Triêu Lộ Sanh Ca
Chương 21: Ngoại truyện: Cố Nhượng
Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Nhượng dậy thì rất muộn, trong suốt sáu năm tiểu học y đều là nam sinh thấp nhất lớp, thậm chí có vài bạn nữ còn cao hơn cả y nữa.
Cha mẹ Cố Nhượng chưa từng để y thiếu thốn, ngày nào cũng cho y khoảng mấy chục đồng tiền tiêu vặt. Y ăn mặc gọn gàng, mặt mày lại đẹp đẽ, khi nói chuyện thì thích hất nhẹ cằm lên. Đám đàn anh trong trường nhìn y gai mắt, nên hay chặn đường trấn lột tiền y.
Cho dù là bị trấn lột, Cố Nhượng vẫn phải dùng giọng điệu ban ơn mà nói đúng một chữ “cầm”. Vì vậy, lần nào y cũng bị đánh hội đồng mấy trận.
Đồng phục học sinh sạch sẽ bị đạp bẩn, Cố Nhượng cởi áo khoác ngồi xuống bậc thang, bực bội cáu gắt.
Lục Yến Thành đã xuất hiện trước mặt Cố Nhượng vào lúc đó.
Khi ấy Cố Nhượng học lớp năm, Lục Yến Thành đã học lớp bảy. Một người vừa cao vừa lớn đứng ngay trước mặt Cố Nhượng, bóng đổ của hắn trùm lên. Cố Nhượng vừa ngẩng đầu lên, đập ngay vào mắt y chính là khuôn mặt cười cợt pha chút bất cần của Lục Yến Thành.
“Anh chặn hết ánh sáng của tôi rồi.” Tâm trạng Cố Nhượng không tốt, khi nói chuyện toàn là sự tức giận.
Lục Yến Thành nhíu mày lại, không những không tránh đi, còn ghé người đến gần hơn, “Bị đánh à?”
Cố Nhượng hung dữ ngẩng đầu lên trợn mắt trừng hắn.
Lục Yến Thành giả vờ như không nhìn thấy, “Thương lượng một chút nhé? Dạo gần đây anh hơi kẹt…”
Hung dữ trong mắt Cố Nhượng chợt tan biến đi một nửa.
Lục Yến Thành nói tiếp: “Thế này đi, em trả tiền thuê anh, anh giúp em giải quyết mấy người đánh em.”
Cố Nhượng muốn hỏi hắn bị bệnh à, nhưng lời chưa kịp nói ra đã nuốt ngược lại —— y không muốn bị đánh nữa, quần cũng không thể để bẩn nữa.
“Được.” Cố Nhượng khẽ nâng cằm lên. Y quá gầy, mặt chắc cũng chỉ to bằng lòng bàn tay Lục Yến Thành, nét thiếu kiên nhẫn hiện rõ trên mặt.
Lục Yến Thành nín cười gật đầu nói: “Anh tên là Lục Yến Thành, học ở Tam Trung đối diện. Nếu có chuyện gì thì đến lớp 7 – 2 tìm anh, bảo vệ không cản người đâu.”
“Ờ, tôi nhớ rồi.” Cố Nhượng nói, “Anh còn chuyện gì nữa không?” Ý của y là nếu Lục Yến Thành không có chuyện gì thì có thể biến đi được rồi, người gì mà cao quá cao, chặn hết cả ánh sáng.
“Em chưa nói em tên gì nữa.”
“Cố Nhượng.”
“Ồ —— Cố Nhượng.” Lục Yến Thành lẩm nhẩm tên y đầy ẩn ý, “Anh nhớ rồi.”
Vậy là từ ngày hôm đó, bên cạnh Cố Nhượng có thêm một “vệ sĩ”. Lục Yến Thành quả thật rất biết đánh nhau, bản thân hắn lớn lên trong khu ổ chuột, quen thuộc với những trận ẩu đả. Còn Tam Trung đối diện trường Cố Nhượng cũng chẳng phải nơi tốt lành gì.
