Triêu Lộ Sanh Ca
Danh Chính Ngôn Thuận
Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm đầu Cố Văn Sanh và Lưu Triêu chính thức hẹn hò, có lẽ An Tuệ Nhàn đã phần nào đoán được, nhưng bà không nói gì, thỉnh thoảng còn giúp hai người che giấu một chút.
Cố Văn Sanh không rõ ý mẹ mình rốt cuộc là đồng ý hay không, nhưng đột nhiên có một ngày An Tuệ Nhàn nói cậu cũng đã đến tuổi kết hôn rồi, hỏi cậu có chấm ai chưa. Cố Văn Sanh trong lúc bối rối đã kể hết chuyện của mình và Lưu Triêu.
Trước mặt cha mẹ, con cái lúc nào cũng chỉ như một đứa trẻ, không biết che giấu cảm xúc, dù là vui vẻ, đau lòng hay uất ức.
An Tuệ Nhàn lẳng lặng ngồi nghe, nét mặt rất bình tĩnh, thậm chí có thể nói là hiền từ. Trong ký ức của Cố Văn Sanh, mẹ cậu trước giờ luôn nghiêm khắc, nhưng vào giây phút này, không hiểu sao cậu lại thấy mẹ mình bỗng già đi rất nhiều.
“Mẹ vẫn đang nghĩ không biết chừng nào con mới chịu nói cho mẹ nghe.” An Tuệ Nhàn thong thả nói, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay Cố Văn Sanh. Bà mấp máy môi định nói gì đó nữa nhưng lại dừng lại.
Có lẽ bà định hỏi con trai đã suy nghĩ kỹ chưa, muốn hỏi con có thật sự không thích phụ nữ không, nhưng cuối cùng bà vẫn chọn cách im lặng.
Giống như trước kia bà từng nói, chuyện của con trẻ mà người lớn nhúng tay vào thì chẳng hay ho gì.
Yêu nhau thôi đã là một chuyện khó khăn biết nhường nào, huống chi là tình yêu đồng tính. Cho nên, dù bà sợ sẽ có một ngày phải thấy con mình bị tổn thương bởi thứ tình yêu không được đảm bảo này, nhưng ngay lúc này đây, bà càng không muốn thấy con bị chính mẹ ruột làm tổn thương.
Lúc Lưu Triêu về nhà thì An Tuệ Nhàn đã đi rồi, còn Cố Văn Sanh với viền mắt ửng hồng đang ngồi trên ghế sô pha. Lưu Triêu không kịp thay quần áo đã vội vã chạy đến trước sô pha hỏi Cố Văn Sanh có chuyện gì.
Cố Văn Sanh ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ mặt vừa khóc vừa cười, “Mẹ em sợ anh bắt nạt em.”
Lưu Triêu sững người.
Nước mắt Cố Văn Sanh cuối cùng cũng rơi xuống, giọng cậu rất nhẹ lại có chút run rẩy: “Mẹ em đã đồng ý cho anh và em rồi.”
Lưu Triêu bước lên ôm chặt Cố Văn Sanh, hắn vừa mới ở ngoài về nhà, trên người vẫn còn hơi lạnh. Cố Văn Sanh lại chẳng hề bận tâm, cậu cứ như một mặt trời nhỏ, mang theo hơi ấm vô tận đến gần Lưu Triêu, sau đó sưởi ấm hắn.
Lưu Triêu cởi âu phục, bàn tay ấm áp luồn vào bên trong áo sơ mi của Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh hơi rụt người lại, hỏi: “Anh làm gì vậy?”
Lưu Triêu hôn lên môi cậu, “Bắt nạt em.”
Hai người quấn quýt một hồi trên ghế sô pha. Lúc đứng lên, trong mắt Cố Văn Sanh long lanh ý cười, Lưu Triêu hôn lên đôi mắt cậu.
Cơm nước xong xuôi, hai người ngồi trên giường đắp chăn đơn thuần trò chuyện. Khi Lưu Triêu nghe Cố Văn Sanh kể mẹ cậu đến nhà bảo cậu đi xem mắt, rốt cuộc không nhịn được vươn mình trực tiếp đè lên người Cố Văn Sanh, khá ngây thơ nói một câu “không cho”.
