Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 32: Tâm trí ngập tràn bóng hình Nguyên Hi
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cao Hoài Du cả đêm không chợp mắt nổi.
Từ Tử Cực Cung trở về phủ Thanh Hà Vương, y cứ ngẩn ngơ như người mất hồn.
Từ trước đến nay y chưa từng thấy hoàng đế say rượu, đương nhiên cũng không ngờ rằng khi say, hoàng đế lại có cái tật xấu thích trêu ghẹo người khác.
Thật sự quá đáng ghét! Hắn làm sao có thể... nói vài câu, động tay động chân thì cũng thôi đi, đằng này còn ôm rồi hôn người ta luôn chứ.
Bạo quân! Vô sỉ! Đê tiện!
Không biết hắn đã trêu ghẹo bao nhiêu người như thế này rồi!
Khi y xấu hổ, trong đầu lại không tự chủ được hiện lên khuôn mặt hắn kề sát lúc hôn y, cùng với đôi mắt thần sắc mê ly như chứa chan tình ý... Lập tức, y cảm thấy môi mình như bị thiêu đốt.
Cơ thể y vốn dễ nóng lên, giờ lại càng nóng ran không thể dịu xuống, gần như cần vài khối băng để làm mát.
Hoàng đế kia... thật sự quá đáng ghét!
Y ngẩn ngơ ngồi bên giường hồi lâu, cuối cùng giật phăng áo ngoài, quyết định ngả đầu ngủ luôn, không thèm nghĩ đến tên cẩu hoàng đế kia nữa.
Nhưng y lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được.
Cứ nhắm mắt lại là y lại thấy Nguyên Hi.
Trong đầu y như có vô số hình bóng Nguyên Hi đang xâm chiếm, không ngừng quấy nhiễu.
Nguyên Hi với dáng người uy vũ tuấn tú, như một con hổ lớn, đè lên người y, dường như che phủ hết từng tấc da thịt. Hơi nóng bỏng rực từ Nguyên Hi truyền sang, mãnh liệt và bá đạo, khiến y muốn trốn cũng không thoát.
Khi hắn cúi đầu hôn y, y cũng không cách nào tránh được.
Chỉ có thể như con mồi bị cắn chặt, bất lực vô cùng.
Thật ra... muốn chống cự một kẻ say rượu, hình như cũng không quá khó?
Nhưng bản thân y lại chẳng hề có ý định chống cự... Phải chăng y đã quen phục tùng hắn quá lâu rồi, nên...
Cao Hoài Du lòng dạ rối bời, đến gần sáng mới mơ màng ngủ thiếp đi, tỉnh dậy chỉ thấy mắt khô khốc, gần như không mở nổi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn.
Sáng sớm trời vẫn còn se lạnh, vừa hất chăn ra y đã giật mình khẽ hắt xì. Đành nhặt chiếc áo ngoài đêm qua vứt bừa bên cạnh, định khoác tạm, sau đó tìm bộ quần áo khác để thay.
Y theo thói quen sờ xuống thắt lưng, kết quả chỗ thường treo túi hương trang trí trống không. Nhìn xuống đất, sạch sẽ tinh tươm, chẳng có gì cả.
Túi hương của mình đâu rồi...
Cao Hoài Du nhớ lại cảnh hôm qua bị Nguyên Hi đè xuống.
...
Chẳng lẽ rơi trong cung rồi sao?
Túi hương mà y trân quý, lúc này đang nằm trong tay hoàng đế.
Sáng sớm, Nguyên Hi tỉnh dậy, ngay trước tẩm thất đã phát hiện chiếc túi hương này. Hắn nhặt lên ngắm nghía vài lần. Thoạt nhìn còn khá đẹp, nhưng nhìn kỹ mới thấy thêu thùa thô ráp, mũi kim không đều, khiến Nguyên Hi cảm thấy rất ghét bỏ.
Thứ này là do tiểu cô nương Trường Nhạc làm cho Cao Hoài Du, tiểu cô nương chưa luyện qua những việc thêu thùa này, đương nhiên không thể làm đẹp được.
Vì là tấm lòng của tiểu cô nương, Cao Hoài Du mới thường đeo bên mình.
Nguyên Hi lật xem, còn thấy trên lớp lót Trường Nhạc thêu mấy chữ nhỏ.
Hắn lập tức không vui.
Làm thô ráp như thế mà còn đeo trên người, rõ ràng là có vấn đề!