Cố Nhượng là người đầu tiên cũng là người cuối cùng mà Lục Yến Thành “chặn cướp”.
Đám đàn anh trong trường thích lôi Cố Nhượng ra hẻm nhỏ ngoài trường đòi tiền, trùng hợp là nhà Lục Yến Thành lại nằm ngay trong hẻm.
Lục Yến Thành quan sát Cố Nhượng đã mấy ngày, cảm thấy Cố Nhượng nói chuyện rất thú vị. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Cố Nhượng đã nghĩ là Cố Nhượng là một thằng nhóc hư hỏng, kiêu ngạo và vô lễ.
Những ngày sau này hắn cũng không ít lần gọi Cố Nhượng là nhóc xấu xa.
Nói chung, khi vừa mới nói chuyện với Cố Nhượng, là do Lục Yến Thành thật sự thấy y thú vị, nghĩ Cố Nhượng trêu chọc rất vui, với cả… chỉ cần che chở cho Cố Nhượng là đã có thêm mấy đồng để tiêu, không phải là tốt lắm sao?
Ban đầu, mối quan hệ của hai người được xây dựng dựa trên tiền bạc.
Cho nên mấy năm về sau, Cố Nhượng vẫn luôn cho rằng Lục Yến Thành bảo vệ y là chuyện thiên kinh địa nghĩa, Lục Yến Thành làm việc vì tiền, che chở cho y là chuyện phải làm.
Cố Nhượng lên cấp hai, bắt đầu trổ giò, khuôn mặt dần sắc nét. Cậu thiếu niên bỏ đi phần ngây ngô của trẻ con, dần dần trở nên đẹp trai hơn.
Lục Yến Thành đứng thật xa đã nhìn thấy Cố Nhượng mặc áo trắng, “Nhóc xấu xa!”
“Lục Yến Thành!” Cố Nhượng trừng mắt lên, “Bớt gọi tôi kiểu đó đi.”
Lục Yến Thành đi đến búng vào trán Cố Nhượng, cười nói: “Nhóc không lương tâm.”
Cố Nhượng nhếch môi cười, nói: “Hôm nay có tên ngu ngốc mắng tôi tiểu bạch kiểm.”
Nụ cười trên mặt Lục Yến Thành phai nhạt đi, làm bộ như thờ ơ hỏi: “Ai vậy?”
Cố Nhượng cười rộ lên, khi y cười sẽ luôn pha chút ranh mãnh, hai mắt cong cong như một con cáo trắng đang âm mưu điều gì đó: “Tôi đá nó từ trên hành lang lăn xuống.” Y vừa nói vừa nhướng mày, “Nó cắm đầu té như chó ăn phân luôn.”
Lục Yến Thành cười nhìn y, “Nhóc xấu xa.”
“Con mẹ nó anh mới xấu xa.”
Khi Cố Nhượng lên cấp ba, mối quan hệ của hai người bắt đầu thay đổi trở nên mờ ám, khó định nghĩa. Nghỉ hè năm lớp mười, trong cái hẻm nhỏ âm u chật hẹp, Lục Yến Thành hôn Cố Nhượng.
Mùa hè còn chưa qua hết, tiếng ve kêu khuếch đại đến vô hạn vang bên tai. Cố Nhượng cảm thấy rất nóng, nhưng càng nóng hơn cả chính là đôi môi đang dán chặt trên môi mình.
Hai người tách ra, Lục Yến Thành nâng tay vuốt tóc y lại cho ngay ngắn, “Anh đưa em về nhà.”
Chẳng ai trong số họ gọi tên mối quan hệ này. Có một khoảnh khắc Cố Nhượng đã nghĩ rằng hai người không nên như thế, nhưng khi ngẩng đầu lên đối diện với Lục Yến Thành, y chợt quên hết tất cả.
