Chương 21: Móng Vuốt Run Rẩy

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 21: Móng Vuốt Run Rẩy

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần đầu tiên Nghê Vũ tận mắt nhìn thấy đường hầm không gian, không khỏi cảm thấy hơi thất vọng.
Nếu như không phải xung quanh có dựng những bức tường ánh sáng để phòng ngự, thì chắc chắn cậu không tài nào nhận ra thứ được gọi là đường hầm không gian đang nằm dưới chân núi tuyết trước mặt.
Trong tưởng tượng của cậu, đường hầm không gian là một đường ống khổng lồ, sừng sững như cột chống trời trong thần thoại. Người ta đứng dưới chân chỉ thấy hình ảnh chứ không nhìn thấy đỉnh, nó cao vút tận mây xanh, nối từ Địa Cầu tới một hành tinh khác trong vũ trụ song song.
Thế nhưng đường hầm không gian chân chính lại chỉ là một mảnh sương mù rất bình thường, có lúc dày có lúc mỏng, bên trong tựa như một thời không vặn vẹo.
Các nhân viên đội nghiên cứu khoa học mặc trang phục bảo hộ đã bước qua bức tường ánh sáng phòng ngự, bắt đầu tiến hành những công việc Nghê Vũ không hiểu ở bên trong. Còn các chiến sĩ “Sí Ưng” thì thay phiên nhau phòng thủ phía bên ngoài để tránh những tình huống phát sinh ngoài ý muốn.
Trầm Trì cũng ở bên trong bức tường ánh sáng, cho nên tầm mắt Nghê Vũ dường như lúc nào cũng dính chặt trên người Trầm Trì, anh đi tới chỗ nào cậu cũng “không hề kiêng dè” mà cứ nhìn tới chỗ đó.
Ngày dài trôi qua, mãi đến khi mặt trời khuất bóng nơi chân trời, Trầm Trì mới ra ngoài.
“Đội trưởng, cậu không cần quan tâm đến những người khác sao?” Trầm Trì tháo khẩu trang xuống hỏi.
Nghê Vũ nghe không hiểu, “Tôi vẫn luôn canh gác mà.”
Tôi đâu có bỏ vị trí đâu!
Trầm Trì nói: “Nhưng cả buổi chiều cậu chỉ nhìn chằm chằm mỗi mình tôi.”
Nghê Vũ giật mình, “Sao ngài biết?”
“Tôi nên nói là sau gáy tôi có mắt, hay là ánh mắt của cậu quá đặc biệt đây?” Trầm Trì đến gần, vỗ một cái lên gáy Nghê Vũ, “Cậu không biết ánh mắt của báo săn và ánh mắt của người thường rất khác nhau sao?”
Nghê Vũ hoang mang.
Quả thật cậu không biết!
Có chuyện như vậy sao?
Trầm Trì “Xùy” một tiếng, đi về phía doanh trại tạm thời cách đó không xa.
Nghê Vũ liền theo sát phía sau.
Doanh trại tạm thời thực chất chỉ là một khu nghỉ ngơi đơn giản. Đội nghiên cứu khoa học phải ở lại chỗ này ít nhất cũng hơn nửa tháng, nếu mỗi ngày đều về doanh trại 158 thì không tiện lắm, cho nên đành phải dựng một khu nghỉ ngơi tạm thời.
Lúc Tiến sĩ Mic và Trầm Trì đang thảo luận về vấn đề mới vừa phát hiện, Nghê Vũ nghe mà như lạc vào sương mù. Chờ tiến sĩ Mic mang trợ thủ rời đi rồi cậu mới hỏi: “Tiên sinh, tất cả các đường hầm không gian đều dài như vậy hả?”
Trầm Trì nói: “Sao thế, khiến cậu kinh ngạc à?”
Nghê Vũ bĩu môi nói, “Cũng bình thường thôi mà.”
Trầm Trì lắc đầu, “Không bình thường, cậu có thấy những cái bóng vặn vẹo đó không?”
Nghê Vũ gật đầu.
“Cậu có thể hình dung đường hầm không gian thành một hố đen nhỏ.” Trầm Trì nói: “Vật chất ở tinh cầu này của chúng ta đi qua nó sẽ bị chuyển đổi thành một loại vật chất khác, sau đó sẽ nhanh chóng chuyển đến trên hành tinh N-37. Loại chuyển đổi này thần kỳ ở chỗ, nó không giống như loại chuyển đổi từ đường biến thành kẹo bông, mà là chuyển đổi không gian bất đồng.”
