên tắc nghẹn, nửa ngày sau mới hừ một tiếng: "Cậu nghĩ ai cũng giống cậu à?"
"À?" Cố Tu càng ngơ ngác, nhìn sang phải rồi sang trái, "Hửm, tôi mặc đồ fake à?"
Dù hắn ham hư vinh, nhưng chắc sẽ không mặc đồ fake để khoe khoang chứ?
Trần Bắc Xuyên: "……"
Việc bạn cùng phòng không thèm bận tâm, càng khiến Cố Tu hứng thú. Cậu đi vòng quanh tấm lưng thẳng tắp của hắn, quan sát đôi mắt ấy.
"Chắc anh không phải con lai nhỉ?" Cố Tu lẩm bẩm.
Vì 007 không nói với cậu rằng Trần Bắc Xuyên là con lai, nên chắc chắn không phải. Nếu không, vị công chính này còn phải thêm thắt đủ thứ như "con lai tám quốc gia" nữa.
Trần Bắc Xuyên cúi đầu đọc sách, giả vờ không nghe thấy, lật trang.
Nhưng đôi mắt xám ấy thật sự khiến người ta chú ý, Cố Tu không kìm được hỏi: "Vậy anh có bị cận không?"
Trần Bắc Xuyên không ngẩng đầu, giọng lạnh nhạt: "Không liên quan đến cậu."
"Ồ." Cố Tu không nản lòng, nói bâng quơ, "Anh đeo kính chắc chắn cũng rất đẹp trai."
"… Cố Tu." Trần Bắc Xuyên nghiêm mặt, gọi thẳng tên bạn cùng phòng, giọng điệu dứt khoát, "Rốt cuộc cậu đã làm gì?"
Hắn chắc chắn rằng lời ngọt ngào bất thường của Cố Tu là do chột dạ.
Cố Tu vẫn thản nhiên, cầm tai nghe định đeo, động tác dừng lại, vừa suy nghĩ vừa nói: "Ồ, tôi chỉ thấy anh trông quen mắt, giống người tôi từng quen… À? Ai nhỉ?"
Trần Bắc Xuyên: "……?"
Hóa ra người Cố Tu muốn khen không phải hắn?
*
Với tính cách trai thẳng nghiện game vốn có của nguyên chủ, Cố Tu thể hiện bản thân vô tư, chìm đắm trong game, adrenaline dâng trào vô cùng sảng khoái.
Hắn gõ bàn phím lách cách, lên giường rồi chuyển sang chơi game trên điện thoại. Cậu chìm đắm trong thế giới ảo, tự cho rằng âm lượng loa ngoài nhỏ.
Trần Bắc Xuyên bị làm phiền đến mức khó chịu, trằn trọc trên chiếc giường gỗ cũ kĩ kẽo kẹt. Nhưng người bạn cùng phòng kia cứ như bị điếc, không hề hay biết, vẫn sung sướng "yeah yeah yeah" ăn mừng chiến thắng.
Soạt!
Trần Bắc Xuyên không kìm được, kéo mạnh rèm giường, gầm lên: "Này! Cố Tu."
"… Hả?" Giữa trận game, Cố Tu cuối cùng nhận ra động tĩnh.
Nhìn khuôn mặt Cố Tu bị ánh sáng xanh từ điện thoại chiếu bừng lên trông như đầu lâu phát sáng, Trần Bắc Xuyên nghẹn họng.
Cố Tu không buồn lắp rèm, dựa lưng vào tường, quấn chăn, co ro như con tằm trong kén, hai tay ôm điện thoại.
Trần Bắc Xuyên tức đến nơi không biết trút giận, hít một hơi: "Im lặng một chút, tôi muốn ngủ."
Nói xong, điện thoại của Cố Tu lại rung bần bật, sóng âm lan khắp ký túc xá qua tấm ván giường mỏng manh.