Từ khi Lục Yến Thành đánh đám đàn anh hồi tiểu học bỏ chạy, Cố Nhượng đã bắt đầu nảy sinh cảm giác ỷ lại vào hắn —— điều mà đến chính y cũng chẳng phát hiện ra.
“Em họ của tôi đáng yêu lắm.” Khi Cố Nhượng lên cấp ba thì càng thêm ngang ngược. Y được Lục Yến Thành chiều chuộng hết mực, lúc cười rộ lên trông rất đẹp mắt, “Tên là… Cố Văn Sanh! Trông ngoan ngoãn lắm.”
“Có đáng yêu như em?” Lục Yến Thành bóp bóp mặt y.
Cố Nhượng cười một cách tinh quái, “Hình như nó không thích tôi lắm, nhưng mà như vậy thì tôi càng thích nó.”
“Thích?” Lục Yến Thành nắm cằm y, hôn lên môi y.
Hơi thở của cả hai đan xen quấn lấy nhau. Nụ hôn của Lục Yến Thành trước giờ vẫn luôn mãnh liệt và không kiêng nể. Cố Nhượng quên bẵng cậu em họ đáng yêu của mình, chuyên tâm đáp lại nụ hôn của hắn.
Giá như lúc đó chịu nói rõ tình cảm của mình ra thì tốt rồi.
Đáng tiếc là cõi đời này thứ không thiếu nhất chính là “giá như”.
Thế nên sau khi bị cha mẹ trông thấy cảnh tượng mình ôm ấp một người đàn ông, Cố Nhượng đã có phản ứng bản năng nhất là chối bỏ.
Y không nghĩ là mình và Lục Yến Thành đang hẹn hò.
Nhưng nếu không phải là hẹn hò, vậy thì Lục Yến Thành với y… quan hệ của cả hai là gì đây?
Cố Nhượng lâm vào mê man.
Loại mê man đó vẫn luôn kéo dài đến lúc y lên đại học.
Sau khi phủ nhận mối quan hệ với Lục Yến Thành với cha mẹ mình, y bị quản lý rất chặt.
Y bị động và vô thức tránh né Lục Yến Thành. Lục Yến Thành là người tinh ý đến mức nào, nên tất nhiên là hắn nhận ra được —— nhưng một người thông minh như hắn vậy mà lại chọn cách giả vờ ngu ngốc. Hắn vẫn mỗi ngày chờ ngay cổng trường Cố Nhượng như trước, mãi đến tận khi thấy Cố Nhượng đã ngồi trong xe riêng, hắn đứng đưa mắt nhìn theo chiếc ô tô đi dần ra xa, vẫn chỉ lựa chọn im lặng.
Nếu như không có Lục Yến Thành xuất hiện, Cố Nhượng rất có thể sẽ kiêu ngạo và ngang ngược sống hết cuộc đời như vậy. Lục Yến Thành biết rõ, kẻ bẻ cong Cố Nhượng là hắn, nhưng kẻ không nói rõ tình cảm ra cũng là hắn.
Cha mẹ bắt đầu hối thúc giục Cố Nhượng tìm bạn gái, bất kể loại con gái gì họ cũng chịu hết, nỗi lo trong lòng họ vẫn chưa thể nguôi ngoai.
Không biết từ khi nào Cố Nhượng đã trở nên mồm miệng dẻo quẹo, y trở thành kẻ chuyên chọc ghẹo khiến người ta ghét. Những cô gái từng tiếp xúc với y chưa từng có ai thấy thích y nổi, mà như thế thì càng làm y vui vẻ. Có lần y thậm chí còn bị bên nhà gái tạt cho một ly nước.
Cố Nhượng giả vờ ngây thơ cười giữ lại: “Ây, đừng đi mà, em quay lại rồi bọn mình… nói chuyện?”
Lục Yến Thành lẳng lặng cầm khăn giấy giơ lên trước mặt Cố Nhượng, thay y lau đi đồ uống dính bết trên mặt.
