Chương 10

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Văn Sanh bị Lưu Triêu ôm rất chặt, hơi thở dồn dập, nóng hổi của Lưu Triêu phả vào tai cậu. Một lát sau, Cố Văn Sanh mới lên tiếng: “Lưu Triêu, hình như cậu hạng nhất kìa.”
“Ừm.” Lưu Triêu chỉ đáp lại hờ hững, vẫn không chịu buông cậu ra.
Cố Văn Sanh thử kéo tay Lưu Triêu đang ôm mình ra, nhưng không có tác dụng.
Đầu Lưu Triêu đang vùi vào cổ Cố Văn Sanh thì ngẩng lên, nới lỏng vòng tay, cuối cùng đổi thành nắm tay Cố Văn Sanh đi về phía khán đài.
Lúc đi nhận giải, Lưu Triêu còn cố ý dặn dò Cố Văn Sanh đừng chạy lung tung. Cố Dương đứng một bên bất chợt buột miệng nói một câu: “Mày đang nuôi con nhỏ à?” Lưu Triêu không thèm để ý đến cậu ta.
Cố Văn Sanh không còn trốn tránh Lưu Triêu nữa, không khí xung quanh Lưu Triêu lại trở nên bình thường như trước.
#
Một học kỳ rất nhanh lại qua. Kỳ nghỉ hè dài hơn rất nhiều so với kỳ nghỉ đông, giờ đang là lúc nóng nhất, Cố Văn Sanh gọi điện rủ Lưu Triêu đi chơi, biết được Lưu Triêu đang làm thêm tại một quán cà phê gần nhà.
Cố Văn Sanh đến quán, ngồi gần quầy bar. Lưu Triêu đang ghi order cho khách, khi hắn mặc đồng phục vào, không còn vẻ của một học sinh cấp ba nữa, trông vừa trưởng thành vừa đẹp trai.
Chờ Lưu Triêu đi đến chỗ mình, Cố Văn Sanh hỏi: “Công việc này là do người quen giới thiệu à?”
Lưu Triêu lắc đầu.
Cố Văn Sanh “Ầy?” một tiếng.
Nhìn quán có vẻ đàng hoàng, trang trí cũng không tồi, chế độ đãi ngộ cho nhân viên chắc hẳn cũng không tệ, theo lý mà nói thì phải có rất nhiều người muốn xin vào làm chứ. Lưu Triêu còn chưa thành niên, kinh nghiệm làm việc cũng không bằng sinh viên đại học, sao lại…
Lưu Triêu như đọc được suy nghĩ của Cố Văn Sanh, trả lời ngắn gọn: “Nhờ khuôn mặt.”
Cố Văn Sanh: “…” Thế thì cậu đã hiểu ra.
Cố Văn Sanh gọi một ly cacao, cố ý dặn Lưu Triêu phải cho thật nhiều đá. Lưu Triêu gật đầu rồi đi vào phía sau quầy.
“Cậu là em trai của Lưu Triêu hả?” Người nhân viên nữ đứng ở quầy bar đã nhìn hai người họ từ lâu, cuối cùng không nhịn được mà hỏi.
Cố Văn Sanh lắc đầu một cái: “Bọn tôi là bạn học.”
Cô nhân viên có hơi không tin: “Bạn học cùng lớp ư?”
“Ừm.”
“Nhưng mà trông cậu còn nhỏ quá… à, xin lỗi.” Cô nhân viên không nhịn được đi đến gần, với giọng điệu tiếc nuối nói, “Lúc đầu có người nói với tôi Lưu Triêu mới học cấp ba tôi còn không tin… hóa ra là thật.”
Cố Văn Sanh vô cùng không thích giọng điệu của cô ta. Trực giác mách bảo cậu rằng cô gái này có ý đồ không tốt với Lưu Triêu.
Tiểu thiếu gia vẫn giữ nụ cười ôn hòa trên mặt, nhưng trong lòng đã vô cùng khó chịu.
Sao Lưu Triêu lại chậm như vậy?
Đợi đến khi Lưu Triêu quay lại, cô nhân viên đã về chỗ cũ.
Trên khay Lưu Triêu bưng ra, ngoài một ly nước còn có một hộp kem.
Sau khi Lưu Triêu đặt cả hai món xuống trước mặt Cố Văn Sanh, Cố Văn Sanh mới hỏi: “Mời tớ đấy à?”
“Ừm.” Lưu Triêu vỗ nhẹ lên đỉnh đầu Cố Văn Sanh, “Ăn đi.” Sau đó xoay người tiếp tục ghi order.
Cố Văn Sanh ngồi thẫn thờ trong quán cà phê gần hai tiếng, Lưu Triêu mới tan ca. Trong lúc Lưu Triêu đi thay quần áo, cô nhân viên kia lại xáp lại gần Cố Văn Sanh.
“Các cậu thật sự chỉ là bạn học thôi sao?” Ánh mắt cô gái sáng rực, khiến Cố Văn Sanh giật mình.
Cố Văn Sanh nghĩ cô ấy vẫn không tin, bèn nói: “Bọn tôi ở chung ký túc xá.”
Nào ngờ cô nhân viên càng hưng phấn hơn: “Lúc nãy tôi thấy cậu cứ nhìn Lưu Triêu mãi, có phải cậu…”
“Khương Hân! Cô không muốn làm nữa hả?” Người nhân viên cùng làm ở quầy bar với cô ấy cuối cùng cũng không thể chịu nổi nữa, kéo Khương Hân đi, rồi nở nụ cười xin lỗi với Cố Văn Sanh: “Xin lỗi cậu.”
“Không sao.” Cố Văn Sanh vừa dứt lời, Lưu Triêu đã bước ra.
