Anh ấy, tôi thích anh ấy

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Anh ấy, tôi thích anh ấy

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa ăn tối của Lục Quỳnh Cửu và các đối tác kết thúc vào khoảng chín giờ. Mọi người tụ tập trước cửa nhà hàng, trò chuyện thêm một lát rồi lần lượt lên xe ra về.
Lâm Nghệ vẫn cầm bản hợp đồng vừa ký được trên tay, khóe mắt lộ rõ vẻ vui mừng, “Tổng biên tập!”
Lục Quỳnh Cửu liếc nhìn, vẻ mặt cũng giãn ra. Cô đang định nói gì đó với Lâm Nghệ thì phía sau có tiếng gọi: “Tổng biên tập Lục.” Cô quay người lại, thấy đó là một trong những người phụ trách bên đối tác. Khóe môi cô theo thói quen cong lên, “Trương tổng vẫn chưa về sao?”
Trương Thỉ mỉm cười, “Tôi về ngay đây.” Sau đó, ánh mắt anh ta lướt qua gò má cô, rồi nói thêm: “Hôm nay, Tổng biên tập Lục khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác xưa, phụ nữ quả thực không thua kém đấng mày râu.”
Cô đáp lại một cách khách sáo: “Trương tổng quá lời rồi.”
Trương Thỉ chủ động đưa tay về phía cô, “Tổng biên tập Lục, sau này chúng ta hợp tác vui vẻ nhé?”
Lục Quỳnh Cửu liếc nhìn, rồi đưa tay nắm lấy tay anh ta, nói: “Hợp tác vui vẻ.” Khi cô định rút tay về, bàn tay cô cảm nhận được một cái nhéo không nặng không nhẹ. Lông mày cô cau lại, nhưng vẫn không nói gì. Anh ta buông tay cô ra, vẻ mặt hết sức thản nhiên.
Trương Thỉ nhìn thấy trợ lý đã đến bên cạnh xe, liền nói: “Tổng biên tập Lục, xe tôi đến rồi, vậy tôi xin phép đi trước nhé?”
“Được, Trương tổng đi thong thả.”
Trương Thỉ lên xe, chiếc Maserati màu trắng nhanh chóng hòa vào dòng xe trên đường, rồi dần khuất xa. Lâm Nghệ vội vàng chạy đến đưa khăn giấy ướt cho Lục Quỳnh Cửu, “Tổng biên tập, cô không sao chứ ạ?”
Lục Quỳnh Cửu ung dung lau tay, nghe vậy thì cười nói: “Không sao cả, có thể có chuyện gì được chứ?” Coi như là bị heo liếm chút thôi.
Bàn tay Lâm Nghệ siết chặt bản hợp đồng đang cầm, “Cái tên Trương tổng này đúng là không muốn sống nữa rồi! Đúng là lão đàn ông bị sắc dục che mờ mắt!”
Lục Quỳnh Cửu kinh ngạc quay sang nhìn Lâm Nghệ. Đây là cô trợ lý nhỏ đã đi theo cô từ rất lâu, bình thường là một cô gái tính cách ôn hòa. Đây là lần đầu tiên cô thấy dáng vẻ bùng nổ ngoài đường thế này. Lâm Nghệ thấy cô nhìn mình, cũng ý thức được những lời mình vừa nói, sắc mặt nhất thời đỏ bừng, “Tổng biên tập… Em…”
Lục Quỳnh Cửu khẽ cười, nói: “Nói đúng lắm.”
“Tổng biên tập?” Lâm Nghệ hơi ngơ ngác, không ngờ tổng biên tập lại nói như vậy.
Lục Quỳnh Cửu nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa vài phần ôn hòa, nói: “Nhưng những lời như thế này em nói trước mặt chị thì được, nhưng sau này vẫn nên cẩn thận, biết chưa?”
Lâm Nghệ hiểu ý cô, lập tức ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi, Tổng biên tập.”
