Chương 9

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Văn Sanh lùi về sau hai bước, mở to hai mắt nhìn Lưu Triêu.
Lưu Triêu cũng nhìn Cố Văn Sanh.
“Ngủ, ngủ!” Cố Văn Sanh vội vàng quay người nhảy lên giường, kéo chăn cuộn tròn ôm vào lòng, “Ngủ!”
Lưu Triêu đi tới bên giường kéo kéo chăn.
“Cậu, cậu làm gì đó?!” Cố Văn Sanh hoảng đến lắp bắp.
“Đắp chung chăn?” Lưu Triêu thấy Cố Văn Sanh sợ đến dựng cả tóc gáy, liền buông tay ra.
“Tớ đi lấy!” Cố Văn Sanh bò dậy, xỏ dép “lẹt quẹt” đi ra ngoài.
Dọa sợ cậu rồi. Tay Lưu Triêu nhẹ nhàng vuốt lên chiếc gối mà tiểu thiếu gia mới nằm, có lẽ vẫn nên từ từ thì hơn.
Trên đường Cố Văn Sanh ôm chăn trở về đã suy nghĩ rất nhiều, một phần vì không hiểu sao mình lại căng thẳng, một phần vì… cậu thật sự rất căng thẳng!
Cố Văn Sanh đẩy cửa ra, Lưu Triêu đang ngồi trên giường, nghe tiếng động liền quay đầu nhìn ra cửa.
Hình như tiểu thiếu gia có vẻ cao lớn hơn, nhưng cánh tay ôm chăn thì vẫn gầy nhỏ như trước. Đợi cậu buông chăn xuống, khuôn mặt đỏ hồng nói “ngủ đi” với Lưu Triêu, thì Lưu Triêu đã hiểu, hắn đã hoàn toàn đầu hàng.
Cố Văn Sanh đi đi lại lại hai tầng, mặt vẫn úp vào chăn, khó tránh khỏi bị nóng đến đỏ mặt.
Lưu Triêu cho là cậu đang thẹn thùng, nên cứ mặc kệ cậu. Dù sao thì bây giờ bất kể Cố Văn Sanh làm gì, hắn cũng nghĩ là cậu đang quyến rũ hắn.
Khi đèn vừa mới tắt, Cố Văn Sanh vẫn không có cảm giác gì. Nhưng một lát sau, trong bóng tối, mắt cậu dần quen và nhìn rõ hơn, cậu nhận ra Lưu Triêu đang nhìn mình.
“Cậu không buồn ngủ sao?” Cố Văn Sanh tự nhủ không được trốn tránh, đối diện trực tiếp với ánh mắt của Lưu Triêu.
“Ừm.”
“Vậy bọn mình nói chuyện gì đi?”
“Được.”
“Nói chuyện gì?”
“Lúc nãy cậu trốn cái gì?”
“…”
“Hả?”
Cố Văn Sanh kéo chăn che đầu: “Tớ buồn ngủ rồi!”
Khóe môi Lưu Triêu cong lên thành một nụ cười, nét mặt cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
“Ngủ ngon.”
Giọng nói uể oải của Cố Văn Sanh từ trong chăn truyền ra: “Ngủ ngon.”
Dù đã chúc ngủ ngon, nhưng mà Cố Văn Sanh lại không ngủ thật.
Một lát sau, cậu vén một góc chăn lên, hé một mắt ra đánh giá Lưu Triêu.
Hình như là đang ngủ?
Hẳn là đang ngủ rồi.
Cố Văn Sanh vẫn luôn cảm thấy khi Lưu Triêu cười rạng rỡ thì rất đẹp. Nhưng thực ra cho dù trên mặt Lưu Triêu không có biểu cảm gì, thì vẻ ngoài anh tuấn cũng đủ để khiến hắn ghi điểm tuyệt đối rồi. Không giống như Cố Văn Sanh, Lưu Triêu mang một kiểu đẹp trai rất khác.
Cố Văn Sanh nhìn sống mũi cao thẳng của Lưu Triêu, bất giác đưa tay ra, chầm chậm lướt trong không khí, như là đang miêu tả, lại như là đang khẽ vuốt ve. Chợt ý thức được mình đang làm gì, ngón tay Cố Văn Sanh như bị bỏng nhẹ, vội vàng rụt lại.
