Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Cứ ngỡ khanh giận dỗi, chẳng muốn gặp trẫm nữa.
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyên Hi lo lắng Cao Hoài Du sau khi trở về sẽ mất ăn mất ngủ, nên đã dặn y đừng suy nghĩ nhiều.
Nhưng có những chuyện, đâu phải chỉ nói 'đừng nghĩ' là có thể thật sự ngừng suy nghĩ được.
Khi Cao Hoài Du bước ra, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe, khiến Ngọc Châu ngỡ mình nhìn nhầm. Cao Hoài Du ngày ngày được hoàng đế triệu vào cung, nàng thường ở bên cạnh giúp Nguyên Hi rót trà dâng nước, cũng coi như có đôi chút hiểu biết về vị Thanh Hà Vương này.
Hoàn toàn khác với biểu ca đẹp đẽ nhưng bụng dạ hẹp hòi, đầy tâm cơ của thụ chính trong nguyên tác, theo lời nàng, Cao Hoài Du chính là kiểu mỹ nhân thanh lãnh chuẩn mực trong tiểu thuyết, với khí chất trong sạch thoát tục, gương mặt ít biểu cảm, cử chỉ tao nhã, từng cái phất tay nhấc chân đều toát lên vẻ tiên khí.
Hôm bắt Tiêu Tống, khi y ra tay giết người lại vô cùng hung hãn, dữ tợn như hổ báo...
Không ngờ một mỹ nhân bình thường luôn thanh lãnh chuẩn mực, khi ra tay lại hung ác tàn độc, vậy mà giờ đây lại đột nhiên khóc đến mắt đỏ hoe, hệt như một cô vợ nhỏ phải chịu uất ức lớn. Thế nhưng Thanh Hà Vương là được hoàng đế triệu vào, rồi khi bước ra mới thành ra thế này...
Sao lại có cảm giác kỳ lạ thế nhỉ? Hoàng đế đã làm gì mà khiến người ta khóc dữ dội đến vậy? Ngọc Châu vô cùng tò mò.
Dù tò mò đến mấy, nàng cũng không dám hỏi.
Hoàng đế nằm một mạch nửa tháng trời, nhưng thực ra chỉ hai ngày đầu là nằm thật, về sau toàn giả vờ.
Vốn dĩ chỉ cần nằm nghỉ hai ngày là hắn đã có thể nhảy nhót chạy ra Ngự Thư Phòng tiếp tục cần chính, vậy mà đúng ngày đầu tiên nằm dưỡng bệnh, gia nô trong phủ họ Dương đã dâng lên một tờ trạng tố cáo Dương Thao.
Chẳng qua là vì hai năm nay Nguyên Hi nắm giữ quyền hành, nhà họ Dương chưa từng có một ngày yên ổn, Dương Thao khó tránh khỏi lòng oán hận. Muội muội ông ta đường đường là Hoàng hậu lại bị Nguyên Hi tùy tiện kiếm cớ phế bỏ, bản thân ông ta thì nơm nớp lo sợ, cứ ba bữa hai lượt là bị khiển trách, lại thêm gần đây con trai vô cớ vì chuyện lễ sách phong Thanh Hà Vương mà bị đuổi về phủ, nên Dương Thao ở nhà buông vài lời oán thán, rồi bị gia nô tố cáo lên hoàng đế.
Chỉ là buông vài câu ngoài miệng, vốn là lẽ thường tình của con người. Nguyên Hi xưa nay khoan dung độ lượng, rất hiếm khi chỉ vì vài lời nói mà truy cứu tội lỗi của ai. Dù sao ở Ngọc Kinh, ngày ngày vẫn có tiên sinh giảng sử đem 'lịch sử hắc ám' của hắn ra biên soạn, vậy mà vẫn yên ổn sống như thường.
Chỉ có điều, vấn đề nằm ở chỗ – Nguyên Hi là kẻ có tiêu chuẩn kép.
Sự khoan dung của hắn, từ trước đến nay chưa từng có hiệu lực với gia tộc của kẻ năm xưa suýt chút nữa đã hại chết hắn.
Dương Thao vốn là sủng thần của Thái thượng hoàng, muội muội ông ta lại là kế thất của Thái thượng hoàng. Sau khi Nguyên Hi đăng cơ, tuy vẫn luôn kiếm cớ gây sự với nhà họ Dương, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là hôm nay giáng chức, ngày mai phế chức Hoàng hậu danh chính ngôn thuận xuống làm Quý phi. Nói thẳng ra, hắn chẳng qua chỉ vì mối nhục năm xưa mà trút giận cho hả dạ. Nể mặt Thái thượng hoàng, hắn rốt cuộc vẫn chưa thật sự động đến căn cơ của nhà họ Dương.
