Chương 12: Cuốn Sách

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 12: Cuốn Sách

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhờ có Trầm Trì ở bên, Nghê Vũ đã vượt qua được 72 giờ hậu phẫu thuật khó khăn và quan trọng nhất, trở thành một trong 70% người may mắn sống sót.
Ba ngày sau phẫu thuật, cậu tỉnh dậy trong hình dạng con người, điều đó có nghĩa là cậu đã thành công trở thành ký sinh nhân. Hoa văn ký sinh cũng đã lờ mờ hiện rõ trên tấm lưng nhẵn bóng của cậu.
Cơ thể cậu như được tái tạo lại, những cơn đau vẫn còn để lại dư chấn. Mặc dù không còn dữ dội như trước, nhưng lục phủ ngũ tạng và xương cốt vẫn vô cùng nhức nhối.
Cậu đứng dậy, nhìn cơ thể mình rạng rỡ trong gương, bỗng nhiên có cảm giác vừa xa lạ vừa kỳ diệu.
Mặt vẫn là mặt của mình, cơ thể dường như vẫn là cơ thể cũ, thế nhưng những vết thương năm xưa đã biến mất, chúng đã biến mất vĩnh viễn cùng với cơ thể bị nhiễm virus trước đây.
Cậu cố gắng hồi tưởng lại, phát hiện ra những ký ức này vẫn là của mình. Những hình ảnh khi còn bé trong khu lánh nạn dưới lòng đất vẫn còn rõ mồn một – cậu không có cha mẹ, hay nói chính xác hơn là cậu không có mẹ, chỉ có cha. Cậu được tạo ra từ tử cung nhân tạo. Từ lúc sinh ra, cậu đã được nuôi dưỡng thành chiến sĩ, giống như vô số đứa trẻ khác cũng được sinh ra từ tử cung nhân tạo.
Cậu thử tìm kiếm ký ức của con báo săn trong đầu mình. Trước khi phẫu thuật, cậu vẫn luôn ngây thơ tin rằng bản thân mình cũng có thể kế thừa toàn bộ ký ức của nó.
Cậu cũng không biết vì sao mình lại có ý nghĩ như vậy, có lẽ là vì cậu có ý định thầm lén quan sát Trầm Trì.
Nhưng giờ đây, cậu tiếc nuối nhận ra ký ức của con báo săn cũng không truyền sang cho cậu nhờ quá trình dung hợp gen.
Bác sĩ đến, sau khi kiểm tra hoa văn ký sinh xong thì vui mừng khôn xiết, “Cậu là người có hoa văn ký sinh xuất hiện sớm nhất trong số tất cả những bệnh nhân tôi từng phẫu thuật đấy!”
Nghê Vũ mặc bộ quần áo trắng dành cho bệnh nhân, để lộ tay chân lạnh lẽo. Cậu vẫn luôn cảm thấy loại quần áo này giống hệt vải liệm vậy.
“Hoa văn ký sinh xuất hiện càng sớm thì chứng tỏ quá trình dung hợp gen đã thành công ngoài mong đợi.”
Cậu hỏi: “Bác sĩ, điều đó có nghĩa là tôi sẽ sớm trở lại đơn vị đúng không?”
Vẻ mặt bác sĩ bỗng trở nên nghiêm túc, “Cậu có để ý đến điểm khác lạ trong giọng nói của mình không?”
Nghê Vũ gật đầu.
Ngay khi vừa cất tiếng, cậu đã phát hiện ra, cổ họng mình rất khó chịu. Giọng nói này cũng không phải là giọng nói trước đây của cậu, nghe có vẻ thô ráp hơn hẳn.
Bác sĩ nói: “Cổ họng cậu khó chịu là bởi vì cậu vẫn chưa thích nghi được với hình dạng con người của mình.”
Mí mắt Nghê Vũ giật giật.
Cậu đã sống trong hình hài con người suốt 22 năm qua, giờ lại bị bảo ‘Vẫn chưa thích nghi được với hình người.’
Bác sĩ giải thích: “Trong giai đoạn hồi phục sau phẫu thuật, cậu không thể duy trì hình dạng con người lâu dài, cũng không thể tự do biến đổi từ người sang thú hay ngược lại. Phần lớn thời gian trong ngày, cậu chỉ có thể sống dưới hình dạng thú để ổn định và vượt qua giai đoạn bài xích này.”
Mặc dù bác sĩ không nói, nhưng Nghê Vũ cũng tự mình nhận ra, khi cậu duy trì hình người, chưa được bao lâu đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi, thế nhưng khi biến thành hình thú thì cảm giác mệt mỏi đó lại hoàn toàn biến mất.