Rốt cuộc là mình bị làm sao thế? Cố Văn Sanh dùng một tay còn lại siết chặt lấy những đầu ngón tay đang nóng bừng của mình.
Ánh mắt cậu không thể kiểm soát, lại hướng về Lưu Triêu, cậu nhìn gương mặt khi ngủ của Lưu Triêu, từ mí mắt đến sống mũi, từ mũi đến môi… đôi môi của Lưu Triêu khá mỏng, mím chặt lại trông rất nghiêm túc. Thế nhưng Cố Văn Sanh biết, chỉ cần đôi môi kia hơi nhếch lên, sẽ là một cảnh tượng khác hẳn.
Cảm giác nóng bỏng truyền từ ngón tay lan đến tận trái tim, rồi theo nhịp tim chảy xuống dưới, mãi cho đến…
Cố Văn Sanh rúc người về phía sau, cơ thể cứng đờ không dám động.
Lưu Triêu vốn cũng không ngủ, tiếng động nhỏ trên giường làm hắn mở mắt ra.
“Sao vậy?” Lưu Triêu thấy vẻ mặt của Cố Văn Sanh như sắp khóc đến nơi, lòng hắn thắt lại.
Cố Văn Sanh còn hận không thể ngừng thở, làm sao dám mở miệng ra nói chuyện.
Lưu Triêu nhích đến phía trước, Cố Văn Sanh lập tức lùi về phía sau. Cậu đã đang nằm gần mép giường, Cố Văn Sanh chỉ vừa nhích một cái thiếu chút nữa đã lăn xuống giường, may là Lưu Triêu nhanh như chớp ôm Cố Văn Sanh lại.
Lưu Triêu cau mày, xoay mặt Cố Văn Sanh về phía mình hỏi lại một lần nữa: “Sao vậy?”
Tiểu thiếu gia đã vội vàng đến mức muốn khóc, nhưng vẫn không nói được lời nào.
Lưu Triêu thấy tư thế của Cố Văn Sanh có gì đó không ổn, chậm rãi buông Cố Văn Sanh ra, xem xét cậu từng chút một từ trên xuống dưới.
Lúc này Cố Văn Sanh cuộn người tròn như một con tôm, hai tay lại vô thức kẹp chặt giữa hai chân…
“Cậu cương à?” Lưu Triêu nói chuyện không chút khách khí.
Mặt Cố Văn Sanh nóng lên, nhưng nhiều hơn cả là hoảng loạn.
Cậu nhìn Lưu Triêu rồi cương, tại sao chứ?
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ… mình là một đứa biến thái?!
Tiểu thiếu gia bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ, không thể kiềm chế được mà vành mắt nóng bừng, nước mắt đong đầy trong hốc mắt.
Lưu Triêu không có tâm trí đâu mà nghĩ lý do vì sao Cố Văn Sanh lại cương, rõ ràng là tiểu thiếu gia đã bị dọa sợ rồi, việc cấp bách hiện tại là phải dỗ dành tiểu thiếu gia.
Lưu Triêu đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Cố Văn Sanh: “Xuỵt —— đừng khóc.”
Cố Văn Sanh cũng không phải con nít ba tuổi, sao có thể mắc chiêu này? Lúc này Lưu Triêu chỉ vừa đến gần cậu một chút, cậu lập tức cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình đều đang tăng lên.
Hạ thân lại càng trở nên kỳ lạ hơn nữa. Cố Văn Sanh trợn trừng hai mắt lên, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi xuống.
“Cậu…” Cậu cách xa tớ ra chút đi. Cố Văn Sanh vừa nói được một chữ, những lời phía sau đã không thể nào tiếp nữa. Cậu không hề muốn Lưu Triêu rời xa mình chút nào đâu.
“Hửm?” Lưu Triêu nghĩ một chút, có lẽ Cố Văn Sanh cảm thấy bên cạnh cậu có một thằng con trai, nên ngượng ngùng, vì vậy, lần đầu tiên hắn mở lời giải thích cho Cố Văn Sanh nghe, “Con trai cương là chuyện rất bình thường, đừng sợ.”
