87. Chương 87: Biến cố bất ngờ

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 87: Biến cố bất ngờ

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nam Tinh nhận được cuộc gọi từ Trần Chu Hoa.
Ôn Nam Tinh hỏi: “Dạo này anh đã đi đâu vậy?”
Giọng Trần Chu Hoa ở đầu dây bên kia nghe có vẻ rất vui vẻ: “Cũng không đi đâu cả, chỉ là mấy năm nay làm việc vất vả quá nên anh muốn tự thưởng cho mình một chuyến du lịch thôi.”
“Du lịch thì du lịch, tại sao lại phải tắt điện thoại?”
“Muốn thả lỏng tinh thần, không muốn bị ai làm phiền thì không được sao?”
Ôn Nam Tinh: “Tùy anh.”
Trần Chu Hoa cười một tiếng, hỏi: “Có phải cậu lo lắng cho anh không?”
Ôn Nam Tinh cụp mắt, hỏi: “Anh thấy điều đó có khả năng không?”
“Anh thấy…” Anh ấy dừng lại: “Rất có khả năng đấy.” Giọng điệu anh ta đầy vẻ chắc chắn.
Ôn Nam Tinh nhíu mày, bèn hỏi: “Khi nào anh về?”
“Giờ anh mới đến Thái, ít nhất cũng phải chơi khoảng nửa tháng nữa.”
Ôn Nam Tinh đáp “ừ”: “Được rồi, chờ anh về rồi chúng ta gặp nhau.”
Trần Chu Hoa giả vờ ngạc nhiên, nói: “Cậu chủ động hẹn gặp anh sao?”
Ôn Nam Tinh: “…”
Đúng lúc này ông cụ Chúc nhìn qua, Ôn Nam Tinh vội nói: “Thôi được rồi, không nói nữa. Anh cứ chơi thoải mái đi, khi nào về thì liên lạc, tôi cúp máy đây.”
Trần Chu Hoa cười cười, lẩm bẩm một câu “Đồ bạc bẽo” rồi điện thoại bị ngắt. Nghe tiếng “tút tút” từ đầu dây bên kia, anh ấy bật cười, lầm bầm: “Thằng nhóc thối không có lương tâm.”
Ôn Nam Tinh cất điện thoại, đi tới chỗ ông cụ Chúc: “Ông ngoại.”
“Chuyện làm ăn à?” Ông cụ hỏi.
Ôn Nam Tinh suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn nói với ông: “Không phải ạ, là Trần Chu Hoa gọi cho cháu.”
Dĩ nhiên ông cụ Chúc biết Trần Chu Hoa, anh ấy là người anh trai mà Nam Tinh từng nương tựa nhiều nhất. Khi mới về nhà ngoại, ban đêm lúc ngủ, ngoài mẹ ra thì Trần Chu Hoa là cái tên anh nhắc đến nhiều nhất. Ban đầu, khi ông bảo Thừa Lâm đi đón Nam Tinh, ông đã cho Trần Chu Hoa cơ hội lựa chọn, nhưng anh ấy đã quyết định ở lại nhà họ Ôn. Tuy nhiên, mỗi người đều có những lựa chọn riêng, không ai có thể ép buộc được. Về chuyện của Ôn thị, khoảng thời gian trước ông cũng có nghe nói Trần Chu Hoa đã từ chức khỏi Nhuận Phương.
“Bây giờ cậu ta thế nào?” Ông hỏi.
“Anh ấy sống rất thư thái, đang đi du lịch ở Thái Lan.”
Ông cụ Chúc cười cười: “Vậy cũng tốt đó.”
Ôn Nam Tinh đỡ ông về, hai người không ai nhắc lại chủ đề này nữa.
Ông nói: “Đúng rồi, các cháu đã đặt vé máy bay về Tấn Thành chưa?”
“Đặt rồi ạ, chiều mai bay.” Vừa hay ngày mai cũng là ngày nghỉ cuối cùng của dịp lễ 1-5.
“Vậy thì tốt, buổi trưa chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé.”