Cố Văn Sanh dở khóc dở cười, cậu cố gắng đẩy Lưu Triêu đang đè trên người mình xuống, nhưng Lưu Triêu cứ như bị dính chặt vào người cậu vậy, đẩy kiểu gì cũng không chịu xuống.
“Văn Văn.” Đột nhiên Lưu Triêu nói, “Anh sắp bắt đầu hành động rồi.” Nói rồi, hắn hôn lên trán Cố Văn Sanh.
Hai chữ “Văn Văn” đó khiến Cố Văn Sanh thấy ngượng ngùng một cách kỳ lạ, cậu thậm chí còn không nghe kỹ được câu tiếp theo của Lưu Triêu mà cứ một mực cố gắng đẩy hắn ra.
Đêm khuya đã đến, hai người trong phòng lại rất tỉnh táo.
Lưu Triêu bôi trơn cho Cố Văn Sanh xong nhưng không tiến vào ngay, hắn để Cố Văn Sanh khép hai chân lại, kẹp lấy dương vật đã cương cứng của mình.
Dương vật của Lưu Triêu thúc vào giữa hai chân Cố Văn Sanh, nơi da thịt non mềm nhất trên chân bị hắn chà xát như vậy, khiến hậu huyệt của Cố Văn Sanh khe khẽ co lại trong không khí man mát.
Hơi thở của Lưu Triêu lảng vảng sau tai cậu, mỗi một động tác của hắn đều kéo cậu theo. Đến khi đùi trong bị dương vật ma sát đến sưng đỏ, Lưu Triêu mới chịu dừng lại, tách hai chân cậu ra rồi cắm vào. Tiểu huyệt trống vắng bị lấp đầy, khiến Cố Văn Sanh không nhịn được phát ra một tiếng rên thỏa mãn.
Lưu Triêu lại kêu cậu một tiếng “Văn Văn”, tay nhào nặn đầu vú cậu, khoái cảm tê dại xuôi theo đầu vú truyền khắp toàn thân.
Dương vật Lưu Triêu nhanh chóng ra vào bên trong hậu huyệt ấm áp mềm mại, không ngừng đâm vào điểm mẫn cảm. Cố Văn Sanh nghênh đón động tác của Lưu Triêu, thở dốc rên rỉ, khiến cả cơ thể đều đẫm mồ hôi ướt nhẹp.
Lúc Lưu Triêu rút ra để xuất tinh, hắn lấy tinh dịch lau đầy trên bụng Cố Văn Sanh. Sau đó hắn cúi người ngậm lấy dương vật của tiểu thiếu gia, qua mấy lần nuốt sâu trong cổ họng (deep throat) đã làm cho Cố Văn Sanh bắn ra.
Lưu Triêu đem tinh dịch trên đầu lưỡi đút cho Cố Văn Sanh. Giọng Cố Văn Sanh khàn khàn nhưng mềm nhũn, cậu thoáng chống cự, khi nói chuyện như đang làm nũng: “A, không muốn, khó ăn.”
Trong giọng Lưu Triêu ẩn chứa ý cười, “Của em.”
“Không muốn.”
“Của anh mới muốn?”
Cố Văn Sanh miễn cưỡng ngước mắt, đầu cậu nhích từng chút một cọ vào cần cổ Lưu Triêu, lè lưỡi liếm láp hầu kết của hắn. Ý tứ dụ dỗ trong đó không cần nói cũng biết.
Lưu Triêu lại đặt cậu dưới thân mình, bắt đầu một vòng chinh chiến mới.
Lại qua mấy tháng, đột nhiên Lưu Triêu từ chức. Hắn tạm thời chuyển ra khỏi nơi hai người đang sống. Một đêm trước khi đi, hắn hỏi Cố Văn Sanh: “Tin tưởng anh không?”
Mặc dù không biết Lưu Triêu đang muốn làm gì, nhưng Cố Văn Sanh, ngoài sự kinh ngạc ban đầu, cũng không còn suy nghĩ gì thêm.
Lưu Triêu vốn rất ưu tú, muốn từ chức để tự mình gây dựng sự nghiệp cũng không có gì đáng trách.