"Mau đi thỉnh Thanh Hà Vương vào cung." Nguyên Hi đùa nghịch túi hương, phân phó người bên cạnh.
Ngài chắc chắn Thanh Hà Vương còn dám vào cung không?
Ngọc Châu đành nhắc nhở: "Bệ hạ... hôm qua ngài đã say xỉn."
Nguyên Hi tỉnh bơ hỏi: "Trẫm say xỉn cái gì?"
Ngọc Châu hỏi ngược lại: "Túi hương của người ta mà ngài cũng kéo tuột xuống rồi, ngài nói xem là sao?"
Nguyên Hi suy nghĩ một chút.
Túi hương treo ở thắt lưng... Vậy chẳng phải mình đã kéo cả dây lưng của người ta, suýt chút nữa thì lột sạch áo quần người ta rồi sao...
Ừm, tuy đã muốn làm chuyện này từ lâu rồi, nhưng mình hẳn vẫn còn chút tự chủ, không đến mức cầm thú đến thế chứ?
Nguyên Hi càng nghĩ càng thấy không ổn, trí tưởng tượng của hắn lao thẳng về phía những điều không thể miêu tả.
Nghĩ tới đây, hắn thấy mình coi như xong rồi. Cao Hoài Du chắc tức chết, biết đâu ngày mai bỏ trốn luôn cũng nên.
May mà Cao Hoài Du vẫn vào cung, chẳng hề cố ý tránh mặt hắn.
Y vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh giúp hắn sắp xếp tấu chương như thường lệ, trò chuyện cùng hắn, chẳng thấy một chút giận dữ nào.
Nguyên Hi càng cảm thấy mình xong đời rồi.
Cao Hoài Du có việc gì cũng thích giấu trong lòng, nếu có thể nhìn ra thì tốt, còn nếu thật sự giận thì phần lớn chẳng thể phát hiện được điều gì.
Giữa đôi mày vẫn vương nét dịu dàng thanh nhã, trong đôi mắt đen như mực kia không hề thấy dù chỉ nửa phần phẫn nộ.
Nguyên Hi đánh giá khuôn mặt nghiêng của y, lòng thầm nghĩ người đẹp như Cao Hoài Du... kiểu gì cũng từng gặp phải vài kẻ mù quáng, lưu manh già đời từng quấy nhiễu y.
Hơn nữa... hắn từng nghe vài lời đồn. Nói rằng năm xưa Hồ Thái hậu say mê chọn nam sủng trong hoàng tộc, từng muốn động tay động chân với Cao Hoài Du, suýt chút nữa đã cưỡng ép y. Chỉ có điều, Cao Hoài Du đâu phải kiểu văn sinh yếu đuối như Cao Chương; y sức lực hơn người, khó bề đối phó, cuối cùng Thái hậu đành bỏ qua.
Vậy... Cao Hoài Du chắc chắn rất ghét người khác thèm thuồng sắc đẹp của y, có ý đồ bất chính với y đúng không?
Cẩn thận nhớ lại, hôm qua mình hình như thật sự đã làm gì đó rồi. Mình còn nhớ lúc Cao Hoài Du bị mình đè dưới thân, đôi mắt đối phương hơi hoảng loạn và bất lực...
Mình nên xin lỗi, hay giả vờ như không biết gì cả?
"Hoài Du... tối qua hình như trẫm đã uống hơi nhiều?" Nguyên Hi vẫn cảm thấy mình nên dám làm dám chịu.
Cao Hoài Du đang cúi đầu xem tấu chương, nghe vậy thì ngẩn ra, quay đầu lại, suy nghĩ một chút, rồi đáp: "Bệ hạ hôm qua quả thật có hơi say."
Nguyên Hi ngược lại có thần sắc bình tĩnh hơn: "Trẫm... không cố ý khinh bạc khanh."
Cao Hoài Du cứng đờ người.
"Thật ra trẫm không phải người như vậy... trẫm cũng không muốn thoái thác trách nhiệm, chủ yếu là vì trẫm vốn đã cảm thấy khanh phong thái tuấn tú, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, đêm qua lại uống chút rượu nên hành động thất thố, không thể kiềm chế. Trẫm tuyệt đối không phải coi khanh như người trong hậu cung mà mạo phạm..."
Cao Hoài Du: "..." Sao y có cảm giác như bệ hạ đã nghĩ sai rồi?
