Phiên ngoại: Tổ ấm nhỏ

Trái Tim Không Còn Em

Phiên ngoại: Tổ ấm nhỏ

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hứa Niệm Niệm tỉnh dậy, cô đang nằm trên giường, Lục Lệ Thành bên cạnh chống tay nhàn nhã nhìn cô.
“Sao vậy, không hài lòng với dịch vụ dỗ ngủ của chồng à? Lâu thế rồi mà em vẫn chưa ngủ.”
Cô mỉm cười, tự hỏi từ bao giờ Lục Lệ Thành lại trở nên quấn quýt như vậy.
Có lẽ là từ khi cô bị chẩn đoán nhầm mắc bệnh ung thư dạ dày. Khi đó, biết tin cô bị bệnh, anh đã sốt ruột đến mức mất ăn mất ngủ mấy ngày liền.
Thấy cô vẫn còn đang ngẩn người, Lục Lệ Thành đưa tay bóp nhẹ cằm cô, nhắm mắt đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng.
Cảm giác mềm mại trên môi khiến cô bỗng chốc tỉnh táo, Hứa Niệm Niệm chợt ngẩng đầu nhìn anh, mặt đỏ bừng.
“Anh làm gì vậy!” Cô vội đẩy anh ra, nhưng lại bị anh ôm chặt vào lòng.
Lục Lệ Thành cong môi, nhìn cô với vẻ tà mị: “Anh đang hôn người anh yêu nhất đời này…”
Mặt cô nóng bừng, nhìn thấy cánh cửa phòng cách đó không xa hé mở một khe nhỏ, một đôi mắt tròn xoe đang nhìn trộm cô. Mặt cô đỏ bừng, khẽ hét về phía căn phòng: “Diệc An, con đang làm gì ở đó?”
Im lặng một lát, cánh cửa từ từ được đẩy ra. Lục Lệ Thành nghe thấy liền quay đầu nhìn, thấy Diệc An đang dùng bàn tay nhỏ bé che mắt.
Anh không nhịn được khẽ cười: “Diệc An, bộ dạng con thế này là sao?”
Diệc An bỏ tay xuống, vểnh môi lên lườm anh: “Ba còn nói ba là ba của con, ba chỉ thích mẹ thôi chứ không thích con.”
Anh ngẩn người ra, khi phản ứng lại thì bật cười thành tiếng: “Ai nói vậy, đương nhiên ba là ba của con thì cũng thích con chứ. Nhưng con phải biết là mẹ đã mạo hiểm tính mạng để sinh con ra, vậy nên con và ba đều phải đối xử tốt với mẹ, biết không?”
Diệc An đứng ngây ngốc một lúc mới trả lời: “Con biết rồi, ba đã nói với con rồi.”
Hứa Niệm Niệm kinh ngạc nhìn Diệc An rồi quay đầu nhìn Lục Lệ Thành với ánh mắt dò xét. Anh cúi đầu tránh ánh mắt của cô, hành động này càng lộ rõ ý đồ hơn.
Bầu không khí trở nên ái muội khó tả, Hứa Niệm Niệm đỏ mặt không nói lời nào, Diệc An dùng bàn tay mũm mĩm che miệng, nhìn anh với vẻ mặt vô tội.
Khóe môi Lục Lệ Thành khẽ cong lên, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý. Anh dịu giọng nói với Diệc An: “Diệc An, quay người lại đi con.”
“Tại sao ạ?” Cậu bé bướng bỉnh chống đối. Lục Lệ Thành bật cười: “Ngoan nào, ngày mai ba đưa con đi tìm chú Sâm chơi.”
Nghe thấy tên của Lâm Thiếu Sâm, cậu bé lập tức nghe lời xoay người, sau đó còn dùng tay che mắt rồi lớn tiếng nói: “Ba hôn mẹ đi, con không nhìn đâu!”
Hứa Niệm Niệm ngẩng đầu lên, bất mãn trách cứ: “Diệc An, ai dạy con mấy cái này vậy…”
Cô chưa dứt lời, nụ hôn của Lục Lệ Thành đã đặt xuống. Môi anh rất lạnh, mang theo mùi hương đặc trưng của riêng anh, lấp đầy cô từng chút một.
Hai người ôm nhau thật chặt, đến nỗi hít thở cũng trở nên khó khăn. Cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra, không ngừng dùng ánh mắt ra hiệu rằng có Diệc An. Lục Lệ Thành cuối cùng cũng rời khỏi môi cô, nghiêng người nói với Diệc An: “Ngoan nào, Diệc An tự về phòng xem hoạt hình có được không?”
Diệc An bịt mắt không quay đầu lại, lưng thẳng tắp, nói tròn vành rõ chữ: “Con không có xem mấy thứ ấu trĩ như vậy đâu, mặc kệ hai người đó, con đi ngủ đây!”
