Trái Tim Không Còn Em
Lời sám hối muộn màng
Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh yêu em, trong suốt cuộc đời này của Lục Lệ Thành, người duy nhất anh yêu là em, chỉ mình em. Liễu Nguyệt nói không sai, anh đối với cô ta chỉ là lòng biết ơn vì cô ta đã cứu cả nhà anh, không hơn không kém. Từ đầu đến cuối, người có thể thu hút ánh mắt anh chỉ có em, ánh mắt anh chưa từng rời xa em.”
“Nhưng em quá xuất sắc, có quá nhiều đàn ông vây quanh em, quá nhiều người thích em, quá nhiều người theo đuổi em. Vậy nên anh mới giả vờ lạnh nhạt, vờ như không để tâm, cũng không dám nhìn em quá lâu trước mặt mọi người, bởi vì anh sợ mình sẽ càng lún sâu vào em.”
“Sau khi tỉnh dậy từ trận động đất, anh lập tức đi tìm em, kết quả lại thấy em ở bên Lâm Thiếu Sâm, em tựa vào lòng anh ta. Khi ấy, anh nhìn thấy cảnh tượng đó, vô thức nghĩ rằng… trong lúc nguy cấp, người đầu tiên em tìm là Lâm Thiếu Sâm, có lẽ tình cảm em dành cho anh trước đây chẳng qua chỉ là một trò đùa mà thôi.”
“Vậy nên, vì giận em, anh mới công khai nói yêu Liễu Nguyệt, từ đó lạnh nhạt với em. Thực chất, tất cả đều là do anh ghen tị mà ra, anh không thể chịu đựng được ánh mắt Lâm Thiếu Sâm nhìn em. Đến tận bây giờ anh mới biết, nguyên nhân khi đó em và anh ta ở cùng nhau chỉ là vì ngón út của em vừa bị đứt lìa, em đau đớn không chịu nổi, vô cùng khó chịu nên Lâm Thiếu Sâm mới không kìm được mà ôm lấy em an ủi.”
“Mấy năm nay, xin lỗi… xin lỗi em, chắc là anh đã phát điên rồi mới đối xử với em tệ bạc như vậy. Rõ ràng anh rất muốn gặp em, nhưng mỗi khi em nói chuyện điện thoại với Lâm Thiếu Sâm hoặc đi gặp anh ta, anh đều không kìm được mà nói những lời lạnh nhạt với em. Rõ ràng lần nào trong mắt anh cũng đều là em nhưng lại vờ như ghét em đến tận cùng, thậm chí tìm người thay thế cũng chỉ để thu hút sự chú ý của em. Niệm Niệm, không phải anh ghét em, là anh ghét chính anh, chán ghét bản thân mình, rõ ràng biết em bắt cá hai tay nhưng vẫn không kìm được mà yêu em. Yêu em thì thôi đi, còn giống như một kẻ hèn nhát không dám thừa nhận, lấy Liễu Nguyệt làm tấm bình phong, thời gian lâu dần, lừa dối đến mức anh suýt nữa đã tin vào điều đó.”
“Niệm Niệm, lần đầu tiên chúng ta chuyển đến nhà mới, anh rất thích những người tí hon em vẽ, mỗi bữa tối em nấu, anh đều lén ăn hết, mỗi câu em nói, mỗi tiếng 'Lục Lệ Thành' em gọi, anh đều lắng nghe.”
“Cho anh thêm một cơ hội có được không? Xin em đấy, cho anh thêm một cơ hội nữa, Niệm Niệm, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, nói ra hết những lời muốn nói với em, dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho em thật tốt. Em không thể cứ như vậy… đột nhiên rời xa anh, em như vậy chẳng khác nào ép anh phát điên đâu. Ngoan, em hãy xuất hiện một lát đi, cầu xin em, anh cầu xin em, được không?”
Trong xe yên tĩnh một lúc, Lục Lệ Thành đang trên bờ vực phát điên lần nữa ngẩng đầu lên, phát hiện kỳ tích anh mong đợi không hề xuất hiện, xung quanh anh vẫn không một bóng người.
Chỉ có Hứa Niệm Niệm nước mắt đầy mặt ngồi ở ghế phó lái mới biết.
Cô đang ở đây.
Cô vẫn luôn ở đây.
Cô nghe được hết.
Tình yêu đến muộn.
Sự ăn năn đến muộn.
Nhưng những thứ này thật sự đến muộn rồi.
Cuối cùng, một cuộc điện thoại phá vỡ sự yên ắng.
Là cuộc gọi do bà Lục gọi đến.
