Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 13: Tri Ân Báo Đáp
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những thứ như sách vở này, vốn dĩ đã mang nặng cảm xúc. Nghê Vũ bị buộc phải ngước cằm lên, nơi sách chạm vào cũng nóng bừng, dần dần cậu bị ép nhìn về phía Trầm Trì.
Cậu hoàn toàn có thể lùi về phía sau, tránh khỏi nơi có hơi thở nguy hiểm này.
Với cậu thì chuyện này rất đơn giản.
Thế nhưng, bước chân hoàn toàn không nghe theo sự sai khiến của cậu, không những không lùi mà còn tiến thêm một chút nữa.
Giờ này, khoảng cách giữa cậu và Trầm Trì lại càng gần hơn lúc nãy.
Hơi thở Trầm Trì đang bao quanh cậu, cậu không rõ sự xao động trong lòng mình là do hơi thở ấy, hay do đôi mắt đen sâu thẳm như đêm kia.
Lần thứ hai cậu nuốt một ngụm nước bọt, phát hiện phía sau lưng mình nóng hổi.
Mấy hôm nay, hoa văn ký sinh thường xuyên đau nhức như bị thiêu đốt. Bác sĩ nói, đây là hiện tượng bình thường trong thời kỳ hồi phục, điều đó chứng minh rằng quá trình dung hợp gen đã tiến thêm một bước.
Mà lúc này, cơn nóng này đã vượt quá sức chịu đựng của cậu. Cậu khó chịu nhăn mày, trán và hai má cậu chảy đầy mồ hôi lớn như hạt đậu. Dù đã cố gắng kìm nén, cổ họng cậu vẫn khẽ bật ra một tiếng rên nhẹ.
Trầm Trì thu tay lại, ánh mắt anh lộ vẻ thăm dò, “Không khỏe à?”
Lúc này, Nghê Vũ mới đột nhiên lùi lại một bước, lắc đầu, cố gắng đứng thẳng, “Tôi không sao.”
Mọi cảm xúc dường như bị giam hãm trong đôi mắt đen thẳm như màn đêm kia. Nghê Vũ không thể đoán được anh đang nghĩ gì chỉ qua vài khoảnh khắc tiếp xúc. Cũng may mà cảm giác bỏng rát của hoa văn ký sinh không kéo dài quá lâu, Nghê Vũ chậm rãi thở ra một hơi, lau mồ hôi, không cam lòng yếu thế mà nở một nụ cười – nhưng vì đau đớn, nụ cười ấy trông thật gượng gạo – rồi cố gắng giữ giọng nghiêm nghị nói: “Đương nhiên là tôi nói rồi.”
Đây là câu trả lời cho câu hỏi lúc Trầm Trì nâng cằm cậu lên.
Mà lúc nói ra rồi, trong lòng cậu lại có một cảm giác trống rỗng khó tả.
Bởi vì cậu không biết là Trầm Trì đang nghiêm túc hỏi hay chỉ đùa cợt mà thôi.
Lần đầu tiên cậu thấy hối hận vì khi còn ở khu lánh nạn dưới lòng đất đã không chuyên tâm học môn “quan sát hành vi và biểu cảm” cho thật tốt.
Trầm Trì cười khẽ, “Nhớ là được rồi.”
Nghê Vũ thấy thật ngượng nghịu, bởi vì so với vẻ thoải mái của Trầm Trì, cậu lại căng thẳng đến buồn cười.
Thực ra có gì mà phải căng thẳng chứ? Giờ cậu ở lại đây, chẳng qua là tuân thủ cam kết mà thôi.
Từ nhỏ đến giờ, cậu chưa từng để ai phải chịu thiệt vì mình, đã nhận ân tình của người khác thì nhất định phải báo đáp. Huống hồ lần này, Trầm Trì còn dùng mạng báo săn cứu cậu.
Nghĩ thông suốt, Nghê Vũ cuối cùng cũng thả lỏng. Cậu hắng giọng, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào Trầm Trì, nói: “Vậy giờ ngài muốn tôi làm gì?”
