59. Đến đây, thử tư thế này xem

Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên

Đến đây, thử tư thế này xem

Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong văn phòng tổng tài, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.
Lục Sầm gọi điện thoại cho cô.
Hình như Lê Sơ Huyền đang ở bên ngoài, tiếng gió và tiếng người ồn ào vọng tới cùng lúc: “Sao thế?”
Lục Sầm đứng dậy, bước nhanh ra ngoài rồi vào thang máy riêng. Giọng anh vang lên trong điện thoại, có chút mất kiên nhẫn:
“Em đang ở đâu?”
Với sự nhạy bén của mình, Lê Sơ Huyền lập tức hiểu ra vấn đề. Cô trả lời, cố giữ bình tĩnh: “Em đang ở Lam Hải Loan. Công trường có chút sự cố, em qua xem sao.”
Cúp máy, cô quay lại với hiện thực trước mắt. “Chút sự cố” mà cô vừa nói là một cái hố đất mới đào, và dưới đáy hố là thứ không ai ngờ tới. Lê Sơ Huyền nín thở nhìn xuống những mảnh xương trắng đục. Hai mảnh xương nhỏ, hình dáng tựa như xương tay của một đứa trẻ, nửa vùi nửa nổi trên nền đất ẩm.
Ở các công trường xây dựng, việc đào phải mộ cũ là chuyện thường thấy. Người lái máy xúc ban đầu cũng đã nghĩ vậy. Tuy nhiên, điều khiến anh ta sởn gai ốc là dù đã tìm kiếm kỹ, khu vực này chắc chắn không có gì khác ngoài hai mảnh xương đó. Trực giác mách bảo đây không phải chuyện đơn giản, có thể là một vụ án mạng kinh hoàng, anh ta không dám chậm trễ, lập tức báo cho người quản lý.
Trình Niên có mặt tại hiện trường. Chỉ cần liếc mắt một cái, anh ta biết sự việc vượt ngoài tầm giải quyết và lập tức gọi cho cảnh sát.
Hôm nay Lê Sơ Huyền cũng ở Thâm Thành, biết chuyện nên đến xem.
Cảnh sát vẫn chưa tới.
Họ đang đứng trên miệng hố quan sát thì điện thoại của Lục Sầm gọi đến.
“Tài xế hiện tại của em có phải là tài xế ở Cảng Thành không?” Lục Sầm hỏi trong điện thoại.
Lê Sơ Huyền bình thường ở Cảng Thành không có vệ sĩ đi kèm. Để đảm bảo an toàn, tài xế là do bộ phận an ninh công ty tuyển dụng, khi cần có thể kiêm nhiệm vai trò vệ sĩ. Người tài xế này đã theo cô từ hồi còn đi học.
Lê Sơ Huyền ra hiệu cho Trình Niên trông chừng hiện trường, còn mình đi ra một bên, tránh xa đám đông, hạ giọng hỏi Lục Sầm: “Không phải tài xế ở Cảng Thành. Có phải đã xảy ra chuyện gì không anh?”
“Hành tung của Lục Tiêu dạo này có vẻ bất thường, sợ có chuyện nên anh muốn em chú ý một chút.” Lục Sầm đã xuống đến gara, liếc qua chỉ thấy mỗi chiếc G63 của mình.
Lộ Xuyên đi theo sau vội vàng đưa chìa khóa xe qua.
“Em biết rồi,” gió ở công trường hơi lớn, cô vén mái tóc bị thổi rối ra sau tai, “Công trường vừa có việc, đã báo cảnh sát rồi, lát nữa họ sẽ đến. Ở đây cũng đông người, anh không cần lo lắng.”
Vị trí của Lam Hải Loan rất hẻo lánh, là một bán đảo chưa được khai phá, một nơi khỉ ho cò gáy. Nhưng vì gần đây đang thi công nên lại vô cùng náo nhiệt.
Lục Sầm đã lên xe, kết nối Bluetooth, lái xe ra khỏi chỗ đỗ: “Anh qua đó trước.”
