Giữa Đêm Tuyết Lạnh

Trái Tim Không Còn Em

Giữa Đêm Tuyết Lạnh

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên trong ngôi nhà, lò sưởi đã được bật, bếp lửa trong phòng khách cũng được thêm củi, khiến cả căn nhà trở nên ấm cúng lạ thường. Diệc An đang nằm sấp dưới đất, cười khúc khích vui vẻ.
Mọi thứ được sắp xếp đâu vào đấy như vậy, rõ ràng là Lục Lệ Thành đã chuẩn bị từ trước. Cô nhìn anh đóng cửa, cất tiếng hỏi: “Sao tự dưng anh lại đưa bọn em đến đây vậy?”
Anh bước tới, ôm Hứa Niệm Niệm vào lòng, mang theo hơi lạnh của đêm đông. Mọi cử chỉ của anh đều lọt vào tầm mắt cô, nhưng tay Hứa Niệm Niệm vẫn lặng lẽ buông thõng bên người, cô không biết phải phản ứng ra sao.
Lục Lệ Thành dịu dàng hôn lên trán cô: “Chúng ta chưa từng ngắm tuyết cùng nhau, mà ở nhà lại rất ít khi có tuyết, nên anh mới lái xe đưa em đến đây.”
“Ngày mai chúng ta có thể cùng nhau trượt tuyết, ngắm tuyết, buổi tối thì nấu cơm ở nhà. Nguyên liệu nấu nướng anh đã cho người chuẩn bị sẵn, trong tủ có rượu vang đỏ, còn có cà phê. Em thấy thiếu gì cứ nói với anh.”
Anh điềm đạm nói, cô yên lặng lắng nghe. Mọi thứ cứ như một giấc mơ, thật khó tin.
Mãi lâu sau, cô mới vươn tay ôm lấy eo anh: “Tất cả những điều này đều là thật sao?”
Chưa đợi Lục Lệ Thành trả lời, Diệc An đã nhanh nhảu cướp lời: “Mẹ ơi, là thật đấy, bếp lò này ấm thật!”
Cô bật cười thành tiếng. Lục Lệ Thành buông cô ra, giơ tay vuốt tóc cô: “Đương nhiên là thật. Chúng ta còn nhiều việc vẫn chưa làm mà. Sau này, anh muốn mỗi ngày em đều hạnh phúc như ngày hôm nay.”
Hứa Niệm Niệm dụi mắt: “Em thấy rất thỏa mãn rồi, có hai người ở bên cạnh em quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.”
Độ ấm trong căn phòng đột ngột giảm xuống, rồi cô nghe thấy một tiếng “bịch” trên mái nhà. Hứa Niệm Niệm kinh ngạc ngước nhìn. Lục Lệ Thành xoay người đi vào bên trong, không lâu sau, cô thấy anh cầm theo công cụ đi ra.
“Sao vậy?” Hứa Niệm Niệm nghi hoặc hỏi.
Lục Lệ Thành bước ra cửa, dặn dò cô: “Em cứ ở yên trong nhà, đừng động đậy. Chắc là tuyết đọng vào ống khói, anh đi xem thử.”
Nói rồi, anh mở cửa bước ra ngoài. Gió mạnh đang gào thét bên ngoài, mái nhà cách mặt đất đến năm mét, mà mặt đất đóng băng vô cùng trơn trượt. Hứa Niệm Niệm không yên tâm chút nào. Cô dặn dò Diệc An đừng chạy lung tung rồi cũng vội vã đi theo ra ngoài.
Cô vừa ra khỏi cửa thì đã thấy một bóng người ngã nhào xuống ngay trước mặt, sau đó là một tiếng “bịch” vang vọng, âm thanh của vật nặng rơi xuống đất. Hứa Niệm Niệm hoảng hốt lao tới, người đang nằm trên mặt tuyết chính là Lục Lệ Thành.
Trán anh như bị vật gì đó đập vào, máu tươi trào ra ngoài, sắc mặt anh trắng bệch, trông vô cùng đáng sợ.
Khối băng khổng lồ kia như đập thẳng vào mắt cô, khiến trước mắt cô tối sầm lại, không nhìn thấy gì nữa. Mãi đến khi cảm thấy mặt mình ướt đẫm, cô mới nhận ra mình đang khóc.
Lục Lệ Thành mở mắt, dồn hết sức lực nhìn cô: “Em đừng lo lắng, anh chỉ bị khối băng trên cành cây rơi trúng một chút thôi.”
Làm sao cô có thể không lo lắng cho được, ở một nơi xa lạ thế này, giữa đêm tuyết không nhìn thấy gì, anh lại đang chảy máu nằm ngay trước mặt cô. Còn gì đáng sợ hơn thế nữa chứ!