Lục Quỳnh Cửu ném chiếc khăn ướt đã dùng xong vào… Khoan đã, đây là loại rác gì nhỉ?
Lâm Nghệ thấy vậy, nín cười nhắc nhở: “Tổng biên tập, đây là rác khô.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Lâm Nghệ đưa bản hợp đồng đang cầm cho Lục Quỳnh Cửu. Vì cả hai đều đã uống rượu nên phải gọi tài xế riêng.
Lục Quỳnh Cửu nói với cô: “Đi thôi, lên xe nào, chị đưa em về trước.”
“Không cần đâu Tổng biên tập, em tự bắt xe về là được rồi.”
“Tối nay em có uống rượu, chị không yên tâm, mau lên xe đi.” Câu nói cuối cùng không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.
Lâm Nghệ vẫn luôn tôn trọng và có phần sợ Lục Quỳnh Cửu, thấy vậy cũng không dám chần chừ nữa, vội vàng lên xe.
Đưa Lâm Nghệ đến cổng tiểu khu của cô, Lục Quỳnh Cửu dặn dò: “Về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Bốn mươi phút sau, người lái xe thuê đưa Lục Quỳnh Cửu đến tầng hầm giữ xe của khu chung cư, sau đó trả lại chìa khóa cho cô, “Lục tiểu thư, chìa khóa của cô đây.”
Lục Quỳnh Cửu nhận lấy chìa khóa, trả tiền cho tài xế và nói: “Làm phiền anh rồi.”
Sau khi tài xế rời đi, cô theo bản năng đặt tay lên bụng. Hôm nay có uống một ít rượu, bệnh dạ dày cũ lại tái phát. Khi cô đang chuẩn bị lên lầu tìm thuốc uống, thì phía sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Chị Tiểu Cửu?”
Lục Quỳnh Cửu đứng thẳng người, theo bản năng quay người nhìn sang, “Lương Du?”
Lương Du đi nhanh đến. Khi đến gần, cậu ta mới phát hiện sắc mặt cô không tốt lắm, trên mặt tràn đầy lo lắng hỏi: “Chị Tiểu Cửu, chị làm sao vậy? Không khỏe à? Bị bệnh sao?”
Lục Quỳnh Cửu không trả lời mấy câu hỏi đó, chỉ hỏi: “Tại sao cậu lại ở đây?”
Câu hỏi này khiến tai Lương Du hơi ửng đỏ, “Cái này, chị Tiểu Cửu, chị cứ mãi không nghe điện thoại của em, nên em…”
Nghe đến đây, lông mày Lục Quỳnh Cửu lập tức cau lại, “Cậu điều tra tôi?”
Lương Du dù không nhạy bén đến mấy cũng cảm giác được Lục Quỳnh Cửu đang tức giận. Nhất thời cậu ta hơi hoảng loạn, cậu ta nào dám điều tra cô chứ? Vì vậy vội vàng giải thích: “Không không không, không phải vậy, em không có.”
“Cậu không có thì làm sao biết tôi sống ở đây?”
“Em hỏi…” Lương Du ngừng một lúc, giống như bị ai đó bóp họng không nói nên lời.
Lục Quỳnh Cửu thấy dáng vẻ đó của cậu ta, đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Chắc là cậu ta lại lấy tin tức từ một người bạn nào đó mà cô không quen biết rồi. Cô nhìn khuôn mặt trẻ trung mang theo vài phần hoảng hốt của Lương Du, thở dài một hơi rồi nói: “Lương Du, tôi cảm thấy trước đó tôi đã nói rõ ràng với cậu rồi.”
Lương Du im lặng mấy giây, cuối cùng ngẩng đầu lên, kiên định nói: “Chị Tiểu Cửu, em thật sự rất thích chị.”
“Cảm ơn vì đã thích tôi, nhưng tôi không thích cậu. Sau này cũng đừng gọi điện cho tôi, cũng không cần phải đến tìm tôi nữa.”
