Tri Xuân Thu
Lần gặp lại đáng ghét
Tri Xuân Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
4.
Chỉ có điều tôi không ngờ là đứa bé lại nổi giận. Nó không biết lấy đâu ra một lọ thuốc kim sang dược để bôi cho tôi, quả thật là phí phạm của trời.
Tôi hỏi nó, nó chỉ nói là lấy trộm từ chỗ thị vệ. Nó vẫn cười nhưng tay bôi thuốc lại dùng lực rất mạnh.
"Ôi... Ngươi biết bôi thuốc không vậy? Không biết thì ta tự làm."
Nó cong môi, trong mắt lại không có lấy một chút ý cười.
"Thì ra ngươi biết đau à? Quỳ như vậy ta cứ tưởng ngươi không biết đau chứ."
Tôi đoạt lấy lọ thuốc trong tay nó, "Mắc bệnh tâm thần."
"Ồ, thì ra Lý Kiêu ngươi bây giờ mới biết ta mắc bệnh tâm thần. Ta cứ tưởng chín năm trước ngươi nhặt được ta đã biết rồi chứ."
Tôi lười để ý đến nó. Đứa bé thu lại nụ cười, nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm vào vết bầm trên đầu gối tôi, cứ như muốn nhìn ra hai cái lỗ vậy.
"Ngươi cứ nhất định phải như vậy sao?"
Tôi nhìn đứa bé đang ngồi xổm bên cạnh chân mình, thuận theo đỉnh đầu nó mà xoa xoa.
Tôi nhẹ giọng nói với nó: "Trong hoàng cung chỉ có hai con đường, bất cứ ai cũng vậy.”
"Hoặc là bò lên phía trước, hoặc là chết."
5
Ngày hôm sau, Bích Vân không biết vì sao lại làm mất trâm cài tóc mà Lệ phi yêu thích nhất, bị đánh mười gậy. Tôi lại không rảnh xem náo nhiệt, chỉ vì tiết Vạn Thọ càng ngày càng đến gần, tôi bận đến mức muốn ngất đi. Gần như ngày nào cũng chạy đến phủ Nội vụ, còn phải giao tiếp với Trương cô cô quản lý trong cung của Hoàng hậu.
Sau khi tôi thành khẩn lĩnh phạt, quả nhiên Lệ phi không hề đổi ý. Nàng vẫn giao toàn quyền đối chiếu trong tiết Vạn Thọ cho tôi, bản thân chỉ lẩm bẩm đến lúc đó mặc y phục gì mới có thể xinh đẹp diễm lệ.
Tôi mệt mỏi quá, mấy lần đến Tê Vân điện tìm đứa bé đều gục xuống bàn ngủ gật. Đôi khi tỉnh dậy mới phát hiện mình đã được khiêng đến giường trong phòng nhỏ, trên người không biết được đắp chăn lấy từ đâu. Tuy nhiên, một lần giật mình tỉnh giấc, lại phát hiện đứa bé đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Nó vẫn cười mỉm nhưng đồng tử lại đen nhánh như sương mù.
"Ban ngày ngươi đi đâu? Trên người dính mùi gì vậy?"
Tôi ngửi ống tay áo, không ngửi ra mùi gì.
"Mũi chó sao? Làm sao ta lại không ngửi thấy."
Đứa bé thâm ý sâu xa nhìn tôi một cái, "Mùi thuốc bắc."
Tôi bừng tỉnh đại ngộ.
"Hôm nay gặp Thái tử ở Phượng Nghi cung, hắn đi vấn an Hoàng hậu nương nương."
Thái tử từ nhỏ đã không khỏe, nghe nói là bị bệnh từ trong bụng mẹ, ngày ngày dùng dược liệu quý giá để bồi bổ. Con nối dõi của Hoàng đế thưa thớt, trong cung chỉ có ba vị hoàng tử.
Mẫu phi của Nhị hoàng tử là Quý phi nương nương điên điên khùng khùng, kéo theo Nhị hoàng tử cũng không ai hỏi han đến; Tam hoàng tử vừa tròn một tháng, tuổi vẫn còn nhỏ. Cho nên Hoàng đế cũng đặt nhiều kỳ vọng vào Thái tử, nhân sâm linh chi không cần nghĩ cứ như vậy mà đưa đến chỗ Thái tử. Không ngờ tôi chỉ gặp Thái tử một lần đã lây dính mùi thuốc.
Cũng không biết nên nói Thái tử quả thực bị dược liệu ngấm vào người hay là mũi của đứa bé quá thính.
Đứa bé đột nhiên lại lên tiếng hỏi: "Lý Kiêu, ngươi thấy Thái tử là người thế nào?"
Tôi nhướng mày, bê ra đánh giá của triều đình đối với Thái tử.
"Ôn lương cung kiệm, tri lễ minh đức."
"Bệnh tật tới mức dùng thuốc lâu như vậy, Hoàng đế đi tuần phương Nam cũng không mang theo hắn." Đứa bé cười kỳ quái, "Ta thấy người này khiêm cung bên ngoài, bên trong âm độc."
Tôi liếc mắt nhìn nó, "Ăn nói cho cẩn thận."
6.
Cùng ngày Vạn Thọ, trong cung điện náo nhiệt vô cùng. Ngoài các phiên thuộc quốc phái sứ thần đến triều cống, ngay cả Tĩnh Vương mười năm chưa từng vào kinh cũng đến chúc thọ Hoàng đế.
Tôi đứng ngoài điện Lân Đức kiểm tra cống lễ, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một mảng bóng tối. Một nam nhân thân hình cao lớn đứng trước mặt tôi, mặt mày hắn tuấn lãng, cử chỉ tao nhã. Nhưng tôi biết vị vương gia thoạt nhìn ôn hòa này, thật ra là sát thần khiến Bắc Cảnh nghe tin đã sợ mất mật.
Ngay cả Yến Châu nơi dân phong cứng rắn, dữ dằn cũng trở nên yên bình dưới sự cai trị của hắn.
"Lý..."
"Nô tỳ Thu Thiền bái kiến Tĩnh Vương gia. Vương gia gọi nô tỳ có việc gì sao?"
Tôi cúi đầu, cung kính hành lễ với người đối diện.
Đối phương dừng lại một chút, mới mở miệng nói: "Hơi men có chút bốc lên, ra ngoài hóng gió một lát.”
"Bây giờ ngươi đỡ bản vương về đi."
"Vâng."
Tôi cúi đầu ngoan ngoãn đỡ lấy cánh tay của Tĩnh Vương, hắn nắm chặt cánh tay tôi, nhét thứ gì đó vào trong tay áo tôi. Gần đến sảnh yến tiệc, Tĩnh Vương đột nhiên lên tiếng.
"Bản vương ở Yến Châu thiếu một thị nữ quản sự trong vương phủ. Nếu ngươi bằng lòng, lúc đi có thể đi cùng ta.”
"Tuy Yến Châu lạnh hơn kinh thành nhưng lại càng rộng lớn, cũng tự do hơn."
Hắn như có điều suy nghĩ, "Quên lãng thường khó hơn là nhớ."
"Tạ ơn Vương gia yêu mến. Chỉ là nô tỳ không hiểu lời Vương gia nói.”
"Nô tỳ ở trong cung đã quá lâu, sớm đã quen với cuộc sống như vậy, không nói đến chuyện quên hay không quên."
Tĩnh Vương thở dài một hơi, không nói gì nữa.
Đợi hắn ngồi xuống, tôi liền quy củ đứng ở một góc sảnh yến tiệc, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không nhìn xung quanh dù chỉ một chút.