Cao Hoài Du nói: "Bệ hạ nghĩ nhiều rồi... bệ hạ chẳng làm gì cả, chỉ là..."
Hôn y một cái thôi.
Nguyên Hi á khẩu, trong lòng lại chẳng hiểu sao có chút hụt hẫng. Những lời chuẩn bị để nói rằng mình sẽ chịu trách nhiệm, tất nhiên là không thể bật ra được nữa.
"À đúng rồi... trẫm quên mất." Nguyên Hi lấy ra chiếc túi hương nhỏ của Cao Hoài Du, trả lại, "Đây là vật trẫm đã giật xuống phải không?"
Cao Hoài Du: "..."
Quả nhiên là ở đây.
Y lặng lẽ nhận lấy túi hương, nói: "Đa tạ bệ hạ."
"Trẫm thấy vật này làm không tinh xảo, chi bằng ngày khác trẫm để các tú nương trong cung may cho khanh một cái khác."
Cao Hoài Du lắc đầu: "Vật này do nghĩa muội Trường Nhạc của thần tự tay làm, đây là tấm lòng của nghĩa muội, thần không muốn thay thế."
Nguyên Hi bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra là thế."
Vậy thì không sao.
Cao Hoài Du thấy hơi kỳ quái, lén liếc hắn một cái, chẳng hiểu sao ngửi thấy trong không khí thoang thoảng một vị chua.
Còn chưa kịp thu tầm mắt, đã chạm phải ánh nhìn của hoàng đế đang quay sang.
Tim y lập tức đập loạn mấy nhịp.
Ánh mắt hoàng đế nhìn y, dường như luôn chuyên chú như thế, không hề giấu giếm tình ý. Đôi mắt đen nhánh mang ý cười triền miên, thu trọn lấy toàn bộ bóng dáng y, như thể trong đôi mắt ấy chỉ có thể dung chứa mỗi y.
Mà y thì không dám nhìn thẳng, vội vàng dời ánh mắt khỏi nơi tầm nhìn của cả hai chạm nhau. Khi cúi đầu y mới phát hiện, chỉ một cái nhìn thôi, đã khiến lòng bàn tay y nóng bừng.
... Hoàng đế thích mình.
Là ảo giác sao?
Cao Hoài Du ngẫm nghĩ, đưa tay sờ lên án thư, phát hiện tấu chương đã xem hết.
"Bệ hạ, những tấu chương này, thần đã giúp bệ hạ xem qua sơ lược..." Cao Hoài Du dừng một chút, "Thần nhớ trong phủ còn chút việc, xin cáo lui trước."
Nguyên Hi vốn muốn giữ y lại, nhưng nghe y nói có việc thì cũng không mở miệng nữa, chỉ gật đầu: "Ừ, trẫm cho người đưa ngươi về."
. . .
Ba ngày sau, Đại Ngụy kiểm kê xong tiền chuộc Nam Trần gửi đến, sứ đoàn Nam Trần cuối cùng có thể khởi hành về nước.
Khoảng hai trăm kỵ binh hộ vệ theo hầu, giương cờ Nam Trần Vương, tướng quân đi phía trước mở đường. Sau đó là vài cỗ xe ngựa theo sát, chiếc ở giữa trang trí xa hoa, có họa tiết kim long, chính là xe của Tiêu Tống.
Vì lần này Tiêu Tống bị Nguyên Hi bắt, thật sự mất mặt, sứ đoàn Nam Trần về cũng chẳng dám quá phô trương. Cả đoàn lặng lẽ ra khỏi Ngọc Kinh, phi thẳng lên quan đạo. Chẳng gây tiếng động lớn, cùng lắm chỉ có bách tính đầu phố thấy đoàn xe đồ sộ, tò mò nhìn thêm vài lần.
Rời Ngọc Kinh chưa lâu, ban đầu trên quan đạo vẫn thấy xe ngựa qua lại tấp nập; đi thêm hai ba trăm dặm, xe cộ thưa dần, đoàn người cũng bắt đầu tăng tốc hành trình.
Tiêu Tống ngồi trong xe, xe ngựa lắc lư không ngừng, muốn làm gì cũng chẳng thấy thoải mái.
Trước mặt hắn, trên bàn nhỏ bày bánh ngọt và trái cây tươi, nhưng thỉnh thoảng bị xe lắc rơi xuống vài cái.
