Chương 17

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lục Chính Bang bên kia vẫn còn đang tức giận. Hà Lan lo lắng sau khi về nhà, có lẽ hai cha con sẽ mặt lạnh với nhau. Nếu không xử lý ổn thỏa chuyện này, không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa. Tóm lại, tốt nhất vẫn nên để hai người họ tạm thời xa nhau một thời gian, chờ nguôi ngoai cơn giận rồi hẵng từ từ nói chuyện. Giọng bà cũng nhẹ nhõm hơn không ít: “Vậy khoảng thời gian này, phiền con chăm sóc Chí Yến nhé.”
Lục Quỳnh Cửu rũ mắt, không thể nhìn rõ vẻ mặt cô. Cô “vâng” một tiếng rồi cúp điện thoại. Lúc cô đi vào, Lục Chí Yến đã ăn cơm xong, đang dọn dẹp vỏ hộp. “Ăn xong rồi à?”
Lục Chí Yến đáp lại một tiếng, do dự một lát rồi gọi: “Chị?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn cậu, “Trước hết cứ ở đây đã, nhưng phòng khách vẫn chưa được dọn dẹp đâu. Em tự dọn dẹp sơ qua đi, chăn đệm sạch sẽ đều để trong ngăn tủ.”
Lục Chí Yến “vâng” một tiếng, sau đó tăng tốc độ dọn dẹp. Sau khi dọn dẹp xong vỏ hộp cơm, cậu mới bắt đầu dọn dẹp phòng khách. Lục Quỳnh Cửu đi ngang qua, nhìn thấy bóng lưng cậu, thật sự muốn hỏi cậu xem tại sao lại không đến chỗ Lục Quân Tích mà lại đến chỗ cô. Nhưng suy nghĩ một lúc, cuối cùng cô vẫn không mở miệng hỏi.
Sáng sớm hôm sau, lúc cô thức dậy, mơ hồ nghe thấy những âm thanh rất nhỏ vọng đến từ bên ngoài cửa. Ngủ một giấc dậy, cô vẫn chưa kịp phản ứng, còn cho rằng mình nghe lầm. Mãi đến khi mơ mơ màng màng đi rửa mặt, cô mới nhớ ra hôm qua Lục Chí Yến ở lại nhà cô. Vì vậy cô vội vàng rửa mặt, ra ngoài. Vừa mở cửa đã nhìn thấy Lục Chí Yến đang dọn bữa sáng lên. Cậu nhìn thấy cô, cười nói: “Chị, chị dậy rồi ạ?”
Lục Quỳnh Cửu đi đến, nhìn bữa sáng phong phú trên bàn nào là cháo nóng, bánh bao nhỏ, sủi cảo chiên, sữa đậu nành và bánh quẩy. Cô hỏi: “Em lấy tiền ở đâu ra vậy?”
Lục Chí Yến thấy hơi khó hiểu. Từ khi nào mà cậu đã khiến chị ấy cảm thấy mình rất nghèo nhỉ?
“Tài khoản Alipay [1] của em có tiền mà.”
Lục Quỳnh Cửu “à” một tiếng. Cô chỉ nhớ cậu không mang ví tiền, nhưng lại quên mất cậu còn có Alipay.
“Em mới ra ngoài mua hồi sáng, vẫn còn nóng.” Nói rồi, cậu kéo ghế ra giúp cô.
Lục Quỳnh Cửu ngồi xuống. Nhắc đến chuyện này, hình như đây là lần đầu tiên cô ăn sáng ở nhà. Bình thường đều do Lâm Nghệ chuẩn bị sẵn cho cô và để trong lò vi sóng ở phòng làm việc. Cô ăn không nhiều, một bát cháo nóng và mấy cái bánh bao nhỏ là đủ no. Sau khi cô thay quần áo và trang điểm xong đi ra, tất cả đồ ăn sáng đều đã nằm gọn trong bụng Lục Chí Yến. Quả nhiên sức ăn của con trai vẫn luôn rất lớn.
“Chị đi làm. Em…..làm gì thì làm, dù sao cũng có mạng và tivi rồi,” cô nói.
Lục Chí Yến tiễn cô đến cửa. “Tạm biệt chị.”
