Người Anh Yêu Là Ai?

Trái Tim Không Còn Em

Người Anh Yêu Là Ai?

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người anh yêu rốt cuộc là ai?
Hứa Niệm Niệm chết lặng, không ngờ Liễu Nguyệt lại hỏi thẳng thắn đến thế.
Mặc dù cô đã chết, danh phận Lục phu nhân cũng không còn chút liên quan nào đến cô nữa, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến cô cảm thấy chướng mắt.
Cô đã quyết định chết thay Lục Lệ Thành, vậy đương nhiên cô cũng có thể chấp nhận việc anh cưới người khác, bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng vì sao lúc này tim cô lại đau đớn đến thế?
Khi cô đang đau lòng, Lục Lệ Thành cũng đau đớn ôm ngực, lông mày cau chặt thành hình chữ Xuyên, cơ thể không kìm được mà run rẩy, cả gương mặt trắng bệch.
“Bác sĩ! Bác sĩ!”
Liễu Nguyệt hốt hoảng gọi bác sĩ, thậm chí còn vội vàng lao xuống khỏi giường bệnh để đỡ Lục Lệ Thành.
Lúc này Hứa Niệm Niệm không còn tâm trí để bận tâm vì sao cô ta rõ ràng đang tràn đầy sức sống lại phải nằm viện, bởi vì cô phát hiện khi Lục Lệ Thành đau tim đến không chịu nổi thì ý thức của cô cũng ngày càng mờ nhạt hơn.
Hình như hễ Lục Lệ Thành bị đau tim một lần thì linh hồn của cô lại yếu đi mấy phần.
Đúng vậy, cô đã chết hai tháng rồi, thi thể ở nhà xác cũng đã bị đông cứng thành khối băng. Đợi khi thi thể bị hỏa táng, chắc hẳn linh hồn của cô cũng sẽ tan biến hoàn toàn.
Bác sĩ đến rất nhanh, sau khi kiểm tra cho Lục Lệ Thành thì không phát hiện bất cứ vấn đề gì, từ tình trạng hồi phục của tim cho đến cơ thể anh đều vô cùng khỏe mạnh.
Còn về việc vì sao lại phát sinh cơn đau thắt ngực, bác sĩ giải thích rằng anh vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, bình thường nên giữ cảm xúc ổn định.
Liễu Nguyệt giống như bị dọa sợ chết khiếp, nếu Lục Lệ Thành vì cô ta mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì cô ta chết ngàn lần cũng không hết tội.
Lúc này cô ta nhào vào lòng Lục Lệ Thành, khóc đến lê hoa đái vũ.
Chắc Lục Lệ Thành vui lắm chứ, người anh yêu nhất cuối cùng đã quay về, người vợ anh ghét cũng đã ra đi rồi, một kết cục vô cùng viên mãn.
Lúc Hứa Niệm Niệm định quay mặt đi không muốn nhìn cảnh tượng giữa hai người nữa thì Lục Lệ Thành chủ động giơ tay đẩy Liễu Nguyệt ra khỏi lòng mình.
Giọng của anh rất lạnh lùng, pha lẫn vài phần xa cách.
“Liễu Nguyệt, chuyện đã qua cứ để nó qua đi.”
Mọi chuyện hình như không diễn ra như Hứa Niệm Niệm nghĩ. Cô nhìn sang Liễu Nguyệt đang ngỡ ngàng, rõ ràng cô ta cũng không ngờ Lục Lệ Thành lại từ chối mình.
Im lặng rất lâu, Liễu Nguyệt cuối cùng cũng mở miệng: “Lệ Thành, có phải anh đã yêu Hứa tiểu thư rồi không?”
Câu hỏi này hiển nhiên khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo, Hứa Niệm Niệm ngây người đứng đó, dù Lục Lệ Thành trả lời thế nào cô cũng đều không muốn nghe.
Thật ra, anh không yêu thì càng tốt.
Nếu lúc này anh nói yêu cô, một người đã chết như cô còn có thể cho anh được cái gì?
Lục Lệ Thành im lặng rất lâu, dường như đang chìm trong hồi ức.
Anh quen biết Liễu Nguyệt và Hứa Niệm Niệm cùng thời điểm, vì sao lúc đầu lại chắc chắn người mình yêu là Liễu Nguyệt?
Là vì cô ta đã cứu anh trong trận động đất, hay là vì anh thật sự yêu cô ta?
Liễu Nguyệt tự giễu cười, lau sạch nước mắt trên mặt rồi nói tiếp: “Lệ Thành, có lẽ em dùng từ yêu không được chính xác cho lắm, thật ra người anh thích vẫn luôn là Hứa tiểu thư đúng không?”