Trầm Trì đã quay người, lúc này đang bưng một chén đồ uống nóng. Nghe vậy, động tác trên tay anh khựng lại, nhướng mày, “Hửm?”
Nghê Vũ tự nhủ trong lòng, căn bản không chú ý đến thần sắc của thiếu tướng chợt trở nên sinh động hơn. “Giờ ngài đang nhớ báo săn đúng không? Có cần tôi biến thành hình dáng của nó để ngài nhìn không?”
Trầm Trì yên lặng nửa phút, quay trở lại ngồi lên ghế dựa, “Nếu như cậu nguyện ý.”
“Tôi nguyện ý mà.” Nghê Vũ nói: “Nhưng mà ngài phải đợi tôi một lát, tôi…..”
“Sao thế?”
“Tôi biến thành báo săn trước mặt ngài không hay lắm.”
Trầm Trì nhấc chân lên, “Cũng không có gì không hay cả.”
Nghê Vũ thành thật nói: “Tôi ngại.”
“Vậy tôi cần phải tránh đi à?” Trầm Trầm làm bộ như muốn đứng dậy.
“Không cần!” Nghê Vũ vừa nói vừa chạy ra cửa, “Tôi tự đi là được rồi.”
Năm phút sau, Nghê Vũ thò đầu báo của mình vào cửa thăm dò.
Trầm Trì “xùy” một tiếng, khẽ mỉm cười.
“Ngài cười gì vậy?” Khi người ký sinh thay đổi sang hình thú, việc nói chuyện sẽ bị ảnh hưởng, âm điệu có phần kỳ quái, và thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng gầm gừ của động vật – những điều này cậu đã đi theo bác sĩ tìm hiểu mới biết, nên quyết định hạn chế nói chuyện.
Cậu bước vào, đứng trên tấm thảm trước mặt Trầm Trì.
Báo săn thường dùng chân sau ngồi xuống, nhưng Nghê Vũ không quen làm vậy. Cậu ngẩng đầu một cách không tự nhiên, cảm thấy góc độ này thật sự không ổn.
Cơ thể Trầm Trì nghiêng về phía trước, đôi mắt anh nheo lại, khóe mắt kéo dài thành một đường hẹp, sâu thẳm.
Nhìn từ góc độ của Nghê Vũ, ánh mắt của thiếu tướng như cười mà lại không phải cười.
“Ực ực…..”
Tiếng báo săn nuốt nước miếng phá vỡ sự trầm mặc bất thường này. Cuối cùng, Nghê Vũ cũng nhận ra mình cần phải đặt mông ngồi xuống.
Cậu còn nhớ, Trầm Trì đã từng nói qua, báo săn rất thích đặt móng vuốt của mình vào lòng bàn tay chủ nhân.
Ở trạng thái con người thì không thể làm được, nhưng đã biến thành thú rồi thì cũng chẳng có gì phải ngại ngùng. Nghê Vũ đứng thẳng lên, không hề khách sáo mà đặt chân trái phía trước lên đầu gối Trầm Trì, còn chân phải thì vung lên, huơ huơ trước mặt Trầm Trì hai lần.
Vậy mà Trầm Trì không có phản ứng gì!?
Nghê Vũ không thể không lên tiếng nhắc nhở: “Tiên sinh, tay của ngài.”
Lúc này Trầm Trì mới mở bàn tay ra.
Nghê Vũ vội vàng đặt móng vuốt mình vào.
Trầm Trì rụt tay về, Nghê Vũ liền đuổi theo. Anh lại mở tay ra, cậu lại đặt vuốt vào…..
Mãi đến khi cậu ý thức được mình đã làm gì, thì hành động mở tay ra đặt vuốt vào đã diễn ra hơn mười lần rồi.
“Xem ra cậu thích nghi cũng không tệ.” Trầm Trì bóp nhẹ cổ Nghê Vũ, “Hơn nữa còn chơi rất vui vẻ.”
Nghê Vũ cũng không thể không thừa nhận, quả thật lúc nãy cậu chơi rất vui.
Thế nhưng khi nghe thiếu tướng nói vậy, sự xấu hổ đột nhiên bùng nổ, giống như cậu không phải là người, mà là một thú cưng mua vui cho người khác vậy.