Nhưng giờ gia nô của Dương Thao đã kiện lên, hắn vốn đã nhìn nhà họ Dương không vừa mắt, đương nhiên lần này không thể bỏ qua nữa.
Đám người nhà họ Dương ấy, có mấy phần tài cán mà xứng đáng ngồi ở vị trí cao? Năm xưa leo lên được địa vị ngày hôm nay, chẳng qua chỉ vì dựa hơi phụ thân hắn. Nay đã là năm thứ hai Nguyên Hi đăng cơ, cũng đã đến lúc thu dọn tàn cục hỗn loạn mà Thái thượng hoàng để lại.
Giờ gia nô của Dương Thao khởi kiện, hắn hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận xử lý, nhưng lại sợ phiền phức có kẻ nhân danh phụ thân tìm hắn đến để cầu tình. Thế nên, hắn dứt khoát ẩn mình không ra mặt, tiện thể đang bệnh thì cứ giả bệnh luôn, mọi việc giao hết cho Đại Lý Tự xét xử.
Bên ngoài gió tanh mưa máu cuộn trào, chỉ riêng Nguyên Hi vẫn an nhiên tự tại trong Tử Cực Cung, thảnh thơi nâng chén trà.
Cuối cùng, khi mọi việc lắng xuống, hắn lại khóc lóc ra mặt, nói rằng Dương Thao dù sao cũng là bằng hữu của Thái thượng hoàng, có công với nước, không đành lòng dùng cực hình, rồi miễn quan ông ta, đuổi hết về quê cũ.
Lúc này, nhà họ Dương còn tưởng đám quý tộc bên cạnh sẽ có bản lĩnh xé toạc mặt với hoàng đế, kết quả chẳng ai dám hé răng.
Kỳ thực đám thế gia môn phiệt này có căn cơ khá sâu, bọn họ cũng không phải thật sự không thể làm gì Nguyên Hi, tiếc là đa phần bọn chúng nay chỉ còn biết múa mép, mượn danh 'đại nghĩa' mà xúi giục lòng người. Mà Nguyên Hi từ trước đến nay lại không thích đấu võ mồm với người khác, ngược lại, hắn sở hữu nắm đấm vô cùng cứng rắn. Trong triều, hơn nửa số võ tướng đều là người năm xưa từng theo hắn lăn lộn trên sa trường, kẻ nào cũng hận không thể lấy thân báo đáp, đối với hắn trung thành tuyệt đối.
Nếu Nguyên Hi không khách khí, hoàn toàn có thể đem chuyện năm xưa sát hại Thế tử tái hiện một lần nữa, trực tiếp ra tay, một mẻ giết sạch đám quý tộc không cùng chí hướng với hắn.
Ban đầu Cao Hoài Du còn lo lắng cho bệnh tình của Nguyên Hi, nhưng thấy chuyện nhà họ Dương làm ầm ĩ một phen, y cũng đoán được hoàng đế chỉ giả bệnh, liền không còn lo lắng nữa.
Vết thương của y đã lành hẳn, đến ngày lành Lễ bộ định cho lễ sách phong Thanh Hà Vương, Ninh Thân Vương bèn dẫn nghi trượng, đem kim sách kim bảo đến phủ Thanh Hà Vương.
Nguyên Hi vì y mà vượt quá quy chế, quy mô lần này cũng là long trọng nhất Đại Ngụy, chỉ đứng sau lễ đăng cơ của hoàng đế, đến cả bách tính quanh vùng cũng có người đổ xô đến xem để hóng chuyện.
Chiều hôm lễ sách phong chính thức cử hành xong, vị hoàng đế vẫn luôn giả vờ đáng thương nói mình bệnh nặng, lại vi phục xuất hiện trước cửa phủ Thanh Hà Vương.
Nguyên Hi đến cũng báo trước một tiếng, Cao Hoài Du liền gọi hạ nhân chuẩn bị chu đáo, nghênh đón hoàng đế vi phục xuất cung.
Trường Nhạc phân phó xong việc, quay đầu liền thấy vương gia nhà nàng cả buổi trời nhốt mình trong bếp không chịu ra, có lòng nhắc y nên thay xiêm y để tiếp đãi vị trong cung kia.
Cao Hoài Du ở trong bị khói hun đến ho khù khụ, nước mắt đều trào ra. Đầu bếp bên cạnh cũng ho theo.
Trường Nhạc nhìn Thanh Hà Vương đang loay hoay trong bếp, liền thắc mắc: 'Vương gia, ngài muốn ăn gì, để đầu bếp trong phủ làm là được... Ngài đã ở đây lâu rồi.'
Rốt cuộc là vì điều gì.
Đầu bếp cũng nói: 'Đúng vậy vương gia, vẫn để tiểu nhân làm đi.'
Hắn không rõ vì sao vương gia đột nhiên lại nổi hứng thú học nấu ăn, nhờ hắn đứng ở đây chỉ đạo nửa ngày rồi.
