Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 31: Hoài Du
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cao Hành bỏ trốn, chùa Vạn Phúc cũng rút hết lính gác.
Nguyên Hi phái người lùng sục quanh chùa ba ngày, cuối cùng chỉ tìm thấy trong rừng một Cao Chương chỉ mặc một bộ trung y, bị dây vải rách trói chặt. Chàng thiếu niên phong độ ngày nào giờ đây mặt mày đen sạm, bẩn thỉu, đói khát, trông thảm hại vô cùng.
Cao Hành bắt hắn rời đi, chạy được một đoạn đường đã trói hắn vào cây, rồi một mình chuồn mất. Mang theo Cao Chương quả thực vướng víu, thoát truy binh rồi bỏ lại vẫn là thượng sách. Quan binh lùng sục mãi chẳng thấy Cao Hành, dù ngay gần kinh thành, nhưng núi sâu rừng thẳm, tìm một người chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Cao Hành chỉ cần muốn ẩn mình, Nguyên Hi chẳng dễ gì tóm được. Tìm vài ngày, hắn bỏ cuộc, chỉ dán hình truy nã, bảo lính gác cổng thành để ý người ra vào.
Cùng lúc đó, sứ thần Nam Trần hân hoan từ phương nam tới Ngọc Kinh bàn chuyện thả Thái tử Tiêu Tống về nước.
Người Nguyên Hi giam giữ chính là Thái tử bảo bối của lão hoàng đế Nam Trần, không có chỗ để mặc cả. Nhưng bên Nam Trần vẫn cố tranh thủ giành chút lợi. Hai bên cãi vã suốt bảy ngày, cuối cùng thống nhất số tiền chuộc. Nam Trần bảo rằng lễ nghĩa có đi có lại, nguyện ý dâng sáu triệu lượng vàng để cảm tạ đại hoàng đế Đại Ngụy đã khoản đãi.
Nam Trần trong lòng dù có chửi rủa thế nào, ngoài mặt vẫn giữ vẻ hòa nhã, rạng rỡ. Tiền chuộc vừa tới, Nguyên Hi còn bảo Lễ bộ sắp xếp yến tiệc trong cung ăn mừng, chờ vài ngày kiểm kê xong xuôi, Đại Ngụy sẽ cho Tiêu Tống theo sứ đoàn trở về.
Ngày khai yến, Tiêu Tống cuối cùng được ra khỏi Điển Khách Thự canh phòng nghiêm ngặt, đến một con ruồi cũng chẳng lọt qua được. Vết thương ngoài của hắn đã lành quá nửa, nhưng sắc mặt vẫn còn xanh xao.
Cao Hoài Du đâm một nhát nhằm khiến hắn nửa đời sau phải chịu đau yếu, làm sao dễ dàng dưỡng thương được, huống hồ Tiêu Tống lại chẳng phải Cao Hoài Du, Nguyên Hi làm sao nỡ dùng những thứ tốt đẹp, quý giá cho hắn. Vốn vết thương đã nặng, nay chỉ dựa vào ít thuốc thường chữa trị, lành lặn mới là điều lạ.
"Điện hạ! Lão thần cuối cùng cũng không phụ sứ mệnh, được gặp điện hạ rồi!" Lão sứ thần thấy Thái tử của mình mặt mày trắng bệch, đau lòng khôn xiết, "Điện hạ chịu khổ rồi! Điện hạ ngài... rốt cuộc là chuyện gì đây... Nguyên Hi thật đáng ghét!"
"Ta vừa tới Ngọc Kinh, Nguyên Hi đã dẫn binh vây bắt, khiến ta không kịp trở tay." Nhớ lại cảnh bị bắt hôm ấy, Tiêu Tống lập tức sa sầm mặt, "Hừ... chắc chắn trong đám thám tử Ngọc Kinh có nội gián."
Bằng không Nguyên Hi làm sao có thể tìm ra chính xác nơi hắn ở? Nhát dao sau lưng giờ vẫn còn đau!
Lão sứ thần giật mình: "Thế mà có nội gián... nhất định phải tra cho rõ!"
"Không cần tra nữa, đã lộ hành tung của ta, thì chẳng cần giữ lại kẻ nào nữa!" Tiêu Tống lạnh lùng, "Đợi ta khởi hành về nước, những kẻ ở đây... dọn sạch hết đi, thay một loạt người mới!"