Vì hôm nay hai người phải về Tấn Thành nên Tần Lệ đã xin nghỉ làm. Sáng nay Chúc Thừa Lâm có vài dự án ở công ty cần giải quyết, nên anh ấy bảo buổi trưa sẽ tranh thủ về ăn cơm. Tất cả những điều đó cho thấy gia đình họ Chúc vô cùng coi trọng Lục Quỳnh Cửu, cô có thể cảm nhận rõ ràng điều này.
Khi trông thấy chiếc vòng ngọc đeo trên cổ tay Lục Quỳnh Cửu, Tần Lệ sững sờ vài giây, sau đó khen ngợi: “Tiểu Cửu đeo đẹp ghê này.”
Lục Quỳnh Cửu đưa tay vuốt ve chiếc vòng ngọc hơi lành lạnh. Chiếc vòng này quá đỗi quý giá, cô vốn không định đeo, nhưng Ôn Nam Tinh không cho cô cởi ra. Cô đành chịu, cứ thế đeo nó trên tay, và sau khi đeo thì cô càng cẩn thận hơn nhiều.
Lúc ăn cơm, ông cụ Chúc cũng nhìn thấy nó. Đôi mắt già nua của ông ửng đỏ giây lát, rồi ông mỉm cười, mắt rưng rưng.
Ăn cơm xong, Ôn Nam Tinh đưa Lục Quỳnh Cửu lên phòng mình thu dọn hành lý.
Ông cụ Chúc nói: “Nếu Huệ Chất của chúng ta vẫn còn ở đây, con bé chắc chắn sẽ rất quý Tiểu Cửu này.”
Chúc Thừa Lâm vỗ nhẹ lên mu bàn tay ba mình, an ủi: “Chắc chắn rồi ạ.”
“Thừa Lâm, ba nhớ em gái con lắm.”
Hốc mắt Chúc Thừa Lâm cũng đỏ hoe, sao ông lại không nhớ được chứ. Ông chỉ có một cô em gái, tính cách dịu dàng, thấu tình đạt lý, nhưng chưa kịp nhìn con trai mình trưởng thành đã không còn trên cõi đời này nữa. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi mà ông và ba mình, một người mất mẹ mất em gái, một người mất vợ mất con gái. Đáng thương nhất vẫn là đứa cháu ngoại duy nhất này, mất cả cha lẫn mẹ. Sở dĩ nói là mất cha, vì trong lòng Chúc Thừa Lâm, Ôn Giang Quốc đã là một người không còn tồn tại.
Ông cụ Chúc muốn tự mình đưa hai người đến sân bay, nhưng nghĩ đến tình trạng sức khỏe của ông, họ vẫn khéo léo từ chối.
“Tiểu Cửu, nếu có thời gian rảnh thì thường xuyên về chơi nhé.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Vâng, chắc chắn ạ.”
“Phải tự chăm sóc bản thân tốt nhé.”
Hai người về đến Tấn Thành thì trời đã tối. Xe họ đang đậu ở sân bay, nên sau khi lấy hành lý xong, hai người đi thẳng xuống bãi đậu xe của sân bay.
Dòng xe cộ ngoài cửa sổ chạy qua không ngừng, người người tấp nập, ánh đèn neon sáng rực.
Lục Quỳnh Cửu ngồi ở ghế phụ lái, quay đầu nhìn đường nét góc nghiêng hoàn hảo của Ôn Nam Tinh rồi nói: “Em đói quá, bọn mình không về nhà ăn cơm, ăn ở ngoài được không anh?” Về nhà rồi phải dọn dẹp, rồi chuẩn bị nấu nướng các thứ, cô chờ không nổi, cũng không nỡ để anh phải nấu cơm tối cho mình sau chuyến bay dài như thế.
Ôn Nam Tinh dịu dàng nhìn cô: “Được.”
Hai người để hành lý trên xe, tìm một quán ăn để dùng bữa tối.