Cao Hoài Du lắc đầu, gọi Trường Nhạc lại: 'Ngươi nếm thử xem.'
Trường Nhạc nhíu mày, bước tới nhìn hai đĩa thịt xào đỏ rực, đưa đũa gắp một miếng nếm thử, lập tức bị cay đến hít mạnh một hơi: 'Cay quá...'
Hơn nữa vị còn hơi mặn... Ớt dường như bị xào quá tay, cháy nhiều, không còn mùi thơm, mà chỉ còn mùi khét. Vương gia vốn không có thiên tư bếp núc, nhưng nấu nướng cũng chẳng đến nỗi tệ, nếu gắng gượng thì vẫn nuốt trôi được.
'Vương gia! Bệ hạ đến rồi!' Hạ nhân vừa nghênh đón hoàng đế vào phủ bên ngoài, vội chạy đến báo tin cho Cao Hoài Du.
'Nhanh vậy ư?' Cao Hoài Du giật mình, lập tức buông đồ trong tay, phân phó: 'Đem những thứ chuẩn bị sẵn đưa qua.'
Nói xong y vội bước về tiền sảnh.
Y đã mười mấy hai mươi ngày chưa gặp Nguyên Hi. Hai ngày đầu là bị Nguyên Hi chọc khóc, y không dám đến bái kiến. Về sau thì đã dám đi, nhưng lại đụng chuyện nhà họ Dương, liền không muốn gây thêm phiền phức cho hoàng đế.
Lâu như vậy chưa gặp, lần từ biệt trước vẫn là Nguyên Hi mắng y một trận, giờ đây lòng y cũng bất an, vừa mong vừa sợ.
Dù sao thì cũng lâu như vậy rồi... Hoàng đế hôm nay chủ động xuất cung gặp y, chắc hẳn đã sớm hết giận rồi nhỉ?
Y đến nơi hoàng đế đang an tọa, nhìn thấy khí sắc đối phương không tệ, không hề có dáng vẻ bệnh tật.
'Bệ hạ, xin thứ lỗi... Là thần nên tự mình nghênh đón bệ hạ...'
Nguyên Hi vẫy tay, ôn hòa nói: 'Không sao, mau lại đây.'
Cao Hoài Du liền ngồi bên cạnh hắn, nghĩ vừa nãy mình còn ở bếp lộn xộn, ngay cả xiêm y cũng chưa kịp thay đã chạy qua, khó tránh khỏi xấu hổ.
Nguyên Hi cũng từ trên người y ngửi được chút khói lửa. Hạ nhân theo sau vào bày nồi lẩu, mùi cay nồng rất nhanh đã che lấp chút mùi đó trên người y.
Nguyên Hi nhìn hai đĩa thịt thỏ cay xè trên bàn, liên tưởng đến mùi khói lửa ngửi được từ y, có chút kinh ngạc hỏi: 'Ngươi làm?'
'Không phải...' Cao Hoài Du có phần bực bội, 'Thần vốn định làm. Nhưng thử vài lần, cuối cùng đành đi Xuân Hoa Nhai mua.'
Y vốn muốn tự tay làm, nhưng thành phẩm quả thực chẳng ra gì. Năm xưa khi hành quân chinh chiến, thịt lương khan hiếm, tướng sĩ thường săn thú rừng làm thức ăn, y cũng từng cùng họ nhóm lửa nướng thịt trong doanh trại. Chỉ là chưa từng đến lượt y động tay, vẫn luôn đứng một bên chờ ăn là đủ. Ngoài ra, y hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào.
Hôm nay đành thử sức một phen, nhưng ai ngờ lửa lớn nhỏ đều không khống chế được. Dẫu có đầu bếp đứng bên chỉ điểm, lúc nêm gia vị tay vẫn run, lơ đãng một chút liền giật mình.
Cuối cùng chỉ đành bày lên món nguội mua sẵn.
Nguyên Hi nghe xong chỉ khẽ cười, toan động đũa, Cao Hoài Du vội nhỏ giọng ngăn lại: 'Chỉ được ăn hai miếng.'
Hoàng đế vừa mới phát bệnh xong, mấy món này vốn là để tạ lỗi. Nếu y buông thả mà để hoàng đế ăn đến hỏng thân thể, y có chết muôn lần cũng không chuộc nổi tội.
Nồi lẩu cũng chia làm hai ngăn, một bên vị đậm cay nồng để người ta giải thèm, một bên là nước canh thanh đạm. Có lẽ đem cả một đống món Nguyên Hi thích bày ở bên cạnh mà không cho ăn, ngược lại càng tàn nhẫn với Nguyên Hi hơn...
May thay, Nguyên Hi rõ ràng tâm trạng rất tốt, thật sự chỉ nếm hai miếng vị cay, rồi ngoan ngoãn dùng nồi canh trong.
