58. Chương 58: Dây Buộc Tóc Hoa Băng

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 58: Dây Buộc Tóc Hoa Băng

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Môi cậu run run khẽ hôn lên mi mắt phải của anh, hơi thở của cậu nhẹ nhàng như lớp nhung mềm mại, lượn lờ quanh đuôi mày anh. Trầm Trì chưa từng được hôn như vậy. Nghê Vũ rất thích nằm trong ngực anh xoay đến xoay đi, lúc hôn thì có khi vụng về, có khi lại không an phận, thậm chí đôi lúc còn chạm nhẹ qua chóp mũi anh. Ngay cả khi đáng yêu nhất cũng vẫn mang theo chút dục vọng.
Chỉ có lúc này, nụ hôn rơi xuống tựa hồ chỉ có tình yêu thuần khiết, giống hệt ánh mắt năm đó lúc Nghê Vũ còn nằm trong khoang cách ly vậy.
Cảm nhận được xúc cảm rời khỏi mi mắt mình, đôi mắt nhắm nghiền của Trầm Trì lờ mờ nhận ra bóng đen đang di chuyển lên xuống. Lúc anh mở mắt ra, nhìn thấy Nghê Vũ đang cố gắng kiễng chân lên, suýt chút nữa anh đã bật cười thành tiếng.
Nghê Vũ thấp hơn anh, bình thường lúc hôn cũng không cần phải nhón chân, nhưng vì muốn hôn lên mắt anh nên đã cố gắng hết sức.
“Mau nhắm mắt lại.” Nghê Vũ nói: “Vẫn còn một bên nữa.”
Trầm Trì cười, “Sau đó em lại kiễng chân à?”
Nghê Vũ suy nghĩ một hồi rồi hỏi, “Vậy sao anh không cúi thấp đầu xuống?”
Trầm Trì lại nhắm mắt lần nữa, anh cúi người về phía trước, hai tay vòng qua eo ôm lấy Nghê Vũ.
Nghê Vũ suýt chút nữa đã nghĩ mình bị hôn, trong lòng ngứa ngáy khôn tả. Tư thế này thì cậu không cần phải kiễng chân nữa, chỉ cần ngẩng mặt lên là có thể nhẹ nhàng hôn lên mắt Trầm Trì.
Cậu chậm rãi đến gần, môi cậu vừa chạm vào, gáy cậu đã bị bàn tay anh giữ chặt. Trầm Trì híp mắt, mạnh mẽ chiếm lấy hơi thở của cậu.
Tóc cậu suýt chút nữa đã bị xõa tung, Nghê Vũ giãy dụa theo bản năng, sau đó thuận tay nắm lấy vạt áo quân phục của Trầm Trì.
Nhưng sau khi hôn xong lại muốn nói vài câu bâng quơ, “Nói để em hôn mắt anh. Vậy mà anh lại phá đám giữa chừng.”
“Em cũng có thể phá đám giữa chừng mà.” Trầm Trì trêu cậu.
Nghê Vũ giận dỗi, “Em không phá được anh.”
Trầm Trì nói: “Vậy thì ngoan ngoãn hôn lần nữa đi. Lại đây.”
“Không hôn, không hôn nữa.” Nghê Vũ tháo dây buộc tóc ra, cậu định buộc lại tóc.
“Để anh buộc giúp em.”
Dây buộc tóc bị lấy đi, vai bị ấn xuống, cậu xoay người lại, tóc được vén lên từng lọn một. Vành tai Nghê Vũ cũng dần đỏ ửng lên, “Tiên sinh!”
Trầm Trì đang chăm chú vào mái tóc của cậu nên giọng anh có chút hờ hững, “Hả?”
“Anh kéo tóc em đau quá hà.” Thực ra cũng không đau chút nào.
“Em mỏng manh vậy à.” Trầm Trì cười nói: “Thật sự bị đau hay là làm nũng đó?”
Bị anh nhìn thấu đột ngột, Nghê Vũ thấy thật mất mặt, cậu trợn mắt nói dối, “Đau thật mà.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Nghê Vũ còn chưa kịp nghĩ phải làm sao, cậu theo bản năng muốn nói “Anh hôn em một cái là hết đau ngay”, nhưng lại nhớ ra vừa nãy mới hôn xong, cứ hôn đi hôn lại, chắc chắn Trầm Trì sẽ trêu chọc cậu cho xem.
“Được rồi.” Trầm Trì nói: “Anh đổi dây buộc tóc cho em.”
“Hả?” Nghê Vũ vội lấy tay sờ sờ, đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó nhô lên, nhưng không có cảm giác sắc nhọn, “Cái gì vậy anh?”
“Em không cảm nhận được à?” Trầm Trì nói: “Lại cảm nhận thêm lần nữa?”
Trước giờ Nghê Vũ vẫn dùng dây thun màu đen để buộc tóc, đó là loại dây buộc tóc bình thường nhất, không có bất kỳ phụ kiện nào đính kèm. Nhưng bây giờ, dây buộc tóc của cậu chắc chắn không chỉ có dây thun.