Ăn thì không được bao nhiêu, nhưng ngược lại lại uống rất nhiều đồ uống lạnh. Sau quãng đường dài, đầu óc đau nhức, hơi choáng váng nên cô muốn uống chút đồ mát.
Sau khi ăn tối xong và về nhà, Lục Quỳnh Cửu vô cùng cẩn thận móc chìa khóa căn hộ ở Mãn Thành mà Ôn Nam Tinh đưa cho mình cùng với chìa khóa của căn hộ hiện tại chung một chỗ, sau đó cất vào ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm. Ôn Nam Tinh vừa bước vào đã thấy cô ngồi xổm ở đó cất chìa khóa, bèn tiến lại gần.
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu nhìn anh: “Đèn dưới nhà tắt hết rồi hả anh?”
Ôn Nam Tinh cũng hơi ngồi xổm xuống, ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên bờ vai mảnh mai của cô: “Tắt hết rồi.”
Lục Quỳnh Cửu đóng ngăn kéo lại, quay đầu tựa vào anh: “Em mệt quá, bế em đi ngủ.”
Ôn Nam Tinh cười khẽ: “Được.” Sau đó bế cô đi tới giường.
Sau khi tắt đèn, Lục Quỳnh Cửu vùi đầu vào lòng anh, hôn lên cằm anh một cái: “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Ngày Trần Chu Hoa trở về, anh ấy đã gọi cho Ôn Nam Tinh một cuộc. Sau đó hai người hẹn gặp nhau tại một quán cà phê. Đi du lịch hơn một tháng trời, anh ấy chẳng thay đổi gì, nếu nhất định phải nói thì có lẽ là đen hơn kha khá.
“Lần trước cậu bảo chờ anh về, muốn nói gì với anh?” Trần Chu Hoa hỏi, tiện tay bưng ly cà phê lên uống một ngụm.
“Anh từ chức ở Nhuận Phương sao?”
“Đúng vậy, nếu không thì làm sao anh có thể đi du lịch thoải mái như vậy?”
“Tại sao?”
“Tại sao cái gì?”
“Đang yên đang lành, tại sao lại từ chức?”
“Cũng không có lý do gì đặc biệt, chỉ là hơi mệt mỏi.”
Ôn Nam Tinh nhíu mày, hiển nhiên không tin lời anh ấy nói lắm.
“Cậu đừng nhìn anh như vậy, anh nói thật đấy. Dù sao anh cũng đã làm việc cật lực cho Ôn thị nhiều năm rồi, thân thể đâu phải bằng sắt, tất nhiên phải biết mệt chứ.”
Ôn Nam Tinh nhìn anh: “Sau đó thì sao? Sau này anh định thế nào?”
Trần Chu Hoa lười biếng tựa lưng ra sau ghế: “Ừm… Vẫn chưa nghĩ ra. Nhưng nghĩ nhiều như vậy làm gì? Bây giờ anh chỉ muốn thả lỏng, không muốn nghĩ nhiều về chuyện làm ăn. Hơn nữa, trước mắt anh cũng không thiếu tiền.”
“Anh có muốn…”
“Không muốn.”
Ôn Nam Tinh cau mày: “Tôi vẫn chưa nói hết.”
“Tuy cậu chưa nói hết, nhưng anh vẫn biết cậu muốn nói gì.”
Ôn Nam Tinh há miệng, không nói nên lời.
Trần Chu Hoa ngồi thẳng người lại: “Nam Tinh, thật ra cậu vẫn giống như trước, chẳng thay đổi gì. Vẫn mềm lòng, như vậy không tốt chút nào đâu.”
“Không phải với ai tôi cũng như vậy.”
Trần Chu Hoa cười khẽ, nắm được trọng điểm: “Vậy đối với cậu, anh là một người đặc biệt hả?”
Ôn Nam Tinh há miệng.
“Được rồi, hôm nay anh gặp cậu là vì muốn nói với cậu rằng, anh tự từ chức khỏi Ôn thị, không liên quan gì đến cậu hết. Thật sự là anh tự từ chức, anh cũng không nói dối cậu đâu. Cuộc sống như sợi dây đàn căng chặt từ trước đến giờ quá mệt mỏi rồi.”
