Trèo Lên Cành Cao
Chương 26
Trèo Lên Cành Cao thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thứ nàng ta muốn chưa bao giờ là ngôi vị phu nhân Tướng quân phủ nhỏ bé, mà là cả thiên hạ.
Nàng ta nói rồi, chợt khẽ cười nhạt, tự giễu: "Nhưng ta không ngờ hắn lại là kẻ bị tình ái mê muội đến thế. Mà cũng đúng thôi, nam tử chân chính có hùng tâm tráng chí, sao có thể dùng thủ đoạn ấu trĩ là tìm nữ tử khác để khiến người trong lòng ghen tuông chứ? Nói hắn ngu, chẳng phải bản thân ta cũng nhìn lầm người sao?"
"Nhưng cuộc đời Tề Nhu ta rõ ràng không nên như thế này! Ta là nữ nhi của Tề tướng quân Tề Văn Đảo, từ nhỏ đọc đủ thi thư, tinh thông cầm kỳ thi họa. Phụ thân ban cho ta chữ Nhu, là mong ta làm một nữ tử nhu mì dịu dàng, nửa đời sau tương phu giáo tử, cầm sắt hòa minh. Nhưng sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Lại từ lúc nào bắt đầu biến thành thế này?" Tề Nhu như rơi vào trạng thái thẫn thờ, cúi đầu lẩm bẩm tự hỏi.
Bất chợt, nàng ta ngẩng đầu lên, ánh mắt chỉ về phía hai đứa nhỏ sớm đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ đến ngây dại, "Là từ khi các ngươi sinh ra, mọi thứ đã không thể quay đầu được nữa! Chính các ngươi đã hại ta lâm vào hoàn cảnh ngày hôm nay! Các ngươi đi chết đi! Đều đi chết hết đi!"
Đầu tóc rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu, nữ nhân chộp lấy thanh kiếm rơi dưới đất, lao tới.
Binh sĩ và ám vệ trong điện đều bảo vệ chủ tử của mình, không ai quan tâm đến nàng ta, quả thực đã tạo cho nàng ta cơ hội ra tay.
"Đều tại các ngươi, trả lại cuộc đời cho ta!"
Triệu Phất Hoài nhíu mày, ám vệ xông lên, chỉ vài chiêu đã bắt sống Tề Nhu, ép quỳ trước mặt Triệu Phất Hoài. Hai đứa nhỏ như bị kinh hồn bạt vía trốn sau lưng Dư Hành, mặt đầy nước mắt.
Ta kinh hãi thốt lên: "Ngươi điên rồi? Đây là cốt nhục của ngươi mà!"
Tề Nhu lại cười lớn, sau tiếng cười lại lộ ra biểu cảm âm hiểm, "Giống hoang của người Hồ, chết thì chết! Ta giữ chúng lại chẳng qua vì tham luyến cái danh đích mẫu của nhi nữ Phiêu Kỵ tướng quân trong mắt thế gian. Nay đại thế đã mất, không bấu víu được vào Thẩm phủ này nữa, chúng sống cũng vô dụng."
Hai đứa nhỏ sau khi chịu kinh hãi ngắn ngủi lại khóc lóc muốn chạy về phía Tề Nhu, miệng không ngừng gọi "Nương thân", nhưng bị binh sĩ giữ chặt.
Tề Nhu rống lên như một con hổ cái phát điên: "Lại đây làm gì, cút đi! Ta không nhận các ngươi nữa, ta không phải nương các ngươi! Đều cút hết đi cho ta!"
Nhận ra ý đồ của nàng ta, Triệu Phất Hoài đột nhiên nói một câu không đầu không cuối: "Những đứa nhỏ mất cha mẹ có thể được gửi vào Tuất Cô Cục (cô nhi viện), thay tên đổi họ, làm lại cuộc đời."
Nhưng chỉ những đứa trẻ mất cha mẹ mới có thể được gửi vào đó. Chỉ có thể như vậy.
Trong thoáng chốc, Tề Nhu ngừng cơn điên loạn. Nàng ta chững lại một lát, rồi không chút do dự quay sang Thẩm Văn Hành, "Thấy chưa, nữ tử ngươi thích, dẫu không có ngươi vẫn có thể quyến rũ được Thái tử. Loại người lẳng lơ này, cũng chỉ có kẻ ngu như ngươi mới bị che mắt, hạng tiện... hự... nhân..."
Lời chưa dứt, một thanh trường kiếm đã xuyên thủng lồng ngực nàng ta. Thân thể từ từ ngã xuống, để lộ gương mặt không chút cảm xúc của Thẩm Văn Hành. Hắn nghe ra được Tề Nhu đang ép mình phải giết nàng ta. Đã như vậy, liền toại nguyện cho nàng ta.
Tề Nhu nằm trong vũng máu, bỗng nở nụ cười. Con người ta luôn làm những lời sám hối vô dụng trước khi chết, giống như lúc này nàng ta khó khăn quay đầu nhìn về phía ta, thốt lên nhẹ bẫng: "Tống tiểu thư, xin lỗi, ta vốn không cố ý... hủy đi nhân duyên tốt đẹp của ngươi..."
Người nữ tử vô tình viết lại nửa đời sau của ta này, ánh sáng trong mắt lịm tắt ngay lập tức. Người chết như đèn tắt, tính kế chi li đến cuối cùng cũng chỉ là một mảnh chiếu manh. Cả đại điện này, ngoài hai đứa con của nàng ta ra, không ai cam lòng rơi một giọt lệ vì nàng ta.
Triệu Phất Hoài lệnh cho thuộc hạ đưa hai đứa nhỏ đang kinh hãi xuống, ta lập tức đưa mắt ra hiệu cho Tử Tô.
Triệu Phất Hoài nhìn ta, ta bình thản nói: "Thắng làm vua thua làm giặc, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, huống hồ là Ngài hứa cho chúng một con đường sống, còn ta thì chưa hứa." Nếu ngày hôm nay người thắng là Tề Nhu, nàng ta sẽ không hảo tâm để lại cho ta một mạng đâu.
Triệu Phất Hoài bỗng cười, giọng trầm xuống: "Phải, nàng xưa nay vốn là kẻ có thù tất báo."
Năm đó hắn lệnh Giang Thu tới Tống phủ cầu thân, trước cổng lớn nghe thấy vài tên nam tử nói lời dơ bẩn. Hắn vốn định để ám vệ xử lý, nhưng khi ám vệ đến nơi, dưới đất chỉ còn lại những chiếc lưỡi bị cắt rời. Từ khoảnh khắc đó hắn đã tin chắc rằng, bọn họ là người cùng một loại.
Thi hài Tề Nhu nhanh chóng bị người ta mang xuống.
Thừa Tá Đế trong lòng hiểu rõ kẻ tiếp theo chính là mình, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn: "Triệu Dục Triệt, ngươi tưởng mình thắng rồi sao? Thẩm Văn Hành nắm trong tay mười vạn tinh binh, ngươi nghĩ hắn sẽ cam tâm để ngươi và nhi tử ngươi nắm giữ thiên hạ này sao?"
"Một khi chiến hỏa bùng lên, Đại Nguyên triều mười năm tới đừng mong ngày nào yên ổn. Sử quan sẽ viết thế nào? Hậu thế sẽ nhìn nhận ra sao? Nhi tử của ngươi rồi cũng sẽ lưu danh nhơ nhuốc muôn đời mà thôi!"