“Anh tính rời em đến chỗ nào hay ho rồi tìm bồ nhí à?” Cố Văn Sanh nói đùa.
Hình như Lưu Triêu nghĩ đến chuyện gì đó, vẻ mặt tối sầm lại, lầm bầm nói: “Tránh xa cái thằng tên Giang Bắc một chút.”
Cố Văn Sanh: “…”
Sau đó cả hai thường xuyên lén lút hẹn nhau. Có lần Cố Văn Sanh hỏi Lưu Triêu, hai người như thế này có tính là yêu đương vụng trộm không.
Lưu Triêu lại đè cậu xuống giường, bắt cậu gọi mấy tiếng "ông xã" mới chịu tha. Cuối cùng hắn còn nói: “Anh là danh chính ngôn thuận.”
Một khi đàn ông đã lên cơn ấu trĩ đúng là khiến người ta muốn chết.
Thỉnh thoảng Cố Nhượng sẽ đến tổng công ty tìm Cố Văn Sanh, với lý do là: sợ em họ cô quạnh.
Thái độ của Cố Văn Sanh với Cố Nhượng đã có chuyển biến tốt. Tuy Cố Nhượng trông có vẻ cà lơ phất phơ, đã thế lại còn tiện muốn chết, y thích đùa nhưng biết chừng mực, không khiến người ta thấy phiền quá —— đương nhiên cũng không làm người ta thích nổi.
Dù sao thì Cố Văn Sanh cảm thấy ông anh họ nhà mình không quá đơn giản như vẻ bề ngoài, có lẽ là…
Cố Văn Sanh nhận điện thoại: “A lô, anh họ…”
“A a a a em họ, cưng mau mau đến đón Lưu Triêu đi! Nó uống nhiều quá rồi!”
Sao Lưu Triêu lại đi cùng với Cố Nhượng chứ? Cố Văn Sanh vô thức nói theo: “Uống nhiều rồi sao?”
“Đúng đúng đúng! Nó, trời ơi, bây giờ nó cứ thấy anh là nhào tới đánh!!!”
Cố Văn Sanh: “…”
Lúc Cố Văn Sanh đến nhà hàng, có một người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh Cố Nhượng.
Lưu Triêu đúng là đã uống nhiều, dạo này hắn thường xuyên phải đi xã giao nên mấy ngày gần đây đêm nào cũng chìm trong bia rượu.
“A Triêu?” Tất nhiên Cố Văn Sanh thấy mà đau lòng vô cùng. Cậu đi lên đỡ Lưu Triêu xong là không còn hơi sức nào để quan tâm người khác nữa.
Cố Nhượng bên cạnh lầm bầm: “Thằng nhóc này bị gì thế, đánh anh đây nhiều quá nên ghiền à?” Y vừa dứt lời thì có người vỗ vỗ lên vai y. Cố Nhượng cau mày, giọng nói không tự chủ trở nên lạnh lùng, “Anh đánh tôi làm gì?”
Lúc này Cố Văn Sanh mới ngẩng đầu lên nhìn rõ người đàn ông lạ mặt kia, đó là một gương mặt rất anh tuấn, đường nét mang theo chút bất cần, nhưng ý cười lại dịu dàng.
“Xin chào, tôi là Lục Yến Thành, là đối tác với Lưu Triêu.”
Cố Văn Sanh gật đầu: “Vậy nếu không có chuyện gì…”
“Ối ối em họ à, đừng thế chứ, cưng bỏ anh đây đi đâu rồi?” Cố Nhượng vội vã mở miệng.
Sự khinh thường trong lòng Cố Văn Sanh đã sắp bùng nổ đến nơi. Bây giờ cậu chỉ một lòng một dạ nghĩ đến A Triêu nhà mình, nào có thời gian quan tâm Cố Nhượng nữa. “Em thấy hình như anh uống cũng không nhiều, tự gọi xe đi.”
Bàn tay đang giơ của Cố Nhượng thả xuống, Lục Yến Thành xích đến bên cạnh y, cầm bàn tay lạnh lẽo của y nắm trong tay mình.