“Cậu đang làm gì đó?” Lưu Triêu hỏi.
Cố Văn Sanh lắc đầu, vô cùng tự nhiên dắt tay Lưu Triêu, kéo hắn ra ngoài.
Khương Hân dùng khuỷu tay huých vào người nhân viên nam đứng cạnh: “Cậu xem đi, tôi đã nói rồi mà.”
“Cậu nói vớ vẩn gì đấy!” Người nhân viên nam cầm khay gõ nhẹ lên đầu Khương Hân, “Cô, đi ghi đơn đi.”
#
“Cậu nghĩ sao mà lại đi làm thế?” Đến cửa tiệm, Cố Văn Sanh buông tay ra, “Để trải nghiệm cuộc sống à?”
Lưu Triêu khẽ nắm tay lại thành quyền, như thể muốn giữ lại xúc cảm mềm mại vừa rồi.
“Học cấp ba đi làm thêm không phải rất bình thường sao?”
“Có sao?” Tiểu thiếu gia hỏi lại, rồi liếc nhìn đồng hồ trên tay, “Đã muộn thế này rồi, chúng ta đi đâu bây giờ?”
“Về nhà tôi.”
Cố Văn Sanh suy nghĩ một chút, cảm thấy trời nóng thế này thì cũng chẳng có chỗ nào vui để đi, bèn gật đầu đồng ý.
Thật ra nhà Lưu Triêu cũng không tính là mát mẻ, lúc hai người về đến nhà áo đã dính sát vào người do mồ hôi.
“Nóng quá.” Cố Văn Sanh ngồi co quắp trên ghế sofa một cách mất hình tượng.
Lưu Triêu vào bếp, lấy trong tủ lạnh ra một chai nước khoáng ướp lạnh, đi đến bên cạnh Cố Văn Sanh, kề chai nước vào má cậu.
Tiểu thiếu gia bị lạnh giật mình, theo bản năng đưa tay bắt lấy chai nước, kết quả lại chạm vào tay Lưu Triêu.
Cố Văn Sanh ngẩng đầu lên, Lưu Triêu đưa nước cho.
“Ở nhà mà dám uống nước suối, sang chảnh quá nhỉ.” An Tuệ Nhàn luôn nghiêm khắc với Cố Văn Sanh, cái gì có thể không lãng phí thì tuyệt đối sẽ không lãng phí.
“Nước đun sôi để nguội.” Lưu Triêu ngồi xuống bên cạnh Cố Văn Sanh, “Rót ra đi.”
“Cách này hay đấy.” Cố Văn Sanh vặn nắp ra uống một ngụm, “Sao ba mẹ cậu hay vắng nhà thế, công việc bận lắm à?”
Lưu Triêu dừng một chút, hờ hững “Ừm” một tiếng.
Cố Văn Sanh nghiêng đầu nhìn Lưu Triêu, dường như chợt nhớ ra chuyện gì đó, đột nhiên khẽ cười rộ lên.
Lưu Triêu nghiêng đầu qua nhìn cậu.
Nụ cười trên mặt Cố Văn Sanh vẫn không tắt, dùng giọng nói ngọt ngào gọi một tiếng: “Triêu Triêu.”
Lưu Triêu giật lấy chai nước trong tay Cố Văn Sanh, đè cậu xuống ghế sofa.
Cố Văn Sanh sợ hết hồn: “Làm, làm gì thế…” Cậu tưởng Lưu Triêu không thích nghe mình gọi hắn như vậy, bèn nói: “Tớ không gọi nữa… cậu tránh ra đi…” Lưu Triêu như thế thật sự khiến cậu sợ hãi.
Hai tay Lưu Triêu siết chặt thành quyền, như thể đang kiềm chế điều gì đó, rồi ngồi dậy.
Cố Văn Sanh không biết Lưu Triêu bị làm sao. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu vẫn cho rằng Lưu Triêu không thích mình gọi hắn như thế, vậy thì…
Giọng nói của thiếu niên trong trẻo như một giọt nước, chỉ cần một giọt nhỏ xuống mặt hồ phẳng lặng cũng đủ gây nên từng cơn sóng lớn.
“A Triêu.”
Lưu Triêu ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi kinh ngạc.
Tiểu thiếu gia hoàn toàn không hay biết gì, cứ lặp đi lặp lại hai chữ đó ba lần, cảm thấy khá ổn, cười nói với Lưu Triêu: “Sau này tớ gọi cậu là A Triêu nhé!”
Đồ ngốc. Lưu Triêu vươn tay kéo Cố Văn Sanh ôm vào lòng.
Cố Văn Sanh hoàn toàn không thấy điều đó có gì không đúng, cảm giác ngọt ngào dâng tràn trong lòng, cậu đưa tay ôm lại Lưu Triêu, còn vỗ vỗ lên lưng hắn: “A Triêu, A Triêu.”
Đợi đến khi Lưu Triêu buông mình ra, Cố Văn Sanh lại nói: “Nhắc mới nhớ, tớ đã gặp mẹ cậu hai, ba lần rồi, mà chưa từng thấy ba cậu bao giờ. Chú ấy làm gì vậy?”
Tiểu thiếu gia hỏi vậy cũng chỉ là hứng khởi nhất thời, nếu Lưu Triêu không muốn trả lời, thì bỏ qua chủ đề này cũng không sao.
Tay Lưu Triêu vẫn còn đặt trên mu bàn tay Cố Văn Sanh, cho dù trời đang nóng bức, hắn cũng không muốn rút ra.
Hắn khẽ siết chặt tay Cố Văn Sanh, trả lời: “Năm tôi mới lên lớp 8, ông ấy đã mất rồi.”