Chỉ với một câu nói đã lấy mạng đám thám tử làm việc cho Nam Trần bao năm qua tại nơi này, quả nhiên sát phạt quyết đoán, lạnh lùng tàn nhẫn.
Sắc mặt hắn dịu xuống, chuyển sang chuyện khác: "Phụ hoàng bên ấy... giờ Người nói thế nào?"
Lão sứ thần bắt đầu kể về những sắp xếp bên Nam Trần, hắn nghe xong lại cùng sứ thần bàn bạc vài chuyện về nước, rồi sai người dò la tin tức của Cao Hành gần đây.
Hình truy nã Cao Hành đã dán đầy thành, thuộc hạ dễ dàng dò được vài chuyện lớn liên quan nhà họ Cao trong Ngọc Kinh gần đây.
Những ngày hắn bị giam, Thái hậu tiền triều Hồ thị đột ngột qua đời, Cao Vĩ cùng vài tông thân họ Cao bị tố cáo hãm hại Hoắc Phi nên cũng bị Nguyên Hi ban chết, còn Cao Hành thì trốn khỏi chùa Vạn Phúc, không rõ tung tích... thậm chí trước khi Hồ thị đột tử, Thanh Hà Vương từng tới chùa Vạn Phúc, người tố cáo Cao Vĩ lại chính là Thanh Hà Vương và Cao Chương. Tất cả đều được kể lại rõ ràng, rành mạch.
Tiêu Tống nghe xong kinh ngạc và phẫn nộ khôn xiết, bất giác đau lòng vì Cao Hành.
A Trĩ đáng thương của hắn, năm nay mới chỉ mười bốn, vốn là tiểu hoàng tử nhận được vô vàn sủng ái, vậy mà trong một đêm đã mất nước, buộc phải rời bỏ quê hương. Lại bị kẻ thù ép phải làm nam sủng, chịu nhục nhã thế này...
Giờ mẫu thân và huynh trưởng đều bị hại, chắc hẳn đối phương đang đau đớn, tuyệt vọng biết bao, từ nay cô độc, không nơi nương tựa, mất đi quê hương, chẳng còn người thân nào... May mắn thay, giờ đối phương đã trốn thoát, Nguyên Hi không làm gì được nữa.
Không biết hiện tại A Trĩ đang ở nơi nào... Hắn chỉ mong đối phương được bình an, rời khỏi chốn này, có ngày được vút bay cao.
Lúc ấy, sứ thần Nam Trần từ ngoài vào, hành lễ xong nhắc: "Điện hạ, nên vào cung dự yến rồi."
Tiêu Tống thở dài, thoát khỏi cảm giác dịu dàng ấm áp khi nhớ đến Cao Hành, ánh mắt lại thêm vài phần lạnh lẽo.
Dự yến... sau yến tiệc này, Nguyên Hi nhận vàng bạc, châu báu mà Nam Trần mang đến, mới thả hắn về.
Thật là sỉ nhục... hừ... thù này không báo, chẳng lẽ hắn lại phụ lòng phụ hoàng sao! Ngày sau hắn nhất định khiến Bắc Ngụy phải trả giá!
Thái tử Nam Trần và sứ thần tới nơi, khách dự yến đã gần đủ.
Ngoài điện nhanh chóng vang chuông, Thánh giá của Nguyên Hi, trong tiếng xướng của lễ quan, đã tiến đến đại điện. Mọi người hành lễ bái lạy, Nguyên Hi bước lên ngự giai, ban chiếu bình thân, rồi mới thong thả ngồi xuống.
Dưới điện mọi người hô vạn tuế, tạ ơn thánh thượng, rồi mới ngồi vào chỗ, nội thị trong cung lập tức tiến lên rót rượu trà.
Ngọc Châu rót đầy chén vàng cho Nguyên Hi, hắn bèn nâng chén hướng về phía khách khứa Nam Trần: "Trần - Ngụy đời đời là láng giềng, Thái tử điện hạ xa xôi tới đây, trẫm làm chủ nhà nhưng khoản đãi chưa được chu đáo, may mà điện hạ không trách, lại nhận được hậu lễ đáp lại. Lễ nghĩa có qua có lại như thế này, bang giao hòa mục, quả thật là phúc của hai nước. Trẫm xin kính chư vị một chén trước, tỏ chút tâm ý, xin mời."