“Chị Tiểu Cửu, em biết chị chê em còn nhỏ tuổi, nhưng em sẽ trưởng thành… Em…”
Lục Quỳnh Cửu nghe vậy, dạ dày lại càng đau hơn. Vì vậy cô chặn lời cậu ta: “Không liên quan đến tuổi tác, chỉ đơn giản cậu không phải là mẫu người tôi thích.”
“Chị Tiểu Cửu, vậy chị thích mẫu người như thế nào?” Lương Du cố chấp hỏi.
Lục Quỳnh Cửu vừa định nói, ánh đèn xe từ phía xa chiếu thẳng đến chỗ bọn họ. Hai người không hẹn mà cùng nhìn sang, sau đó thấy một chiếc xe dừng lại ở một chỗ đậu xe cách đó không xa. Một lát sau, một người đàn ông quen thuộc bước xuống xe. Đôi mắt cô hơi chuyển động, chỉ vào người đàn ông đó và nói với Lương Du: “Anh ấy, tôi thích anh ấy.”
Lương Du nhìn người đàn ông vừa bước xuống xe kia, vóc dáng rất cao. Rõ ràng là mặc áo sơ mi trắng cùng với bộ vest đen nhưng cả người đều toát lên một sự dịu dàng khó tả. Cậu ta không thể không thừa nhận, người đàn ông này đã khiến cậu ta nảy sinh cảm giác thất bại.
Lục Quỳnh Cửu khinh thường nhìn dáng vẻ mất mát của cậu ta, rồi nhìn về phía Ôn Nam Tinh và vẫy tay, “Thầy Ôn!”
“Thầy… Thầy?” Lương Du sững sốt, người đàn ông này là thầy sao?
Lục Quỳnh Cửu thấy cậu ta hiểu lầm nhưng cố ý không giải thích, chỉ nhìn Ôn Nam Tinh đang đến gần bọn họ. Cô đi về phía anh, “Thầy Ôn, anh đã về rồi sao?”
Ôn Nam Tinh mỉm cười nhìn cô gật đầu, “Ừ.”
Sau đó Lục Quỳnh Cửu nói với Lương Du: “Lương Du, không còn sớm nữa, cậu mau về đi. Chúng tôi lên trước đây.”
Lục Quỳnh Cửu cố ý nói thế khiến Lương Du ngạc nhiên đến trợn tròn hai mắt.
Ôn Nam Tinh hiển nhiên cũng vì lời nói này mà lông mày hơi nhíu nhẹ, nhưng vẫn không nói gì. Anh cảm giác rõ ràng cậu nhóc này đang thể hiện địch ý đối với mình. Anh liếc nhìn, tựa hồ như đã nhận ra điều gì đó, song anh không vạch trần cô.
Lương Du nhìn bóng lưng hai người rời đi, cậu ta vẫn không nhịn được lớn tiếng nói: “Chị Tiểu Cửu! Sẽ có một ngày em giống như anh ta! Thậm chí em có thể còn tốt hơn anh ta!”
Lục Quỳnh Cửu nghe vậy, thân thể hơi loạng choạng, suýt chút nữa đứng không vững. Cái tên nhóc con này!
Lương Du nói như vậy chắc chắn thầy Ôn cũng nghe thấy. Mà thầy Ôn lại là một người thông minh như vậy, có khả năng đã đoán được chuyện gì đang xảy ra. Mới tưởng tượng như vậy thôi mà Lục Quỳnh Cửu đã cảm thấy da mặt mình sắp bị thiêu đốt đến nơi rồi. Sắc mặt cô trở nên lúng túng, “Cái này… Thầy Ôn, cậu ấy chỉ là một đứa nhóc thôi, lời cậu ấy vừa nói anh vạn lần đừng để trong lòng…”
Khóe miệng Ôn Nam Tinh khẽ cong lên, “Không sao, tôi sẽ không so đo với những người bạn nhỏ.”
Lục Quỳnh Cửu nghe vậy nhưng sắc mặt vẫn không thể thả lỏng. Cô tiếp tục nói: “Còn có lúc nãy tôi vừa… Thật xin lỗi vì đã lấy anh làm… bia đỡ đạn.”