Theo kế hoạch ban đầu, anh sẽ đến Thâm Thành vào ngày kia để cùng đối tác khảo sát thực địa.
“Anh bận thì đừng qua đây,” Lê Sơ Huyền trấn an anh, “Tài xế bên này cũng đã qua huấn luyện, tay lái rất vững.”
Mặc dù không phải là người cô quen dùng.
Chiếc Lexus LM của Lê Sơ Huyền là biển số Cảng Thành, không lái qua Thâm Thành. Chiếc xe cô đang dùng là xe thuộc công ty xây dựng dự án Lam Hải Loan, có biển số kép để tiện di chuyển giữa hai nơi.
Không phải tài xế và chiếc xe quen thuộc, Lục Sầm không yên tâm.
Anh trầm giọng nói: “Không sao, hai ngày nữa anh cũng phải qua thôi.”
Chỉ là kế hoạch thay đổi một chút.
Sự việc có liên quan đến án mạng nên cảnh sát đến rất nhanh. Tuy nhiên, kết quả giám định sơ bộ cho thấy có lẽ đó là xương động vật, không phải xương người. Nhưng việc chỉ có hai mảnh xương trông giống xương cánh tay trẻ em ở vị trí này lại rất đáng ngờ. Thông thường, nếu là xương động vật thì phải là cả một bộ.
Lúc Lục Sầm gọi điện đến, cô còn cảm thấy có lẽ anh đang làm quá mọi chuyện lên. Khoảng thời gian này cô ở bên đây vẫn luôn yên bình, không có chuyện gì.
Bây giờ xem ra, lo lắng của anh dường như có cơ sở.
Cảnh sát chụp ảnh lấy bằng chứng xong lập tức rời đi. Hiện trường chỉ còn lại một cái hố đất trống trơn, không có gì khác.
Trình Niên cho người dùng rào chắn vây cái hố lại, tạm thời giữ nguyên, trước mắt sẽ đào ở những khu vực khác. Camera giám sát ở công trường vừa mới lắp đặt xong, Trình Niên cho người kiểm tra nhưng cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Lê Sơ Huyền gật đầu. Không biết đây là trùng hợp hay âm mưu, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.
Trình Niên sắp xếp mọi việc ổn thỏa rồi nói với cô: “Lê tổng, bên này cũng không có chuyện gì, cô về trước đi.”
Cô liếc nhìn trời đã chập tối. Hôm nay trời tối thật nhanh, trông như sắp mưa, để đảm bảo an toàn thì không nên nán lại lâu.
Trình Niên làm việc, cô cũng yên tâm.
Lê Sơ Huyền: “Có việc gì thì gọi cho tôi.”
Cô gọi điện bảo tài xế đến đón.
Vừa lên xe, điện thoại của Lục Sầm liền gọi tới.
Lục Sầm: “Em ở đâu rồi?”
Lê Sơ Huyền: “Em vừa rời khỏi công trường.”
Lục Sầm liếc nhìn bản đồ trên xe: “Anh sắp đến vị trí của em rồi.”
Đường đến bán đảo Lam Hải Loan chỉ có một đại lộ ven biển hai chiều bốn làn xe. Anh đang đi về hướng bán đảo, còn Lê Sơ Huyền đi về hướng ngược lại, hai người sẽ gặp nhau trên đường.
“Lát nữa em đổi sang xe của anh.” Lê Sơ Huyền liếc nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Chỉ trong mười lăm phút ngắn ngủi, trời đã tối sầm lại, mưa tí tách rơi trên cửa kính xe.
Hôm nay đúng là một ngày nên xem lịch vạn niên trước khi ra đường, cô nghĩ.
“Đúng rồi,” Lê Sơ Huyền nói, “Xương đào được ở công trường chắc là xương động vật thôi, không có vấn đề gì lớn đâu.”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia cười nhạt: “Chẳng phải càng kỳ lạ hơn sao?”
“Đúng vậy.” Lê Sơ Huyền đồng tình. Cô nhìn những giọt mưa trên cửa sổ chảy thành dòng. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió biển thổi mạnh, những cây cọ ven đường bị quật nghiêng ngả điên cuồng.