Nghê Vũ bỏ vuốt xuống khỏi đầu gối Trầm Trì, trừng mắt nhìn anh một cái.
“Hôm nay cảm ơn cậu.” Trầm Trì xua tay, “Đi nghỉ ngơi đi.”
Nghê Vũ xấu hổ vô cùng, hận không thể đào một cái hố để chui xuống và quay về căn phòng nhỏ của mình ở lầu một.
Trước khi quay người rời đi, cậu liếc mắt nhìn Trầm Trì một cái. Người đàn ông đó đang nhìn cậu mà không hề lộ ra bất cứ biểu cảm gì, cũng không biết có hài lòng hay không.
Nghê Vũ dùng mũi khịt một hơi, bất mãn gầm gừ một tiếng rồi đi xuống lầu một.
Bác sĩ dự tính thời kỳ hồi phục khoảng ba tháng, nhưng Nghê Vũ cảm thấy mình có thể hồi phục nhanh hơn. Dấu hiệu đầu tiên là có thể tự do biến đổi từ hình người sang hình thú và ngược lại; tiếp theo là khả năng chịu đựng cũng đạt tiêu chuẩn, có thể trở lại “Sí Ưng”.
Tất nhiên là, nếu như có trở lại “Sí Ưng” thì cậu cũng vẫn sẽ thực hiện lời hứa của mình, có thời gian cậu sẽ đến thăm Trầm Trì, biến thành báo săn để Trầm Trì đỡ nhớ một chút.
Cậu là một người ký sinh rất biết tri ân báo đáp.
Không biết là do cậu có hảo cảm với Trầm Trì – lần đầu nhìn thấy Trầm Trì, cậu đã thích đôi mắt anh – hay là do sau khi trở thành người ký sinh, bị bản năng động vật thúc giục, mà đối với chuyện gần gũi Trầm Trì, cậu không hề có chút sức đề kháng nào.
Không phải ngày nào Trầm Trì cũng về nhà, nhưng chỉ cần buổi tối Trầm Trì ở trong thư phòng, cậu sẽ không kìm lòng được mà chạy đến. Có lúc dùng hình thú, thế nhưng phần lớn thời gian đều dùng trạng thái con người.
Thật ra lúc ngẫm lại, cậu chạy đến với bộ dạng con người cũng không có ý nghĩa gì, bởi vì Trầm Trì nhớ báo săn chứ đâu phải nhớ cậu. Nhưng mà dù cho cậu có dùng trạng thái con người chạy đến thì trước giờ Trầm Trì cũng không có đuổi cậu đi. Nếu gặp lúc tâm trạng không tệ, anh còn kể một số chuyện gần đây ở “Sí Ưng” cho cậu nghe.
Trong kỳ hồi phục, người ký sinh hay buồn ngủ. Lúc Nghê Vũ đang ở trong trạng thái hình thú, khi mệt mỏi sẽ dựa sát vào chân Trầm Trì, phải ngủ trên đùi Trầm Trì mới chịu. Sau đó có một lần, cậu quên mất mình còn đang trong trạng thái con người, chạy đến nằm úp sấp lên đùi Trầm Trì. Mắt Trầm Trì bỗng trở nên thâm trầm, thế nhưng cậu thật sự quá buồn ngủ nên không phát hiện ra, vừa nằm sấp xuống một cái là ngủ luôn giữa luồng khí tức quen thuộc quẩn quanh.
Cậu chỉ nhận ra mình đã làm chuyện khó đỡ sau khi tỉnh ngủ.
Tư thế nằm úp sấp này, nếu là hình thú thì rất thoải mái, nhưng với trạng thái con người thì… eo mỏi lưng đau.
Nghê Vũ xoa eo, đấm lưng, nhíu mày khó xử nghiêng đầu nhìn Trầm Trì, thấy Trầm Trì tay chống má đang hứng thú nhìn mình.
“Xin lỗi.” Nghê Vũ bối rối nói, “Ngài… ngài đừng cười.”