“Không sao.”
Nghe được câu này, Lục Quỳnh Cửu mới nhẹ nhõm trở lại. Bước vào thang máy, cô thuận tay nhấn tầng lầu cho Ôn Nam Tinh. Lúc thang máy đang đi lên đột nhiên rung lắc không báo trước, khiến cô cảm thấy choáng váng, chóng mặt. Cơn đau trong dạ dày dần dần lan tràn, lông mày cô cau chặt lại.
Ôn Nam Tinh nhận ra cô đang khó chịu, hỏi: “Cô làm sao vậy?”
Lục Quỳnh Cửu cố nén cảm giác khó chịu, chỉ nhìn anh cười và lắc đầu mấy cái. “Không sao.”
Ôn Nam Tinh nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô. “Ding—”, đã đến tầng mười sáu.
“Thầy Ôn, tôi đến rồi.”
Ôn Nam Tinh “ừ” một tiếng.
Lục Quỳnh Cửu vẫy tay với anh, “Tạm biệt.”
Ôn Nam Tinh gật đầu.
Đêm qua Lục Quỳnh Cửu đau không chịu nổi, nhưng sau một giấc ngủ, cô đã thấy khá hơn nhiều. Buổi sáng trước khi đi, cô uống nước ấm và thuốc dạ dày. Sau khi xuống lầu, cô tình cờ gặp Ôn Nam Tinh ở bãi đậu xe. Anh đang chuẩn bị lên xe, Lục Quỳnh Cửu bước nhanh đến, chào hỏi anh: “Thầy Ôn, chào buổi sáng!”
Ôn Nam Tinh nhìn cô và gật đầu, “Tổng biên tập Lục, chào buổi sáng!”
Lục Quỳnh Cửu thấy anh mặc quần áo trang trọng thì hơi kinh ngạc. Khoảng thời gian này khi cô gặp anh, anh cũng đều mặc quần áo trang trọng như thế. Phong cách hoàn toàn không giống những nhà văn, tác giả khác mà cô quen biết. Chẳng lẽ sáng tác chỉ là nghề phụ của thầy Ôn? Không phải thầy Ôn là người Mãn Thành sao? Công tác cũng không thể ở Tấn Thành được chứ?
Ôn Nam Tinh thấy cô đứng thất thần, gọi một tiếng: “Tổng biên tập Lục?”
Suy nghĩ của Lục Quỳnh Cửu trong nháy mắt được kéo về, “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh giơ tay nhìn đồng hồ trên cổ tay mình, “Tổng biên tập Lục, tôi sắp bị trễ rồi, nên đi trước nhé?”
Lục Quỳnh Cửu lùi về sau một bước, nói: “Được, thầy Ôn đi đường cẩn thận ạ.”
“Được.”
Nhìn xe Ôn Nam Tinh rời đi xa, Lục Quỳnh Cửu khẽ cười một tiếng, sau đó mới mở cửa lên xe.
Vừa mới lên xe, điện thoại bên người đột ngột vang lên không báo trước. Cô lấy điện thoại ra nhìn màn hình hiển thị, trên đó có một cái tên nhấp nháy không ngừng. Sắc mặt cô vẫn không thay đổi, nhấn chọn từ chối cuộc gọi, âm thanh biến mất. Sau đó cô khởi động xe và đi ra khỏi tầng hầm. Đoạn đường này chạy thật nhanh, bên ngoài cửa sổ là những tòa nhà cao chọc trời, đường phố, dòng người, dòng xe nối đuôi nhau chạy liên tiếp dần dần lùi về phía sau, rất nhanh đã bị bỏ lại phía sau.
Lời tác giả:
Cậu nhóc Lương Du này không tính là nam thứ đâu, xem như là nhân vật phụ trợ đi, sau này sẽ có phân đoạn đáng mong đợi hơn.
Hết chương 7