“Vậy phải mất bao lâu tôi mới có thể bình thường trở lại?”
“Với tình huống của cậu, nếu tình hình lạc quan thì chỉ cần ba tháng.” Bác sĩ cười tươi, “Chỉ cần quan sát thêm ba ngày nữa là cậu có thể xuất viện được rồi.”
Xuất viện…..
Lúc này Nghê Vũ mới nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.
Trước khi phẫu thuật, cậu ở nhà Trầm Trì, còn trước khi bị nhiễm virus thì cậu vẫn ở trong ký túc xá “Sí Ưng”.
Ở căn cứ 003, cậu không có một nơi nào của riêng mình cả.
Sau khi xuất viện cậu có thể đi đâu đây?
Cậu không thể trở về “Sí Ưng” ngay được. Mặc dù cậu đã trở thành ký sinh nhân, thế nhưng cậu cũng có lòng tự trọng, nhất định không thể để đồng đội nhìn thấy tình trạng mệt mỏi rồi biến thành báo của mình. Mà Trầm Trì có thể bao dung cậu lần nữa không?
Cậu biết, sau khi phẫu thuật, Trầm Trì đã ở bên cạnh mình. Lúc đó cậu nhìn không thấy, nghe không rõ, thế nhưng cảm giác được Trầm Trì vỗ về lại vô cùng rõ ràng.
Không biết là ảnh hưởng từ tình cảm của con báo săn hay là do Trầm Trì đã an ủi mình khi có được sinh mệnh mới, mà cậu phát hiện lúc nghĩ đến Trầm Trì lại có thêm một phần tình cảm đặc biệt.
Cậu cũng không biết diễn tả loại tình cảm này là gì, nó mềm mại nhưng cũng rất mãnh liệt, giống như một thỏi nam châm vậy, khiến cho cậu cực kỳ muốn được đến gần Trầm Trì.
“Đúng rồi.” Bác sĩ nói: “Nếu cậu không muốn ở nhà thiếu tướng Trầm Trì thì tôi cũng có thể sắp xếp ký túc xá dành cho ký sinh nhân, ở đó có rất nhiều…..”
Nghê Vũ vội vàng cắt ngang lời ông: “Sau khi xuất viện tôi sẽ đến nhà thiếu tướng?”
“Cậu không biết hả?” Bác sĩ nói: “Thiếu tướng Trầm Trì nói khi nào cậu xuất viện thì đưa cậu về nhà anh ấy.”
Nghê Vũ thấy tim mình đập nhanh hơn, “Tôi, tôi quên mất.”
Bác sĩ cười nói: “Cậu cần phải nghỉ ngơi, hình thú sẽ giúp cậu khôi phục nhanh hơn.”
Ba ngày sau, Nghê Vũ một lần nữa đứng trong sân nhà Trầm Trì.
Cũng không giống như lần trước, lần này Trầm Trì không đến Trung tâm cách ly bệnh dịch đón cậu, cũng không có con báo săn vui vẻ chạy đến đón bọn họ.
Cậu chính là con báo săn.
Cũng có thể tự mình chào đón bản thân mình.
Trầm Trì không có ở nhà, Nghê Vũ cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ. Bản thân Trầm Trì có rất nhiều chức vụ quan trọng, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh một ký sinh nhân như cậu.
Nhưng cậu lại rất muốn được nhìn thấy Trầm Trì.
Trước khi phẫu thuật, lý trí của con người nhắc nhở cậu không được tùy tiện bước lên lầu hai; cậu chỉ lên đó tìm Trầm Trì một lần duy nhất. Nhưng bây giờ, trong gen ký sinh nhân có bản năng nguyên thủy nhất của động vật, cậu cứ vô thức bước về phía trước. Khi đến trước cửa phòng Trầm Trì, đột nhiên không thể duy trì hình người được nữa, cậu biến thành hình thú và nằm xuống đất.
Vừa nằm xuống đã ngủ.
Sàn lầu hai được trải thảm thật dày, đối với một con báo săn thì đó là nơi không tệ để ngủ.
“Sao lại ngủ ở đây vậy?”
Có giọng nói quen thuộc vang lên trong giấc mộng của cậu, Nghê Vũ tỉnh lại, hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Trầm Trì mặc bộ quân phục đen đứng trước mặt mình.
“Tiên sinh.” Cậu cố gắng đứng dậy, thế nhưng ý thức con người lại không thể điều khiển được cơ thể. Cậu ngượng ngùng phát hiện hai chân trước của mình duỗi ra, chân sau và mông chổng lên thật cao, thực hiện động tác duỗi người đặc trưng của báo săn.
