Triêu Lộ Sanh Ca
Chương 3
Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần này Lưu Triêu đi mất đúng nửa tiếng. Cố Văn Sanh đã tỉnh rượu nhưng vẫn còn hơi chếnh choáng. Đến khi Lưu Triêu quay lại, áo sơ mi của cậu đã cởi bỏ nửa hàng cúc, đang ngồi ôm chân trầm ngâm suy nghĩ.
Lưu Triêu vừa bước vào cửa đã thấy tiểu thiếu gia ngẩn ngơ ngồi trên giường, trông ngốc nghếch lạ thường, lửa giận mà Cố Nhượng vừa thắp lên trong lòng hắn lập tức vơi đi một nửa. Hắn tiến đến hỏi tiểu thiếu gia đang làm gì.
“Anh đang giận,” Cố Văn Sanh cảm nhận được bầu không khí quanh Lưu Triêu không ổn.
“Không có,” Lưu Triêu quỳ lên giường, gỡ hai tay đang ôm chân của Cố Văn Sanh ra.
“Vì em đã cúp điện thoại của anh?”
“Không phải.”
Cố Văn Sanh không nói gì nữa, khép hai chân lại, đặt tay lên trên, không cho Lưu Triêu chạm vào mình.
“Không giận em,” Lưu Triêu đến gần, phả hơi thở bên cổ Cố Văn Sanh, “Sẽ không bao giờ giận em.”
“Vậy anh đang giận ai?”
Sắc mặt Lưu Triêu đột nhiên trầm xuống, tay đặt trên vai Cố Văn Sanh không khỏi siết chặt hơn.
Ban nãy khi Cố Nhượng gọi hắn đi ra ngoài, nói vòng vo vài câu, rồi đột nhiên hỏi: “Cậu thích Văn Sanh đúng không?”
Từ trước đến nay, hắn vẫn luôn rất ghét chuyện Cố Nhượng gọi tiểu thiếu gia là “Văn Sanh”.
Cố Nhượng cũng không chờ hắn trả lời, thản nhiên nói tiếp: “Nếu như cậu không thích em tôi, thì cũng đừng tạo thêm hi vọng hão huyền nữa.” Y vừa nói vừa cười rộ lên, “Em ấy muốn, tôi có thể cho.”
Trong phút chốc, đồng tử Lưu Triêu co rút đột ngột, tay phải lập tức siết chặt thành nắm đấm, nhanh, chuẩn và tàn nhẫn vung lên.
Cố Nhượng đã chuẩn bị đủ các tình huống, nhưng không nghĩ là Lưu Triêu sẽ trực tiếp động thủ. Một đấm thẳng tay đánh cho y tỉnh người.
Đáng đời.
Giới hạn cuối cùng của Lưu Triêu chỉ có duy nhất Cố Văn Sanh mà thôi. Nhiều năm như vậy, Cố Nhượng tuy biết nhưng vẫn cố tình tự tìm cái chết.
“Đừng hòng mơ tưởng.”
Cuối cùng, Lưu Triêu với vẻ mặt âm u, phun ra bốn chữ này rồi ung dung rời đi, bỏ lại một mình Cố Nhượng cười khổ ha hả, xoa xoa khóe miệng.
“Phắc… Cái thằng nhóc này… hít… mẹ kiếp, nó dùng bao nhiêu sức thế?” Cố Nhượng cảm thấy nửa bên mặt mình đã sưng vù. Y lắc đầu một cái, thầm nghĩ người tính không bằng trời tính, không ngờ đến Cố nhị gia như y mà cũng có lúc tính toán sai lầm.
“Em họ à em họ ơi, anh chỉ có thể giúp em đến đây thôi.”
Cố Văn Sanh không rõ Lưu Triêu đang giận chuyện gì. Cậu nhún vai, muốn hất tay Lưu Triêu ra. Lưu Triêu nhận ra mình siết quá chặt, lập tức buông lỏng tay.
Cố Văn Sanh không ôm đầu gối ngồi nữa, nửa hàng cúc áo sơ mi vẫn còn mở, lồng ngực trắng nõn ẩn hiện mập mờ.
—— “Em ấy muốn, tôi có thể cho.”
Mọi dây thần kinh của Lưu Triêu đều căng thẳng đến đau nhức. Hắn không thể chấp nhận việc có kẻ dám nhìn trộm bảo bối của hắn. Cực kỳ không thể chấp nhận, cho nên ngay cả đầu óc cũng bắt đầu không ngừng thúc giục hắn hành động.
Hắn ôm Cố Văn Sanh ngã xuống giường. Dù cách một lớp vải, nhưng cơ thể nóng bỏng của Lưu Triêu vẫn khiến Cố Văn Sanh cảm thấy bỏng rát.
Cố Văn Sanh cho rằng Lưu Triêu uống say, đẩy hắn mấy cái, ghé vào tai hắn gọi mấy tiếng “A Triêu”.
Lưu Triêu hoàn toàn không thể chịu nổi tiếng “A Triêu” của Cố Văn Sanh. Thời thiếu niên là khoảng thời gian mà dục vọng mãnh liệt nhất, chỉ cần hắn nhớ lại vẻ mặt của Cố Văn Sanh mỗi khi gọi hắn là “A Triêu” là hắn đã có thể xuất tinh rồi.