Tiêu Tống cứng ngắc gượng cười, nhưng cũng chỉ đành cùng đám sứ thần bên cạnh đứng dậy nâng chén: "Bệ hạ khoản đãi, triều ta chỉ có chút lễ mọn đáp tặng, không đáng kể. Hôm nay được bệ hạ ban yến, quả thực là may mắn. Mời."
Nói xong hắn ngửa đầu uống cạn, lại bảo cung nhân bên cạnh rót đầy, nâng chén đáp lễ Nguyên Hi một lần nữa.
Chủ khách kính nhau xong, nhạc công và vũ giả tiến vào điện, bắt đầu dâng nhạc, múa vũ để tăng thêm hứng thú. Mọi người bắt đầu trò chuyện và kính rượu lẫn nhau trong tiệc, cuối cùng cũng có chút không khí của một buổi yến hội. Nguyên Hi hạ lệnh kết thúc yến tiệc rồi khởi giá, Tiêu Tống chẳng chờ thêm giây phút nào, lập tức rời đi.
Cao Hoài Du cũng chẳng thích náo nhiệt, dịp này người đông, cứ một chút lại có kẻ kính rượu, y ứng phó mệt mỏi, có thể rời đi là y lập tức rời đi. Trùng hợp thay, Tiêu Tống ra khỏi đại điện, đúng lúc va phải y.
Tiêu Tống giờ cứ thấy Cao Hoài Du là nổi giận, trước bị y đâm một nhát, sau đó Cao Hành cũng bị y hãm hại khiến mẫu thân và huynh trưởng phải chết. Sắp đi rồi, Tiêu Tống quả thực khó nuốt trôi cục tức này, liền thẳng thừng bước tới chỗ Cao Hoài Du.
Tiêu Tống nghiến răng: "Thanh Hà Vương... ngươi làm gì Cao Hành rồi?"
Cao Hoài Du vốn chẳng định dừng lại trò chuyện với hắn, nghe vậy mới dừng bước, quay đầu thấy hóa ra là Thái tử Nam Trần, bèn cười khẩy: "Ta thì làm gì hắn được?"
Hỏi thật kỳ cục! Y có bao giờ làm gì Cao Hành đâu?
Tiêu Tống cười lạnh: "Cái chết của Cao Vĩ và Hồ thị, chẳng phải là thủ đoạn của ngươi sao? Giờ ngay Cao Hành cũng mất tích, thật sự chẳng liên quan chút nào tới ngươi sao? Ngươi quả là lòng dạ độc ác, chỉ vì muốn được Nguyên Hi sủng ái, ngay cả người thân máu mủ cũng tàn hại."
Thì ra là bất bình thay cho Cao Hành.
Cao Hoài Du mỉm cười: "Ồ, vậy điện hạ báo quan đi. Có cần cô gia giúp điện hạ mời Kinh Triệu Doãn tới không? Đại nhân Kinh Triệu Doãn hình như đang ở bên kia kìa."
Sứ thần bên Tiêu Tống giận dữ: "Ngươi... ngươi đả thương điện hạ, còn dám nói năng vô lễ thế!"
Cao Hoài Du nhìn sứ thần bên hắn, vẫn mỉm cười: "Sứ thần đại nhân nếu bất bình... bệ hạ cũng còn trong cung đấy."
Ngươi đi mách hoàng đế đi!
"Ngươi!"
Cao Hoài Du chẳng thèm để ý nữa, quay người định bỏ đi.
"Điện hạ! Thanh Hà Vương điện hạ xin hãy dừng bước!" Hàn Tẫn Trung chạy tới, đứng trước mặt mọi người, khom người hành lễ với Cao Hoài Du, "Điện hạ! Bệ hạ mời ngài tới Tử Cực Cung một chuyến."
"Được, đi luôn bây giờ." Cao Hoài Du cười tủm tỉm gật đầu, lại nhìn Tiêu Tống, "Thái tử điện hạ, cùng đi không? Có chuyện gì, trực tiếp nói với bệ hạ là tốt nhất."
Tiêu Tống hừ lạnh: "Không cần!"
Cao Hoài Du cười lạnh, theo Hàn Tẫn Trung tới Tử Cực Cung. Đêm khuya thế này, cũng không biết hoàng đế đột nhiên tìm y làm gì...
Từ Thái Hoa Điện tới Tử Cực Cung cách một đoạn đường khá xa, Nguyên Hi có ngự liễn của thiên tử, y thì phải tự mình đi bộ. Đợi y tới nơi, hoàng đế đã thay y phục ngủ, mái tóc đen xõa tung, dáng vẻ như sắp nghỉ ngơi.
