Chương 2

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thì… đi uống rượu thôi.”
Đã rất lâu rồi hai người không ra ngoài cùng nhau, Lưu Triêu bận rộn công việc, thường là Cố Văn Sanh còn chưa thức thì hắn đã đi, tối đến Cố Văn Sanh đã ngủ say thì hắn mới về nhà. Lúc Cố Văn Sanh nhận được điện thoại của Cố Nhượng thì cậu đã định từ chối, vì hôm nay cậu muốn về nhà với Lưu Triêu.
“Thế không phải là trùng hợp sao? Để Lưu Triêu đi cùng đi.”
Cố Nhượng đã nói như vậy, Cố Văn Sanh cũng không tiện từ chối nữa. Huống chi cậu cũng thật sự muốn ở bên Lưu Triêu nhiều hơn, đi thẳng về nhà luôn thì hai người chỉ có mười mấy phút ở trên xe thôi.
Cố Văn Sanh nghe giọng điệu của Lưu Triêu là biết hắn không muốn đi rồi, ủ rũ hỏi một câu: “Anh không muốn đi hả?”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một lúc.
Cố Văn Sanh muốn nói là không muốn đi thì không đi cũng được, anh không đi thì em cũng không đi, vậy mà lời đã đến môi lại không thốt ra được. Đối với Lưu Triêu cậu luôn có tính trẻ con bỏ mãi không được, cậu không thích Lưu Triêu cứ im lặng hoài, thái độ của hắn đối với người xa lạ rõ là nhã nhặn, trong khi đối với mình thì…
Cố Văn Sanh đến nghĩ cũng không muốn nghĩ nữa, cậu thở dài một hơi, nói: “Anh không muốn đi thì thôi, một mình em đi, không cần rước em, em sẽ tự đón xe về.” Nói xong cậu lập tức cúp điện thoại.
Lưu Triêu sững người, hắn không ngờ là tiểu thiếu gia lại nổi tính vào lúc này, sau khi ngồi nghe tiếng ‘tích tích’ vang lên trong điện thoại một lúc, hắn cầm điện thoại mở danh bạ ra tìm số của Cố Nhượng, gọi đi.
Trong điện thoại vang lên tiếng chuông chờ, nhưng không có người bắt máy.
Biểu cảm Lưu Triêu có thể nói là tối sầm lại, hắn nhìn chằm chằm vào tên của Cố Nhượng trên màn hình điện thoại, dáng vẻ như là muốn lôi Cố Nhượng từ trong điện thoại ra đánh cho y một trận.
Tên khốn nào dám bắt cóc tiểu thiếu gia nhà hắn, đáng đánh chết hết.
#
Lúc Cố Văn Sanh đến nhà hàng, thì Cố Nhượng đang đứng ở cửa chờ cậu, y trông thấy em họ mình tới thì đương nhiên không hề tiếc tặng cho cậu một cái ôm.
“Anh họ.” Cố Văn Sanh định đi cùng với Lưu Triêu, Lưu Triêu lại không đến, nên cậu cũng không còn hứng thú gì với buổi hẹn này nữa, lời nói ra cũng chỉ còn là khách sáo.
Cố Nhượng lại không có ý định tha cho Cố Văn Sanh, y chồm người ra sau lưng cậu, ngó nghiêng tìm kiếm, biết rõ còn hỏi: “Ồ, sao Lưu Triêu không đến?”
Thực sự là phiền chết người ta.
Cố Văn Sanh mấp máy môi nhưng không trả lời, bây giờ cậu hoàn toàn muốn không nghe đến hai chữ Lưu Triêu.
Cố Nhượng vẫn cười híp mắt như trước, nhưng những ý nghĩ tinh quái trong lòng sắp lộ hết ra ngoài, chỉ tiếc là tiểu thiếu gia vì người gỗ nào đó mà đầy một bụng bực bội, nên là không còn tâm trí để ý đến y.
“Tiếc ghê. Lý tiểu thư còn vì cậu ta mà đặc biệt đến chơi, thế mà lại không tới.”
Cố Văn Sanh đột nhiên ngẩng đầu, “Ai?!”
Cố Nhượng sung sướng ra mặt, em họ của y chỉ khi nào nghe được chuyện liên quan tới Lưu Triêu mới có biểu cảm phong phú như thế này.
“Lý tiểu thư đó.” Y lặp lại một lần nữa.