Cô ấy chết rồi.
Hứa Niệm Niệm không biết Liễu Nguyệt bị làm sao, vậy mà lại nói người Lục Lệ Thành yêu là cô. Cô đợi Lục Lệ Thành mở miệng, nhưng anh lại thở dài nặng nề.
Không trả lời cũng không phủ nhận.
Hai tháng Hứa Niệm Niệm vắng mặt là hai tháng dài nhất trong cuộc đời anh.
Không còn ai ôm Diệc An cười nói rằng họ đang đợi anh về nhà; không còn ai cằn nhằn nửa ngày trước khi anh ra ngoài, dặn dò anh không được tức giận, không được nổi nóng; không còn ai vuốt ngực cả đêm cho anh khi anh đau tim.
Anh không thể tìm được một người thay thế Hứa Niệm Niệm nữa.
Hứa Niệm Niệm cười khổ, cô thà nghe Lục Lệ Thành nói chưa từng yêu mình, cô ra đi chính là một sự giải thoát, anh chấp nhận làm lại từ đầu với Liễu Nguyệt, bắt đầu cuộc sống mới.
Ít nhất sau này anh sẽ vui vẻ.
Mọi chuyện không diễn ra như Hứa Niệm Niệm mong muốn. Sau khi nói chuyện dứt khoát với Liễu Nguyệt, anh bắt đầu tìm Hứa Niệm Niệm khắp nơi.
Anh gọi điện cho tất cả những người quen biết cô. Hứa Niệm Niệm che giấu kỹ như vậy, đương nhiên anh không thu được bất cứ thông tin gì.
Cuối cùng, anh nghĩ ra cách tung tin cô ngoại tình để ép cô xuất hiện.
Tiêu đề của các bài báo đều là ảnh thân mật giữa Hứa Niệm Niệm và Lâm Thiếu Sâm, nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Dù Hứa Niệm Niệm không bận tâm đến danh tiếng của bản thân, nhưng sẽ không bỏ mặc danh dự của Lâm Thiếu Sâm và Hứa gia. Lục Lệ Thành không tin cô sẽ không xuất hiện.
Chỉ là anh không đợi được Hứa Niệm Niệm, mà đợi được một Lâm Thiếu Sâm giận dữ đùng đùng.
Không để trợ lý kịp ngăn cản, cả người giống như con sư tử giận dữ, Lâm Thiếu Sâm đá văng cửa phòng làm việc của chủ tịch.
“Lục Lệ Thành, mẹ nó anh cút ra đây cho tôi!”
Lục Lệ Thành ngồi trong văn phòng chậm rãi xoay người, đôi mắt bình tĩnh, vừa lãnh đạm vừa lạnh lùng liếc nhìn Lâm Thiếu Sâm, khoát tay ra hiệu cho trợ lý lui ra ngoài.
“Tôi nhớ Lâm tổng từng nói cả đời này sẽ không bước chân vào cửa Lục thị.”
Lâm Thiếu Sâm vô cùng tức giận, gân xanh trên trán nổi lên: “Nếu không vì Niệm Niệm, anh có cầu xin tôi cũng không đến.”
Lục Lệ Thành cười lạnh lùng: “Còn dám nói giữa hai người không có quan hệ mờ ám? Cô ấy biến mất lâu như vậy, tôi nghĩ trốn ở đâu chỉ có anh biết.”
Câu này anh nói không sai, Hứa Niệm Niệm bất lực lơ lửng bên cạnh anh, việc cô hiến tim chỉ nói cho duy nhất Lâm Thiếu Sâm, bao gồm cả việc thi thể cô nằm ở nhà xác nào, những việc này chỉ một mình anh ta biết.
Nhưng rõ ràng lúc Lục Lệ Thành nói chuyện, hàm ý không hề tốt đẹp như Hứa Niệm Niệm hiểu.
Nghe những lời này, Lâm Thiếu Sâm càng tức giận hơn. Anh ta vừa nghĩ đến Hứa Niệm Niệm đã hy sinh cả mạng sống của mình, lửa giận trong lồng ngực thiêu đốt sạch lý trí của anh ta: “Lục Lệ Thành, anh đúng là một kẻ chẳng ra gì cả, anh vốn dĩ không xứng đáng với Niệm Niệm!”
So với Lâm Thiếu Sâm đang nổi cơn thịnh nộ, Lục Lệ Thành bình tĩnh đến đáng sợ, anh chỉ lạnh lùng nhìn Lâm Thiếu Sâm: “Xứng hay không xứng cũng không liên quan gì đến anh, mong anh chuyển lời với Hứa Niệm Niệm, bảo cô ấy mau xuất hiện, nếu không chuyện bị làm ầm ĩ lên, thể diện hai nhà Lâm Hứa đều sẽ mất hết.”
Anh ta đột nhiên xông tới túm lấy cổ áo Lục Lệ Thành, nghiến chặt răng.
“Niệm Niệm chết rồi, cô ấy sẽ không xuất hiện nữa.”