57. Chương 57: Ước Hôn Lên Đôi Mắt Ấy

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 57: Ước Hôn Lên Đôi Mắt Ấy

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Viện nghiên cứu sự sống.
Hàn Yếm nằm trong khoang cách ly. Trạng thái của ông ta hiện giờ không sống cũng chẳng phải chết — theo quan điểm của con người, cơ thể ông ta không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, nhưng máy móc vẫn có thể ghi nhận những biến động trong ý thức của ông ta. Trong cơ thể ông, tồn tại một sinh mệnh chưa được thay thế hoàn chỉnh, đến từ vũ trụ song song.
Trên màn hình hiển thị xuất hiện những vòng tròn khổng lồ, tất cả đều là những đường cong biểu thị ý thức của Hàn Yếm đã được quét. Chúng giống như một quyển thiên thư chứa đựng nội dung vô cùng rộng lớn, khó có thể hiểu hết được.
Viêm Hồ ngồi trong đó, không ngừng tiếp nhận và xử lý những thông tin được truyền đến.
Cánh cửa phòng cách ly mở ra, Trầm Trì bước vào.
Viêm Hồ quay đầu, nói: “Anh đến rồi.”
“Phân tích xong chưa?” Trầm Trì hỏi.
“Đã được 90% rồi.” Viêm Hồ nhảy lên chiếc bàn dài, “Nghê Vũ đã đoán đúng, nguồn tài nguyên trên hành tinh N-37 đã sớm cạn kiệt vào hơn 500 năm trước. Do khai thác quá mức tài nguyên thiên nhiên nên gây ra tình trạng khan hiếm tài nguyên nghiêm trọng. Đối với sự sống trên hành tinh N-37, thứ thiết yếu nhất chính là một loại vật chất tên là ‘Kajurin 25’*. Một khi cạn kiệt, chúng sẽ chết. Loại vật chất này ở vũ trụ của chúng là độc nhất vô nhị, nhưng ở Trái Đất của chúng ta thì lại vô cùng phong phú.”
Trầm Trì nói: “Là ‘Tử khí’ như Nghê Vũ đã nói.”
Viêm Hồ gật đầu, “Mục đích của chúng khi đưa virus xâm nhập Trái Đất là để các sinh vật trên Trái Đất chết dần. Ban đầu, kế hoạch này diễn ra khá suôn sẻ. Thế nhưng không lâu sau đó, trong quá trình thực hiện bước nhảy không gian, virus đã biến dị và chúng không thể kiểm soát được nữa, khiến cho một số sinh vật trên Trái Đất trở thành sinh vật biến dị thay vì suy kiệt mà chết.”
“Mà mấy chục năm gần đây, tỉ lệ người ký sinh mãnh thú tiến hóa thành người ký sinh cấp cao…” Trầm Trì chống cằm trầm tư, “Virus bắt đầu đứng về phía Trái Đất?”
Viêm Hồ trầm mặc trong giây lát rồi nói: “Tôi không thể đưa ra phán đoán. Thế nhưng các sinh vật có trí tuệ trên hành tinh N-37 cũng vì điều này mà hoảng sợ. Ý định ban đầu của chúng là tiêu diệt sinh vật sống trên Trái Đất và hút lấy ‘Tử khí’ từ đó, nhưng cũng có thể, trong suốt 400 năm qua, lần đầu tiên virus xuất hiện đã tạo ra một loạt sinh vật biến dị, sau đó là người ký sinh cấp cao. Thiếu tướng, có lẽ có một sự thật mà con người không muốn thừa nhận —”
“Người ký sinh cấp cao là sinh vật khác biệt rất lớn so với nhân loại bình thường.” Trầm Trì nói rõ, “Đó là kết quả của quá trình tiến hóa.”
“Đúng vậy.” Viêm Hồ nói: “Hành tinh N-37 hiểu rõ hơn chúng ta rất nhiều. Virus không những không tiêu diệt sinh vật sống trên Trái Đất, mà nó còn giúp các sinh vật có trí tuệ trên địa cầu bắt đầu tiến hóa. Tương lai, chỉ những kẻ mạnh nhất, thông minh nhất mới có thể sống sót. Nếu như Trái Đất của chúng ta vượt qua được đợt ‘Thanh tẩy’ này, thì tất cả những người còn sống sót sẽ tiến hóa thành người ký sinh cấp cao, hành tinh N-37 cũng sẽ không thể nuốt chửng Trái Đất được nữa.”
Sau một khoảng lặng có vẻ kỳ lạ, đột nhiên Trầm Trì hạ mắt nhìn về phía Viêm Hồ, “Cậu đang đề nghị tôi chủ động thúc đẩy quá trình biến người bình thường thành người ký sinh cấp cao?”
