Lời Cầu Hôn Dưới Cây Ngô Đồng

Trái Tim Không Còn Em

Lời Cầu Hôn Dưới Cây Ngô Đồng

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, cô cẩn thận nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Lục Lệ Thành. Sắc mặt anh trắng bệch, mắt nhắm nghiền, cổ áo dính đầy máu tươi.
Lòng Hứa Niệm Niệm lại bắt đầu hoảng loạn, cô gào lên: “Lục Lệ Thành, em đang vất vả lái xe, anh không được lười biếng mà ngủ đấy!”
“Lục Lệ Thành!”
Cuối cùng anh cũng mở mắt nhìn cô, khẽ nói: “Em yên tâm, anh sẽ không sao đâu. Anh còn nợ em một đám cưới hoành tráng, sao anh dám có chuyện gì được chứ.”
Trong khoảnh khắc sinh tử này mà anh vẫn còn nghĩ đến đám cưới. Hứa Niệm Niệm tưởng rằng anh đã quên bẵng, hoặc căn bản không để tâm, không ngờ trong lòng anh đã sớm có dự định.
Hứa Niệm Niệm không kìm được nữa, bật khóc nức nở. Trước mắt cô mờ mịt, lẫn với những bông tuyết trắng trời. Chiếc xe mất kiểm soát, trượt dài. Cô hét lên một tiếng, suýt chút nữa đã lao xuống vách núi.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc xe đột ngột dừng lại. Hứa Niệm Niệm chưa kịp hoàn hồn, ngẩng đầu lên mới phát hiện Lục Lệ Thành đã kéo phanh tay vào thời khắc nguy cấp. Sau khi xe dừng hẳn, anh mới hoàn toàn kiệt sức mà nằm xuống.
“Đừng đi tiếp nữa, chúng ta đợi ở đây thôi.” Lục Lệ Thành yếu ớt lên tiếng, nhưng giọng điệu lại không cho phép bất cứ sự phản đối nào.
Tình trạng hiện tại của cô quả thực không thích hợp để lái xe, thế là cô nghe lời anh dặn, dừng xe bên đường.
Cô gọi cấp cứu lần nữa. Đầu dây bên kia nói xe cứu thương đang trên đường đến, bảo cô đừng lo lắng.
Cúp máy xong, Hứa Niệm Niệm ôm Diệc An ngồi ở ghế sau, cạnh Lục Lệ Thành. Cô dùng tay mình không ngừng xoa bóp cánh tay anh để máu lưu thông. Không hiểu sao cô càng lúc càng sốt ruột, cuối cùng chỉ còn biết khóc nghẹn.
Lục Lệ Thành vươn tay giữ lấy cô, dịu dàng nhìn cô nói: “Em là mẹ của Diệc An, đừng dọa thằng bé, anh không sao.”
Diệc An rất hiểu chuyện, vỗ vai cô: “Mẹ, mẹ yên tâm, ba là đàn ông, sẽ không sao đâu.”
Vào thời khắc này, một đứa trẻ ba tuổi lại bình tĩnh hơn cả cô, nguyên nhân là vì thằng bé là con trai của Lục Lệ Thành.
Thằng bé thật sự rất giống Lục Lệ Thành, nhất là đôi mắt, lông mi dài, gương mặt góc cạnh rõ nét, dù là nhìn riêng hay nhìn tổng thể đều đẹp đến mức khiến người ta phải cảm thán.
Lục Lệ Thành ôm cô vào lòng, an ủi: “Em yên tâm, cả nhà chúng ta sẽ không sao đâu.”
“Cả nhà.” Hứa Niệm Niệm bị hai chữ đơn giản này làm cho xúc động sâu sắc. Gió tuyết bên ngoài vẫn chưa ngừng, nặng nề quất vào cửa sổ. Trong lòng cô thấy lạnh buốt.
Ba năm trước, cô tưởng rằng mình bị cả thế giới vứt bỏ. Bây giờ gặp lại Lục Lệ Thành, hai người cuối cùng cũng vượt qua mọi trở ngại, sao giờ lại còn nhiều cản trở đến thế?
Trời đất rộng lớn nhưng liệu có để cô một lần nữa tìm lại được thế giới của mình không…
Một tháng sau, Lục Lệ Thành cuối cùng cũng có thể tháo hoàn toàn băng vải trên đầu và xuất viện. Chỉ là khi anh ngã từ mái nhà xuống, chân bị gãy, vậy nên tạm thời vẫn phải chống nạng.
Diệc An nói trong nhà có một “thương binh” thật quá bất tiện, Hứa Niệm Niệm cũng nghĩ vậy.
Bây giờ mới vào xuân, bọn họ đang ở trong biệt thự nghỉ dưỡng. Băng tuyết đang tan nhưng Lục Lệ Thành nhất quyết bắt cô dùng xe lăn đẩy anh ra sân.
Mặt đường ướt sũng, tuyết đọng trên bãi cỏ rất mềm, chỉ cần bước xuống là có dấu chân. Thỉnh thoảng băng tuyết từ trên ngọn cây rơi xuống ngay cổ, khiến người ta lạnh buốt cả gáy.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Hứa Niệm Niệm bực bội hỏi.
Lục Lệ Thành cuối cùng cũng ra hiệu cho cô dừng lại, sau đó chỉ vào cây ngô đồng trước mặt, nói: “Đào đi!”
Cô ngẩn ra: “Cái gì?”
Diệc An nằm trong lòng Lục Lệ Thành, cười tủm tỉm. Hứa Niệm Niệm không hiểu chuyện gì, cầm lấy cái xẻng đặt kế bên và bắt đầu đào.
Đất bị tuyết phủ nên rất mềm, cô không tốn chút sức nào đã đào được thứ Lục Lệ Thành chôn bên dưới.
Là một chiếc hộp bằng vàng. Cô run rẩy mở hộp ra, bên trong là chiếc nhẫn kim cương được cắt gọt hoàn hảo, mặt trong nhẫn khắc chữ viết tắt tên của cô và Lục Lệ Thành. Nước mắt cô chợt trào ra.
“Niệm Niệm, em có đồng ý gả cho anh không?”
Phía sau truyền đến giọng nói trầm ấm của Lục Lệ Thành. Cô đưa lưng về phía anh, chậm chạp không muốn quay lại.
Rất lâu sau, cô mới lau sạch nước mắt, quay đầu lại nhìn anh: “Có ai giống anh cầu hôn mà lại ngồi không thế này không?”
Anh dịu dàng mỉm cười, gương mặt điển trai dưới ánh nắng mặt trời giống hệt với dáng vẻ cô yêu thuở ban đầu.
Hứa Niệm Niệm lại không kìm được nữa, bật khóc nức nở. Cô nắm chặt chiếc nhẫn như thể nắm lấy cả thế giới mình từng đánh mất.
Lục Lệ Thành nhìn cô, mỉm cười: “Em khóc gì chứ? Chẳng lẽ chê nhẫn anh chọn không đủ tốt sao? Có muốn đổi cái khác không?”
Ánh nắng đầu xuân xuyên qua kẽ lá cây ngô đồng, rải lên mặt cô. Cô ra sức khóc.
“Không đổi! Không đổi nữa!”