Nhưng mà so với việc xin lỗi, cậu càng muốn hỏi thiếu tướng: “Vì sao ngài không chịu nhắc nhở tôi? Nhìn tôi mất mặt xấu hổ vậy ngài vui lắm à?”
Khi kỳ hồi phục bước vào tháng thứ ba, Nghê Vũ gần như có thể tự do khống chế hình thái của mình, bởi vậy cậu đã tăng cường các hạng mục huấn luyện, mong ngóng được sớm trở lại “Sí Ưng”.
Thế nhưng cường độ huấn luyện quá cao lại ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của cậu. Sau một ngày luyện tập, có khi vào buổi tối cậu không thể duy trì hình dáng người được.
Đã quen với trạng thái hình thú, lúc đầu thì động tác bước đi hay vươn vai còn không hài hòa, thế nhưng hiện tại bốn chân cậu có thể chạy nhanh như bay, nhanh như vũ bão, như một tia chớp.
Nhưng dù sao cậu cũng là con người. Báo săn thích liếm móng vuốt, nhấc chân sau lên liếm chỗ đó, còn cậu thì không bao giờ làm loại chuyện như vậy.
Đối với cậu mà nói, cửa ải khó khăn nhất không thể vượt qua được khi biến thành hình thú đó chính là gãi ngứa.
Báo săn gãi ngứa chỉ dùng chân sau, mà cậu lại muốn dùng chân trước để làm. Nhưng vì có giới hạn về cấu tạo cơ thể, chân trước không thể đưa được lên lưng.
Thực ra thì cũng không phải cậu hoàn toàn không điều khiển được chân sau, nhưng có lẽ do không quen, nên cậu không những gãi chậm mà động tác cũng cực kỳ khó coi. Sau khi chân sau nâng lên thì nơi nào đó cũng hoàn toàn lộ ra hết.
Như vậy thì chỉ có thể làm ở những nơi riêng tư mà thôi, chứ đang ở trước mặt Trầm Trì thì cậu tuyệt đối không thể làm cái chuyện nhấc chân sau lên như thế.
Thế nhưng gáy cậu thật sự rất ngứa…..
Nghê Vũ buồn bực đi qua đi lại trong thư phòng mấy vòng, cuối cùng đi đến chỗ xa Trầm Trì nhất, chậm rãi nhấc chân sau lên.
Gãi!
Gãi không tới.
Lại gãi!
Mất trọng tâm, ngã!
Nghê Vũ nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, cậu nằm trên sàn nhà, thấy được khuôn mặt ngược của Trầm Trì.
Cậu ngượng ngùng nhìn Trầm Trì lần nữa, bởi vì cậu nhìn thấy khóe môi Trầm Trì đang mím lại nhịn cười.
Cậu đột nhiên lật người lại, “Tôi có một câu hỏi.”
Trầm Trì nói: “Cậu lúc nào cũng có vấn đề để hỏi tôi nhỉ?”
Nghê Vũ cố gắng để mình trông có vẻ nghiêm túc hơn, mặc dù cậu cũng không biết một con báo khi nghiêm túc sẽ có bộ dạng gì: “Giống như ngài rất thích cười nhạo tôi vậy. Tôi xấu mặt như thế khiến ngài vui vẻ vậy sao?”
Trầm Trì tỏ vẻ trầm tư.
Nghê Vũ vô cùng tức giận chờ đợi câu trả lời.
Nửa phút sau, cậu không đợi được đáp án mà lại thấy Trầm Trì ngồi xổm xuống.
Nghê Vũ: “Hả?”
“Ngứa ở chỗ này à?” Tay Trầm Trì đặt lên gáy cậu, không nặng không nhẹ mà gãi gãi.
Nghê Vũ lập tức mở to mắt, miệng cũng nhẹ nhàng mở ra.
Trầm Trì tiếp tục gãi ở chỗ đó, đôi con ngươi đen nhánh của anh tản ra rồi tụ lại.
Cơ thể Nghê Vũ cứng đờ, cậu không hề động đậy mà chỉ nằm hưởng thụ, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất – Trời ơi! Anh ấy gãi cho mình thoải mái quá đi mất!