Hứa Niệm Niệm vất vả lắm mới đỡ được anh dậy, phải dùng hết sức lực mới mở được cửa. Diệc An đang ngồi trên thảm, thấy cảnh tượng trước mắt thì bị dọa cho giật mình.
Cô không thể lo được gì khác. Trước tiên, cô vội đi tìm vải để ấn vào vết thương vẫn đang chảy máu trên trán anh, sau đó chạy nhanh đến chỗ điện thoại bàn để gọi cấp cứu.
May mắn là điện thoại được kết nối rất nhanh. Hứa Niệm Niệm lắp bắp kể lại tình hình đại khái. Người của trung tâm cứu hộ nói rằng sẽ lập tức cử xe đến, nhưng vì tuyết rơi dày, đường xá không thông nên có thể sẽ chậm trễ một chút.
Hứa Niệm Niệm lập tức nói cô có thể lái xe đến bệnh viện, hai bên gặp nhau giữa đường sẽ tiết kiệm thời gian hơn. Cúp điện thoại xong, Hứa Niệm Niệm lại rơi vào tình huống khó xử.
Diệc An còn nhỏ, không thể để cậu bé đi cùng, nhưng cô cũng không yên tâm để cậu ở nhà một mình. Sau một hồi suy nghĩ, cô đành mạo hiểm đưa cậu bé theo.
Lục Lệ Thành dựa vào ghế sô pha, nói thế nào cũng không đồng ý để cô mạo hiểm lái xe đi.
“Ba ơi, ba nghe lời chút đi!”
Diệc An để Hứa Niệm Niệm choàng khăn và đội mũ cho mình, sau đó an ủi anh: “Con và mẹ sẽ đưa ba đi bệnh viện.”
Đầu anh vô cùng đau, ý thức trở nên mơ hồ, nhưng khi nghe thấy tiếng “ba” của Diệc An, lòng anh liền ấm áp hẳn lên.
Hứa Niệm Niệm chưa từng lái chiếc xe việt dã to lớn như của Lục Lệ Thành bao giờ. May mà xăng trong bình còn hơn một nửa, cô cố gắng định thần lại. Diệc An ngồi ở ghế dành cho trẻ em, nên Lục Lệ Thành chỉ có thể nằm trên ghế sau. May mắn là trong xe khá ấm áp, kín gió và có máy sưởi. Anh mất máu quá nhiều nên hơi khó thở, nhưng tình hình vẫn chưa trở nên quá xấu.
Cô cố gắng khống chế cảm xúc, khởi động xe.
Buổi tối, tuyết rơi càng lúc càng dày. Nơi nào đèn xe chiếu tới thì trắng xóa một mảng, còn nơi không có ánh đèn thì đen như mực, không nhìn thấy gì cả. Vô số bông tuyết bay vào ánh đèn xe, trông như những cánh bướm trắng. Cột đèn là hai quả cầu ánh sáng chói mắt, nơi đó có hàng ngàn con bướm trắng đang bay lượn.
Hứa Niệm Niệm chưa từng có kinh nghiệm lái xe trong trời tuyết, vậy nên cô chạy vô cùng chậm, lái xe cẩn thận từng chút một. Đoạn đường này toàn là đường núi, gió núi lồng lộng khiến cô không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, chỉ có tiếng gió rít gào, và tuyết đọng không ngừng rơi xuống từ cành cây, tạo nên âm thanh va chạm với đầu xe.
Đến lúc này, cô mới thực sự hiểu rằng mình không thể chịu đựng nổi việc có khả năng mất đi Lục Lệ Thành. Cho dù rủi ro chỉ là một phần vạn, cô cũng không thể chấp nhận được.
Đêm tối mịt mùng chẳng có gì, chỉ có chiếc xe của cô đơn độc lăn bánh trên đường. Cô không phải là một người nhát gan, nhưng giờ phút này, cô vô cùng sợ hãi.
Mọi cảnh tượng đáng sợ đều ùa về, tim đập kịch liệt, cô cảm thấy mình như sắp không thở nổi.
Diệc An như nhìn thấu tâm trạng của cô, an ủi: “Mẹ ơi, hay là con hát cho mẹ nghe nhé?”
Nói rồi, cậu bé vỗ tay theo nhịp rồi cất tiếng hát. Giọng hát non nớt của Diệc An thật dễ thương, cô lắng nghe bằng cả trái tim, cuối cùng cũng xua tan được nỗi sợ hãi trong lòng.