Bây giờ Cố Văn Sanh chỉ muốn Lưu Triêu cách mình xa một chút, cho cậu một ít thời gian để bình tĩnh lại.
Lưu Triêu thấy Cố Văn Sanh không phản ứng, còn nói: “Để tôi giúp cậu giải quyết nhé?”
Cố Văn Sanh:… Cậu vừa nói gì vậy?
Lưu Triêu coi như Cố Văn Sanh đã đồng ý, duỗi tay luồn vào góc chăn rồi lần mò vào trong.
“?!” Cố Văn Sanh muốn lùi về phía sau, nhưng bị một tay khác của Lưu Triêu ngăn lại.
Quá lo lắng nên hóa ra lúng túng. Lưu Triêu đưa bàn tay vào mới phát hiện, chuyện này để chính hắn tới làm thì hoàn toàn không phù hợp.
Bản thân hắn đã có tà niệm với Cố Văn Sanh, mà bây giờ để hắn đi giúp Cố Văn Sanh tự an ủi, e rằng cả hai sẽ cùng gặp rắc rối.
Lưu Triêu liền rút tay ra ngoài.
Tim Cố Văn Sanh đột nhiên chìm xuống.
“Tự cậu làm đi.” Lưu Triêu nắm chặt tay thành quyền, kiềm chế bản thân lại.
“Không cần.” Giọng của Cố Văn Sanh run run, “Sẽ hết ngay thôi.”
Bóng đêm càng lúc càng dày đặc hơn, tiếng hít thở nhẹ nhàng như bị dồn nén bằng toàn bộ sức lực.
Đây nhất định là một đêm không ngủ.
#
Qua mồng một tháng năm thì nhà trường tổ chức hội thao. Các trường khác thường tổ chức sau Quốc tế Lao động, nhưng trường Cố Văn Sanh thì lại khác. Nhưng điều đó không hề làm giảm nhiệt huyết của đám học sinh.
Cố Văn Sanh đang trốn Lưu Triêu.
Mặc dù bề ngoài không khác gì so với bình thường, nhưng bốn người khác trong phòng 307 vẫn nhận ra manh mối.
Rõ ràng nhất chính là —— đến giờ nghỉ trưa Cố Văn Sanh sẽ ngoan ngoãn về giường của mình ngủ, không còn làm phiền Lưu Triêu nữa.
Mấy ngày nay tâm trạng của Lưu Triêu chìm trong u ám. Đặc biệt là khi bị giáo viên chủ nhiệm ép đăng ký chạy đường dài trong hội thao, Lưu Triêu dự định là sẽ nhân cơ hội hội thao để nói chuyện vui vẻ với Cố Văn Sanh, kết quả kế hoạch lần này đã tan thành mây khói.
Ngày diễn ra hội thao, lớp trưởng phát kim băng và số báo danh bằng vải cho những bạn có tham gia thi đấu.
“Xài kim băng á? Lỡ đâm phải thì sao?”
“Mày lắm chuyện thế!”
Trong lớp ồn ào náo nhiệt, Cố Văn Sanh mới bước một chân vào lớp, vừa nhìn thấy mặt Lưu Triêu. Tầm mắt hai người tiếp xúc không đến hai giây, Cố Văn Sanh đã quay người chạy đi.
Lưu Triêu mặt không thay đổi nện một đấm lên bàn.
Khi thầy giáo kêu học sinh xuống sân tập hợp, người trong lớp lần lượt đi ra ngoài, Cố Văn Sanh mới chạy trở về.
Lưu Triêu không có đi. Hắn vẫn ngồi nguyên một chỗ, ánh mắt hắn đã không còn chút sức sống.
Cố Văn Sanh chạy đến cửa lớp, thò đầu vào nhìn thấy Lưu Triêu vẫn còn ở đó, mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sao trở lại rồi?” Lưu Triêu ngẩng đầu lên, vẻ mặt có thể nói là u ám.
Cố Văn Sanh cầm hộp kim chỉ thả lên trên bàn Lưu Triêu, “Cậu đừng dùng kim băng.”
