Trái Tim Không Còn Em
Không Thể Buông Tay
Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Con bé đã chết rồi! Còn nói bù đắp gì nữa! Lúc sống không đối xử tốt với nó, giờ chết rồi thì anh đừng có ở đây giả bộ thương xót, khóc lóc giả tạo!” Nỗi đau mất con gái khi về già giống như tai họa ập xuống, cha Hứa như sắp không chịu đựng nổi.
“Biến đi! Hôm nay tôi đến đây để đưa con gái tôi về, nó ở lại Lục gia các người thêm một giây cũng thấy ghê tởm! Từ nay về sau, anh và Niệm Niệm của chúng tôi hoàn toàn chấm dứt hôn ước, kể từ giờ anh và con bé không còn bất cứ liên quan gì nữa!”
Lục Lệ Thành vừa nghe vậy, vội nhìn chằm chằm vào thi thể cách đó không xa, như thể sợ chỉ một chút sơ sẩy, thứ duy nhất anh còn sót lại sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
“Ba, con biết yêu cầu của con là quá đáng. Nhưng… ba muốn đánh muốn mắng con thế nào cũng được, thậm chí giết con cũng được, con chỉ có một yêu cầu duy nhất: con không chấp nhận chấm dứt hôn ước với Niệm Niệm, và ba cũng không được đưa Niệm Niệm đi.”
Anh khàn giọng, nghẹn ngào: “Thứ cô ấy để lại trên đời này chỉ còn là đây thôi, dù cô ấy có thế nào, con cũng phải giữ cô ấy lại. Ba không thể… không thể mang đi sinh mạng của con như vậy.”
Có lẽ không ngờ Lục Lệ Thành lại cứng đầu đến vậy, cha Hứa vừa giận vừa sốt ruột, ra hiệu bằng mắt cho Lâm Thiếu Sâm nãy giờ đứng bên cạnh. Lâm Thiếu Sâm hiểu ý, bước nhanh về phía thi thể, trông có vẻ muốn trực tiếp mang đi.
Lục Lệ Thành như nhận ra điều gì đó, cả người lao tới, sau đó dùng hai tay nắm chặt cáng cứu thương.
“Anh làm gì vậy?” Cha Hứa thấy Lục Lệ Thành càng như vậy thì càng tức giận hơn, tức không chịu nổi lại giơ gậy đánh lên người Lục Lệ Thành: “Buông ra cho tôi!”
“Con xin lỗi ba, con xin lỗi, con không thể để mọi người đưa cô ấy đi!”
Cú đánh này rất nặng, Lục Lệ Thành rõ ràng nghe thấy tiếng xương gãy nhưng vẫn không kêu lên tiếng nào, ngày càng dồn nhiều sức lực ôm chặt cáng cứu thương dưới thân.
Cha Hứa thấy vậy, tức đến mức mạch máu như muốn vỡ tung.
“Được, không buông ra đúng không, vậy thì tôi đánh chết anh, đánh đến khi nào anh buông ra thì thôi!”
Nói rồi, cha Hứa lại đánh thêm một gậy, gậy này đánh lên lưng Lục Lệ Thành.
Tiếp theo là gậy thứ hai, gậy thứ ba, gậy thứ tư…
Tuy cha Hứa đã có tuổi, nhưng trong lòng đầy nỗi hận, vậy nên mỗi gậy đánh xuống đều dốc hết sức lực, chỉ hận không đánh chết anh.
Nhìn ông đánh cả trăm gậy, bà Lục ở một bên khóc không ngừng, Lục Lệ Thành cũng bị đánh đến mức áo sơ mi nhuốm đỏ một mảng máu, cả người nhìn vào như có thể ngất đi bất cứ lúc nào. Nhưng từ đầu đến cuối anh bảo vệ cáng cứu thương dưới thân rất tốt, chưa hề thả lỏng chút nào.
Đến khi cuối cùng không chịu nổi nữa, Lục Lệ Thành mới cắn răng nắm lấy gậy của cha Hứa.
Cha Hứa: “Vậy mà không chịu nổi nữa rồi, vậy thì buông tay ra đi!”
Lục Lệ Thành không nói gì, chỉ là bất chợt giật lấy cây gậy từ trên tay cha Hứa, dùng gậy đập thẳng lên ngón út của mình.