Viêm Hồ nghiêm túc nói: “Đó là cơ hội của hành tinh này, có lẽ cũng là cơ hội duy nhất.”
“Thúc đẩy bằng cách nào?” Giọng Trầm Trì mang theo vài phần lạnh lẽo.
Ngọn lửa trong suốt ở bốn chân Viêm Hồ bỗng nhiên bùng cao, nói: “Thiếu tướng, trong lòng anh đã có đáp án rồi.”
Trầm Trì chậm rãi bước đến gần khoang cách ly, nhìn Hàn Yếm giống như đang ngủ say nằm trong đó. Một lát sau, anh mới nói: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Nghê Vũ, cậu ấy cũng nằm trong khoang cách ly.”
Viêm Hồ hơi sửng sốt.
Trầm Trì không nói tiếp nữa, giữa hai hàng lông mày, sự dịu dàng lặng lẽ hiện lên, gần như hoài niệm.
Người nằm trong khoang cách ly yếu ớt đến tột cùng, sắc mặt tái nhợt như sứ, cơ thể được máy móc bao phủ, không thể nói chuyện. Nhưng khi anh nhìn kỹ người lính đang chờ giải phẫu, người đó cũng nhìn anh, ánh mắt trong veo đó tựa như vì sao rơi xuống mặt hồ trong đêm tối.
Vốn dĩ anh tưởng rằng ánh mắt đó của Nghê Vũ sẽ là khẩn cầu hay nịnh nọt, dù sao thì anh cũng là người đưa ra quyết định có cung cấp vật dẫn hay không. Nhưng trong mắt Nghê Vũ chỉ có niềm hạnh phúc đơn thuần, giống như một đứa trẻ nhìn thấy thứ mình cực kỳ yêu thích.
“Nếu như Trái Đất có đủ thời gian, người bình thường sẽ từ từ tiến hóa thành người ký sinh cấp cao.” Trầm Trì nói: “Nhưng Trái Đất lại không thể kéo dài thêm nữa. Hành tinh N-37 đã bắt đầu kế hoạch mới — chuyển từ kế hoạch phóng không gian nhỏ sang kế hoạch thay thế. Vì vậy chúng ta chỉ có thể dùng một thủ đoạn nào đó để đẩy nhanh quá trình tiến hóa.”
Dừng lại một chút, Trầm Trì nói tiếp: “Nhất định phải dùng những người ký sinh cấp cao đã hoàn thành tiến hóa như Nghê Vũ và Thuần An làm đối tượng thí nghiệm để nghiên cứu và phát minh ra thuốc, đúng không?”
Viêm Hồ cảm thấy một áp lực mạnh mẽ, ngột ngạt, không thể không lùi lại một bước, “Thí nghiệm này cũng không hẳn là nguy hiểm. Thí nghiệm này khác với các thí nghiệm trên cơ thể người do Phòng Hội nghị Thượng đỉnh tiến hành.”
Trầm Trì cười lạnh, “Nhưng dù sao nó vẫn là thí nghiệm trên cơ thể con người.”
Viêm Hồ nói: “Trong thời kỳ bất thường như thế này…”
“Bất kỳ quá trình thúc đẩy nào đi ngược lại quy luật tự nhiên chắc chắn sẽ dẫn đến hậu quả xấu.” Ánh mắt Trầm Trì có chút nóng nảy, “Hơn 400 năm trước, vì sao con người lại bị hành tinh N-37 tóm gọn được?”
Viêm Hồ há miệng, nhưng không thể nói nên lời.
Vũ trụ song song và Trái Đất là hình ảnh phản chiếu của nhau. Trái Đất là vị “Cứu tinh” duy nhất của hành tinh N-37. Theo quy tắc hạn chế của vũ trụ, đường hầm không gian cũng không phải thứ mà hành tinh N-37 muốn thiết lập là có thể thiết lập ngay được.
Mà là do Trái Đất đã ủng hộ.
Năm đó, chính phủ các quốc gia với dã tâm bừng bừng, tranh nhau chen chân vào vũ trụ, thèm muốn không thôi loại vật chất quý hiếm trên hành tinh N-37.
“Chẳng phải nhân loại cũng vì cái gọi là ‘Thúc đẩy sự phát triển’ đó sao? Kết quả lại khiến Trái Đất rơi vào tuyệt cảnh như bây giờ.” Trầm Trì nói: “Giờ đây vẫn muốn lặp lại một lần nữa sao?”
Viêm Hồ nói: “Lần này thì không giống.”
“Vậy khác ở điểm nào?”