Sau khi ra cửa, Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn lại cậu thêm lần nữa. Cô phát hiện cậu vẫn còn đứng ở cửa. Khi thấy cô quay đầu, khóe miệng cậu lập tức cong lên, hệt như một chú Samoyed to lớn vậy.
Lục Chí Yến cứ thế ở lại nhà cô. Nói thật, ban đầu Lục Quỳnh Cửu vẫn cảm thấy không quen lắm. Năm mười hai tuổi, cô trở về nhà họ Lục chưa đến một tháng. Khi đó Lục Chí Yến chỉ mới năm tuổi. Về sau khi cô lên mười lăm tuổi, Lục Chí Yến cũng chỉ mới tám tuổi. Năm ấy khi cô trở về cũng đúng lúc đang học lớp mười, vì thế cả năm cấp ba và đại học cô đều học nội trú. Đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè, cô cũng chỉ quay về nhà bà ngoại. Sau khi tốt nghiệp đại học, phòng làm việc của cô cũng khởi sắc hơn đôi chút, vì vậy cô mua một căn nhà riêng ở bên ngoài. Sau đó cô cũng rất ít khi trở về nhà họ Lục. Đã nhiều năm như vậy, nhưng thời gian họ ở bên cạnh nhau hoàn toàn không nhiều.
Nhưng mấy ngày sau, cô cũng từ từ quen dần. Dù sao mỗi sáng sớm đều có người đi mua đồ ăn sáng giúp cô, nhà vệ sinh có người dọn dẹp, phân loại rác cũng không cần đến tay cô. Sau khi về nhà, nếu không phải cậu nấu cơm tối thì cậu cũng sẽ gọi thức ăn từ ngoài tiệm giao đến sẵn. Nói thật thì cũng khá tốt.
**
Buổi chiều họp, có vài biên tập viên bên dưới nhắc đến chuyện ký tặng của các tác giả trong năm nay.
Sau khi nghe các biên tập viên thảo luận về một số ứng cử viên, mắt Lục Quỳnh Cửu khẽ xoay chuyển, nói: “Mọi người cảm thấy thầy Nam Phong thế nào?”
Những biên tập viên khác đồng thời hơi sững sờ, họ nhìn nhau. Dĩ nhiên là họ muốn mời thầy Nam Phong rồi, nhưng trong năm năm hợp tác với phòng làm việc của họ, thầy Nam Phong đến tận bây giờ chưa từng tham gia bất kỳ sự kiện công khai nào. Liệu có thể sẽ đồng ý tổ chức ký tặng sao? Họ đều cảm thấy hơi mơ hồ. “Tổng biên tập, tôi cảm thấy bên phía thầy Nam Phong sẽ không đồng ý đâu.”
Lục Quỳnh Cửu mỉm cười. Đương nhiên cô biết thầy Ôn tuyệt đối sẽ không tổ chức ký tặng. Nhưng đây có phải là điểm mấu chốt không? Và tất nhiên nó không phải điểm chính rồi. Khoảng thời gian này cô đã dùng quá nhiều lý do để hẹn anh ra ngoài ăn cơm, hiện tại đang đau đầu vì không thể tìm được lý do nào khác. Vậy thì không phải việc tổ chức ký tặng sẽ là một lý do tuyệt vời sao? Vì vậy cô ho nhẹ một tiếng, nói: “Bất kể thầy Nam Phong có đồng ý hay không, chúng ta cứ mời thử xem như thể hiện sự tôn trọng cũng được. Lỡ đâu thầy Nam Phong lại đồng ý thì sao?”
Những biên tập viên khác cũng suy nghĩ một lúc, dường như cảm thấy chuyện này cũng có lý. Nếu không đồng ý thì đúng như dự tính của mọi người, còn nếu đồng ý thì chính là niềm vui ngoài ý muốn.
Vì vậy sau khi cuộc họp kết thúc, Lục Quỳnh Cửu rời đi với khuôn mặt tươi cười. Sau khi cô đi ra ngoài, các biên tập viên khác đã thu dọn đồ xong mới rời đi, tiện thể còn nhỏ giọng bàn luận: “Sao tôi lại có cảm giác tổng biên tập rất vui ấy nhỉ?”