Cố Nhượng muốn rút tay ra, nhưng khí lực của Lục Yến Thành quá lớn, y không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Lục Yến Thành.
Cái trợn mắt đó khiến Lục Yến Thành chợt hoảng hốt, như được nhìn thấy bóng hình Cố Nhượng của nhiều năm trước. Cậu thiếu niên kiêu ngạo, hào hiệp kia tựa như chưa từng rời đi bao giờ… Tay Lục Yến Thành không khỏi nắm chặt hơn nữa.
Cố Văn Sanh đỡ Lưu Triêu đón xe về nhà. Lúc đứng ở huyền quan, đột nhiên Lưu Triêu nói: “Rất nhanh…”
“Hả?” Cố Văn Sanh biết Lưu Triêu đang mơ mơ màng màng, vì vậy chỉ qua loa hỏi lại một tiếng, rồi lại chuyên tâm thay dép lê cho hắn.
“Rất nhanh đã có thể danh chính ngôn thuận rồi.”
Đèn vẫn chưa bật, bóng tối bao phủ lấy căn phòng. Cố Văn Sanh ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt chứa đầy men say của Lưu Triêu.
Cậu không khỏi đáp: “Ừm, vốn là danh chính ngôn thuận mà.”
Khi Cố Phong phát hiện ra mối quan hệ của hai người, sự nghiệp của Lưu Triêu đã có chút tiếng tăm rồi. Cố Văn Sanh là đứa con trai mà ông thương yêu nhất, tất nhiên ông không nỡ động đến. Còn Lưu Triêu —— hiện tại sự nghiệp của hắn đang trong thời kỳ mấu chốt để thăng tiến, nên đương nhiên Cố Phong sẽ không làm mấy chuyện không nguyên tắc như gây khó dễ cho thanh niên trẻ.
Cố Phong thầm nghĩ phận làm cha sao mà ấm ức vô cùng. An Tuệ Nhàn thì thẳng thắn nói: “Anh có dạy dỗ con bao giờ chưa? Chỉ biết chiều nó thôi, lớn lên không hư hỏng là may lắm, đốt nén hương tạ lễ đi.”
Cố Phong đoán chừng là An Tuệ Nhàn đã biết chuyện Cố Văn Sanh và Lưu Triêu hẹn hò từ sớm rồi, chất vấn bà tại sao không nói cho mình biết.
“Nói cho anh biết làm gì? Để thừa cơ lúc Lưu Triêu còn trong công ty thì làm nó thấy thua thiệt nhà mình hay là để ra oai thị uy với nó?” An Tuệ Nhàn liếc Cố Phong một cái. “Nếu con mình vì vậy mà tuyệt thực, đến lúc đó người khó chịu không phải là anh à?”
Cố Phong thở dài, cảm thấy trong phút chốc mình bỗng già thêm mười tuổi.
Ông xem như đã chấp nhận cho hai người rồi, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không gọi Lưu Triêu đến nhà.
Mãi đến năm thứ ba sau khi Cố Văn Sanh và Lưu Triêu chính thức hẹn hò, Cố Phong mới chịu mở lời bảo Lưu Triêu tới nhà ăn cơm.
Trên bàn cơm, ông cũng không quên chọc ngoáy Lưu Triêu. Còn Lưu Triêu thì im lặng chịu đựng, dù sao thì cũng do hắn trăm phương ngàn kế "cuỗm" con trai của sếp mình trước. Trái lại, Cố Văn Sanh là người thấy khó chịu, cơm chưa ăn được mấy đũa đã buông đũa xuống.
Lời thoại mà Cố Phong đã soạn sẵn từ trước chưa nói được một nửa, An Tuệ Nhàn đã lên tiếng: “Anh đấy, nói ít thôi, ăn nhiều vào.”
Sau khi dùng bữa xong, tâm trạng Cố Văn Sanh vẫn luôn rất kém. Cậu sợ cha mình không thích Lưu Triêu, tuy rằng trước đó đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng thật ra cậu vẫn rất hy vọng được người nhà tán thành.