“Năm đó nhân loại có vô số sự lựa chọn, nhưng họ đã lựa chọn sai lầm. Hiện tại, Trái Đất đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Thiếu tướng, tôi thấy thái độ của anh thật ích kỷ.”
Trầm Trì quay người lại, “Là vì Nghê Vũ sao?”
“Anh không nỡ để Nghê Vũ tham gia thí nghiệm.” Viêm Hồ nói: “Anh không muốn bạn đời của mình đối mặt với nguy hiểm.”
Trầm Trì bật cười thành tiếng, anh không hề phủ nhận, “Tất nhiên là tôi không muốn cậu ấy gặp nguy hiểm.”
Dường như Viêm Hồ không ngờ Trầm Trì lại thừa nhận thẳng thắn như vậy, cậu ta lắp bắp nói: “Chúng ta có thể dùng người ký sinh cấp cao khác?”
“Tôi phản đối tất cả các thí nghiệm trên cơ thể con người, phản đối tất cả mọi sự thúc đẩy đi ngược lại với quy luật tự nhiên.” Trầm Trì nghiêm túc nói: “Hồ ly, cậu vừa nói Trái Đất không còn lựa chọn nào khác. Vậy vì sao chúng ta lại ‘Thức tỉnh’ vào lúc này?”
Viêm Hồ nghẹn lời, “Tôi không phải hồ ly.”
Trầm Trì cười như không cười, “Viêm Hồ tồn tại trong trí tưởng tượng của nhân loại không nên bi quan như vậy.”
Viêm Hồ giận dỗi quay mặt đi chỗ khác, ngọn lửa ở bốn chân đã thu lại, biến thành những đốm sáng tựa vì sao.
“Cậu cũng trốn chạy đấy thôi.” Trầm Trì nói: “Nhường cơ thể mình cho AI.”
Bị nói trúng tim đen, Viêm Hồ tức giận nói: “Tôi bị cô lập và bất lực! Tình hình ở ‘Thiên Vĩ’ so với ‘Tiêu Ngạn’ của các anh còn nghiêm trọng hơn gấp trăm lần, thậm chí tôi còn không biết những người xung quanh mình là con người thật sự hay chỉ là một cái xác không hồn! Tôi không có bất kỳ người bạn nào, tôi là một dị loại, một dị loại như tôi không thể nào cứu vớt được tinh cầu này!”
Trầm Trì nói: “Bây giờ cậu đã có bạn rồi.”
Lời vừa dứt, không khí dường như rung động, ánh sáng màu vàng sậm bỗng nhiên lưu chuyển, có vô số sợi tơ vàng đan xen vào nhau, biến thành một đôi cánh cực kỳ to lớn.
Nhưng ngay sau đó, chúng lại lặng yên thu lại rồi biến mất không còn dấu vết, tựa ảo ảnh.
“Tôi cũng là dị loại.” Trầm Trì nói: “Chưa đến lượt người ký sinh cấp cao phải đối diện với nguy hiểm.”
Ánh sáng vàng phản chiếu trong đôi mắt Viêm Hồ như muốn hòa tan màn đêm sâu thẳm. Viêm Hồ giật mình hoảng hốt hỏi: “Anh đã có kế hoạch rồi?”
Trầm Trì hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Mấy ngày nay tôi đang suy nghĩ, xem rốt cuộc chúng ta là cái gì? Viêm Hồ và Phượng hoàng đều là thần thú chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của con người. Và vì sao người xưa lại có trí tưởng tượng như vậy?”
Trung tâm nghiên cứu gen mãnh thú.
Nghê Vũ ngồi xổm trước mặt con Báo săn, dùng một quả cầu lông xù chọc chọc vào đầu nó.
Ban đầu, con Báo săn khá lạnh nhạt, bị chọc phiền quá liền duỗi móng vuốt ra cào cào nhẹ một cái. Lần này, đột nhiên nó lại cảm thấy có điều gì đó, nó xoay người quay lưng lại phía Nghê Vũ, từ từ vươn vai.
Cái eo lười biếng duỗi ra đầy thích thú, cái mông nhếch lên thật cao, chĩa về phía Nghê Vũ. Nghê Vũ thấy hai quả trứng của nó hiện rõ mồn một.
Nghê Vũ: “...”
Cảnh tượng trong đầu Nghê Vũ lập tức xoay chuyển. Cậu nhớ lại năm đó khi cậu vừa trải qua cuộc giải phẫu ký sinh, vẫn chưa thể tự do biến đổi từ hình thú sang hình người và ngược lại. Quan hệ giữa cậu với Trầm Trì cũng vô cùng thuần khiết. Lúc đó, cậu cũng không khống chế được cơ thể mình, cũng vươn vai giống như con Báo săn bây giờ, cũng nhếch cái mông lên trước mặt Trầm Trì như thế.
