Hậu quả của đêm say

Triêu Lộ Sanh Ca

Hậu quả của đêm say

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Warning: Có H+
Cố Văn Sanh quả là gan lớn, một mặt là vì cậu cảm thấy Lưu Triêu đã say quá rồi, mặt khác là… trong mơ cậu đã nói như vậy mà, có gì không đúng sao?
Từ đây có thể thấy, lúc rảnh rỗi tiểu thiếu gia thường xem gì cũng không khó tưởng tượng ra lắm, dù là trong mơ cũng đã mặc định mình là người bị đè, quả thực là không hề có chút chí khí hay khát vọng nào cả.
“Ưm!… To… quá a a!”
Cố Văn Sanh vừa dứt lời, Lưu Triêu lập tức mạnh mẽ tiến vào, đâm sâu khiến Cố Văn Sanh không kìm được mà rên rỉ.
“Nhanh, nhanh quá… A, chậm một chút…” Cố Văn Sanh bị Lưu Triêu đâm mạnh đến nỗi cả cơ thể cậu cứ chao về phía trước, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Một tay Lưu Triêu ôm trọn lấy mông Cố Văn Sanh để hắn có thể tiến vào sâu hơn nữa, tay còn lại giữ lấy gáy Cố Văn Sanh, tránh cho cậu bị đập đầu vào thành giường trong lúc ái ân.
Một câu “Làm em” của Cố Văn Sanh đã cắt đứt hoàn toàn sợi lý trí cuối cùng trong Lưu Triêu, biến hắn thành một con thú hoang chỉ còn biết cuồng loạn.
“A… Mạnh quá… ưm…” Hai chân Cố Văn Sanh vốn đang quấn quanh eo Lưu Triêu, nhưng động tác của Lưu Triêu lại quá mãnh liệt, cả chân cả eo Cố Văn Sanh đều đã mềm nhũn, chỉ có thể vô lực lắc lư theo nhịp.
Vật cứng của Lưu Triêu được hậu huyệt mềm mại của Cố Văn Sanh ôm trọn, mỗi lần ra vào đều kéo theo không ít chất lỏng óng ánh, tinh hoàn va đập vào giữa mông, phát ra tiếng “phạch phạch” dâm mỹ.
Chỉ cần nghe thấy âm thanh da thịt giao hợp của hai người, hai tai Cố Văn Sanh đã đỏ bừng, trong miệng cậu không ngừng “ưm a” rên rỉ đầy mê loạn, hai tay yếu ớt choàng lên cổ Lưu Triêu.
Dù vậy, cậu vẫn cố gắng dùng chút khí lực nhỏ bé để nhướng người lên, cọ cọ má vào cổ hắn như làm nũng.
Nhờ vào động tác đó của Cố Văn Sanh mà cuối cùng thì dáng vẻ như muốn vò nát người ta của Lưu Triêu cũng dịu đi. Hắn giảm lại tốc độ ra vào, cúi đầu in nụ hôn lên mái tóc mềm mại của Cố Văn Sanh.
“Sao vậy?” Trong giọng nói của Lưu Triêu vẫn là cảm giác gắng gượng kiềm chế ham muốn đang tràn trề.
Hậu huyệt Cố Văn Sanh hơi co rút, lập tức khiến Lưu Triêu rên khẽ một tiếng.
Đã không còn khó chịu căng tức nữa. Cố Văn Sanh mới vừa định mở miệng, Lưu Triêu nặng nề lại đâm sâu thêm một cái vào bên trong.
“Ưm, a!”
Lưu Triêu hôn lên trán Cố Văn Sanh như một lời động viên, ra hiệu cho cậu tiếp tục nói.
Trong đầu Cố Văn Sanh đã loạn như tơ vò, hoàn toàn không thể suy nghĩ. Cậu chỉ theo bản năng cảm thấy mấy câu như “Chậm một chút”, “Nhẹ một chút” không có tác dụng gì.
Vì vậy cậu nói, “Làm em sướng đi.”
Lưu Triêu ngẩn người, sau đó bật cười trầm thấp.
Cố Văn Sanh vẫn luôn cảm thấy trong giọng nói Lưu Triêu có chứa từ tính (sức hấp dẫn), trong giây phút này lại càng rõ rệt hơn bao giờ hết.
Khóe môi Lưu Triêu cong lên nụ cười cưng chiều, đường nét cương nghị thêm vài phần dịu dàng, còn đẹp trai hơn cả vẻ mặt nghiêm túc lúc bình thường, càng thêm quyến rũ.