Hứa Niệm Niệm đột nhiên hiểu ra điều gì đó, lập tức trợn tròn mắt, bật khóc lớn tiếng ngăn cản: “Lục Lệ Thành, đừng mà!”
Nhưng không kịp nữa.
Ở đây đều là những người thân nhất trong đời cô, nhưng không ai có thể nhìn thấy cô, cũng không ai nghe được tiếng khóc nức nở của cô.
Thế là…
Một gậy, thêm một gậy, lại thêm một gậy.
Mỗi lần đều đập lên khớp xương.
Mọi người đều có thể nghe rõ tiếng xương cốt bị từng gậy một đập nát. Lục Lệ Thành đau đến mức mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra đầy trán. Nhưng dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh lại giơ gậy lên nhắm vào ngón tay tiếp theo.
Cho đến khi đập nát xương hai ngón tay, máu tươi đỏ thẫm chảy dọc xuống tay phải từng giọt một, anh mới nhắm vào ngón thứ ba.
“Lục Lệ Thành!” Lần này cha Hứa lên tiếng ngăn cản, giọng nói mang theo sự run rẩy: “Rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy!”
Lúc này Lục Lệ Thành mới buông gậy ra, nén đau giơ bàn tay bị đập nát đáng sợ lên, nói với cha Hứa: “Con biết con không thể trả hết nợ cho Niệm Niệm, nhưng con thề con sẽ dần dần trả. Cầu xin ba hãy để cô ấy lại cho con, con chỉ còn lại đây thôi.”
“Con lấy mạng của Lục Lệ Thành này ra thề, con nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ là người vợ duy nhất trong đời con.”
Không thể nói là không sốc, cha Hứa nhìn anh rất lâu mới nặng nề thở ra một hơi, nói với anh mà như nói với chính mình.
“Anh có biết Niệm Niệm đã chết rồi không.”
“… Con biết.” Lúc này Lục Lệ Thành cuối cùng cũng không tự dối lòng mình nữa, nhưng hốc mắt đỏ lên, những giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống từ khóe mắt đỏ ngầu. “Chỉ là… con rất không nỡ.”
Rõ ràng không phải lời gì đau đớn xé lòng, Lục Lệ Thành nói rất bình tĩnh, nhưng những người có mặt đều có thể cảm nhận rõ ràng anh đang rất đau khổ.
Đau khổ đến mức sắp không chống đỡ nổi nữa.
Có lẽ thấy Lục Lệ Thành thật sự quá điên cuồng, bộ dạng như thể ai muốn cướp thi thể đi anh sẽ chết ngay tại chỗ, cha Hứa cuối cùng cũng chịu thua. “Báo ứng, Lục Lệ Thành, anh đúng là báo ứng!”
Cha Hứa không miễn cưỡng đòi đưa thi thể về nữa, để lại câu này rồi rời khỏi Lục gia.
Không biết qua bao lâu, sau khi xác nhận không còn ai cướp thi thể của cô ấy nữa, Lục Lệ Thành mới vươn tay, run rẩy giở tấm vải trắng trên cáng cứu thương ra từng chút một.
Cho đến khi khuôn mặt hoàn toàn lộ ra, Lục Lệ Thành mới không nhịn được nhắm mắt lại, một hàng nước mắt lại lần nữa rơi xuống.
Anh chậm rãi cúi người, như thể không nhìn thấy thi thể trên cáng cứu thương bị sưng phù, dịu dàng ôm lấy cô như ôm bảo vật quý giá nhất trên đời.
“Niệm Niệm.” Anh nhẹ giọng nói: “Anh đau quá.”
Không khí rất yên tĩnh, không có ai trả lời.
Sẽ không còn người dùng đôi mắt ngấn nước, chất chứa toàn hình bóng anh để nhìn anh, hỏi anh đau chỗ nào, đau lắm không.
Tim Lục Lệ Thành đau đến không chịu nổi.
Giọng nói của anh lại vang vọng bốn phía.
“Đau đến sắp chết rồi.”
“Niệm Niệm, em thật sự không định về xem sao?”
Em từng nói sẽ ở bên cạnh Lục Lệ Thành cả đời.
Em từng nói sẽ luôn thích Lục Lệ Thành.
Em từng nói mãi mãi không bao giờ rời xa Lục Lệ Thành.
Em nuốt lời.