Hắn cầm chén nhưng không uống, nhắm mắt nghỉ ngơi, thị nữ bên cạnh quạt cho hắn. Đột nhiên, xe ngừng lại, hắn lập tức đưa tay vịn để giữ thăng bằng, thị nữ bên cạnh cũng chao đảo, ngã từ bên cạnh hắn xuống.
Kèm theo đó, đồ đạc trên bàn nhỏ cũng rơi lả tả.
"Nô tỳ đáng chết! Nô tỳ đáng chết!" Thị nữ vội bò dậy, hướng Tiêu Tống dập đầu lia lịa.
Tiêu Tống lạnh lùng liếc thị nữ một cái, nói: "Cút."
Thị nữ nghe hắn không gọi người trách phạt mình, lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội xuống xe. Chưa đầy một lát, vài thị tùng khác lên dọn dẹp bánh ngọt và trái cây rơi đầy đất.
Hắn đang định cho người đi hỏi vì sao đột nhiên dừng, thì tướng quân Nam Trần phụ trách mở đường phía trước lúc này chậm rãi đến bên xe Tiêu Tống, chắp tay lớn tiếng: "Điện hạ! Thần gặp một thiếu niên chắn đường, tự xưng quen biết ngài, nhất định phải gặp ngài một lần."
Một bàn tay gầy gò rõ xương từ bên cửa sổ đưa ra, vén nửa tấm rèm xe, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tiêu Tống.
Hắn khẽ nhíu mày, dường như có chút mất kiên nhẫn.
Hắn ở Bắc Ngụy thì làm gì có bạn cũ quen biết? Từ trước đến nay, kẻ chắn đường hắn cũng không phải là ít. Trừ phi...
Trong đầu hắn lập tức lóe lên một bóng dáng.
"Trần huynh!" Lúc này hắn lại nghe thấy giọng thiếu niên.
Tiêu Tống giật mình, tấm rèm xe bị vén lập tức buông xuống, chưa đầy một lát, hắn đã xuống xe, nhanh bước về phía phát ra tiếng nói.
Người phía trước gọi hắn là một thiếu niên mười mấy tuổi.
Thiếu niên ấy áo gấm đã rách nát, trên người loang lổ máu, tóc cũng rối bù, nhưng vẫn mơ hồ thấy được ngũ quan tinh xảo, dung mạo xinh đẹp.
Tiêu Tống có chút kích động đi về phía đối phương, khi thật sự nhìn rõ dung mạo người nọ, hắn lập tức ngẩn người.
Cao Hành... là A Trĩ của hắn!
Từ chùa Vạn Phúc trốn thoát, lưu lạc giữa chốn xa lạ mịt mờ, giờ lại bị truy nã khắp thành, thế mà lại ở đây! Lại để hắn gặp được!
"Trần huynh... điện hạ..." Thiếu niên mắt đầy nước, ngẩng đầu nhìn hắn cầu khẩn: "Điện hạ cứu ta..."
"A Trĩ!" Tiêu Tống lòng trào dâng niềm hoan hỉ, thấy cậu ta bộ dạng như vậy lại đau lòng khôn cùng.
Hắn đỡ Cao Hành đứng lên, cố nén xúc động trong lòng, dịu dàng nói: "A Trĩ... bản điện hạ vẫn luôn lo cho ngươi... Thấy khắp Ngọc Kinh thành là hình truy nã của ngươi, nghe người ta nói ngươi trốn, bản điện hạ thật sự sợ ngươi gặp bất trắc... may mà..."
Người hắn luôn lo lắng hiện tại đã không sao! Vốn tưởng sau này khó lòng gặp lại A Trĩ, nào ngờ lại có thể trùng phùng.
"Ta trốn chạy đã lâu, cuối cùng cũng gặp được điện hạ..." Cao Hành nhíu mày, hai má hằn vệt hồng đầy vẻ ốm yếu, thân thể run rẩy không ngừng khi nói.
Tiêu Tống cảm nhận thân thể cậu ta run rẩy, càng thêm sinh lòng thương cảm, vội nói với thuộc hạ bên cạnh: "Mau gọi thái y đến ngay!"
Nói xong, hắn tự mình đỡ thiếu niên thương tích đầy mình này đi về phía trước, dìu người lên xe ngựa.
. . .
Lời tác giả:
Nguyên Hi: Không phải ảo giác, trẫm chính là thích khanh! (ngậm hoa hồng)
Hoài Du: =/////