Trên dây thun còn được xâu thêm một vật gì đó, chắc là phụ kiện, nhưng cậu thực sự không nghĩ ra đó là cái gì.
“Anh cài hoa cho em à?” Cái này thì quả thật chẳng nam tính chút nào.
“Trung thành, nhiệt huyết và tình yêu không gì sánh bằng.” Giọng nói của Trầm Trì như đang ngâm một bài thơ vậy.
Lúc nghe đến hai chữ “Trung thành”, cổ Nghê Vũ như bị thắt chặt.
Là hoa Băng!
Trước đây cậu từng gây ra chuyện cười ầm ĩ, lấy hoa Băng người ta thường dùng để tỏ tình tặng cho Trầm Trì, còn nói đó là bông hoa cao lãnh, nói là bông hoa đó rất giống Trầm Trì, rất hợp với Trầm Trì.
“Hoa Băng thật sự sẽ bị tan chảy, nhưng bông hoa này thì không.” Trầm Trì cười: “Quả thực là tôi đã cài cho em một bông hoa.”
Phụ kiện bình thường chỉ là mô phỏng theo hình dáng thật, nhưng Nghê Vũ lại cảm thấy bông hoa Băng kia hình như đang nở rộ trong lòng bàn tay mình, đầu cánh hoa nhọn hoắt cũng trở nên tròn trịa, từng sợi tơ nơi nhụy hoa tỏa ra cảm giác mát lạnh, “Có phải nó được làm từ Lưu không anh?”
Chỉ có Lưu mới có thể biến ảo như vậy.
Hòa Băng có màu pha lê trắng, nhưng Lưu lại có màu như pha lê đen.
“Ừ.” Trầm Trì nói: “Năm đó em tặng anh một bông, bây giờ anh cũng tặng lại em một bông.”
Nghê Vũ bĩu môi, “Nhưng bông hoa em tặng anh đã khô héo mất rồi.”
“Không sao.” Ánh mắt Trầm Trì nhìn về một nơi xa xăm nào đó, “Cái anh tặng cho em không tàn là được rồi.”
Sau một hồi yên lặng, giọng Nghê Vũ nghe có chút chùng xuống, “Tiên sinh, có phải anh lại muốn bỏ rơi em lần nữa không?”
Khóe môi Trầm Trì vẫn luôn giữ nét cười dịu dàng bỗng dưng cứng đờ.
“Lúc em còn là một người bình thường, cũng không được thông minh cho lắm, ăn bao nhiêu cũng đều dồn vào nuôi cơ thể hết rồi, học hành thì dốt nhưng đánh nhau thì lại đứng đầu.” Nói xong, Nghê Vũ cũng cười rộ lên, “Sau khi ký sinh lên người Báo Báo thì lại càng ngốc nghếch hơn. Anh vẫn luôn nói em là ngu ngốc, là đồ đầu báo não báo mà.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Trầm Trì nhíu chặt như bị gió lớn thổi qua, cảm xúc trong lòng anh cuồn cuộn dâng trào.
“Cũng vì em không được thông minh, cho nên lần trước lúc bị đuổi đi, em đã không hiểu được dụng ý của anh.” Nghê Vũ nói: “Em chỉ biết là anh không cần em nữa, cũng không cần Báo Báo đã từng làm bạn với anh và Lam Tinh phu nhân, anh có người mình thích khác, người đó là một mỹ nhân tóc vàng mắt xanh hiếm có trên thế giới này.”
Trầm Trì chậm rãi lắc đầu.
“Tiên sinh, em rất tủi thân.” Nghê Vũ xúc động, nhưng đôi mắt cậu lại cực kỳ sáng, tựa như tất cả tình cảm chân thành của cậu đều tràn đầy trong đôi mắt ấy, nó trong trẻo tựa bầu trời xanh vừa mới được cơn mưa gột rửa, “Nhưng sự thật lại là, vì bảo vệ em mà anh đã vạch ra kế hoạch đó, anh làm tất cả những điều đó cũng chỉ vì em.”
Trầm Trì cúi xuống nhìn cậu, ngón tay anh vô thức chạm vào sườn cổ Nghê Vũ, nhẹ nhàng xoa xoa.
“Bây giờ đầu óc của em cũng không sánh được với anh hay Hồ ly, lại càng không thể sánh được với AI Lộ Địch.” Nghê Vũ hít sâu một hơi, “Nhưng tốt xấu gì em cũng đã tiến hóa, so với trước đây thông minh hơn rồi. Lam Tinh phu nhân đã nói, em phải sống thật tốt, đó là tâm nguyện của một người nào đó. Tiên sinh, người Lam Tinh phu nhân nói là anh đúng không?”
Trầm Trì không trả lời cậu.
“Anh không thừa nhận cũng không sao.” Nghê Vũ nói: “Chắc chắn là anh rồi.”