Nghê Vũ nghe xong nói rất thật lòng: “Tôi, đầu óc báo săn, chẳng hiểu gì hết.”
Trầm Trì bị chọc cười, “Nghe không hiểu thì thôi, chờ trời tối hẳn tôi sẽ dẫn cậu đi ngắm cảnh đẹp.”
Nghê Vũ hỏi: “Sao lúc nãy ngài lại lấy ví dụ từ đường biến thành kẹo bông vậy?”
Trầm Trì liếc mắt nhìn cậu, “Có người ngày nào cũng lén lút đi mua kẹo bông gòn, trốn đồng đội ăn một mình, còn nghĩ không ai biết sao?”
Nghê Vũ đỏ bừng mặt, “Ngài biết?”
Trầm Trì cười nhẹ.
“Không phải tôi cố ý ăn một mình!” Nghê Vũ nhanh chóng giải thích: “Tôi có hỏi bọn họ rồi, tại không ai thích ăn kẹo bông gòn thôi!”
Trầm Trì nói: “Vì cậu cảm thấy thân là một đội trưởng mà tay cầm kẹo bông gòn ăn thì mất mặt quá, cho nên mới trốn ăn một mình?”
“Tôi…” Nghê Vũ cuống lên, “Lần này trở lại tôi sẽ mời ngài ăn kẹo bông!”
Trầm Trì nói: “Tôi không thích đồ ngọt đến thế, cũng sẽ không giành kẹo bông với báo săn đâu.”
Nghê Vũ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận — tôi thích kẹo bông gòn, vậy tôi cũng rất ngọt đúng không?
Bóng đêm bao trùm lên mọi ngõ ngách trên cao nguyên. Mảnh sương mù nằm giữa bức tường ánh sáng, ban ngày trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng đêm xuống, nó dần chuyển thành ánh sáng đen óng ánh, phát ra những tia lấp lánh.
Ánh sáng ấy đen nhưng lại chói lọi đến cực điểm, còn sáng hơn tất cả thiết bị chiếu sáng xung quanh.
Nghê Vũ nhìn nó không chớp mắt, trong đôi mắt cậu phản chiếu những ánh sao ẩn hiện.
“Nhìn thấy không?” Trầm Trì nói: “Đó chính là đường hầm không gian. Cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng cực kỳ đẹp.”
Xưa nay Nghê Vũ không biết, màu đen cũng có thể sáng ngời như vậy.
Chốc lát sau, cậu xoay người lại nhìn Trầm Trì.
Trầm Trì rũ mắt, “Hửm?”
“Tiên sinh.” Nghê Vũ nói: “Nó rất giống đôi mắt của ngài.”
Trầm Trì nhíu mày, “Đây là so sánh hỏng bét gì vậy?”
Nghê Vũ biết mình vì thầm thương trộm nhớ người ta mà đầu óc u mê, nhưng cậu là người ký sinh, không bị những quy tắc của con người ràng buộc.
Vì thế cậu rất nghiêm túc nói: “Tiên sinh, mắt ngài cũng rất đẹp, rất mỹ lệ nhưng cũng rất nguy hiểm.”
Trầm Trì hơi nheo mắt, ánh nhìn thăm dò sâu xa hướng về cậu.
Chốc lát sau, Trầm Trì đưa tay ra che đôi mắt Nghê Vũ lại.
“Vậy cậu đừng nhìn nữa.” Nghê Vũ nghe thủ trưởng mình khẽ mỉm cười, ghé sát vào tai cậu nói.
Nhiệm vụ nghiên cứu khoa học được tiến hành hết sức thuận lợi. Mặc dù Nghê Vũ không biết bọn họ ở bên trong bức tường ánh sáng phòng ngự làm cái gì, nhưng nhìn vẻ mặt của tiến sĩ Mic thì có thể biết, đội ngũ này chắc chắn đã lấy được thứ họ muốn.
Cùng lắm chỉ ba ngày nữa là họ có thể rời khỏi “nơi quỷ quái” này rồi — mặc dù trời vừa tối thì đường hầm không gian sẽ đẹp tựa như ảo mộng vậy, nhưng hoàn cảnh sống ở cao nguyên rất khắc nghiệt, ở lại lâu quá cũng chịu không nổi.
So với việc nhìn đường hầm không gian vào buổi tối thì Nghê Vũ vẫn thích nhìn đôi mắt Trầm Trì hơn.
