Chương 20: Kính Bảo Hộ Mắt Màu Hoa Mân Côi

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 20: Kính Bảo Hộ Mắt Màu Hoa Mân Côi

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phi hành khí quân đội có tính năng vượt trội, lẽ ra không bao giờ bị xóc nảy. Thế nhưng, nó cũng không thể chịu đựng được một luồng khí lưu đột ngột.
Nghê Vũ vừa dứt lời thì phi hành khí chao đảo dữ dội trong luồng khí lưu. Cậu không kịp chuẩn bị, va mạnh vào vai Trầm Trì.
Dù bị nghiêng và rung lắc kịch liệt, nhưng ở trong góc kẹt này, cảm giác chấn động lại cực kỳ rõ ràng. Nếu không phải đang ở một góc nhỏ hẹp, chắc chắn không ai có thể đứng vững.
Cả người Nghê Vũ dường như dán chặt vào Trầm Trì. Một tay Trầm Trì vịn vào tay nắm phía trên, tay còn lại ôm lấy eo Nghê Vũ, giữ cậu không bị trượt ra ngoài.
Tiếng thiết bị giảm xóc vang lên ầm ầm xung quanh hai người. Lúc mới va vào, Nghê Vũ có chút ngơ ngác, cơ thể nhất thời cứng đờ không phản ứng kịp. Thế nhưng, thực tế thời gian choáng váng không hề dài, chỉ khoảng hai ba giây mà thôi.
Vả lại, sau khi hoàn hồn, cậu lại càng không muốn nhúc nhích.
Được đối phương dùng sức ôm eo, cơ thể cậu dựa vào độ nghiêng của phi hành khí mà “công khai” đè lên người Trầm Trì. Cằm cậu tựa trên vai Trầm Trì, có thể ngửi thấy mùi hương độc nhất chỉ có ở Trầm Trì. Trong lòng Nghê Vũ bỗng nảy ra một ý nghĩ — giá như phi hành khí cứ giữ nguyên độ nghiêng này cho đến khi hạ cánh thì tốt biết mấy!
Luồng khí lưu vẫn chưa tan hẳn, nhưng quá trình xóc nảy đã giảm bớt. Trầm Trì không lập tức đẩy Nghê Vũ ra, vẫn giữ nguyên tư thế cũ mà cúi người ghé sát tai cậu nói: “Tôi làm tấm đệm cho cậu tựa vào, có hài lòng không?”
Giọng nói gần trong gang tấc ấy khiến Nghê Vũ giật mình. Cảm giác tê dại chạy từ vành tai lan xuống khắp cơ thể, tựa như dòng máu từ khắp nơi đổ dồn về tim vậy.
Trái tim cậu đang sôi sục.
“À…” Nghê Vũ gượng gạo chống đỡ cơ thể đứng thẳng dậy, tay vẫn còn nắm chặt quần áo tác chiến của Trầm Trì. “Tôi có va phải ngài đau không?”
Trầm Trì mang vẻ mặt như đang xem kịch vui. “Nếu tôi nói có bị đau thì cậu định làm gì đây?”
Tiếng động cơ vang rền xung quanh rốt cục cũng ngưng lại, phi hành khí lại bắt đầu bay ổn định.
Thời gian ngắn ngủi chỉ vài phút, bầu trời màu hoa mân côi bên ngoài cửa sổ đã sáng rực như một thanh kim loại bị nung đỏ — mọi thứ diễn ra thật nhanh chóng, tựa như một giấc mộng không chân thực.
Nghê Vũ cứ ngỡ là thật nên suy tư vài giây, mãi đến khi thấy ý cười trong mắt Trầm Trì, cậu mới hiểu ra mình lại bị trêu chọc.
“Vốn dĩ ngài đâu có bị đau.” Cậu nói.
“Vậy nếu tôi không bảo vệ cậu, chẳng phải mặt cậu đã hôn đất rồi sao, có khi còn trực tiếp lăn xuống sàn cũng nên.” Trầm Trì thu tay về. “Lẽ nào cậu không nên cảm ơn tôi một tiếng?”
Trong lòng Nghê Vũ ngứa ngáy khó chịu. “Vậy tôi cảm ơn ngài.”
“Không thành tâm chút nào.”
“Thành tâm thật mà!”