Sau một hồi im lặng, Nghê Vũ lại nói: “Vậy nên vừa nãy, khi anh cài hoa Băng lên tóc em, nói bông hoa anh tặng em sẽ không khô héo, em biết, anh lại muốn bỏ rơi em lần nữa.”
Vẻ mặt Trầm Trì hiếm thấy xuất hiện vẻ kinh ngạc.
Nghê Vũ vừa đắc ý vừa buồn bã, “Anh đang kinh ngạc vì đầu óc em bỗng dưng thông minh sao? Cuối cùng cũng phát hiện ra em không còn là đồ đầu báo não báo nữa sao?”
Trầm Trì bất đắc dĩ, “Thở dài không phải là cách dùng trong tình huống như vậy.”
“Phải không?” Nhất thời, Nghê Vũ không nghĩ ra được từ nào để thay thế, vậy nên cậu cũng đành bỏ qua, “Tiên sinh, anh muốn một mình hóa giải nguy cơ cho Trái Đất đúng không?”
Dưới ánh đèn trời, bóng tối bao trùm lên đôi hàng mi Trầm Trì, quai hàm sắc bén của anh nhíu chặt, yết hầu khẽ cử động mấy lần, tựa hồ như đang cực kỳ nhẫn nại.
“Tiên sinh. Em ra lệnh cho anh phải nói cho em biết!” Nghê Vũ nắm lấy cổ áo Trầm Trì, vẻ mặt cậu có chút tức giận, nhưng sự giận dữ đó đã giảm đi không ít bởi lo lắng, hai từ “Ra lệnh” kia nghe vào có vẻ tự phụ đến nực cười.
Trầm Trì tóm lấy cổ cậu, anh không dùng nhiều lực, chỉ kìm chỗ yết hầu lại, anh như thú hoang cắn vào con mồi, “Ra lệnh cho tôi?”
“Chỉ mình anh là được quyền ra lệnh cho em, còn em thì không được sao!” Nghê Vũ cố gắng đứng thẳng lưng, cậu cảm thấy hoa văn phía sau đang thiêu đốt rất rõ ràng, ánh sáng vàng gần như muốn bùng ra khỏi bộ quân phục màu đen cậu đang mặc. Trong mắt cậu cũng đang bốc hỏa, cậu thản nhiên không chút sợ hãi, lao nhanh về phía người yêu đang có ý đồ chống đỡ mọi thứ cho mình, “Tiên sinh, anh còn muốn đẩy em ra nữa không?”
Trong mắt Trầm Trì gió nổi mây vần, “Nếu như anh nói có.”
Nghê Vũ không lùi nửa bước, “Nhưng anh đẩy em ra không được đâu! Lần trước là do em ngu ngốc, cho dù em có ngốc đến đâu đi nữa cũng sẽ không để mình bị lừa lần thứ hai đâu!”
Chốc lát sau, Trầm Trì mới buông tay ra, nhẹ giọng nói: “Sao em không chịu ngoan ngoãn một chút để anh bảo vệ em chứ?”
Sương mù óng ánh tựa pha lê đen bỗng nhiên tràn ngập bốn phía, giáp cốt như ẩn như hiện, Nghê Vũ nói: “Cứ coi như em không thể bảo vệ được anh, em cũng muốn ở cùng anh. Em là bạn đời của anh, anh yêu em, anh không thể giả vờ được nữa, em nhất định phải ở bên cạnh anh.”
Trầm Trì thở dài, “Em thật ngoan cố.”
Nghê Vũ buột miệng nói, “Phải bật lại anh chứ.”
Trầm Trì bật cười thành tiếng, “Ai dạy em vậy?”
Những đứa trẻ chưa bao giờ nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài doanh trại 097 luôn chạy nhảy vui đùa với nhau, Nghê Vũ đã từng nghe thấy bọn chúng cãi nhau rất nhiều lần, cũng có những đứa trẻ mồm mép có thể cằn nhằn gần năm phút đồng hồ không ngừng nghỉ, còn những đứa ngốc một chút chẳng biết nói gì nhiều cũng sẽ “bật lại” vài ba câu.
Giữa cậu và Trầm Trì, cậu chính là tên ngốc kia, nhưng cậu sẽ “quật khởi”.
“Có thể nói cho em biết được không?” Nghê Vũ vẫn cứ nắm chặt cổ áo Trầm Trì, “Anh định làm gì?”
Trầm Trì nhìn chăm chú vào đôi mắt cậu thật lâu, “Trái Đất đã nỗ lực hơn bốn trăm năm qua nhưng cũng không thể trị được tận gốc, nhất định phải có người đi đến vũ trụ song song, chặt đứt hoàn toàn liên hệ giữa hành tinh N-37 và Trái Đất, lúc đó Trái Đất mới có thể giành lại được sự sống.”
Tay Nghê Vũ bỗng nhiên cứng đờ.
“Hiểu chưa?” Trầm Trì dịu dàng nhìn cậu, “Chỉ có anh mới có thể đi, nhưng anh lại không thể đảm bảo mình có thể bình an trở về.”