Thế nhưng, nguy hiểm ập đến trước ngày họ rời đi. Hơn trăm người biến dị đột nhiên chui ra từ lòng đất, dùng tốc độ mà con người khó lòng theo kịp, lao thẳng về phía các thành viên đội nghiên cứu khoa học.
Thiết bị dò xét vẫn chưa phát hiện ra, dù người biến dị đã ở ngay trước mắt, còi báo động vẫn im lìm.
Hiển nhiên, những người biến dị này sở hữu đặc tính nào đó mà con người chưa biết, chúng khó đối phó hơn nhiều so với “tiền bối” của chúng.
Nghê Vũ là người đầu tiên phản ứng kịp, vừa lao thẳng vào bức tường ánh sáng, vừa chỉ huy tác chiến trên kênh đội ngũ.
Người biến dị đang bao vây các nhân viên đội nghiên cứu khoa học, sương mù ở đường hầm không gian lại lưu chuyển quá nhanh, trông như những đường cong vặn vẹo quái lạ, tựa như đang cung cấp năng lượng cho chúng.
Nghê Vũ nhìn Trầm Trì — thấy anh đang cầm súng năng lượng trong tay, đứng ngay phía trước nhân viên đội nghiên cứu khoa học, là một trong những người đứng gần người biến dị nhất!
Tim Nghê Vũ đập loạn, cậu nhanh chóng lao về phía trước, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải bảo vệ Trầm Trì!
Có mười mấy người biến dị đang vọt tới, miệng chúng mở ra như chậu máu, bốc mùi tanh tưởi. Nghê Vũ không có thời gian để ý đến cảm giác buồn nôn, cậu vừa chạy vừa chém giết, máu thịt văng tung tóe xung quanh, tiếng đầu và tứ chi bị chém đứt vang lên kèm theo tiếng rít gào sắc bén chói tai.
Người biến dị quá nhiều, tựa như một bức tường đang vây cậu và Trầm Trì ở giữa, các nhân viên nghiên cứu khoa học thì đang bị chia cách ở hai đầu. Thuần An và Tranh Lạc đang chiến đấu với người biến dị ở gần bức tường ánh sáng, tạm thời không có cách nào đột phá làn sóng người biến dị đang ập tới.
Khắp nơi đều là tiếng súng và tiếng “rít gào”, trong không khí tràn ngập mùi máu thịt bị súng năng lượng thiêu đốt cùng với mùi máu tanh nồng.
Tất cả các nhân viên nghiên cứu khoa học đều là dân văn phòng, đối mặt với một hoặc hai sinh vật biến dị có lẽ còn tự bảo vệ mình được, thế nhưng xung quanh bọn họ chỗ nào cũng là “thây chất thành núi, máu chảy thành sông”!
“Chíu — “
“Chíu — “
Tiếng súng truyền ra từ vùng lân cận đường hầm không gian, dường như có người vẫn luôn bình tĩnh, vững vàng chiến đấu trong hoàn cảnh nguy hiểm này.
Trầm Trì!
Đột nhiên Nghê Vũ nhìn lại, chỉ thấy thân ảnh Trầm Trì bị người biến dị bao vây ở chính giữa, thế nhưng anh vẫn di chuyển nhanh như tia chớp, vung tay chém xuống, máu văng tung tóe. Súng năng lượng chỉ được sử dụng vào thời điểm nguy cấp nhất, nhưng chỉ trong nháy mắt, anh đã đẩy lùi được một làn sóng người biến dị đang chen chúc ập đến, dễ dàng bảo vệ các nhân viên đội nghiên cứu khoa học.
Chẳng biết từ lúc nào hai mắt Nghê Vũ đã biến thành màu đỏ như máu, tốc độ của cậu nhanh như vũ bão, tựa như một thanh kiếm sắc bén, chém giết, bắn phá, mở ra con đường máu.
Tiếng gió rít gào bên tai, thế nhưng cậu vẫn gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Trầm Trì giữa biển máu lay động.
Sắp đến gần rồi, sắp đến gần rồi!
Rất nhanh thôi cậu sẽ chạy đến bên cạnh Trầm Trì!
Bỗng nhiên, mặt đất rung động mạnh, một đám người biến dị lại chui ra lần nữa, chúng lao thẳng về phía Trầm Trì, móng vuốt sắc bén và răng nanh lao thẳng vào giữa lưng Trầm Trì!
Đồng tử Nghê Vũ đột nhiên co rút, tiếng kêu to như bị nghẹn trong cổ họng.
Lúc này, Trầm Trì bị địch vây cả trước lẫn sau, dù có sinh ra ba đầu sáu tay e rằng cũng khó lòng chống đỡ.