Cô nói: “Nhưng nếu là xương người thì có thể sẽ ảnh hưởng đến tiến độ công trình.”
Thời gian là vàng bạc.
Lục Sầm dường như bật cười, một tiếng cười khẽ thoáng qua môi: “Lê tổng vẫn luôn đặt lợi ích lên trên hết.”
“Lục tổng, phiền anh làm rõ, anh cũng là một trong những nhà đầu tư đấy.” Anh dựa vào đâu mà cười cô chứ?
“OK, là vấn đề của anh. Hy vọng dự án hợp tác của chúng ta sẽ luôn thuận lợi, suôn sẻ.”
Lê Sơ Huyền: ……
Lê Sơ Huyền còn định nói gì đó, Lục Sầm đã nói: “Anh thấy xe em rồi.”
Đúng lúc này, đèn xanh đếm ngược hai giây cuối cùng, rồi chuyển sang đèn đỏ.
Lục Sầm phanh lại chờ đèn. Ở làn đường đối diện, xe của Lê Sơ Huyền cũng dừng lại. Đây là một ngã ba chữ T, trời mưa nên đường vắng tanh, thời gian đèn đỏ khá lâu.
Lục Sầm dùng ba ngón tay kéo bản đồ: “Phía trước 500 mét có một trạm xe buýt. Lát nữa em bảo tài xế dừng ở đó, anh sẽ quay đầu xe ở ngã ba này rồi đến đón em.”
“Được,” Lê Sơ Huyền nói với tài xế, “Qua đèn đỏ rồi đi thêm 500 mét nữa, đến trạm xe buýt thì dừng lại cho tôi xuống xe.”
“Vâng, Lê tổng.”
Xe cách âm rất tốt, nhưng vẫn không thể ngăn được tiếng gió gào thét bên ngoài.
Lê Sơ Huyền không thích bão tố, nó luôn làm cô nhớ lại những ngày tháng bị sóng biển rượt đuổi trên đảo hồi cấp hai. Hôm nay đúng là không nên ra đường. Nhưng ai bảo cô không có thói quen xem dự báo thời tiết chứ?
“Hôm nay có phải có bão không anh?” Cô hỏi Lục Sầm.
“Nửa đêm sẽ đổ bộ, cấp gió không quá mạnh.” Chỉ là một xoáy thuận nhiệt đới mang theo mưa lớn.
“Ồ.”
Đèn đỏ kết thúc, đèn xanh bật lên. Mặt đường trơn trượt, tốc độ xe không nhanh, tài xế lái rất vững.
Vừa qua vạch kẻ đường, sắp đi qua ngã ba thì Lê Sơ Huyền nhìn thấy ở phía bên kia, một chiếc xe đáng lẽ phải dừng đèn đỏ lại đang mất lái lao tới với tốc độ kinh hoàng. Tài xế cũng nhìn thấy, lập tức phản ứng, nhấn ga tăng tốc để tránh chiếc xe kia.
Có vẻ không kịp nữa rồi. Ánh đèn pha chói lòa xuyên thủng màn mưa, chiếc xe mất lái đã ở ngay trước mặt.
Nhưng nhanh hơn nó chính là chiếc G63 ở làn đường đối diện. Xe gầm lên, chân ga đạp hết cỡ, ngay trước khoảnh khắc va chạm, đã đâm sầm vào hông chiếc xe kia.
RẦM ——
Tiếng va chạm kinh hoàng khiến đầu óc Lê Sơ Huyền trống rỗng trong giây lát.
Máu trong người như đóng băng. Trong khoảnh khắc, cô như rơi vào hầm băng.
“Lục Sầm!!” Cô hét lên.
Sau một loạt tiếng ồn, điện thoại bị ngắt kết nối. Chiếc di động có lẽ đã vỡ nát trong vụ va chạm, không còn ai đáp lại.
Chiếc xe của cô đã an toàn đi qua ngã ba. Tài xế bật đèn báo hiệu rồi tấp vào lề đường.