“Cậu biết may vá sao?” Lưu Triêu thấy tiểu thiếu gia cẩn thận đứng trước mặt mình, rõ ràng là đang quan tâm mình nhưng lại không dám thể hiện ra mặt, nỗi phiền muộn mấy ngày nay cuối cùng cũng vơi bớt.
Cố Văn Sanh há miệng, đầu óc trống không trong hai, ba giây.
Cố Văn Sanh: “… Tớ thử xem.”
Khóe miệng của Lưu Triêu cong cong lên, nhưng bị hắn ép xuống thành đường thẳng.
Trong lớp chỉ còn lại hai người, Lưu Triêu trực tiếp cởi áo ra, lấy kim và chỉ trong hộp ra.
Ý định ban đầu của Cố Văn Sanh là để Lưu Triêu vào nhà vệ sinh nam cởi áo, thế mà Lưu Triêu lại cởi thẳng luôn trong lớp, làm cậu hết hồn. Tiểu thiếu gia đứng há hốc mồm nhìn Lưu Triêu khâu số báo danh bằng vải lên áo, mãi đến khi Lưu Triêu may xong và nhìn sang cậu, cậu mới khép lại được mồm, và ngậm chặt miệng lại.
“Đi thôi.” Lưu Triêu tròng áo lên, vỗ nhẹ lên đầu Cố Văn Sanh.
Lớp đã đứng xếp thành hàng ngay ngắn trên sân trường, đang chờ hai người. Chờ Cố Văn Sanh và Lưu Triêu về chỗ, Cố Dương nhỏ giọng hỏi Cố Văn Sanh: “Hai cậu làm hòa rồi?”
Bọn tui cãi nhau hồi nào vậy? Cố Văn Sanh chỉ muốn trợn trắng mắt, nhưng vẫn là kiềm chế được, lễ phép trả lời một câu: “Bọn tớ không cãi nhau.”
Có thể thấy là tiểu thiếu gia hoàn toàn không nhận ra mình đang trốn Lưu Triêu.
Đến lúc điểm danh thi chạy đường dài, Lưu Triêu đưa áo khoác và điện thoại cho Cố Văn Sanh dặn cậu trông chừng cẩn thận, cuối cùng còn xoa mạnh lên đầu Cố Văn Sanh.
Kết quả Lưu Triêu mới vừa đi khỏi, Cố Văn Sanh đã đưa đồ của Lưu Triêu cho Cố Dương.
“Cầm giúp tớ một lúc.” Lời tiểu thiếu gia nói nghe thì khách sáo, nhưng không đợi người ta đồng ý cậu đã vọt đi mất. Chỉ để lại Cố Dương vẫn còn đang ngơ ngác.
Lưu Triêu đứng trên đường chạy khởi động, quay đầu nhìn về phía khán giả nhưng không tìm thấy bóng dáng của Cố Văn Sanh, không khỏi cau mày.
Đợi đến lúc tất cả tuyển thủ đã vào đường chạy của mình, vào tư thế chuẩn bị chạy, Lưu Triêu vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi đến tận khi tiếng súng vang lên, Lưu Triêu mới nghĩ mình nên chạy nhanh một chút —— nhanh chóng chạy xong, nhanh chóng đi tìm tiểu thiếu gia.
Chạy được một nửa của vòng cuối, Lưu Triêu mới nhìn thấy Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh đứng ở vạch đích phất tay với hắn, khoảng cách xa như vậy thì chắc chắn không thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt cậu, nhưng Lưu Triêu vẫn có thể tưởng tượng được, ngay lúc này nhất định là Cố Văn Sanh đang cười. Như là mặt trời, như là cơn mưa, như buổi sáng, như buổi đêm, như là mọi niềm hi vọng và sức sống, là khao khát của hắn, là điều hắn mong muốn đạt được.
Cổ họng đã khát khô, hai chân nặng như đeo chì, nhưng Lưu Triêu vẫn cố gắng tăng tốc, chạy về phía mặt trời của hắn, cơn mưa của hắn, hi vọng của hắn.
—— sau đó ôm chặt lấy.