Trái Tim Không Còn Em
Lời trăng trối cuối cùng
Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảm giác đau đến tan nát trái tim là gì? Trước đây anh không hiểu, nhưng những ngày qua, anh đã thấu rõ hơn ai hết.
Hứa Niệm Niệm im lặng rất lâu mới nhẹ giọng đáp: “Giả đấy.”
“Lục Lệ Thành… Đời này của em đều dùng để thích anh.”
Cứ tưởng rằng lần này Lục Lệ Thành vẫn sẽ giống như những lần trước, những lời cô nói vẫn sẽ như gió thoảng bên tai anh.
Nhưng lần này Lục Lệ Thành dường như cảm nhận được điều gì đó, cả người anh ta cứng đờ.
“Niệm Niệm, là em sao?” Anh đột nhiên nói. Giọng điệu của anh vội vã, như khao khát được xác nhận, nhưng lại rất khẽ khàng, như sợ làm cô hoảng sợ.
“Là em.”
Hứa Niệm Niệm không chắc liệu anh có thực sự nghe thấy cô nói không, chỉ đành thuận theo anh mà đáp lời. Nhưng vừa dứt lời, cô phát hiện cả người mình như nhẹ bẫng đi. Cơ thể cũng dần trở nên trong suốt từng chút một.
Cô sắp biến mất rồi! Cuối cùng cô cũng sắp biến mất rồi!
Nhưng vì sao cứ phải vào lúc này, vào lúc Lục Lệ Thành có thể cảm nhận được cô? Phải tan biến ngay trước mắt anh sao? Quá tàn nhẫn.
“Niệm Niệm, là em sao?” Lục Lệ Thành vẫn không ngừng vội vã hỏi.
Hiện tại Hứa Niệm Niệm không còn bận tâm Lục Lệ Thành có nghe thấy cô nói hay không, chỉ muốn nói hết tất cả thật nhanh trước khi tan biến.
“Lục Lệ Thành, là em, là em, em ở đây, những ngày qua em vẫn luôn ở bên cạnh anh.”
“Trước hết anh đừng nói gì cả, anh nghe em nói, anh đừng buồn, ai rồi cũng sẽ chết, em chỉ đi sớm hơn mọi người một chút mà thôi, không sao cả, anh phải tin rằng sẽ có một ngày chúng ta gặp lại nhau.”
“Phía ba em phải nhờ anh rồi. Tuy rằng Lâm Thiếu Sâm sẽ coi sóc giúp em, nhưng cũng có những điều không thể chu toàn hết. Nếu anh thật sự thấy có lỗi với em, vậy nhờ anh quan tâm ba em nhiều hơn, tìm cho ông mấy hoạt động giải trí, để ông sớm bước ra khỏi nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Còn có mẹ em qua đời đã lâu, ba em có thể có cuộc sống mới của mình rồi, nếu có người thích hợp thì để ý giúp ba nhé, có người bầu bạn bên cạnh, em sẽ không còn lo lắng nữa.”
“Lục Lệ Thành, người em không buông bỏ được nhất chính là anh, dạ dày anh không tốt, đừng bỏ bữa mỗi ngày. Những biểu hiện của anh mấy ngày nay… em đều thấy cả, thật sự rất tệ. Anh làm hỏng danh tiếng của mình không sao cả, nhưng còn làm mất mặt em nữa. Tuy nói một bên đã chết thì hôn nhân của hai người sẽ được giải trừ, nhưng ít nhất anh cũng từng là chồng em, em không muốn lúc người dưới âm phủ có hỏi đến, em chỉ có thể nói chồng em là một kẻ điên, thật sự quá mất mặt.”
“Vậy nên anh mau đi làm, mau đi ăn cơm, mau đi ngủ, đừng buồn vì em nữa. Đời người rất dài, anh sẽ gặp rất nhiều người, biết đâu sau này anh sẽ gặp được người thú vị hơn em, anh sẽ quên em đi. Nhưng đừng quên em quá nhanh nhé, hãy từ từ thôi, nếu không em sẽ buồn một chút.”
Trước đây cô cứ tưởng mình còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng ngay khoảnh khắc chia ly này, Hứa Niệm Niệm phát hiện, thật ra có nhiều lời cô đã nói hết trong những ngày bên cạnh Lục Lệ Thành rồi.
Cô bỗng hiểu ra, vì sao sau khi chết lại ở bên cạnh Lục Lệ Thành bằng cách thức đặc biệt như vậy. Cô cứ tưởng là thần linh trêu đùa, đến nước này cô mới hiểu ra, thật ra là do chính cô. Nỗi nhớ nhung không dứt sẽ tạo nên dư âm. May mắn là giờ đây cô không còn hối tiếc nữa.
Tuy không biết Lục Lệ Thành có nghe được cô nói hay không, nhưng Hứa Niệm Niệm biết thần linh chắc chắn sẽ nghe thấy lời cô nói. Thế là, cô thốt ra những lời cuối cùng với thần linh.
“Thần linh ơi, trước đây con không tin Ngài, nhưng nếu Ngài thật sự tồn tại, mong Ngài đáp ứng nguyện vọng cuối cùng của con.”
“Xin Ngài phù hộ cho người con yêu được khỏe mạnh, mãi mãi vui vẻ, sống lâu sống thọ.”
Vào khoảnh khắc cuối cùng khi cơ thể tan biến, đôi mắt đang cười của Hứa Niệm Niệm bỗng dưng ngấn lệ. Bởi vì cô nhìn thấy câu hỏi in trên những bức tranh bị gió thổi tung lên.
Đáp án dưới mỗi bức tranh đều được Lục Lệ Thành nhanh chóng sửa lại.
Lục Lệ Thành đã thích Hứa Niệm Niệm chưa?
Thích.
Vẫn luôn thích.
Một tháng sau, thành phố A tổ chức một buổi tang lễ linh đình để đưa tiễn đại tiểu thư Hứa gia, cũng là thiếu phu nhân Lục gia, Hứa Niệm Niệm, chặng đường cuối cùng. Lần tang lễ này do Chủ tịch tập đoàn Lục thị đích thân sắp xếp toàn bộ.
Cùng năm đó, Chủ tịch tập đoàn Lục thị, Lục Lệ Thành, đã tự sát trước mộ Lục phu nhân. Sau khi chết, theo di nguyện, anh được chôn cất chung một ngôi mộ với phu nhân.
Trên bia mộ khắc: “Người ngủ ở đây không mong trường sinh, chỉ cần một người.”