Nụ cười đó của Lưu Triêu chỉ dành riêng cho Cố Văn Sanh.
Lưu Triêu cũng chỉ cười mê hoặc lòng người như thế trước mặt cậu—— mà để mê hoặc ai thì đương nhiên không cần nói cũng rõ.
Lưu Triêu như một tấm lưới, chậm rãi bao vây lấy Cố Văn Sanh, khiến cậu không có đường thoát, khiến cậu khốn đốn, cứ thế mà sa vào.
Lưu Triêu chầm chậm rút ra vật cứng rắn, vừa rút ra lập tức lại cắm sâu vào, nghiền qua từng tấc vách thịt bên trong cơ thể Cố Văn Sanh.
“A!”
Khi di chuyển đến một điểm nào đó, Cố Văn Sanh đột nhiên bật tiếng kêu.
Lưu Triêu đưa môi hôn lên tai của Cố Văn Sanh, “Tìm thấy rồi.”
Gì cơ?
Cố Văn Sanh còn chưa kịp hỏi, Lưu Triêu đã hướng thẳng vào nơi đó mà điên cuồng tấn công.
“A!… Không… A a a! Muốn bắn a…!”
Tuyến tiền liệt bị đâm vào liên tục, luồng khoái cảm như dòng điện xẹt qua đại não cậu. Nước bọt không kịp nuốt trào ra khóe môi, thân dưới của Cố Văn Sanh giật giật hai cái, bắn ra. Đợi đến khi dư vị cao trào qua đi, cậu chỉ hận không thể cuộn mình lại như con tôm. Nhưng cậu vừa mới động đậy, Lưu Triêu lại bắt đầu chuyển động.
Tiếp tục sao? Không, không thể được…
Trên mặt Cố Văn Sanh toàn là nước mắt do khoái cảm trào ra, trong suốt và óng ánh trên mặt, trông vô cùng đáng thương.
Lưu Triêu kề môi hôn lên dòng lệ của cậu, rồi kéo lưỡi cậu quấn quýt lấy nhau, cùng trao đổi nước bọt.
Áo sơ mi của Cố Văn Sanh đã nhàu nát, nửa mở để lộ lồng ngực, vừa vặn giúp Lưu Triêu dễ dàng khắc lên từng dấu hôn tình sắc, khắc lên ký hiệu thuộc về riêng hắn.
Sau một hồi mây mưa thật lâu, Lưu Triêu khẽ cắn lên cổ Cố Văn Sanh, rồi bắn tinh dịch vào sâu trong cơ thể cậu.
Lúc Lưu Triêu cao trào, vật nhỏ đáng thương của Cố Văn Sanh cũng đồng thời giật giật, trên đỉnh tuôn ra một ít chất lỏng trong suốt.
Bị Lưu Triêu dằn vặt đến mức không thể chịu đựng thêm, Cố Văn Sanh mơ màng thiếp đi trong lúc Lưu Triêu đang vệ sinh phía sau cho cậu. Mà cũng may là cậu đã ngủ, nếu không thì khi Lưu Triêu đang rửa sạch cho cậu, vật kia lại có dấu hiệu muốn ngẩng đầu, không chừng còn định “phiên vân phúc vũ” thêm một hiệp nữa.
#
Đồng hồ sinh học của Cố Văn Sanh không đúng lúc chút nào khi đánh thức cậu khỏi giấc nồng.
Cậu liếc nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, chỉ mới hơn ba giờ mười, đang định nằm xuống ngủ thêm một giấc nữa…
Mà khoan, sao lại có sinh vật mang thân nhiệt loài người nằm cạnh cậu?
Hai mắt mới vừa nhắm lại của Cố Văn Sanh đột nhiên mở to, trợn trừng.
Lưu Triêu!!
Cố Văn Sanh ngồi dậy lần thứ hai, chỉ vừa nhướng nửa người lên, cậu đã cảm nhận được cảm giác đau nhức khó chịu khắp cơ thể.
—— “Làm em.”
—— “Nhanh, nhanh quá… A, chậm một chút…”
—— “Làm em sướng đi.”
Cố Văn Sanh nhớ lại.
Sắc trời vẫn là một màu đen u ám, những hình ảnh kia không ngừng tái hiện trước mắt Cố Văn Sanh, âm thầm mà rõ ràng, đan xen vào nhau.
Không phải mơ, là thật.
Lưu Triêu say.