Trầm Trì khẽ cười, sửa sang lại quần áo, né người sang một bên, rời khỏi chỗ chật chội này.
Lúc đó, một nhân viên trong đội nghiên cứu khoa học chạy tới. “Trầm Trì tiên sinh, ngài ở đây à? Tiến sĩ Mic tìm ngài có việc.”
Trầm Trì gật đầu, để lại một câu “Đừng nhìn chằm chằm vào ánh sáng bên ngoài quá lâu, không tốt cho mắt”, rồi đi theo nhân viên kia.
Nghê Vũ đứng nhìn khung cảnh thần kỳ bên ngoài cửa sổ một lát, rồi mới nhớ đến vấn đề va chạm lúc nãy — không biết cậu có va trúng anh đau không.
Trầm Trì vẫn còn chưa trả lời liệu anh đến đường hầm không gian C075 có phải là vì cậu hay không.
“Chắc mình tưởng bở rồi.” Cậu lẩm bẩm: “Tên ngốc Tranh Lạc kia, tôi có bị điên mới đi tin cậu!”
Trong khoang phi hành khí, Tranh Lạc đang ngủ gà ngủ gật bỗng nhiên hắt xì hơi bảy lần liên tiếp.
Thuần An ngồi bên cạnh cậu ta, ghét bỏ liếc mắt nhìn, chậm rãi nói: “Nhân loại mấy người mỗi lần hắt xì hơi đều mạnh như vậy à?”
Tranh Lạc lau mạnh mũi mình. “Cậu không phải là người à?”
Có lẽ Thuần An là chiến sĩ phi nhân loại có suy nghĩ thoáng nhất trong “Sí Ưng”. “Người anh em, tôi đã không còn là con người từ rất lâu rồi.”
Tranh Lạc dừng lại, đôi mắt sáng quắc như ban ngày của cậu ta hiếm thấy trở nên ảm đạm, tựa như phải nhớ đến điều gì đó không muốn nhớ lại. Một lát sau, cậu ta ho khan một tiếng. “Người ký sinh thì làm sao chứ? Đội trưởng đội 1 của chúng ta chẳng phải là người ký sinh sao? Ai dám nói ‘Người ký sinh không phải là người’ thì cứ đến đây gặp tôi!”
Lúc Nghê Vũ trở về, vừa vặn nghe được câu nói này của Tranh Lạc. Bước chân đang đi về phía trước của cậu lập tức dừng lại, cậu nhẹ nhàng lùi ra sau, dựa vào vách tường ngoài khoang cửa lặng yên đứng một lát rồi mới trở lại tìm chỗ của mình ngồi xuống.
Cậu biết mình không phải là người quá cảm tính, nhưng thật sự cậu rất may mắn khi có những người anh em như vậy. Người ký sinh bị xem là người cấp thấp, đó là sự thật không thể chối cãi, nhưng ở “Sí Ưng”, hầu như không có người ký sinh nào bị đồng đội kỳ thị cả.
Bởi vì những người đã từng trải qua chiến đấu khốc liệt hiểu rất rõ, không ai muốn trở thành người ký sinh cả. Tất cả bọn họ đều bị thương nhưng lại may mắn không chết, còn rất nhiều người không được may mắn khi ngay cả cơ hội dùng thân phận người ký sinh để sống cũng không có, mà phải chịu đựng đau đớn thống khổ đến tận lúc chết đi.
Người từng đối mặt với tử vong mới hiểu được sự sống không dễ dàng gì.
Nghê Vũ cũng đeo bịt mắt lên, khóe môi cậu cong cong nở nụ cười nhàn nhạt.
Hơn hai ngày sau, phi hành khí hạ cánh xuống doanh trại 158 — đây là doanh trại ở vùng biên cảnh của “Tiêu Ngạn”, cách đường hầm không gian C075 gần nhất.
Họ chỉ nghỉ ngơi hồi phục một chút rồi đi đến đường hầm không gian C075 trên bốn chiếc xe bọc thép cỡ trung.
Cũng không phải tất cả các đội viên nghiên cứu khoa học đều lên xe, một số người ở lại doanh trại để phản hồi dữ liệu viễn trình. Nghê Vũ sắp xếp vài đội viên ở lại bảo vệ họ, còn mình và Trầm Trì thì lên chiếc xe bọc thép dẫn đầu.