Cao Hoài Du đang cố gắng lấy lòng hắn, hắn sao có thể không vui?
Trà nước hạ nhân đưa tới, đều qua tay Cao Hoài Du một lần, rồi mới đến trước mặt hắn. Rõ ràng là hắn ghé phủ Cao Hoài Du ăn bữa cơm, hắn lại ăn đến mức sinh ra cảm giác mình mới là chủ nhân nơi này.
Nguyên Hi cúi mắt uống ngụm trà, ngón tay chậm rãi đùa bỡn chén trà ấm áp, nheo mắt hỏi: 'Không giận nữa?'
Hắn đột nhiên hỏi một câu như vậy, khiến Cao Hoài Du nhất thời chưa kịp phản ứng.
Nửa ngày sau, Cao Hoài Du mới nói: 'Vâng. Bệ hạ... Cũng không giận thần nữa chứ?'
Nguyên Hi khẽ cười: 'Mấy ngày liền chẳng thấy khanh đến, ngay cả một lời cũng không có, trẫm cứ ngỡ khanh giận dỗi đến mức chẳng muốn gặp trẫm nữa cơ.'
Hắn hiểu rõ, Cao Hoài Du nào phải người sẽ giận hờn với hắn.
'Không... Thần chỉ sợ quấy nhiễu bệ hạ.' Cao Hoài Du nói: 'Vụ án Dương Thao... Bệ hạ không muốn để ý, thần cũng không muốn bị kẻ khác cầu giúp nói đỡ vài lời, nên không tiện yết kiến bệ hạ.'
Người đời nào có mấy ai được gặp thiên tử, duy chỉ có y ra vào trước mặt hoàng đế, vậy nhà họ Dương chẳng phải sẽ mượn y mà tính kế sao?
Y không muốn làm hoàng đế phiền lòng, bản thân cũng không muốn quản chuyện vớ vẩn này, nên không đi là tốt nhất.
Đám quý tộc Đại Ngụy vốn đã không vừa mắt y – một kẻ dư nghiệt của nước Yên, lại biết rõ y là quân cờ hoàng đế dùng để đối địch với bọn họ, sớm đã sinh lòng thù địch. Nay bọn họ mặt dày đến cầu y, y lại không chịu ra tay, vậy chẳng phải càng thêm bị oán hận sao?
'Đám phiền phức này...' Nguyên Hi nhớ đến đám người được vị phụ thân hồ đồ của mình sủng ái, ở khắp nơi làm xằng làm bậy, liền đau đầu.
Nguyên Dụ là hạng người thưởng phạt tùy hứng, lại cực kỳ dung túng kẻ thân cận. Không nói đến Dương Thao – kẻ thân tín nhất bên cạnh hắn – năm xưa Hà Cảnh trấn giữ Ký Châu không chiến mà bỏ chạy, thả nghịch quân vào thành. Ban đầu gã bị tống vào đại lao, suýt liên lụy cửu tộc, vậy mà sau một thời gian khi Nguyên Dụ nguôi giận, gã ta lại được thả ra.
Lần đó, vẫn là Nguyên Hi đích thân đến Ký Châu dọn dẹp tàn cục. Hắn đăng đế vị liền tống đám hỗn đản này về nhà hết một mẻ, giờ vẫn chưa nhổ sạch...
'Thần nguyện vì bệ hạ phân ưu.' Cao Hoài Du tiếp nhận bát canh vịt Trường Nhạc múc, đặt đến trước mặt Nguyên Hi: 'Thái thượng hoàng nắm giữ triều chính nhiều năm, quý tộc căn cơ khá sâu, cũng không phải một sớm một tối có thể nhổ hết, bệ hạ không cần vì thế mà lo lắng.'
'Dương Thao giờ đã bị tống về quê, đám còn lại cũng không dám nhiều lời. Nếu không phải vẫn còn trông mong Thái thượng hoàng, thì là đang có ý muốn cúi đầu quy thuận trẫm. Những việc này giờ cũng chẳng còn đáng lo nữa...' Nguyên Hi lắc đầu. 'Việc cấp bách trước mắt vẫn là đất nước Yên... sang tháng sau trẫm sẽ khởi hành đến Kiến Bình một chuyến. Ngươi theo trẫm cùng đi.'
Sắc mặt Cao Hoài Du biến đổi, nhất thời không nói gì.
Kiến Bình là cố hương của y, trong lòng khó tránh dấy lên vài phần tình cảm hoài niệm. Nhưng đó đồng thời cũng là nơi từng khiến y đau khổ muốn trốn chạy.
'Ngươi sợ sao?' Nguyên Hi lặng lẽ đưa tay, nắm lấy tay y dưới bàn: 'Có trẫm ở đây, không cần nghĩ đến những chuyện không vui.'