Cố Văn Sanh nhìn thấy vẻ mặt đó của Cố Nhượng thì cảm thấy có gì đó không ổn, cẩn thận ngẫm nghĩ…
“Lý Văn Huệ?”
Cố Nhượng gật đầu lia lịa.
Trong lòng Cố Văn Sanh thầm liếc xéo một cái, vẻ mặt vẫn bình thản như không, “Anh họ thích đùa ghê.”
Lý Văn Huệ là Lý tiểu thư không sai, còn là bạn học cấp ba với Cố Văn Sanh và Lưu Triêu. Người không xấu, chính là hơi mê trai đẹp, chỉ cần là nam có ngoại hình ưa nhìn một chút, cô đều thích hết.
Cố Nhượng bảo Cố Văn Sanh đi lên trước, nói là còn có người chưa tới, y đứng chờ một chút. Đợi Cố Văn Sanh đi rồi, Cố Nhượng lấy điện thoại đang không ngừng rung ra, “Alo?”
“Anh nhất định sẽ chết.”
Mới mở miệng ra đã nói nặng lời như thế rồi, Cố Nhượng lắc đầu một cái, “Lầu ba, 332, có tới hay không tùy cậu.” Y không dám chần chừ, vừa nói xong là cúp ngay.
Ối là la, Cố Nhượng khẽ lẩm bẩm ngân nga, đầu lắc lư, Diêm Vương sắp tới rồi, tiểu thiếu gia không ngoan lần này thảm rồi.
Cố Nhượng nhìn hai người họ cứ giằng co qua lại nhiều năm như vậy, nhìn mãi đến mệt mỏi rồi. Tên Lưu Triêu này cứ thận trọng từng bước, bắt nạt cậu em họ ngốc nghếch nhà y, y thân là anh họ, dù sao cũng nên giúp em mình đòi lại công bằng một chút chứ?
—— Thích hóng chuyện không chê vào đâu được. Điển hình là Cố Nhượng.
#
Lúc Lưu Triêu đến, đồ ăn gần như đã lên hết.
Cố Văn Sanh nhìn thấy hắn đứng ở cạnh cửa gỗ, đôi mắt mở to tròn xoe.
Không phải là không muốn tới sao, sao giờ tới rồi?
Lý tiểu thư nhìn thấy Lưu Triêu quả nhiên vô cùng phấn khích, không hề giữ ý tứ mà nhảy cẫng lên chỉ trỏ vào chỗ ngồi kế bên mình, “Lưu Triêu ngồi đây này, ngồi đây này!”
Khi Cố Văn Sanh ở ngoài cửa nghe là Lý Văn Huệ thì thở phào, nhưng như thế thì cũng chẳng ngăn được cơn ghen đang trỗi dậy trong lòng cậu. Tiểu thiếu gia nhẹ nhàng đến mức khó nhận ra mà cau lại hàng mày thanh tú, nụ cười ôn hòa nơi khóe miệng càng đậm hơn.
Cố Nhượng bị em trai nhà mình làm cho cười muốn chết. Rõ ràng là để ý vô cùng, còn phải làm ra vẻ như không quan tâm, thảo nào Lưu Triêu thích em trai nhà mình như thế, vì trêu Cố Văn Sanh thật sự vui vô cùng.
Lưu Triêu chào hỏi đơn giản, khéo léo từ chối lời mời của Lý Văn Huệ, đi tới chỗ Cố Nhượng ở đằng sau.
Cố Nhượng bị cái nhìn chăm chú của Lưu Triêu làm sởn gai ốc, đứng lên nhường chỗ bên cạnh Cố Văn Sanh cho hắn, chạy đi ngồi chỗ nào cách hai người xa nhất.
“Không phải anh nói không tới à?” Cố Văn Sanh kề sát Lưu Triêu, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng hỏi.
“Tôi chưa từng nói.”
“Anh…!”
Cố Văn Sanh bị hắn chặn họng đến mức nghẹn lời, không thể đáp lại, Lưu Triêu thực sự chưa từng nói rõ là mình có muốn tới hay không… Nhưng mà loại thái độ đó, rõ ràng là không muốn đến! Đã là người lớn rồi, sao còn giở trò như vậy chứ!
Cố Văn Sanh ở bên Lưu Triêu, thì không kìm được mà bộc lộ tính trẻ con. Tính cậu hồi học cấp ba chính là như thế, bây giờ tốt xấu gì cũng đã trưởng thành rồi, ở trước mặt cha mẹ cũng ít hành xử như vậy, nhưng chỉ cần có Lưu Triêu là ngay lập tức hiện nguyên hình.