“Tôi cảm thấy hai ngày này tổng biên tập đều trông rất vui vẻ. Ôi chao, mọi người có nghĩ thầy Nam Phong sẽ thật sự đồng ý không?”
“Ai mà biết được? Theo tôi thì mơ đi.”
“....”
Vì chuyện tổ chức ký tặng, Lục Quỳnh Cửu lại hẹn Ôn Nam Tinh một lần nữa. Lần trước thấy anh có vẻ rất thích ăn lẩu, vì vậy lần này hai người hẹn nhau đi ăn lẩu như cũ, vẫn là tiệm ở phía trước nhà.
Lúc Ôn Nam Tinh đi vào, đập vào mắt anh là một màn sương mù mờ mịt và hương vị nồng đậm của lẩu. Lục Quỳnh Cửu ngoắc tay với anh: “Thầy Ôn.”
Ôn Nam Tinh chào hỏi. Khi đi đến, anh thuận tay đặt áo vest lên lưng ghế.
“Thầy Ôn, anh xem mấy món tôi gọi đi, đều là món anh thích ăn đúng không?” Lục Quỳnh Cửu đưa thực đơn cho anh.
Ôn Nam Tinh nhận lấy thực đơn, lúc này mới chú ý đến những ngón tay đang cầm thực đơn. Mấy ngày trước là màu xanh lam sương mù, bây giờ lại là màu đỏ rượu. Đôi mắt anh di chuyển đến đường viền trên đó. Đây vốn dĩ là những màu anh thích. Anh không khỏi nhìn về phía người đối diện, giống như muốn từ biểu cảm của cô để biết xem chuyện gì đang xảy ra. Từ lúc nào mà quan hệ giữa anh và cô lại trở nên thân thiết như vậy? Có lẽ là từ sau bữa cơm trưa hai người hẹn để bàn về bìa của .
Dường như kể từ ngày đó, tổng biên tập Lục bắt đầu trở nên hơi kỳ lạ: nhắn tin WeChat rất chuyên cần, gọi điện thoại cũng rất siêng năng, hẹn ăn cơm lại vô cùng đều đặn. Cho dù anh đã từ chối lần một, lần hai, nhưng đến tận lần thứ ba cô vẫn hẹn anh ăn cơm như cũ. Hơn nữa, cô còn có thể tìm ra vô số lý do kỳ quái khiến anh không thể từ chối được. Ví dụ như chuyện tổ chức ký tặng lần này vậy, dù trong điện thoại anh đã khéo léo từ chối, nhưng cuối cùng hai người vẫn hẹn ăn cơm.
Lục Quỳnh Cửu thấy anh nhìn mình, đôi môi đỏ thắm đầy đặn hơi cong lên: “Thầy Ôn nhìn tôi như vậy làm gì? Trên mặt tôi có gì à?”
Ôn Nam Tinh cũng ý thức được hành vi của mình có hơi bất lịch sự. Anh nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi.”
Lục Quỳnh Cửu mỉm cười thoải mái: “Không sao cả, thầy Ôn thích nhìn thì cứ tùy ý đi.”
Ôn Nam Tinh: “…..”
“Đúng rồi, thầy Ôn, chuyện tổ chức ký tặng tôi đã nói với anh đó, anh có cần suy nghĩ thêm chút không?”
Ôn Nam Tinh trả lời không nhanh không chậm: “Có cân nhắc qua, nhưng đành phải phụ lòng tốt của tổng biên tập Lục rồi.”
“Vậy cũng được.” Lục Quỳnh Cửu đồng ý vô cùng nhanh gọn, sắc mặt rất thản nhiên, cười vô cùng rực rỡ, tiếp tục nói: “Nếu thầy Ôn đã nói như vậy, tôi không miễn cưỡng nữa. Đúng lúc nước lẩu cũng sôi rồi này, chúng ta bắt đầu nhé?”
Ôn Nam Tinh: “....”