Chắc chắn là Trầm Trì cũng đã nhìn thấy.
Vậy lúc đó anh ấy đã nghĩ gì?
Nghê Vũ đưa ngón trỏ ra, chầm chậm đưa tới gần, sau đó nhanh chóng chọc vào một trong hai quả.
Con Báo săn giật mình, tức giận xoay người lại, “Meo meo meo!”
Nghê Vũ bị tiếng kêu này khiến cậu bật cười. Cười xong, cậu lại suy bụng ta ra bụng người — hồi đó có phải Trầm Trì cũng muốn chọc cậu một cái không? Nhưng anh đã nhịn được?
Con Báo săn nhào tới, hai chân trước đặt lên vai Nghê Vũ, nhìn rất hung dữ, nhưng thật ra là đang làm nũng.
Nghê Vũ dỗ dành nó một lát, còn nắm lấy tai con Báo săn.
Con Báo săn nhất thời bất động, cực kỳ cảnh giác.
“Tao không cướp của mày đâu.” Nghê Vũ buồn cười, “Cứ coi như tai tao không bao giờ mọc nữa, thì cái gì của mày vẫn là của mày.”
Con Báo săn lại “Meo” một tiếng nữa, lần này đã không còn tức giận, nhưng lại mang theo chút bối rối như không hiểu.
“Mày phải sống thật tốt.” Nghê Vũ nghĩ đến vật dẫn của mình, hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ đầu con Báo săn, “Phải sống thật tốt, rồi Trái Đất sẽ tốt lên thôi.”
Có tiếng bước chân truyền đến từ phía sau, Nghê Vũ quay đầu nhìn lại.
“Em rất thích nó.” Trầm Trì cười nói.
Nghê Vũ đứng dậy, ngập ngừng ôm lấy cổ Trầm Trì.
Cả hai người đều mặc quân phục màu đen, thắt lưng thắt ngang eo, chân mang ủng quân đội, dáng người cao ngất, kiên cường. Trầm Trì còn cao hơn cậu, trên vai anh còn đeo quân hàm. Mái tóc dài của Nghê Vũ được búi cao, tóc mai hai bên có vài sợi lưa thưa rủ xuống.
Trầm Trì vén chúng ra sau tai cậu.
“Tiên sinh.” Nghê Vũ nói: “Một phần ba lãnh thổ ‘Thiên Vĩ’ đã bị hành tinh N-37 phóng không gian xuống và chiếm cứ mất rồi.”
Trầm Trì nhướng mày, trông có vẻ hờ hững, “Em nghe ai nói vậy?”
“Em đi gặp Lộ Địch.” Ánh mắt Nghê Vũ rất nghiêm túc, “Lúc anh ta xâm nhập, cũng gặp vấn đề giống y như lúc xâm nhập Phù Không đảo.”
“Không tệ.” Trầm Trì nói: “Cẩn thận tính toán thì, khoảng 80% tầng lớp cấp cao ở ‘Thiên Vĩ’ đã bị thay đổi.”
“Em có thể làm gì?” Ánh mắt Nghê Vũ thẳng thắn, tựa như đang chờ Trầm Trì ra lệnh.
Trầm Trì lặng yên nhìn cậu, một hồi lâu sau mới nói: “Em biết hết rồi sao?”
“Em sẵn sàng tham gia vào các thí nghiệm trên cơ thể người.” Nghê Vũ nói, “Đó là trách nhiệm của em.”
Trầm Trì dời tầm mắt tránh ánh mắt cậu, anh nhìn về phía mấy sợi tóc mai, nhìn về phía hai gò má, đột nhiên hỏi một câu không liên quan, “Lần đầu tiên tôi đến khoang cách ly gặp em, em đang nghĩ gì?”
Nghê Vũ giật mình, thời gian như đang khuấy đảo trong đầu cậu, đóng băng lại hình ảnh cậu lúc yếu ớt nhất.
“Hả?” Ngón trỏ Trầm Trì nâng cằm cậu lên, “Em còn nhớ không?”
Cuối cùng Nghê Vũ cũng nhớ ra, bỗng chốc nhướng mày, “Anh thật sự muốn biết sao?”
Trầm Trì nhẹ giọng nói: “Chẳng lẽ có chuyện gì mà anh không nên biết sao?”
Nghê Vũ lắc đầu, “Lúc đó em nghĩ, đôi mắt của thiếu tướng thật đẹp, nếu như em có thể hôn lên chúng thì thật tuyệt.”