"Hửm? Quý Nịnh?" Cố Tu nhìn điện thoại, ôn hòa nói với bạn cùng phòng, "Vậy tôi ra ngoài nghe điện thoại, anh ngủ đi."
Trần Bắc Xuyên không ngờ tới điều đó, hơi ngẩn người.
Càng bất ngờ hơn, Cố Tu hất tung chăn, thân hình non trẻ và trưởng thành chui ra, ký túc xá chỉ được ánh đèn đường lọt vào, làn da mịn màng trắng nõn như phát sáng.
Gần hai tháng hè chưa tan, Cố Tu không mặc áo, thản nhiên để trần nửa người, chỉ vì phòng có điều hòa nên mới chịu quấn chăn.
Cậu thẳng thắn đến quang minh chính đại, từng sợi tóc đều thẳng. Lần này vào vai kẻ đàn ông tồi chậm hiểu nhưng vừa khéo, cậu diễn hết sức tự nhiên.
Cố Tu giơ điện thoại, một tay vịn cầu thang bước xuống giường. Trong từng động tác, cơ bắp phần thân trên như mặt hồ gợn sóng đêm, ánh sáng lung linh huyền ảo.
Cậu xỏ dép lê, đẩy cửa kính ra ban công, không hề quan tâm đến người bạn cùng phòng đang lặng lẽ theo dõi.
Đôi mắt xám tro của Trần Bắc Xuyên sáng lên lạ thường trong bóng đêm, không rời tấm lưng cậu, từ cơ bắp trơn mượt trên lưng đến chiếc quần ngủ rộng thùng thình trên hông.
Chiếc quần ngủ mỏng nhạt màu xám nhạt, che khuất mắt cá chân và nửa dép lê, khiến đôi chân càng thêm dài. Vai rộng vừa đủ, vòng eo săn chắc.
Cho đến khi bóng dáng cậu biến mất vào màn đêm, Trần Bắc Xuyên mới như tỉnh giấc.
Trong ấn tượng của hắn, Cố Tu là kẻ suốt ngày ở nhà, sinh hoạt tồi tệ. Không ngờ cậu lại sở hữu thân hình vượt trội không kém sinh viên thể thao.
Hắn đem cảm giác kỳ lạ trong lòng quy cho sự không ăn khớp, nhanh chóng bình tĩnh, chuẩn bị ngủ.
Bỗng nhiên, bên ngoài cánh cửa kính bỗng sáng lên một mảng.
Cố Tu nhìn bóng người trên màn hình, môi nhẹ nhàng mấp máy.
Gần hai giờ rồi, nửa đêm thế này, Cố Tu gọi video với ai đó?
Chẳng phải… người trông quen mắt?
Đêm khuya càng khiến suy nghĩ miên man, cơn buồn ngủ của Trần Bắc Xuyên tan biến hoàn toàn. Hắn chống tay lên lan can, nửa thân trên dậy, nheo mắt nhìn bạn cùng phòng qua khe rèm.
Nhưng thật ra Cố Tu đang theo cốt truyện.
007 nói: 【Thụ chính luôn tìm đủ lý do để hẹn anh đi chơi, nói chuyện, gọi điện… Nhưng kẻ ngốc như anh đương nhiên chẳng nhận ra gì. Dù anh là trai thẳng, nhưng khi chưa rõ xu hướng của thụ chính, thái độ của anh vẫn rất tốt, chỉ là bản thân anh không nhận ra sự thiên vị của mình…】
Đầu tiên hăng say chơi game, sau đó trò chuyện suốt đêm, chút hưng phấn do game mang lại tan biến, bị gió đêm mùa hè thổi qua, cái ngáp vừa đến bên môi Cố Tu bỗng thành tiếng: "Hắt xì!"
Giọng Quý Nịnh lập tức ngừng, vội vàng hỏi: "Cậu sao vậy? Bị cảm à?"
Dĩ nhiên Cố Tu không đào sâu, đổi đề tài: "Ngày mai cậu không có tiết sáng sao?"