Đúng là xấu hổ, lúc này cậu thật sự không dám nhìn biểu cảm của Trầm Trì.
Cậu còn nhớ, cứ mỗi lần mình làm ra chuyện xấu hổ gì là Trầm Trì sẽ cong khóe miệng, giống như đang trêu chọc vậy.
Cậu đã nghĩ rất nhiều về chuyện, sau khi mình thật sự khỏe rồi về lại “Sí Ưng”, nhất định sẽ nói với mấy huynh đệ của mình rằng, lòng dạ của thủ trưởng rất xấu, toàn lấy sự ngượng ngùng xấu hổ của người khác làm niềm vui.
Nhưng lúc suy nghĩ lại thì cậu không thể không từ bỏ ý định này. Bởi nếu như người ta hỏi lại thiếu tướng lấy điều xấu hổ ngượng ngùng gì để làm vui thì cậu cũng không thể ngu ngốc mà tự khai mình ra được.
“Cậu thật là nhàn nhã mà.” Quả nhiên, đúng là Trầm Trì bị động tác duỗi người này làm cho thấy thú vị, giọng điệu cũng không còn như lúc nãy, “Tuy nhiên, cậu có thể dịch sang một chút được không? Cậu chắn mất cửa của tôi rồi.”
Sau khi duỗi lưng xong, cả người Nghê Vũ đều cảm thấy thoải mái. Cậu lập tức dịch sang một bước rồi đứng nhìn Trầm Trì mở cửa.
Trầm Trì nói: “Cậu tính đứng đây mãi sao?”
Nghê Vũ sửng sốt hai giây rồi quay người chạy xuống lầu.
Sau hơn mười giờ ngủ ở hình dạng thú, giờ cậu có thể biến trở lại hình dạng con người, thế nhưng cậu vẫn chưa quen với kiểu biến đổi này, lại càng không muốn biến đổi trước mặt Trầm Trì.
Nửa giờ sau, Nghê Vũ ăn mặc chỉnh tề, cậu lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Trầm Trì.
“Tiên sinh.” Giọng nói của cậu đã không còn khàn khàn giống như lúc hoa văn ký sinh vừa mới xuất hiện nữa, cũng gần giống với giọng nói vốn có của mình.
“Hửm?” Trầm Trì đã thay quân phục rồi, lúc này anh đang mặc một bộ đồ màu xám đậm.
Anh đang tựa vào cửa sổ đọc một cuốn sách bìa cứng màu đen.
Những thứ như sách ở thời đại này rất hiếm thấy.
Nghê Vũ nghiêm túc nói: “Tôi có thể hỏi ngài một chuyện được không?”
Trầm Trì vẫn cầm sách trên tay, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Nghê Vũ nửa phút rồi hỏi, “Chuyện gì?”
Nghê Vũ cảm thấy mình hơi căng thẳng – dù cậu cũng không biết lý do vì sao mình lại căng thẳng, thật sự không thể hiểu nổi.
Cậu nuốt khan, nói: “Tôi rất biết ơn ngài đã cho tôi một nơi yên tĩnh để hồi phục. So với ký túc xá của “Sí Ưng” thì nơi này thích hợp cho tôi vượt qua giai đoạn hồi phục hơn. Nhưng, nhưng mà tôi muốn biết, vì sao ngài lại sẵn lòng giúp đỡ tôi?”
Từ “giúp đỡ” này là từ cậu đã đắn đo cân nhắc nhiều lần mới chọn được.
Cậu là người thô kệch, không giỏi ăn nói, có thể tìm được một từ khiêm tốn không mạo phạm đối phương quả thật không dễ chút nào.
Mặc dù như vậy, cậu vẫn cảm thấy chưa thể bày tỏ hết những suy nghĩ trong lòng mình.
Một lát sau, cậu thấy Trầm Trì bước về phía mình, trong tay anh vẫn còn cầm quyển sách bìa cứng màu đen kia.
Khứu giác của một con báo săn rất nhạy bén, cậu ngửi được hơi thở đang lan tỏa trong không khí.
Là hơi thở của Trầm Trì, sau khi phẫu thuật, chính hơi thở này vẫn luôn an ủi cậu.
Trong lúc thất thần thì Trầm Trì đã đến trước mặt cậu.
Cằm cậu bị một vật lạnh lẽo, cứng rắn nâng lên, đó chính là quyển sách bìa cứng màu đen kia.
Cậu bị ép phải ngẩng đầu lên, hầu kết không thể kiểm soát mà co rút lại.
Trầm Trì nói: “Là ai đã hứa sẽ ở lại làm bạn với tôi?”