Cô vứt di động đi, vội vã tháo dây an toàn, bàn tay run rẩy vươn ra mở cửa xe. Gió rất lớn, đẩy cửa rất khó khăn, cửa xe vừa hé mở đã bị gió giật mạnh đóng sập lại. Cô dùng hết sức đẩy cửa xe ra, bất chấp tất cả lao mình vào màn mưa gió.
Mưa rất lớn, quất vào mắt cô đau rát, khiến cô không thể mở mắt, không nhìn rõ mọi vật trước mặt.
Đôi giày cao gót không thể giúp cô chạy nhanh trên mặt đường trơn ướt. Cô đá chúng sang một bên, chân trần chạy về phía Lục Sầm, mặc kệ sỏi đá và những mảnh vỡ trên đường có thể làm rách chân mình.
Tài xế cũng không màng đến chuyện khác, vội vàng chạy xuống xe gọi cô: “Lê tổng, đừng chạy, nguy hiểm!”
Tiếng tim đập thình thịch át đi tất cả, mọi âm thanh khác cô đều không còn nghe rõ, chỉ muốn chạy đến bên cạnh anh để xác nhận anh có bình an hay không.
Gió quá lớn, thổi mạnh đến mức cô sắp không đứng vững.
Cô đã nhìn rõ. Chiếc G63 vì va chạm mạnh đã lao lên dải phân cách, toàn bộ phần đầu xe bẹp dúm, bốc khói trắng nghi ngút. Trên mặt đường xi măng ướt át là những mảnh kính vỡ vương vãi.
Cửa ghế lái ngay lúc này được đẩy ra. Lê Sơ Huyền đã chạy cả một quãng đường, ngay khoảnh khắc này bật khóc nức nở.
“Lục Sầm!”
Người đàn ông trên ghế lái bước xuống xe, ánh mắt nhìn cô vẫn còn vương sự lạnh lẽo đáng sợ chưa kịp tan đi. Cặp kính của anh đã vỡ, gọng kính cắt qua khóe mắt. Tay phải của anh buông thõng một cách bất thường, những chỗ khác dường như vẫn ổn.
“Chạy làm gì?” Giọng anh trầm thấp lạnh lùng. Giữa màn mưa gió, đây là lần đầu tiên anh lớn tiếng với cô: “Quay về xe ngồi đi.”
Lê Sơ Huyền không để ý đến lời anh nói, chạy đến trước mặt anh, không dám ôm cũng không dám chạm vào anh, sợ anh bị thương nặng bên trong, sợ rằng đây chỉ là khoảnh khắc anh bình tĩnh nhờ adrenaline đang dâng trào.
“Ngoan, về xe đợi anh.” Lục Sầm hạ giọng dỗ dành, dường như đã nhận ra mình vừa khiến cô sợ hãi.
Anh lướt qua cô, đi về phía chiếc xe gây tai nạn.
Lục Sầm đã đâm vào phần sau của chiếc xe kia, khiến cả chiếc xe văng sang lan can ở làn đường đối diện. Đầu xe biến dạng, vỡ nát vào lan can. Phần ghế lái phía sau lõm sâu vào một khoảng lớn, trông còn nghiêm trọng hơn chiếc G63 rất nhiều.
Lục Sầm kéo cửa xe, nhưng cửa bị khóa, không mở được. Kính xe đã nứt như mạng nhện, Lục Sầm dùng một cú đấm khiến nó vỡ tan. Người bên trong mặc áo sơ mi đen, mặt đầy máu, gục bất động trên túi khí.
Lục Sầm túm lấy cổ áo người đó, chất vấn: “Ai phái mày tới?”
Người kia há miệng nói gì đó, nhưng không ai nghe rõ. Lục Sầm cười lạnh, dùng sức ấn đầu người đó vào túi khí đã xẹp, đập mạnh vào vô lăng khiến người đó hoàn toàn ngất đi.
Anh nói: “Mày còn sống, xem như số mày không may rồi.”