Quý Nịnh chột dạ, giọng lí nhí: "Ừ… có."
Cố Tu ngáp dài, đôi mắt đen láy hơi ươn ướt nhìn ra sân vận động vắng tanh, tế nhị nhắc: "Vậy đi ngủ sớm đi."
"Được, cậu cũng ngủ sớm nha." Quý Nịnh ngập ngừng, xen giữa đoạn hội thoại dài tiếng "ngủ ngon" ngắn ngủi: "Nghỉ ngơi tốt, ngủ ngon, đừng thức khuya chơi game nữa."
Cố Tu xoa loạn tóc mình, hoàn toàn không có chút mờ ám, chỉ gọn gàng đáp: "Ừm."
Rồi cúp máy.
Cố Tu cúi đầu, phát hiện ở góc ban công có chậu cây xanh mướt.
Chỉ toàn lá, không hoa, không biết là cây gì. Trông xấu xí, có lẽ xấu đến mức có nét riêng nên Cố Tu không nhịn được nhìn thêm hai lần, cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.
Cố Tu dụi dụi mắt mệt mỏi, quay người đẩy cửa kính trở lại ký túc xá đầy đủ điều hòa.
Cậu vội vàng về giường, quấn chặt chăn, sau lưng rèm giường tầng trên cũng nhanh chóng buông xuống.
*
Mùa hè là cao điểm dùng điện. Gần đây, ký túc xá có vụ cháy do dùng điện sai quy định, nhà trường lấy đó làm bài học, triển khai kiểm tra phòng mỗi tuần một lần.
Với nguyên chủ có thói sinh hoạt tồi tệ, đây chỉ là hình thức, hắn không để tâm, muốn làm gì thì làm.
Cố Tu hiện tại đóng vai kẻ đểu với đủ thói xấu, may mắn không khác bản thân cậu là mấy. Cậu ngày ngủ đêm chơi, sinh hoạt tùy tiện, còn có rượu bia thuốc lá không rời tay.
Về rượu… Cố Tu nghĩ, trực giác mách bảo rượu dễ gây họa, có thể dẫn đến hậu quả khó lường; thuốc lá, khi cậu mười mấy tuổi đã thử mua từ Không gian Chủ Thần, cảm thấy không tệ.
Bạn cùng phòng học sinh xuất sắc của cậu mỗi ngày ngoài phòng thí nghiệm ra thì ở phòng tự học, sáng đi tối về, hai người hầu như không gặp nhau, phần lớn thời gian Cố Tu một mình tận hưởng ký túc xá rộng rãi.
Những lớp có thể bỏ thì bỏ, những lớp nhờ người điểm danh thì tuyệt đối không xuất hiện. Khi không có tiết, ở lì trong ký túc xá chơi game, ngày qua ngày trôi qua.
Lon nước ngọt uống dở biến thành gạt tàn thuốc, vừa chơi game vừa nhét rác vào đó, ký túc xá sinh viên sạch sẽ trở thành đống hỗn độn.
Trần Bắc Xuyên về chắc chắn sẽ phát điên.
Hehe, đó chính là hiệu quả cậu muốn.
Vị công chính này, dù tức giận đến mấy cũng chỉ mặt lạnh cảnh cáo vài câu. Cậu chơi chiêu lợn chết không sợ nước sôi, hắn cũng bó tay.
Tóm lại, trước khi biển lửa tình yêu bắt đầu, cuộc sống nhỏ của Cố Tu vẫn rất ung dung tự tại.