Mà cậu, chẳng qua chỉ là lợi dụng lúc người ta gặp khó mà thôi.
Cố Văn Sanh cử động chân, cảm giác đau đớn mệt mỏi như cơ thể bị suy kiệt, lan tràn từ chân lên toàn thân.
Dâng thân cho người ta miễn phí, còn phải lo lắng xem người ta tỉnh lại có đánh chết mình không.
Cố Văn Sanh bĩu môi, tự thấy mình đã nghĩ quá nhiều.
Lưu Triêu chắc chắn sẽ không ra tay đánh mình.
Thế nhưng có ghét bỏ hay không, lại là một chuyện khác.
Đi trước thôi. Nhân lúc người ta còn chưa tỉnh, nhân lúc quan hệ của hai người còn chưa hoàn toàn căng thẳng…
Trốn trước đã.
#
Thực ra Lưu Triêu cũng tỉnh rất sớm. Chưa đến sáu giờ, trời chỉ mới vừa tờ mờ sáng, nắng sớm xuyên qua rèm cửa sổ, trải đầy trên giường, hắn đưa tay định ôm lấy người nằm cạnh, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
Hắn lập tức tỉnh táo ngay lập tức, tay Lưu Triêu nắm chặt lấy drap trải giường đã lạnh ngắt. Hương vị tình ái còn chưa tan đi hoàn toàn, hắn ngồi dậy ngắm nhìn xung quanh, sau khi xác định người đã rời khỏi, hắn lạnh lùng lấy điện thoại ra.
Hắn sẽ không để cậu trốn thoát.
Cậu nhất định phải thuộc về hắn!
Cậu là của hắn!
Nếu như chạy trốn… Vậy thì sẽ bắt về.
#
Khi Cố Văn Sanh vừa mới tỉnh dậy, hai chân cậu run rẩy nhũn như bùn, suýt nữa thì quỳ sụp xuống sàn nhà, may mà cậu nhanh tay nhanh mắt đỡ kịp vào tường, nếu không thì gây ra động tĩnh lớn như vậy, Lưu Triêu nhất định sẽ tỉnh giấc ngay.
Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy sợ rồi. Cố Văn Sanh cài kín đến tận nút áo trên cùng, đầu tiên là do đêm qua Lưu Triêu gặm cắn quá mạnh bạo, thứ hai là nếu như cậu có té ngã, Lưu Triêu tỉnh lại thấy dáng vẻ lõa lồ của cả hai…
Cố Văn Sanh rùng mình một cái, không dám nghĩ thêm nữa.
Cậu ngồi trên xe buýt nhìn ra ngoài, bây giờ cũng vừa lúc chợ buổi sáng, rất nhiều người chen chúc trong một hàng quán nhỏ bé, cò kè mặc cả, tiếng nói xuyên qua cả cửa kính truyền vào tai Cố Văn Sanh, khiến cậu nhớ lại chuyện ngày xưa.
Lúc mới khai giảng cấp ba thì thấy cái gì cũng mới lạ, người đầu tiên cậu quen trong ký túc xá chính là Lưu Triêu. Ngày nghỉ lễ, Lưu Triêu sẽ dẫn cậu đến chợ sáng đi dạo, lén lút bật bếp nhỏ, nấu đồ ăn cho cậu.
Ký túc xá tổng cộng có sáu người, mỗi người đều muốn được chia phần. Thế nhưng với cái bản mặt lạnh tanh của Lưu Triêu bày ra đó, không ai dám đến xin hắn, vậy là tất cả đều đánh chủ ý lên người Cố Văn Sanh. Khi đó Cố Văn Sanh rất dễ nói chuyện, lần nào cũng là Lưu Triêu bịt miệng cậu, không cho cậu nói một lời, không thể nói đồng ý, hai người mới có thể thoải mái yên tĩnh ăn một bữa.
Nhưng khung cảnh chợ hiện tại vẫn nhộn nhịp như xưa, lại hoàn toàn không liên quan gì đến cậu nữa.
Cố Văn Sanh lấy điện thoại ra, liếc nhìn tin nhắn mà Cố Nhượng gửi cho mình, lặng lẽ lườm một cái.
Anh họ Cố Nhượng: [Văn Sanh à, bây giờ em ổn không? Tỉnh rượu chưa?]
Ngón tay Cố Văn Sanh lướt hai lần trên màn hình, cậu gõ một tin ngắn: [Giờ anh có tiện không? Em muốn qua tá túc một ngày, sáng mai sẽ rời đi.]