Bắt Đầu Lại

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sửa: ji
[Dù vậy, ngay khi quay mặt người kia lại, ngón tay anh rung lên, như thể bị một cú đập mạnh vào đầu, khiến anh giật mình đứng im ngay lập tức.]
Tiếng đàn vi-ô-lông ngân nga, Trần Lạc Du lần thứ tư nhìn người đàn ông đang cúi đầu ăn cơm đối diện mình.
Đối phương tên Điền Duyệt, theo lời mẹ anh nói, người này dù về tuổi tác, nghề nghiệp hay tính cách đều hợp với anh. Nhưng suốt bữa ăn, anh vẫn không tìm được chủ đề trò chuyện nào ưng ý.
Kiểu hẹn hò mù quáng này càng trở nên thường xuyên hơn kể từ khi anh được thăng chức phó khoa. Dù chán ngán, anh vẫn có thể hiểu được nỗi lo của mẹ—bấy lâu nay, anh chưa từng giới thiệu bạn gái nào về nhà. Thế nhưng, anh không hiểu sao mình lại không có hứng thú với người khác giới. Những buổi hẹn hò mù quáng này giống như một nhiệm vụ phải hoàn thành hết lần này đến lần khác.
Một tiếng thở dài gần như không thành tiếng thoát ra, Trần Lạc Du cầm dao và dĩa, tiếp tục cắt miếng bít tết, nhưng tâm trí anh lại quay về sự cố y tế sáng nay.
Hôm trước, một bệnh nhân bị xuất huyết ồ ạt do chửa ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Sau khi chẩn đoán chính xác, cô được chuyển sang khoa sản phẫu thuật. Ca mổ diễn ra suôn sẻ, nhưng khi biết thai đã lưu và người vợ phải cắt bỏ một bên ống dẫn trứng, chồng bệnh nhân đã gây ồn ào ở khoa sản, và đến sáng nay, anh ta lại vào viện cấp cứu.
Lúc đó, Trần Lạc Du đang bận khám cho một bệnh nhi bị lồng ruột. Nếu không phải do chủ nhiệm hành chính che chắn, chiếc cốc giữ nhiệt trên tay người đó đã đập vào mặt anh.
Nghĩ đến vết thương đang chảy máu trên trán của chủ nhiệm Triệu, anh cảm thấy áy náy. Ăn xong bữa tối, anh nhất định phải đến thăm chủ nhiệm Triệu một chút.
Tâm trí hỗn loạn, Điền Duyệt nói gì anh cũng chẳng nghe rõ. Vừa định hỏi lại thì tiếng phanh xe thô bạo chói tai cắt ngang, tiếp đến là âm thanh va chạm dữ dội vọng đến.
Trần Lạc Du lập tức nhìn qua cửa sổ sát mặt đất bên cạnh. Phía dưới lầu, bên trái đường, một chiếc xe bị lật nghiêng trên mặt đất, chiếc xe khác bốc khói phía trước, trèo lên lan can phòng hộ.
Là bác sĩ khoa cấp cứu, anh đã quá quen thuộc với hiện trường tai nạn xe hơi như vậy. Do đó, anh đứng dậy ngay lập tức, chạy ra ngoài mà không kịp lấy áo khoác. Khi đến hiện trường, rất đông người qua đường đã tập trung xem, một số người đang đứng bên cửa hai chiếc xe ô tô xác nhận tình trạng nạn nhân.
Anh giới thiệu mình là bác sĩ, yêu cầu mọi người gọi 110 và 120, sau đó chạy đến chiếc xe gần nhất. Phần gầm xe này đè lên lan can, đầu xe lật ngửa, trên xe chỉ có một người lái. Do không va chạm trực diện, người này vẫn còn tỉnh táo.
Được hai người qua đường giúp đỡ, Trần Lạc Du cẩn thận chuyển tài xế ra ngoài xe. Sau khi sơ cứu sơ bộ, xác nhận anh ta không sao, anh chạy sang chiếc xe bị lật ngửa.
Chiếc xe này là một chiếc SUV màu đen. Qua vết phanh trên mặt đất, có thể đoán tốc độ của chiếc xe rất nhanh, nếu không sẽ không xảy ra tình huống lật xe.
Anh nằm bò xuống đất để kiểm tra tình trạng nạn nhân.
Trên xe có một nam một nữ, cả hai đều thắt dây an toàn và bật túi khí. Cửa kính ghế phụ vỡ tan tành, người phụ nữ ngồi ghế phụ có thể nghe rõ câu hỏi của Trần Lạc Du. Tài xế tình thế không lạc quan, cúi đầu yếu ớt nhìn về một phía, từ góc nhìn của Trần Lạc Du không rõ hình dáng, nhưng có thể thấy toàn bộ mặt đầy máu.