Vì Lục Lệ Thành vẫn là chồng hợp pháp của cô, vậy nên sau khi anh lăn dấu tay lên giấy nhận thi thể, bệnh viện đã không thông qua Lâm Thiếu Sâm mà trực tiếp đưa thi thể về Lục gia.
Đương nhiên Lâm Thiếu Sâm không chịu, thế là ngay sau khi đội cứu hộ rời đi, anh ta liền đến giành lại người.
Tin Hứa Niệm Niệm chết cũng tràn lan trên mạng, cuối cùng cũng không giấu được cha Hứa. Không biết ông biết tin Hứa Niệm Niệm chết từ đâu, cũng chống gậy đến Lục gia đòi người.
Nhìn hai người Lâm Thiếu Sâm và cha Hứa nhận thi thể từ Lục gia đi, bà Lục đau lòng buồn bã mới gọi điện cho Lục Lệ Thành.
Hứa Niệm Niệm tưởng lần này Lục Lệ Thành vẫn chỉ nghe một nửa cuộc điện thoại, nhưng điều cô không ngờ là tay anh đang cầm điện thoại không ngừng run rẩy, khi bà Lục nói ra hai chữ 'thi thể' thì càng run nhiều hơn. Nhưng khi bà Lục nói xong câu cuối: “Lệ Thành, con mau đến đây đi, ta thật sự sắp không giữ được Niệm Niệm rồi.” Anh cuối cùng mới nhắm mắt lại một lúc, sau đó đạp vào chân ga.
Đích đến là Lục gia.
Hứa Niệm Niệm nghĩ cuối cùng anh cũng chịu chấp nhận sự thật cô đã chết.
Trong thoáng chốc, cô không rõ bản thân thấy nhẹ nhõm hay là buồn bã nữa.
Nhớ đến cha Hứa ban nãy bà Lục nhắc đến trong điện thoại, cô càng không dám nghĩ.
Những ngày này, cô vẫn luôn không để bản thân nhớ đến cha Hứa, không dám nghĩ đến cảnh tượng một ngày cha biết tin cô mất, ngay cả nghĩ đến cô cũng không dám.
Nhưng không ngờ ngày này cuối cùng cũng tới.
Lục Lệ Thành về đến Lục gia, nhìn bóng dáng quen thuộc được che bằng vải trắng trên cáng cứu thương, hốc mắt lập tức đỏ ngầu, cơ thể cũng lảo đảo suýt ngã.
Nhưng không đợi anh đi qua, cha Hứa đã rảo bước nhanh đến, ông gần như đau thấu ruột gan giơ chiếc gậy trong tay hung hăng đánh anh.
“Lục Lệ Thành! Tôi giết chết anh!”
Rõ ràng Lục Lệ Thành có thể tránh đi nhưng anh cứ đứng đó chịu một gậy, bị đánh đến mức gãy xương, cả người 'bịch' một tiếng quỳ sụp xuống đất.
“Lệ Thành!”
Bà Lục đứng một bên thấy vậy vội vàng kêu lên nhưng bị Lục Lệ Thành giơ tay ngăn lại.
“Ba.” Anh quỳ trước mặt cha Hứa, giọng khàn đặc khó nghe, nhìn thi thể cách đó không xa một cái, hốc mắt càng đỏ hơn. “Xin lỗi, ba có thể đánh con, nhưng đừng mang Niệm Niệm đi.”
“Ba? Đừng gọi tôi là ba! Chuyện đã đến nước này, anh còn mặt mũi nào mà gọi tôi là ba ư? Tôi đúng là phát điên rồi, ban đầu đúng là phát điên rồi mới gả nó vào Lục gia các người. Năm năm, suốt năm năm trời, tôi nuôi nó thật tốt, con gái cưng của tôi chưa từng chịu khổ, chỉ vì tên khốn như anh mà chịu khổ ở Lục gia các người suốt năm năm trời. Bây giờ đến cả mạng nó cũng không giữ được, anh bảo vệ nó kiểu gì vậy hả, anh bảo vệ nó kiểu gì đây…”
Cha Hứa nước mắt giàn giụa, dường như mỗi chữ nói ra đều run rẩy.
Nỗi đau mất con đau như khoét tim.
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Trong một đêm, ông bạc hết đầu.
“Ba, xin lỗi…”
Hứa Niệm Niệm không thể chịu nổi cảnh tượng này, lòng tràn ngập chua xót, quỳ trước mặt cha Hứa, nước mắt càng rơi càng xối xả.
“Là con không tốt.” Lục Lệ Thành nhắm mắt, một hàng nước mắt lập tức tuôn rơi. “Là con không tốt, con nên ở bên cạnh cô ấy. Sau này con nhất định sẽ bù đắp cho cô ấy.”