Lê Sơ Huyền đi chân trần không nhanh bằng anh, lúc cô đến nơi chỉ kịp nhìn thấy Lục Sầm thu tay lại. Anh đã dùng bàn tay lành lặn để đập vỡ kính, giờ bàn tay lành lặn ấy cũng không còn nguyên vẹn nữa, bị cắt vài vết máu nhỏ.
Lê Sơ Huyền toàn thân đã ướt sũng, cô vội kéo tay anh: “Anh lên xe em trước đi.”
“Giày của em đâu?” anh cúi xuống nhìn đôi chân trần đang giẫm trong vũng nước của cô, hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Anh đừng bận tâm đến giày của em, anh…”
“Lên đi, anh cõng em.”
Đúng lúc này tài xế vội vàng chạy tới. Anh ta cầm một chiếc ô, tay kia cầm đôi giày cao gót của Lê Sơ Huyền.
“Lê tổng, tôi đã báo cảnh sát, họ sắp tới rồi. Mưa lớn quá, hai người vào xe ngồi trước đi.”
Trở lại xe, cả hai người đều ướt như chuột lột.
Lục Sầm không nói một lời. Lê Sơ Huyền lấy khăn giấy trong túi ra băng vết thương ở bàn tay cho anh. Có lẽ tay phải của anh đã gãy, cô không dám chạm vào. Cô vẫn còn sợ hãi, tay cô nhận chai nước khoáng từ tài xế vẫn còn run rẩy: “Để em rửa vết thương cho anh.”
Lê Sơ Huyền vặn nắp chai, thấm ướt khăn giấy.
Anh lại đưa tay ấn lên tấm chắn nắng trên xe.
Cô cầm khăn giấy ngước lên nhìn, bàn tay lành lặn của anh đã bóp lấy gáy cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
Thô bạo, mạnh mẽ, như một con mãnh thú xé toang xiềng xích mà thoát ra.
Anh mặc kệ sự giãy giụa của cô, ép cô phải đón nhận nụ hôn. Hai người quần áo ướt sũng, lại quấn lấy nhau trong khoảnh khắc này, nhiệt độ cơ thể nóng rực áp sát. Cô đã từng thấy rất nhiều bộ dạng của anh: lạnh lùng, mưu mô, tao nhã, nhưng chưa bao giờ hung ác và đáng sợ như bây giờ.
Dòng máu sôi trào không thể bình ổn, cô khẽ đáp lại nụ hôn để trấn an anh.
Đêm mưa lớn hôm đó, cô nhớ rõ sự sợ hãi và bất lực khi chiếc xe lao tới, cũng nhớ rõ Lục Sầm đã đạp hết chân ga, phá tan tử thần đang lao về phía cô. Và còn cả nụ hôn triền miên, nồng nhiệt trong chiếc xe ướt sũng sau khi thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Tối hôm đó, người duy nhất không bị thương trong vụ tai nạn là người tài xế.
Cảnh sát giao thông và xe cứu thương cùng lúc đến, đưa hai người bị thương vào bệnh viện.
Lục Sầm bị gãy tay phải, gãy xương sườn và chấn động não.
Tài xế gây tai nạn còn nghiêm trọng hơn, gãy nhiều xương trên người, xuất huyết não, nội tạng xuất huyết nhiều nơi, sau khi cấp cứu được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).
Còn Lê Sơ Huyền, vì đi chân trần bị cắt vào lòng bàn chân, lại dầm mưa nên vết thương bị nhiễm trùng, cô bị sốt cao.
Ba ngày sau mới hạ sốt, cô ngồi xe lăn điện tìm Lục Sầm.
Và Lục Sầm, người bị thương nặng hơn cô, đang ngồi trên giường bệnh làm việc với laptop.
Lộ Xuyên thấy cô đến, mỉm cười chào: “Lê tổng.”
Anh ta nhanh tay thu dọn laptop và tài liệu trên giường bệnh của Lục Sầm, mang lên một đĩa trái cây đã gọt sẵn, sau đó lui ra ngoài và đóng cửa lại.
Đây là phòng bệnh VIP của bệnh viện Thâm Thành, rất rộng, tầm nhìn và ánh sáng rất tốt. Ánh hoàng hôn vàng óng ngoài cửa sổ sát đất chiếu lên gương mặt vô cảm của anh, càng khiến anh trông lạnh lùng hơn.