Trần Lạc Du bật đèn flash điện thoại, phát hiện vết máu trên đầu đã đông lại, có lẽ bị thương trước khi xảy ra tai nạn. Anh muốn đưa tài xế ra ngoài kiểm tra, nhưng cánh cửa đã biến dạng sau va chạm, dù cố gắng thế nào cũng không thể mở được. Do đó, anh phải kiểm tra người phụ nữ trước.
Cảnh sát giao thông và lính cứu hỏa đến ngay sau đó. Lính cứu hỏa dùng xà beng và kìm dỡ bỏ cánh cửa biến dạng. Dưới sự hướng dẫn của Trần Lạc Du, tài xế được cẩn thận đưa ra ngoài, đặt xuống nền đất bên đường.
Chiếc áo sơ mi và quần tây may đo của Trần Lạc Du dính đầy máu, nhưng anh hoàn toàn không để ý. Ngay lập tức, anh quỳ xuống kiểm tra tình trạng tài xế sau khi nhân viên cứu hỏa lùi lại.
Anh đầu tiên vỗ vai người kia, thấy không phản ứng liền định tìm vết thương trên đầu. Tuy nhiên, ngay khi quay mặt người kia lại, ngón tay anh rung lên, như thể bị một cú đập mạnh vào đầu, khiến anh giật mình đứng im ngay lập tức.
Một cảnh sát giao thông cũng ngồi xổm bên cạnh, thấy anh dừng động tác liền quay lại nhìn. Người ấy thấy sắc mặt anh tái nhợt, như thể vừa chứng kiến điều gì đó kinh hoàng, thậm chí đôi môi còn run run.
“Bác sĩ không sao chứ?” Cảnh sát giao thông hỏi, nhìn xuống, nắm lấy bàn tay phải của anh: “Sao anh lại cào mu bàn tay mình đến chảy máu?”
Trần Lạc Du thở gấp, lời nói của cảnh sát giao thông kéo anh ra khỏi cơn mê. Anh lắc đầu không nói gì, một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống khóe mắt, vừa liếc mắt đã thấy rõ cảnh tượng trước mặt. Dù cố gắng thuyết phục bản thân cứu người trước, tay anh vẫn run bần bật, đầu óc trở nên trống rỗng.
Anh học khoa cấp cứu tám năm, công tác tại khoa cấp cứu Bệnh viện Trung ương hai năm, chuyên môn gần như đã ngấm vào xương tủy. Nhưng vào lúc này, anh không thể nghĩ ra mình muốn làm gì, không biết phải làm gì với người bị thương—kiểm tra thương tích của Trần Phi Lân.
Kiểm tra tứ chi và nội tạng?
Hay ép tim?
Hay hô hấp nhân tạo?
Anh chăm chú nhìn người bất tỉnh, trong đầu có giọng nhắc nhở từng phút từng giây đều quý giá, không thể chậm trễ. Nhưng anh không thể cử động được, vô thức cho tay vào túi sờ hộp thuốc, muốn uống một viên thuốc màu trắng để trấn tĩnh, nhưng túi trống rỗng.
Sau đó anh mới nhớ mình đã không uống loại thuốc đó từ lâu rồi.
Tiếng còi xe cấp cứu gào rú từ xa đến gần. Ngay sau đó, có người quỳ ở phía đối diện thay thế anh. Khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của bác sĩ, anh buộc mình bình tĩnh lại, giải thích tình hình ba người bị thương tại hiện trường.
“Tôi hiểu rồi, chủ nhiệm Trần, chuyện này để tôi, hai người bị thương nhẹ ở đằng kia, xin hãy chăm sóc cho họ.”
Bác sĩ Đường ở khoa cấp cứu Bệnh viện Trung ương nói, thấy cô khéo léo khám bệnh cho Trần Phi Lân. Trần Lạc Du chống tay xuống đất đứng lên, xử lý hai người còn lại bị thương.
Tay anh vẫn run, nhưng đã đỡ hơn so với lúc căng thẳng trước. Cô y tá ngồi bên cạnh hỗ trợ, hiện trường hỗn loạn nên không biết chuyện gì xảy ra với anh. Mãi đến khi ba người bị thương lên xe cấp cứu, cô y tá mới hỏi anh có muốn đi cùng không, mới phát hiện mặt anh tái nhợt như tờ giấy, chỉ cần đẩy nhẹ là ngã xuống.
“Chủ nhiệm Trần, anh không sao chứ?” Cô y tá chưa từng thấy anh như vậy bao giờ, vội vàng đỡ anh hỏi.
Đúng lúc này, một người phụ nữ bước ra khỏi đám đông bên cạnh, lấy áo khoác của Trần Lạc Du, giũ ra và khoác lên vai anh, quan tâm hỏi: “Lạc Du, anh có mệt không?”