“Anh làm phục vụ ở đây sao?” Khuôn mặt tươi cười của Cố Nhượng thoáng chốc biến mất, y hơi sững sờ, tùy ý để Lục Yến Thành lau khô mặt mình.
Cố Nhượng thật sự không muốn để Lục Yến Thành trông thấy bộ dạng chật vật thảm hại của mình. Thật ra y rất muốn hỏi Lục Yến Thành một câu, đến cuối cùng thì chúng ta… quan hệ của chúng ta là gì chứ.
Nhưng bây giờ đến cả lập trường để hỏi cũng không còn, bởi vì hai người đã rất lâu không gặp nhau, rất lâu rồi…
Sau khi Cố Nhượng rời xa Lục Yến Thành đã gặp được rất nhiều người, trong số đó không thiếu cả người song tính. Những người đó vẫn luôn miệng nói “chỉ là đùa vui một chút thôi”. Cố Nhượng biết Lục Yến Thành không phải là loại người tùy ý chơi đùa như vậy, nhưng quan hệ của hai người thật sự là người yêu sao?
Trên thực tế thì Cố Nhượng cũng không kịp khó nghĩ bao lâu, bởi vì Lục Yến Thành rất nhanh đã đến nói lời từ biệt với y.
Lục Yến Thành nói hắn muốn đi về phía nam đến một thành phố thử sức một lần. Cố Nhượng cầm điện thoại im lặng thật lâu.
Một lát sau, y mới nói: “Vậy thì em sẽ không đến tiễn anh?”
“Nhóc xấu xa.” Tiếng cười nhẹ trầm thấp của Lục Yến Thành từ đầu dây bên kia truyền đến, “Xuống lầu đi, anh đang đứng dưới nhà em này. Ít nhiều gì cũng là bạn bè bao nhiêu năm, dù sao cũng nên gặp nhau lần cuối chứ?”
À, thì ra chúng ta là bạn.
Cố Nhượng đi xuống nhà, Lục Yến Thành đứng dưới tán cây bạch dương lớn nhất ở gần nhà y.
“Anh muốn hòa làm một với cây luôn sao?” Y mở miệng cười nhạo.
Lục Yến Thành hơi bất đắc dĩ cười: “Nhóc không lương tâm.”
“Tối nay đi liền?”
“Ừm, tối nay đi liền.”
Hai người đứng dưới nhà Cố Nhượng rất lâu, đôi khi lại nói vài ba câu, nhưng phần lớn thời gian chỉ im lặng nhìn nhau.
Sau khi Lục Yến Thành đi, có một quãng thời gian rất dài Cố Nhượng nghĩ rằng mình đã quên hắn rồi.
Trong điện thoại của y vẫn luôn lưu số của Lục Yến Thành. Một năm sau không rõ vì tâm trạng gì mà y bấm số gọi cho hắn.
Không liên lạc được.
Rốt cuộc thì Cố Nhượng cũng cảm giác được tim mình như vỡ ra một nửa, chỉ còn lại sự trống rỗng. Chuyện mà y luôn cố gắng trốn tránh, y… y đối với Lục Yến Thành, Lục Yến Thành đối với y…
Nếu như sớm nhận ra thì tốt rồi, nếu như có thể nói ra khỏi miệng từ sớm…
Cố Văn Sanh hỏi Cố Nhượng tại sao lại muốn se duyên cho cậu và Lưu Triêu.
Y nói: “Bởi vì… bởi vì anh đây thấy ghét Lưu Triêu từ lâu rồi. Lúc đó muốn chọc nó chút thôi, ai ngờ đâu nó đánh anh thật, ha ha ha.”
Nếu thật sự là như vậy thì tốt rồi.
Cố Nhượng ghét nhất là người khác có thứ mà y không có… nhưng mà y càng sợ phải nhìn thấy hai người yêu nhau nhưng lại bỏ lỡ nhau.