Nước lẩu cay đỏ trong nồi sôi ùng ục, nhúng một lát thịt vào đó mấy lần đã chín rất nhanh. Mặc dù đã gọi nồi lẩu uyên ương [2], nhưng Lục Quỳnh Cửu lại thích ăn nước lẩu cay đỏ. Môi cô vốn đã đỏ thắm, lúc này trông càng đỏ hơn nữa. Vì ăn cay nóng nên trên trán trắng nõn cũng đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. “Nóng quá, thầy Ôn, anh không nóng sao?” Sau khi hỏi xong, một giây sau đó cô mới ý thức được câu hỏi của mình có hơi dư thừa. Ôn Nam Tinh vốn dĩ đâu có mang áo vest đâu, có được chưa hả?
Cũng chỉ có cô, đi ăn lẩu vào mùa hè, còn mặc hai lớp quần áo. Nghĩ như vậy, cô lập tức cởi áo khoác ra. Sau khi cởi ra, cô nói: “Như vậy sẽ mát hơn nhiều.”
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu nhìn cô. Bên trong cô mặc chiếc đầm cổ tròn, phần xương quai xanh xinh xắn tinh tế lộ ra bên ngoài. Trên cổ tay trắng nõn nhỏ gầy là một chuỗi dây màu đỏ được bện rất tỉ mỉ. Trên chuỗi dây còn gắn một chú heo con nhỏ màu vàng, vô cùng tôn màu da.
Lục Quỳnh Cửu thấy ánh mắt anh đang nhìn vào chiếc vòng trên cổ tay mình, khuôn mặt vô cùng dịu dàng. Cô cười nói: “Bà ngoại đã tự tay bện cho tôi vào sinh nhật năm ngoái đó.”
Ôn Nam Tinh nhìn thấy nét dịu dàng trên khuôn mặt cô, nói: “Xem ra quan hệ giữa cô và bà ngoại rất tốt.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn chiếc vòng dây màu đỏ trên tay mình: “Bà ngoại rất thương yêu tôi.”
Hai người ăn lẩu trong một phòng bao riêng, cho nên sau khi ra khỏi phòng bao, họ mới phát hiện bên ngoài đã đổ cơn mưa từ lúc nào. Bầu trời âm u ảm đạm, từng giọt mưa ào ào rơi xuống. Trên mặt kính cửa sổ trong quán lẩu từ từ hiện lên một tầng sương mù lạnh lẽo. “Thời tiết hôm nay thay đổi nhanh thật, rõ ràng lúc đến, trời vẫn còn rất quang đãng.”
Ôn Nam Tinh nhàn nhạt thu hồi ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ: “Dù sao bây giờ cũng đang là mùa mưa.” Sau đó anh nhìn chiếc áo khoác cô đang vắt trên cánh tay mình, lại nói: “Mặc áo khoác vào đi, gió bên ngoài lớn lắm.”
Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu khẽ chuyển động, lập tức nói: “Được, tôi mặc ngay.” Nói rồi, cô đưa túi xách của mình cho Ôn Nam Tinh: “Thầy Ôn có thể cầm túi xách giúp tôi một chút không?”
Ôn Nam Tinh nhìn chiếc túi xách nhãn hiệu LV của cô, sau đó đưa tay nhận lấy.
Ngay sau đó, Lục Quỳnh Cửu lập tức cong môi cười. Hai ba giây sau cô đã mặc áo khoác vào: “Cảm ơn thầy Ôn, thầy Ôn à, anh thật là tốt.”
Ôn Nam Tinh nhìn đôi mắt trong veo rực rỡ của cô, môi mỏng hơi hé mở: “Chuyện nhỏ thôi mà.”
Nụ cười trên khóe môi Lục Quỳnh Cửu ngưng lại. Lại là câu “chuyện nhỏ không tốn sức” này. Không biết tại sao, cô lại không thể khống chế bản thân được, bật thốt lên: “Thầy Ôn đối với tất cả mọi người đều là chuyện nhỏ không tốn sức như vậy sao?”
__
[1] Tài khoản Alipay: Hiểu theo một cách đơn giản nhất thì Alipay là một kênh trung gian để thanh toán, giống như tài khoản của ngân lượng, hoặc Paypal giúp người dùng thanh toán hóa đơn mua hàng online, tiền điện thoại, thẻ game, tiền điện nước hay đặt mua vé máy bay,…nhanh chóng và dễ dàng.
[2] Lẩu uyên ương là loại lẩu có hai ngăn.
**
Hết chương 17