Gần tối, 007 nhảy ra thông báo nhiệm vụ:【Tối nay là 'điểm cốt truyện quan trọng số một', anh sẽ cùng thụ chính và bạn cùng phòng của cậu ta ra ngoài ăn cơm. Bạn cùng phòng của cậu ta sau khi say rượu sẽ trêu chọc mối quan hệ của hai người các anh, nhưng anh khăng khăng khẳng định mình là trai thẳng, thụ chính chỉ là anh em tốt… Để tự chứng minh, anh thậm chí còn giận dữ mắng đồng tính luyến ái là bẩn thỉu và ghê tởm… Huhu, thụ chính nghe thấy tất cả những điều này thì trái tim gần như tan nát đó!】
Cố Tu: "……"
Giọng 007 đã vui vẻ hơn lúc mới đến, nhưng cốt truyện này vẫn quen thuộc đến mức không biết mỉa mai từ đâu.
【Biết rồi.】Cố Tu nhắm mắt chấp nhận hiện thực, thoát game.
Đúng lúc đó, điện thoại hiện tin nhắn của Quý Nịnh, hẹn gặp ở cửa tòa nhà giảng đường, cùng đi quán lẩu.
Đám đông người tuôn ra từ tòa nhà giảng đường chung, ồn ào náo nhiệt. Cố Tu đứng dưới gốc cây, lơ đễnh nghịch điện thoại. Quý Nịnh học cả ngày, mệt mỏi tìm đến, từ xa nhìn thấy chàng trai cao ráo gầy gò đang đợi, lập tức nở nụ cười, bước nhẹ chạy tới.
"Cố Tu!"
"Ừ." Cố Tu ngẩng đầu, thái độ không lạnh không nóng, "Tan học rồi à."
"Vậy Quý Nịnh, tớ đi trước nha, hai cậu chơi vui vẻ." Sau Quý Nịnh còn có người bạn cùng lớp, ánh mắt đảo giữa hai người, nụ cười có chút hàm ý trêu chọc.
Trong đám đông nhộn nhịp, Trần Bắc Xuyên với bờ vai rộng, đôi chân dài nổi bật như hạc giữa đàn gà. Tầm nhìn hắn không bị đầu người che, chỉ cần liếc mắt đã phát hiện bạn cùng phòng đang đi cùng nam sinh thanh tú đeo kính gọng đen.
Trần Bắc Xuyên mặc áo phông trắng đơn giản, túi đeo chéo màu đen là điểm nhấn, dây túi tạo vài nếp gấp nổi bật vòng eo săn chắc. Trang phục đơn giản gọn gàng, không cầu kỳ nhưng vẫn toát ra hơi thở tuổi trẻ tràn đầy sức sống.
"Quý Nịnh?"
Trần Bắc Xuyên hai tay đút túi, không màng ánh mắt tò mò xung quanh. Hắn khẽ nhíu mày, lẩm bẩm tên đó, lục lọi ký ức – quả nhiên không phải sinh viên khoa khoa học máy tính.
Hắn mở wechat tìm kiếm, lật xem tài khoản công chúng, quả nhiên tìm thấy sinh viên đại học A, năm hai như Cố Tu, học viện mỹ thuật.
Thành tích Quý Nịnh xuất sắc, thường xuyên xuất hiện trên tài khoản chính thức. Hắn còn tìm thấy bức ảnh Quý Nịnh nhận giải thưởng – chính là người vừa cười nói vui vẻ cùng Cố Tu.
Thiếu niên non nớt trầm tĩnh, nụ cười rụt rè, đeo kính gọng to tròn, trông hiền lành, đầy vẻ tri thức.
Tuy nhiên, khả năng thẩm mỹ của Trần Bắc Xuyên khá đáng lo ngại. Hắn càng nhìn, lông mày càng nhíu chặt – hiện rõ chữ cuối cùng trong tên mình⁽¹⁾.
Mấy ngày trước, Cố Tu nói gì với hắn nhỉ… "Anh đeo kính chắc chắn cũng rất đẹp trai"?
Cái chữ "cũng" này dùng thật tuyệt vời. :)
____________________
*Chú thích:
• (1) Hắn càng nhìn, lông mày càng nhíu chặt, hiện rõ chữ cuối cùng trong tên mình: Ờm, ý là ảnh nhíu chặt mày thành hình chữ Xuyên (川) đó.