Điền Duyệt vừa đứng bên cạnh quan sát Trần Lạc Du sơ cứu, cô nhìn rất chăm chú, ánh mắt đuổi theo anh từ đầu đến cuối. Dù trên người anh càng ngày càng nhiều vết máu và bẩn, cô cũng không lộ ra vẻ khó chịu.
Trần Lạc Du không để ý cô đã thay đổi xưng hô, chỉ giải thích: “Xin lỗi, tôi phải đến bệnh viện ngay, hẹn lần sau.”
Trần Phi Lân vẫn không tỉnh lại. Sau khi được đưa đến khoa cấp cứu Bệnh viện Trung ương, một loạt kiểm tra được sắp xếp.
Trần Lạc Du không trực đêm nay, nhưng anh là người đầu tiên khám cho Trần Phi Lân, do đó anh chủ động ở lại. Kết quả giám định cho thấy trên người Trần Phi Lân có không ít vết bầm tím, có lẽ do ẩu đả, vết thương trên đầu cũng do dụng cụ cùn gây ra, tình huống có thể là não bị chấn động.
Nồng độ cồn trong máu của hắn đạt 30mg/100ml, coi như là uống rượu rồi lái xe. Nhưng Trần Lạc Du kiểm tra hơi thở của hắn không có mùi rượu.
Thấy Trần Lạc Du chăm chú nhìn vào bản báo cáo, y tá nhắc nhở: “Chủ nhiệm Trần, cảnh sát giao thông vẫn đang chờ báo cáo ở bên ngoài.”
“Tôi biết rồi.”
Trần Lạc Du nhìn người đàn ông đang ngủ say trên giường.
Sau năm năm không gặp, Trần Phi Lân vẫn đẹp trai như trong ký ức của anh, nhưng từ lâu hắn đã mất đi ánh sáng và sự ấm áp mà hắn từng có khi còn là sinh viên. Râu cằm và gò má gầy guộc khiến gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi lông mày hơi nhướng lên như che giấu vô vàn phiền muộn không thể nguôi.
Không kiềm được, anh đưa tay ra, muốn giúp hắn xua tan nỗi buồn, nhưng chưa chạm vào được thì điện thoại đổ chuông.
Đó là một bản nhạc chuông lạ lẫm. Cô y tá lấy điện thoại trong túi quần của Trần Phi Lân đưa cho Trần Lạc Du: “Chắc là người quen, có thể thông báo cho người thân và bạn bè của anh ấy biết.”
Tên người gọi là “Anh Tào”, anh không biết đó là ai của Trần Phi Lân.
Trần Phi Lân không có chứng minh thư hay bằng lái xe, cảnh sát giao thông phải đợi hắn tỉnh lại trước khi xác nhận danh tính. Nhưng hắn cũng bị tình nghi say rượu lái xe gây tai nạn giao thông. Cảnh sát giao thông biết hắn có tiền án đi tù trước đây. Điều quan trọng là bản án của hắn rõ ràng là bảy năm, sao chỉ mới năm năm mà hắn đã xuất hiện ở đây?
Vì biểu hiện tốt nên được giảm án?
Nhưng cũng không thể giảm đến hai năm, phải không?
“Chủ nhiệm Trần, cảnh sát nói họ muốn gặp anh.” Một y tá gọi ở cửa.
Cúp cuộc gọi, Trần Lạc Du quay lại bắt gặp ánh mắt của cảnh sát giao thông. Anh nói nhỏ dặn dò y tá bên cạnh chăm sóc Trần Phi Lân, đồng thời cất điện thoại di động của hắn vào túi.
Sau khi Trần Lạc Du ra ngoài, y tá chuẩn bị truyền dịch vào tĩnh mạch cho Trần Phi Lân, thì Trần Phi Lân đã cử động mí mắt và tỉnh lại.
Y tá hỏi hắn cảm thấy thế nào, hắn sắc mặt có chút mơ màng, nhanh chóng tỉnh táo trở lại, nhìn chằm chằm y tá hỏi đây là đâu?
“Anh bị tai nạn xe hơi và hiện đang ở phòng theo dõi của khoa cấp cứu Bệnh viện Trung ương.”
Hắn giơ cánh tay phải lên định sờ vào vết thương trên đầu, nhưng bị y tá chặn lại, hỏi: “Anh tên gì? Năm nay anh bao nhiêu tuổi?”
“Lâm Siêu, 28 tuổi.”
Trần Phi Lân muốn ngồi dậy, nhưng vừa cử động hắn đã cảm thấy chóng mặt. Y tá nhanh chóng giữ hắn lại, nhắc nhở: “Đừng cử động, đầu anh bị va đập có thể sẽ chóng mặt và nôn mửa. Tôi sẽ đi thông báo với chủ nhiệm Trần là anh đã tỉnh.”
——————
Ji: Khoái thụ làm bác sĩ lắm cơ mà từ ngữ chuyên ngành thì không biết gì hết nha.