An Tuệ Nhàn cầm đĩa hoa quả đã cắt xong đặt lên bàn: “Đã lớn đến chừng này rồi, còn gục đầu ủ rũ gì nữa? Nếu cha con không thích nó thật, thì đã đá nó bay ra cửa từ đời nào rồi, sao còn chịu để nó ở trong nhà lâu như vậy, thậm chí còn ngồi ăn cơm chung?”
Cuối cùng Cố Văn Sanh cũng chịu ngẩng đầu lên. Lưu Triêu trước đó đã bị Cố Phong gọi vào phòng rồi, từ nãy tới giờ cậu cứ thấy thấp thỏm mãi.
An Tuệ Nhàn thở dài: “Yên tâm đi, cha con ông ấy thưởng thức thằng nhóc Lưu Triêu đó lắm.”
Vừa mới nói xong, Lưu Triêu đã từ trong phòng đi ra, trong tay còn cầm một chiếc hộp tinh xảo.
Cố Văn Sanh vội hỏi đó là cái gì, thần sắc Lưu Triêu có chút phức tạp: “Quà.”
Cậu lại hỏi là gì, nhưng Lưu Triêu không trả lời.
Đến khi hai người nói lời từ biệt với An Tuệ Nhàn (Cố Phong ở trong nhà sống chết không chịu đi ra) rồi đi ra cửa, Cố Văn Sanh lại hỏi: “Cuối cùng thì cha em đưa anh cái gì vậy?”
“Rùa đen.”
“Hả?”
Lưu Triêu bình tĩnh đáp: “Vương bát.” (1)
Sau khi về đến nhà, mở hộp quà ra, bên trong thật sự có một chiếc hồ cá loại nhỏ, trong hồ cá còn có một con rùa to bằng lòng bàn tay.
Cố Văn Sanh: “… cũng lớn phết.”
Một lát sau Cố Văn Sanh lại hỏi: “Anh cầm không thấy nặng sao?”
“Nặng.”
“Cha em làm vậy là có ý gì?”
“Nói là hy vọng hai chúng ta thật dài thật lâu.” Lưu Triêu còn nhớ hình ảnh nghiến răng nghiến lợi của Cố Phong lúc nói mấy lời đó.
Cố Văn Sanh cạn lời: “Tuổi thọ của vương bát đúng là rất dài.”
Lưu Triêu sửa lại: “Là con rùa.”
Năm thứ năm sau khi Cố Văn Sanh và Lưu Triêu hẹn hò, Cố Nhượng và Lục Yến Thành nhận nuôi một đứa trẻ.
Hai người đó quấn vào nhau kiểu gì thì Cố Văn Sanh không rõ lắm, nhưng lúc cậu để ý đến, thì bên cạnh Cố Nhượng đã có Lục Yến Thành.
Cố Nhượng gọi Lục Yến Thành là “Lục khuyển”, Cố Văn Sanh cảm thấy y như thế hơi đáng khinh, may nhờ có Lục Yến Thành chịu đựng nổi.
Sau đó Cố Văn Sanh hỏi Lưu Triêu có muốn nhận nuôi con hay không. Lưu Triêu hôn lên môi cậu rồi nói: “Có em là đủ rồi.”
“Anh không thích con nít sao?” Cố Văn Sanh nghĩ thầm Lưu Triêu chăm sóc trẻ con cũng rất ra dáng.
Lưu Triêu nhớ lại lần đầu tiên gặp Cố Văn Sanh hồi cấp ba, hình ảnh cậu thiếu niên ngây ngô, câu nệ duỗi bàn tay thon dài trắng nõn ra trước mặt hắn, sâu sắc khắc ghi vào lòng.
Vì vậy Lưu Triêu trả lời: “Anh thích em khi em như một đứa trẻ vậy.”
—HẾT—
(1) vương bát: nguyên văn 王八, là cách gọi khác của con rùa, ngoài ra thì còn là một câu mắng, có khá nhiều nghĩa. Cái mình tìm thấy nhiều nhất là nói giễu người bị cắm sừng, nhưng ngoài ra thì còn ý chửi là “đồ lưu manh”, “đồ không bằng con rùa”,… trong trường hợp này thì chắc cha Cố Văn Sanh đang mắng Lưu Triêu là đồ vô lại.