“Lưu Triêu, cậu đừng chỉ lo ăn, nói chuyện với bọn tôi chút nào, mọi người đã lâu không gặp nhau, cậu không muốn thể hiện gì sao?” Có người ồn ào nói.
“Anh ấy phải lái xe.” Không chờ Lưu Triêu mở miệng, Cố Văn Sanh đã nhanh chóng đáp lời thay, cậu cầm ly rượu, thái độ thản nhiên, “Tôi uống với cậu, anh ấy là tài xế chuyên dụng của tôi mà.”
Một câu nói hóa giải tình thế khó xử một cách khéo léo, người kia chỉ hơi sững sờ một chút, lập tức phản ứng lại, cười nói được.
Lưu Triêu biết sức uống của thiếu gia nhà mình, cậu không thường đi giao thiệp, chỉ vài chén là gục ngay rồi. Đương nhiên là hắn không muốn để Cố Văn Sanh sáng mai tỉnh dậy lại đau đầu khó chịu, vừa mới định ngăn cản Cố Văn Sanh, thì nghe giọng nói ồn ào của Cố Nhượng.
“Lái xe có thể thuê người mà, thực sự không được thì qua khách sạn đối diện ngủ một đêm, nếu còn ngại không thoải mái, thì sang nhà anh đây! Đã lâu không gặp, đương nhiên phải chơi cho tận hứng…” Cố Nhượng quay đầu nhìn Lưu Triêu, “Cậu nói đúng không?”
“Đúng.” Lưu Triêu đứng lên, giật lấy ly rượu trong tay Cố Văn Sanh, cầm lấy uống một hơi cạn sạch.
Cố Nhượng ngồi bên cạnh châm dầu vào lửa, “Hay lắm!”
Sau đó có người lần lượt đến mời rượu Lưu Triêu, bất kỳ ai đến Lưu Triêu cũng không từ chối, mặt không đổi sắc uống hết.
Cố Văn Sanh ngồi ở bên cạnh Lưu Triêu mà phiền lòng vô cùng, cậu cảm giác được Lưu Triêu đây là đang tức giận, cố ý gây sự với mình. Cậu buồn phiền như thế, nên cũng một mình uống hai ba ly.
Không sai, Lưu Triêu đúng là tức giận thật, hắn tức giận vì Cố Nhượng cứ cố tình ve vãn Cố Văn Sanh mãi. Chứ hắn làm sao mà giận Cố Văn Sanh được? Giận thì cũng là tự mình dỗi hờn, tự mình bực tức.
Lý Văn Huệ thừa dịp Lưu Triêu uống rượu với người khác, lén lút dịch sang bên cạnh Cố Văn Sanh, chọc chọc vào hông tiểu thiếu gia: “Chao ôi, A Triêu nhà cậu đẹp trai quá nha.”
Hồi cấp ba có rất nhiều người thích gọi Lưu Triêu như thế trước mặt Cố Văn Sanh, lúc đó Cố Văn Sanh sẽ luôn tỏ ra ngượng nghịu mà trả lời: “Cậu ấy không phải của nhà tớ.” Trên cậu thiếu niên khi ấy sẽ ửng lên một màu hồng phấn nhàn nhạt, ai cũng thấy Cố Văn Sanh như vậy đẹp vô cùng, thế là cứ đùa cậu mãi.
Sau này lên đại học, họp lớp cấp ba, có người cũng trêu Cố Văn như vậy, nhưng cậu không còn đỏ mặt nữa. Lúc đó Lý Văn Huệ nghĩ, cậu thiếu niên thanh tú năm đó thật sự đã lớn rồi, đã có thể bình thản nói những lời khách sáo, đã có thể nhã nhặn nở nụ cười.
Cô vẫn thích cậu thiếu niên trước kia hơn, Cố Văn Sanh của hiện tại, cách cô, cách mọi người xa quá. Thế nhưng con người thì phải đi về phía trước mà, cô cũng tự hỏi bản thân, đã nhiều năm như vậy, thật ra chính cô cũng đã thay đổi rất nhiều.
Cố Văn Sanh không có tâm tư tinh tế của con gái, trong vài giây ngắn ngủi có thể nghĩ nhiều chuyện như vậy, cậu uống mấy ly đã choáng váng cả mặt mày, nói năng cũng không còn suy nghĩ kỹ nữa.