Lục Lệ Thành kinh ngạc quay đầu nhìn Hứa Niệm Niệm, cười như không cười hỏi: “Rốt cuộc em đã dạy nó những gì vậy? Đây là sự thông minh mà một đứa trẻ ba tuổi nên có sao?”
Cô bất mãn phản bác: “Vậy anh phải tự hỏi mình đi chứ, nó di truyền gen của anh mà, sao có thể trách em dạy không tốt được?”
Anh không khỏi bật cười: “Nào có trách em, anh đang khen em đấy chứ. Diệc An thông minh như vậy sao có thể là công lao của một mình anh?”
Khó lắm mới thấy anh khiêm nhường, Hứa Niệm Niệm cũng không chối từ, cô cười gật đầu: “Em thấy anh nói rất có lý.”
Lục Lệ Thành thấy cô nở nụ cười hiếm thấy, nhướn người dậy ôm lấy eo cô. Cô hoảng hốt chống tay lên ngực anh: “Anh muốn làm gì?”
Cô vừa hồi hộp, hơi thở liền trở nên gấp gáp. Lục Lệ Thành không nhịn được trêu chọc: “Em nghĩ đi đâu vậy, anh chỉ muốn đưa em về phòng thôi mà.”
Đáng ghét, anh lại cố ý để nhìn bộ dạng xấu hổ của cô. Hứa Niệm Niệm co nắm đấm lại, dùng sức đánh vào ngực anh: “Thả em xuống!”
Diệc An lật người xuống giường, khẽ mở cửa nhìn ra từ khe hở, sau đó lại lắc đầu quay về giường nằm xuống.
Sau khi Lục Lệ Thành đưa Hứa Niệm Niệm về phòng thì tự quay về phòng mình. Đột nhiên, anh như nhớ ra điều gì đó, đi thẳng đến chiếc tủ trong góc. Anh cúi người xuống mở cửa tủ ra nhìn, thuốc ngủ anh dùng thường ngày đã không còn ở đó nữa.
Anh nhìn chiếc tủ trống rỗng, một thoáng lo lắng vụt qua trong mắt. Trầm mặc một lúc lâu, anh lại lấy gối đi đến phòng của Hứa Niệm Niệm.
Lục Lệ Thành không gõ cửa, cứ thế mà đi vào. Diệc An đã ngủ, Hứa Niệm Niệm cũng nhắm chặt hai mắt, mặt vẫn còn chưa hết đỏ, làn da trắng như tuyết mong manh dễ vỡ khiến người ta không khỏi muốn hôn lên.
Sau đó anh thật sự làm vậy. Hứa Niệm Niệm cảm nhận được sự mềm mại trên trán, vội mở mắt. Cô lườm Lục Lệ Thành: “Anh đến đây làm gì?”
Lục Lệ Thành ra hiệu bảo cô dịch qua bên kia một chút: “Đến ngủ cùng hai mẹ con.”
“Không được!” Hứa Niệm Niệm từ chối, cô hoảng hốt ngồi dậy nhưng cánh tay bị đôi bàn tay nhỏ mềm mịn nắm lấy. Cô quay đầu nhìn, Diệc An đang mở mắt nhìn cô.
“Mẹ ơi, để ba ngủ cùng chúng ta đi, lạnh quá.”
Hứa Niệm Niệm dùng tay chỉ lên trán cậu bé: “Nói bậy, đâu có lạnh đâu.”
Lục Lệ Thành nhân lúc cô không chú ý đã vòng qua đầu giường nằm bên cạnh Diệc An: “Em là người lớn đương nhiên không hiểu con nít, anh là đàn ông, nhiệt độ cơ thể đương nhiên cao hơn hai mẹ con. Đến đây, Diệc An, dựa vào ba ngủ đi con.”
Nói xong, Diệc An lại thật sự nghe lời mà nằm xuống cạnh anh. Hứa Niệm Niệm khó hiểu nhìn hai người đang dựa sát vào nhau, không khỏi bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Rõ ràng dạo gần đây Diệc An mới bắt đầu tiếp xúc nhiều với Lục Lệ Thành, vậy mà cậu bé đã biết nói giúp Lục Lệ Thành rồi. Vậy thì những ngày tháng sau này cô sẽ càng cô đơn một thân một mình rồi.
Cô còn đang suy nghĩ, Diệc An lại vươn tay ra kéo tay áo cô: “Mẹ ơi, mau ngủ đi!”
Nằm xuống chưa được bao lâu, Lục Lệ Thành liền ôm lấy Hứa Niệm Niệm, kề sát người vào người cô.
Hứa Niệm Niệm đương nhiên cảm thấy hơi không quen, kéo tay Lục Lệ Thành ra nói: “Anh làm gì vậy, không đứng đắn gì cả! Mau ngủ đi!” Nói thì nói vậy, nhưng sắc đỏ đã lan tràn khắp mặt cô.
“Ôm em ngủ sẽ ngủ ngon hơn.” Hứa Niệm Niệm càng xa lánh thì Lục Lệ Thành càng tiến lại gần. Sau vài lần, Hứa Niệm Niệm chỉ có thể thỏa hiệp, khẽ mắng: “Đồ đáng ghét!”