Cao Hoài Du hành lễ xong, vừa định hỏi có chuyện gì hệ trọng, đã thấy hoàng đế lắc đầu, rất thản nhiên nói: "Không có chuyện gì... chỉ là hiếm khi ngươi vào cung một chuyến... muốn tìm ngươi nói chuyện."
Cao Hoài Du ngẩn người ra, đầy nghi hoặc: "Bệ hạ..." Thần gần đây hầu như ngày nào cũng được ngài triệu vào cung, ngồi cùng ngài trong Ngự Thư Phòng cả ngày đấy...
Cái gì mà... hiếm, khi, vào, cung, một, chuyến chứ!
Cũng không biết gần đây vị hoàng đế anh minh thần võ này bị làm sao...
"Có hơi khó chịu..." Hoàng đế ngồi xuống, đột nhiên nhíu mày.
Cao Hoài Du kinh ngạc: "Bệ hạ có phải... đêm gió lạnh, dễ tái phát bệnh lắm đấy? Bệ hạ vẫn nên mặc thêm y phục, nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Nguyên Hi khẽ thở dài: "Ngũ ca của trẫm cũng thế... trước kia mỗi khi phát bệnh, người nhà đều sợ hãi vây quanh hai chúng ta."
Cao Hoài Du im lặng. Ngũ ca... y nhớ bệ hạ từng có một vị ca ca sinh đôi, nhưng mới mười lăm, mười sáu tuổi đã sớm qua đời. Sau đó có người nói, là hắn đã cướp tinh khí của ca ca, hại ca ca bệnh mà chết.
"Ngươi ngồi gần đây chút..." Nguyên Hi nói.
Cao Hoài Du nghe lời, tiến lại gần, ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng từ người hắn, lòng hơi bất an.
Hoàng đế có lẽ hơi say, mới nói những lời này với y... y cũng không biết đáp lại thế nào...
Có lẽ hoàng đế chỉ muốn tìm người lắng nghe hắn mà thôi.
Thực ra Nguyên Hi chỉ hơi thấy uất ức.
Hôm nay tại cung yến, hắn lại tới Phúc An Cung mời Thái thượng hoàng, Thái thượng hoàng vẫn không để tâm đến hắn.
Hắn lại bắt đầu nhớ ngày tháng xưa kia, mình ở nhà được cha mẹ yêu thương bao nhiêu, rồi sau lại bị phụ thân và kế mẫu ức h**p đến nhường nào, ngay cả uống ngụm nước cũng bị mắng một trận.
"Hoài Du à..." Nguyên Hi thở dài, "Trước kia a phụ rất thương trẫm... nhưng ông ấy vì muốn khống chế tiểu hoàng đế để soán vị, liền không cần trẫm nữa. Cô gia quả nhân... có phải thật sự, chỉ có thể mãi mãi một mình..."
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du không biết vì sao nữa, đột nhiên trong lòng dâng trào cảm giác chua xót, "Không phải đâu..."
"Hoài Du." Nguyên Hi đột nhiên khẽ cười khúc khích, đưa tay v**t v* má y, "Sao lại ướt thế này..."
Cao Hoài Du mỉm cười, nắm lấy cổ tay hắn, nói: "Bệ hạ, nên ngủ rồi."
Nguyên Hi mềm nhũn đổ ập lên người y, y bất ngờ, nhất thời không giữ vững được, bị hắn đè kín mít.
"Bảo bối." Nguyên Hi nằm trên người y, cười hì hì, hai tay ôm lấy má y mà x** n*n.
Ngài gọi ai đấy?
Đôi mắt phượng của Cao Hoài Du suýt nữa thì trợn tròn, nhìn khuôn mặt hoàng đế đang kề sát, kinh hãi nín thở.
Hoàng đế lại dịu dàng hết mực, hôn lên môi y.
---
Cao Hoài Du hồn vía lên mây, ngẩn ngơ một hồi lâu, mới cảm thấy thân thể mình dường như quay trở lại với mình. Y vội vàng vùng vẫy đứng dậy khỏi người Nguyên Hi, đỡ người lên giường, chẳng dám ở lại thêm một khắc nào nữa, quay người vội vàng chạy biến.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Hoài Du: !!!!!!!!!