Lê Sơ Huyền bĩu môi.
Lúc họ được đưa vào bệnh viện, Lộ Xuyên vẫn còn đang trên đường đến Thâm Thành. Tài xế là một người hiểu chuyện, anh ta yêu cầu cả hai ông bà chủ đều phải ở phòng bệnh cao cấp nhất. Cảnh sát giao thông đã khéo léo giải thích rằng mặc dù vụ tai nạn này đối phương vượt đèn đỏ chịu toàn bộ trách nhiệm, nhưng bảo hiểm sẽ không chi trả cho phòng bệnh đắt tiền như vậy, cuối cùng họ sẽ phải tự chi trả.
Tài xế tỏ vẻ không thiếu tiền, yêu cầu bệnh viện cứ sắp xếp.
Lê Sơ Huyền quyết định lúc về sẽ thưởng lớn cho anh ta.
Cô không thành thạo điều khiển chiếc xe lăn điện, dừng lại cạnh giường anh.
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt anh tự nhiên hạ xuống, dừng trên môi cô.
Ký ức chết tiệt đột nhiên ùa về. Đêm đó trong xe, đang hôn nhau thì anh đột nhiên nói một câu: “Lê Sơ Huyền, em nóng quá.”
Nóng gì mà nóng? Cô nói: “Không, em không nóng, em thấy hơi lạnh.”
Sau này mới biết cô bị sốt, lúc vào viện đo nhiệt độ là 40 độ C.
Xấu hổ, vô cùng xấu hổ.
“Muốn hôn em.” Anh nói bằng giọng trầm thấp.
“Hả?” Cô kinh ngạc nhìn anh, nhìn bàn tay phải đang bó bột của anh, rồi lại nhìn đôi chân đang quấn băng của mình.
Cuối cùng, cô lén liếc nhìn cánh cửa đã đóng, rồi chấp nhận số phận.
Cô vụng về trèo lên giường bệnh của anh, bàn tay lành lặn của anh còn đỡ cô một cái. Xương sườn bị gãy không thể cử động, cô liền quỳ trên đùi anh.
Lục Sầm cười như không cười, nói: “Sao ngoan vậy? Hửm?”
Bình thường khi anh đưa ra yêu cầu vô lý, đáng lẽ cô phải thầm mắng anh trong lòng.
Lê Sơ Huyền nghiêng đầu nhìn anh: “Nợ anh một mạng, ân tình này quá lớn.”
Ý cười trong mắt Lục Sầm biến mất, khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như khi có người ngoài. “Vậy à, sau này Lê tổng làm trâu làm ngựa báo đáp anh nhé.”
Lê Sơ Huyền véo mạnh vào cánh tay trái của anh, nghiến răng nghiến lợi: “Anh đừng tưởng mình đang nửa sống nửa chết mà được đằng chân lân đằng đầu nhé.”
Lục Sầm cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Lê Sơ Huyền,” anh gọi tên cô, “sau này chúng ta chết đi, sẽ được chôn cùng nhau.”
Lê Sơ Huyền: ?
“Chúng ta còn trẻ, không cần phải vội vã quyết định chuyện của mấy chục năm sau như vậy.” Lê Sơ Huyền khuyên anh.
Lục Sầm nghiêm túc nhìn cô: “Em không muốn cũng không sao, dù sao anh cũng sẽ cho người đào mộ em lên, trộn tro cốt của chúng ta vào với nhau.”
Oa, đúng là đồ biến thái.
Cô đột nhiên hôn Lục Sầm một cái: “Em đồng ý với anh, anh có thể đừng đào mộ em lên được không?”
Anh không trả lời, tay luồn vào trong áo bệnh của cô, vuốt ve làn da trơn mịn bên hông: “Ngồi lên thêm chút nữa.”
Lê Sơ Huyền làm theo lời anh.
“Hôn anh.” Người đàn ông ra lệnh.
Cô chủ động dâng lên đôi môi đỏ.