Tiếng rống phẫn nộ của dã thú vang vọng khắp đất trời, báo săn nhảy vọt lên. Chỉ trong nháy mắt, móng vuốt sắc bén của cậu đã xé nát đầu một đám người biến dị. Khi cậu đứng cạnh Trầm Trì, óc chúng văng tung tóe khắp nơi, từng đống từng đống rơi vãi trên mặt đất.
Tranh Lạc mang theo một đội chiến sĩ tấn công sang đây, người biến dị chạy tán loạn, khắp nơi chỗ nào cũng có chân tay đã bị gãy co giật trên mặt đất.
Các đội viên đội Nghiên cứu khoa học được đưa đến xe bọc thép trước tiên. Nghê Vũ vẫn chưa biến về trạng thái hình người, cậu vẫn theo sát Trầm Trì không rời một tấc.
Cả người Trầm Trì dính đầy máu đen, vẻ mặt tàn nhẫn của anh là điều Nghê Vũ chưa từng thấy bao giờ.
Thời khắc nguy hiểm nhất đã qua, nhưng Nghê Vũ vẫn phân tâm nhìn Trầm Trì, cậu không khỏi nghĩ: thì ra lúc anh chiến đấu là như vậy.
“Đừng giết hết.” Trầm Trì nói với Thuần An: “Mang mấy tên về, xem chúng đã tiến hóa ra chức năng gì, vì sao có thể tránh được thiết bị dò xét của chúng ta.”
Trước khi hoàng hôn buông xuống, rốt cục tất cả cũng yên bình trở lại.
Gió từ trên núi tuyết thổi xuống, mang theo cái lạnh như đá, cuốn trôi đi mùi tanh nồng gay mũi.
Không ai đi xử lý thi thể người biến dị làm gì, bởi không lâu sau đó, chúng sẽ bị mảnh đất dưới chân “tiêu hóa” hết, chỉ e rằng chúng sẽ biến mất hoàn toàn không còn dấu vết, hoặc sẽ bắt đầu một vòng biến dị mới.
Phần lớn đội viên đều đã về đến xe bọc thép. Thuần An và mấy đội viên người ký sinh còn lại nhốt mấy tên người biến dị bị trọng thương vào lồng sắt.
Nghê Vũ là người đầu tiên xông vào vòng vây, cho nên thể lực cũng tiêu hao rất nhiều. Vừa nãy còn cố gắng chống đỡ, giờ mới phát hiện tứ chi của mình dường như không còn sức lực.
Trầm Trì ngồi xổm xuống, tay phải vuốt vuốt đỉnh đầu cậu hai cái, “Đi không nổi hả?”
Cậu lắc đầu, cố tỏ ra mạnh mẽ: “Có thể đi.”
Trầm Trì hạ mắt xuống: “Móng vuốt đang run rẩy kìa.”
Nghê Vũ tưởng mình đã khống chế hai chân trước rất tốt, thế nhưng ngay khi cậu chú ý đến, chúng lại run dữ dội hơn.
Cậu sốt ruột giậm giậm chân: “Ngài về trước đi, tôi sẽ theo sau nhanh thôi.”
Trầm Trì chỉ cười mà không nói gì.
Nghê Vũ cảm thấy đây có lẽ là đang cười trêu mình nên rầu rĩ không vui: “Ngài trở về đi, tôi không nhúc nhích nổi, không muốn xấu hổ trước mặt ngài.”
Trầm Trì nói: “Xấu hổ?”
“Ngài đang cười đấy thôi!” Nghê Vũ thầm nói, “Có gì hay mà nhìn, dù sao thì ngài cũng không cõng tôi về…”
Trầm Trì thu tay về, rồi lại xòe lòng bàn tay ra hướng lên trên.
Nghê Vũ đã quen với trò chơi “đặt vuốt vào lòng bàn tay” này từ lâu, cậu phản xạ theo bản năng đặt móng vuốt của mình lên.
Trầm Trì nắm chặt lại, còn cố ý nhéo hai cái: “Vừa nãy cậu mới dùng nó để bảo vệ tôi.”
Anh nói câu này dịu dàng vô cùng, Nghê Vũ không kìm lòng được mà tròn mắt.
“Cám ơn cậu.” Trầm Trì quay người sang, cùng Nghê Vũ ngồi dưới đất, “Tôi cũng không còn chút sức lực nào, nên không thể cõng cậu về được. Nhưng tôi có thể ngồi cùng cậu một lúc, sau đó chúng ta cùng về.”