“Xấu!”
“Gì cơ?” Lý Văn Huệ ngỡ mình nghe nhầm.
Tiểu thiếu gia say mèm lặp lại một lần nữa: “Lưu Triêu xấu quá!”
“Há…” Lý Văn Huệ bật cười thành tiếng, nhận ra là Cố Văn Sanh say rồi.
Dù là bên ngoài có thay đổi như thế nào đi chăng nữa, bên trong vẫn y như vậy. Lý Văn Huệ có phần cười ra nước mắt, kêu Lưu Triêu một tiếng bảo hắn tới dọn dẹp bãi chiến trường.
Lưu Triêu quay đầu, đập ngay vào mắt cảnh Cố Văn Sanh đang ngoẹo cổ cười với Lý Văn Huệ —— trí nhớ của hắn rất tốt, nhớ lại hồi cấp ba từng có thời gian Lý Văn Huệ vô cùng mê mẩn tiểu thiếu gia nhà hắn.
Lưu Triêu đi tới ôm lấy Cố Văn Sanh tựa vào người mình, hắn uống nhiều hơn so với Cố Văn Sanh, nhưng bởi vì thường xuyên phải đi giao thiệp, nên giờ vẫn chưa ngấm rượu.
Mục đích của Cố Nhượng vẫn chưa đạt được, đương nhiên sẽ không tha cho Lưu Triêu. Chỉ có điều Cố Văn Sanh đã say mềm rồi, không tiện ra tay.
“Lưu Triêu.” Cố Nhượng gọi hắn.
Lưu Triêu đỡ Cố Văn Sanh xuống, bảo cậu ngoan ngoãn ngồi trên ghế.
“Trước tiên đem Văn Sanh qua khách sạn đối diện đi.” Cố Nhượng vừa nói vừa định giúp Lưu Triêu đỡ Cố Văn Sanh đứng lên, Lưu Triêu nghiêng người sang, chặn y lại.
Tay Cố Nhượng ngừng giữa không trung, coi như là phục Lưu Triêu rồi.
Tính chiếm hữu có cần mạnh như vậy không hả?
Lưu Triêu nói tạm biệt với mọi người, những người khác nhìn thấy Cố Văn Sanh say đến mức này cũng không tiện bảo ở lại, đều vội vàng dặn dò hắn đi đường cẩn thận, đến Lý Văn Huệ lại biến thành “Dịu dàng với A Sanh một chút nha,”, câu này nghe cứ là lạ, nhưng lẫn trong nhiều người, cũng chẳng ai để ý.
“Tôi đưa hai người.” Cố Nhượng đương nhiên là không cam lòng, đuổi theo.
Lưu Triêu liếc y một cái, không nói đồng ý hay không đồng ý, thế là Cố Nhượng đành mặt dày lẽo đẽo theo sau.
Dọc đường đi Cố Văn Sanh đều rất yên tĩnh, thỉnh thoảng sẽ bởi vì thấy hai má ngứa ngáy mà cọ cọ vào cổ áo của Lưu Triêu, mái tóc mềm mại lướt qua cổ Lưu Triêu để lại cảm giác mềm mại nhẹ nhàng.
Vừa vặn để Cố Nhượng trông thấy cảnh này, hai mắt y cay xè.
Mẹ ơi, ngược cẩu độc thân!
Nếu không phải vì hóng chuyện, y cũng không thèm tự tìm khổ như này đâu.
Đợi đến khi Lưu Triêu sắp xếp cho Cố Văn Sanh xong xuôi, Cố Nhượng mới mở miệng: “Đi ra ngoài với tôi một chút đi, tôi có lời muốn nói với cậu.”
Lưu Triêu nhẹ nhàng xoa nhẹ hai gò má Cố Văn Sanh mấy cái, gạt bỏ vẻ dịu dàng trên mặt, lạnh lùng đi ra ngoài cùng Cố Nhượng.
Lưu Triêu đi không bao lâu, Cố Văn Sanh cũng tỉnh. Cậu vốn là không uống bao nhiêu rượu, say nhanh, tỉnh cũng nhanh.
Lúc Cố Văn Sanh say thì không nhớ gì, chỉ khi nào tỉnh lại, những chuyện ngốc nghếch mình đã làm lúc say, đều sẽ nhớ lại hết. Tình huống bây giờ là như thế, cậu lăn vào chăn, lấy gối đặt lên đầu, tai đỏ bừng.