Cậu chưa từng đến vùng cao nguyên này, mặc dù đã tìm hiểu rất kỹ nhưng vẫn lo lắng có tình huống đột ngột phát sinh. Lãnh thổ “Tiêu Ngạn” bao la rộng lớn, thế nhưng nơi có con người và người ký sinh sinh sống cũng không nhiều. Ở những khu vực không người sống, nguy cơ tứ phía, chỗ nào cũng có thể ẩn giấu nguy hiểm chết người.
Có Trầm Trì ở trên xe nên cậu không dám buông lỏng cảnh giác.
“Hình như cậu rất căng thẳng.” Trầm Trì đột nhiên nói.
“Tôi đâu có căng thẳng.” Nghê Vũ không cần nghĩ đã lập tức phản bác.
Xe bọc thép không được vững vàng như phi hành khí, người ngồi bên trong dù đã được cài dây an toàn nhưng vẫn không ngừng lắc lư.
Tóc Nghê Vũ đã dài ra rất nhiều, có lẽ là lần đầu tiên nuôi tóc nên không biết cách chăm sóc. Trên đỉnh đầu cậu có mấy sợi tóc chỉa lên, lắc lư qua lại theo nhịp xóc nảy.
Ánh mắt Trầm Trì dừng lại trên mấy sợi tóc bị chỉa lên. “Lúc nãy cậu cứ nhìn tôi chằm chằm.”
Nghê Vũ nói: “Vậy cũng đâu có nghĩa là tôi căng thẳng chứ.”
Giọng nói Trầm Trì hơi trầm xuống. “Ồ? Vậy nó có nghĩa gì?”
Có nghĩa là tôi mê trai — những lời này tạm thời Nghê Vũ không thể nói ra được. Vả lại, Trầm Trì nói cũng không sai, vừa nãy cậu cứ nhìn Trầm Trì chằm chằm, đúng là tận lực làm một bảo tiêu có trách nhiệm. Lúc cậu nghiêm túc làm việc, căng thẳng là điều không thể tránh khỏi.
“Thả lỏng đi.” Trầm Trì nói: “Tôi đến đây không phải để tăng thêm gánh nặng cho cậu.”
Đề tài lại bị kéo đến vấn đề không có được đáp án, nhưng trong xe còn có các đồng đội và nhân viên đội nghiên cứu khoa học, nên Nghê Vũ đành phải nhịn xuống. Cậu hỏi một vấn đề không liên quan gì: “Trước đây ngài đã đến nơi này rồi sao?”
Trầm Trì gật đầu. “Tất cả những đường hầm không gian ở ‘Tiêu Ngạn’ tôi đều đã đi qua rồi.”
Điều này khiến Nghê Vũ kinh ngạc đến lắp bắp. Đường hầm không gian ở “Tiêu Ngạn”, tính cả những nơi đã bị đóng và chưa bị đóng thì ít nhất cũng hơn 200 cái. Mặc dù Trầm Trì là ủy viên của Hiệp hội quản lý đường hầm không gian, nhưng chức vụ chính vẫn là ở tổng bộ tác chiến quân đặc chủng. Vậy mà Trầm Trì đã đi hết hơn 200 đường hầm không gian rồi!
Bỗng nhiên Nghê Vũ cảm thấy, hình như còn rất nhiều điều về Trầm Trì mà cậu không biết.
“Cậu phải sửa thói quen hễ mỗi lần kinh ngạc là mở to hai mắt tròn xoe đi.” Trầm Trì cười thành tiếng. “Làm vậy không giống đội trưởng chút nào.”
Nghê Vũ vội vàng cụp mắt xuống, đè thấp giọng nói: “Ngài lại định nói tôi đầu báo não báo nữa chứ gì?”
Trầm Trì trêu cậu: “Xem như cậu còn tự mình hiểu lấy.”
Không khí trên cao nguyên rất loãng, nhiệt độ cũng giảm xuống. Càng đến gần đường hầm không gian C075 thì hoàn cảnh xung quanh càng trở nên khắc nghiệt. Tranh Lạc dùng thiết bị rà quét sự sống trong vòng bán kính 20 km quanh đây, vẫn chưa phát hiện ra dấu vết của sinh vật biến dị nào.