Môi lưỡi quấn quýt, đôi tay ôm lấy cổ anh.
Nụ hôn càng lúc càng sâu, cắn mút môi châu, vẽ nên đường môi.
Cho đến khi… vật nóng rực dán sát vào người cô.
Cô khẽ lùi lại, kinh ngạc nhìn anh. Anh lại cười: “Thật ra tư thế này cũng có thể.”
Lòng bàn tay thô ráp mơn trớn bên hông mềm mại, dụ dỗ cô động tình.
“Hoàn hảo tránh được những chỗ bị thương.” Anh tổng kết.
Lê Sơ Huyền vội vàng trèo xuống khỏi đùi anh, ngồi xếp bằng sang một bên, kéo chăn che đi nơi đang trỗi dậy.
Cô nhắm mắt làm ngơ.
Vẻ mặt Lục Sầm uể oải tựa vào gối.
Sự quyến rũ tan đi, trở về với chuyện chính.
Lê Sơ Huyền cầm lấy đĩa trái cây Lộ Xuyên vừa chuẩn bị, lấy một quả đào cắn một miếng. Cô hỏi Lục Sầm: “Anh nghĩ chuyện tối hôm đó là tai nạn ngoài ý muốn hay là cố ý?”
Hỏi xong, cô còn tốt bụng đưa quả đào cho anh cắn một miếng.
Anh nói: “Bên cảnh sát giao thông nói là tai nạn ngoài ý muốn.”
“Ồ?” Vậy thì cô lại thấy rất bất ngờ. Nhiều sự trùng hợp như vậy xảy ra cùng lúc mà vẫn được tính là tai nạn, vậy thì hai mươi mấy năm qua cô sống uổng phí rồi. Nếu không phải Lục Sầm lúc đó có mặt, người bị đâm vào hông xe chính là cô. Dựa theo thống kê điều tra giao thông, tỷ lệ sống sót của cô chỉ có một nửa.
“Tối hôm đó, anh nhìn thấy phía sau chiếc xe kia còn có một chiếc Minibus màu bạc. Sau khi tai nạn xảy ra, nó không đi qua ngã ba mà quay đầu bỏ đi.” Tối hôm đó gió to mưa lớn, vị trí hẻo lánh, vừa vặn ở ngã ba đó lại xuất hiện bốn chiếc xe. Và sau khi tai nạn xảy ra, cho đến khi họ rời khỏi hiện trường cũng không có chiếc xe nào khác đi ngang qua. Chẳng phải là quá trùng hợp sao?
“Ý của anh là, người đó muốn dùng tai nạn giao thông để tạo ra một vụ bắt cóc?” Chiếc Minibus kia cô không nhìn thấy, nếu Lục Sầm đã nói vậy, đó chính là xe tiếp ứng.
“Xe của em không phải là xe gặp tai nạn, không bị kéo đi. Anh đã bảo Lộ Xuyên cho người kiểm tra, phát hiện ra máy định vị.”
Lê Sơ Huyền đã không còn ngạc nhiên nữa. Bằng không đối phương làm sao có thể biết rõ vị trí của cô để chọn đúng lúc này mà lao tới chứ? Mọi thứ giả tạo đến mức trông như một vụ tai nạn giao thông.
Lục Sầm nói: “Anh đã nói với cảnh sát giao thông là anh đi đúng đèn xanh, không ngờ đối phương lại vượt đèn đỏ. Bây giờ phải xem tài xế gây tai nạn tỉnh lại sẽ nói thế nào.”
Lê Sơ Huyền gật đầu.
“Nếu anh không còn chuyện gì để nói thì em về trước đây.” Lát nữa bác sĩ đến kiểm tra mà thấy cô ngồi ở đây thì xấu hổ lắm.
Lục Sầm cũng không ngăn cản, chỉ nói: “Tối nay em qua đây nhé?”
Cô chậm rãi bò lại xe lăn của mình, vô thức thuận miệng hỏi: “Qua đây làm gì?”
Người đàn ông ung dung, đầu ngón tay khẽ gõ lên chăn: “Đến đây, thử tư thế này xem.”