Ôn Nam Tinh không nói gì. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Trần Chu Hoa chợt vang lên.
“Anh nghe điện thoại chút.”
Trần Chu Hoa đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nghe điện thoại.
Ôn Nam Tinh không biết người nói chuyện điện thoại với anh ấy ở đầu dây bên kia là ai, nhưng nghe giọng Trần Chu Hoa có hơi gấp gáp. Đến khi anh ấy cúp máy và quay lại, trên mặt anh ấy lộ rõ vẻ căng thẳng và đôi chút áy náy: “Nam Tinh, bây giờ anh có việc gấp, hôm nay đến đây thôi. Lần sau có cơ hội chúng ta lại gặp.”
Ôn Nam Tinh hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Vẻ mặt Trần Chu Hoa do dự, môi mấp máy vài lần, cuối cùng vẫn đáp: “Không có gì.”
Ôn Nam Tinh nhận ra anh ấy không muốn nói cho mình biết nên cũng không cưỡng cầu. Vì vậy anh nói tạm biệt với Trần Chu Hoa, nhìn anh ấy ra khỏi quán cà phê, nhanh chóng lên xe của mình rồi hòa vào dòng xe cộ trên đường.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn của anh cũng đổ chuông, là Lục Quỳnh Cửu gọi đến.
“Alo? Anh chưa tan làm sao? Phải tăng ca à?”
Theo lý mà nói thì giờ này anh chắc hẳn đã về đến nhà rồi.
Ôn Nam Tinh dịu dàng trả lời: “Anh tan làm rồi, không có tăng ca.”
Lục Quỳnh Cửu lật người nằm ngửa trên ghế sofa: “Vậy sao anh còn chưa về đến nhà vậy?”
“Anh đi uống cà phê với Trần Chu Hoa, anh sẽ về ngay đây.”
“Sếp Trần đi du lịch về rồi sao?”
“Ừ.”
Lúc sắp cúp máy, Lục Quỳnh Cửu gọi anh: “Vậy lúc anh về có thể ghé tiệm bánh ngọt mua cho em một hộp bánh tart trứng được không? Em chỉ ăn hai cái thôi, cơm tối vẫn sẽ ăn đầy đủ.”
Trong đôi mắt Ôn Nam Tinh tràn đầy ý cười: “Được, mua cho em hai hộp luôn nhé?”
Lục Quỳnh Cửu vui vẻ vô cùng: “Được! Em yêu anh lắm!”
Ôn Nam Tinh lắc đầu đầy cưng chiều, sau đó cất điện thoại và đi ra ngoài.
Lát sau, anh xách hai hộp bánh tart trứng ra khỏi tiệm bánh ngọt rồi ngồi lên xe.
Đến ngã tư đường, đèn đỏ đếm ngược từng giây. Ôn Nam Tinh đậu xe ở làn trong, chiếc điện thoại đặt phía trước chợt sáng lên với thông báo tin nhắn Lục Quỳnh Cửu gửi: [Anh sắp về chưa? Sắp về chưa? Bé yêu của anh sắp chết đói rồi nè.]
Ôn Nam Tinh bật cười, ngẩng đầu nhìn đèn đỏ chỉ còn vài chục giây nữa là chuyển xanh rồi chuẩn bị hồi âm cho cô. Nhưng chưa kịp cầm lấy điện thoại thì ở phía trước phát ra một tràng âm thanh chói tai của tiếng lốp xe ma sát trên mặt đường. Giữa tiếng động ầm ĩ, còi xe cảnh sát vang lên inh ỏi, tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn. Ôn Nam Tinh theo bản năng quay đầu nhìn sang.
“Ầm!” Một tiếng va chạm thật lớn vang dội.
Ngọn lửa đỏ rực nóng bỏng chớp mắt nhuộm đỏ tầm mắt của những người có mặt tại đó. Trong những âm thanh hỗn loạn còn xen lẫn tiếng khóc thút thít và tiếng la hét không rõ ràng.