Trước khi xuống xe, Nghê Vũ kiểm tra trang bị của tất cả các đội viên theo thủ tục. Cuối cùng cậu đến trước mặt Trầm Trì, làm bộ như muốn kiểm tra anh.
“Tôi thì không cần kiểm tra đúng không?” Trầm Trì nói. “Ngược lại là cậu kìa, kính bảo hộ mắt đâu?”
Lúc này Nghê Vũ mới nhớ ra mình quên chưa mang kính bảo hộ mắt, lập tức lấy kính ra từ trong trang phục tác chiến.
Nhưng mà còn chưa kịp đeo lên đã bị Trầm Trì cầm đi mất.
“Kính không màu à.” Trầm Trì nhìn một chút. “Đổi cái khác đi.”
Đối với trang bị từ trước đến giờ Nghê Vũ cũng không để ý. “Kính không màu rất tốt mà.”
Trầm Trì nói: “Đây là cao nguyên, kính không màu không có tác dụng bảo vệ mắt nhiều.”
Nghê Vũ khó xử. “À….”
“Thế nào? Không chuẩn bị kính bảo hộ mắt khác à?”
Mặc dù kính bảo hộ mắt không phải súng, nhưng cũng là trang bị tác chiến quan trọng. Nghê Vũ buồn bực, đây là lần đầu tiên mình dùng thân phận đội trưởng chấp hành nhiệm vụ, vậy mà lại bị cấp trên trực tiếp bắt lỗi “Không chuẩn bị trang bị đầy đủ” như thế này.
Quả nhiên Trầm Trì nở nụ cười, vẫn là kiểu cười vừa nhẹ nhàng vừa mang theo chút trêu chọc.
Nghê Vũ đành phải nói: “Tôi biết rồi, lần sau nhất định tôi sẽ chuẩn bị kính bảo hộ mắt tối màu.”
“Còn phải chờ đến lần sau?” Trầm Trì lắc lắc đầu, ngoắc ngoắc ngón tay. “Lại đây.”
“Hả?” Nghê Vũ thấy Trầm Trì xoay người tìm thứ gì đó trong túi ở vai trên trang phục tác chiến, cậu lập tức đến gần.
Mấy giây sau, Trầm Trì đưa một chiếc hộp màu đen tới trước mặt cậu. “Thử cái này xem.”
Trong hộp có chứa một chiếc kính bảo hộ màu hoa mân côi.
Bỗng dưng Nghê Vũ nhớ đến bầu trời màu hoa mân côi trên phi hành khí mà mình đã nhìn thấy.
Chiếc kính này được chế tác thủ công hết sức tinh xảo và khéo léo, vừa nhìn liền biết có giá trị xa xỉ, khác hoàn toàn với những chiếc kính bảo hộ mắt trước đây cậu đã từng sử dụng.
Trầm Trì nhắc: “Còn ngây ngốc làm gì? Muốn tôi giúp cậu đeo lên à?”
Trong lòng Nghê Vũ rất vui, vừa cố gắng đè nén khóe môi không được cười vừa nói: “Cảm ơn ngài!”
Thế nhưng cậu vẫn không lập tức đeo cặp kính bảo hộ mắt “xa hoa” này lên.
Nghê Vũ luống cuống: “… Ơ?”
“Móng vuốt báo cũng có lúc không linh hoạt nhỉ.” Trầm Trì cười, bước đến gần, cầm kính bảo hộ mắt trở lại. “Chỗ này có khóa nè, nhìn thấy không?”
Nghê Vũ và Trầm Trì mặt đối mặt, cách nhau rất gần.
Cậu lại một lần nữa ngửi được mùi hương của Trầm Trì, nghe được nhịp tim của chính mình.
Hai tay Trầm Trì vòng qua hai bên mặt cậu, dùng tư thế như đang ôm cậu, đeo chiếc kính bảo hộ mắt màu hoa mân côi lên cho cậu.
Giữa cao nguyên mênh mông vô bờ, ánh nắng sáng rực chiếu rọi khắp nơi.
Nghê Vũ nhảy từ trên xe bọc thép xuống, híp mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm.
Xuyên qua chiếc kính bảo hộ, cậu thấy mình đang nhìn bầu trời màu hoa mân côi trong lòng Trầm Trì.