Hạ thân dần dần cương cứng. Lý trí nói cho Lưu Triêu biết rằng hắn nên đứng lên, nhưng câu nói tiếp theo của tiểu thiếu gia đã tạo ra một cái cớ hoàn hảo cho hắn.
“Có phải anh say rồi không?”
Lưu Triêu suy nghĩ một chút, đáp lại vỏn vẹn một chữ: “Ừm.”
Cố Văn Sanh tin.
Người say thì không bao giờ thừa nhận mình say, và hiện tại Cố Văn Sanh đang cảm thấy mình vô cùng tỉnh táo.
Cậu có thể cảm nhận được thứ kia của Lưu Triêu đang kề trên bắp đùi mình. Cậu nghiêm túc suy nghĩ một lúc, dù sao thì Lưu Triêu cũng đang say rồi, có lợi thế mà không chiếm thì đúng là đồ hèn nhát chỉ biết rụt cổ.
Cố Văn Sanh ngây ngô đưa tay đến phần dưới của Lưu Triêu sờ mó. Đầu ngón tay ma sát qua phần đỉnh của Lưu Triêu, khiến người phía trên cậu phát ra một tiếng rên khẽ.
Lưu Triêu nâng người lên, đối mắt với đôi con ngươi long lanh nước của Cố Văn Sanh, hạ thân lại càng cứng đến mức đau nhức.
Hắn muốn cậu.
Hắn muốn cậu!
Cố Văn Sanh đột nhiên cười rộ lên, lộ ra chiếc răng nanh nho nhỏ. Cậu duỗi tay vòng hờ qua cổ Lưu Triêu, “Thích…”
“Sao cơ?” Lưu Triêu theo bản năng ngừng thở, sợ mình bỏ lỡ dù chỉ một lời nào của Cố Văn Sanh.
“Thích… anh.”
Cậu muốn hắn.
Lưu Triêu khẽ hôn lên hai gò má Cố Văn Sanh, nhiều lần miết chặt, liếm láp môi Cố Văn Sanh, mút đôi môi của tiểu thiếu gia đến khi hồng hào bóng loáng mới chịu buông tha.
Miệng Lưu Triêu trượt xuống phía dưới. Khi liếm láp đến cổ Cố Văn Sanh, hắn dùng tay nâng lưng cậu lên, khiến Cố Văn Sanh không thể không khẽ ngẩng đầu lên, làm lộ ra đường cong hoàn mỹ của xương quai xanh. Hắn vùi đầu xuống, đầu lưỡi nhiều lần liếm qua hõm xương đòn của Cố Văn Sanh, trêu chọc Cố Văn Sanh phải phát ra tiếng rên rỉ.
Áo sơ mi vẫn treo hờ một nửa trên người Cố Văn Sanh. Lưu Triêu chưa tháo hết hàng cúc còn lại, mà hắn kéo vạt vải đang che tầm mắt mình sang một bên, để lộ đầu nhũ hoa nhạt màu của Cố Văn Sanh.
Lưu Triêu ngậm lấy đầu nhũ hoa nho nhỏ, mút liếm đủ mọi cách. Cảm xúc tê dại đó khiến cả tiếng thở dốc của Cố Văn Sanh trở nên dụ hoặc, đầy mê hoặc.
“A…”
Cố Văn Sanh nghĩ mình đang nằm mơ. Những giấc mơ giống vậy cậu đã gặp rất nhiều, thế nhưng chưa từng có lần nào chân thực như bây giờ.
Là do Lưu Triêu say… hay do cậu đang mơ?
Cố Văn Sanh đã không thể phân biệt được, nhưng cũng không có ý định làm rõ. Thậm chí cậu còn không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, sợ tiếng mình lớn quá, mộng đẹp sẽ tan mất, người bên trên đang vuốt ve âu yếm cậu, người đang mang đến ngọn lửa dục vọng cực nóng cũng sẽ biến mất theo.
Cố Văn Sanh say.
Cậu mới là người say.
Hai tay Lưu Triêu thăm dò xuống phía dưới, hạ thân Cố Văn Sanh đã ướt đẫm. Cách lớp quần, Lưu Triêu cũng có thể cảm nhận được sự ướt át của cậu.
“Ưmmm…”
Tiếng rên rỉ thỏa mãn của tiểu thiếu gia vang lên, như một con thú non nớt.
Đối với người ngoài, cậu luôn kiêu ngạo, lạnh lùng như có gai; nhưng đối với Lưu Triêu, cậu sẽ luôn ngoan ngoãn lật người, phơi chiếc bụng trắng mềm mại ra, làm nũng đòi được vuốt ve.
Ánh mắt Lưu Triêu tối sầm lại. Một tay hắn tháo thắt lưng của Cố Văn Sanh, nâng mông cậu lên cởi quần ra. Tay hắn chạm đến hạ thể đang chảy dịch của Cố Văn Sanh, hơi thở của Cố Văn Sanh chợt nặng nề, lồng ngực cũng bắt đầu chập trùng lên xuống một cách vội vã.
“Ưmmm…”
Cố Văn Sanh vô thức đưa tay ra với lấy hắn. Bàn tay chạm lên đầu Lưu Triêu, nước bọt tiết ra khiến lời cậu nói trở nên mơ hồ không rõ, nhưng Lưu Triêu vẫn nghe được.
“Ôm…”
Tiểu thiếu gia của hắn đang tự mình cầu xin hắn ôm cậu.
Tay trái Lưu Triêu cầm dương vật của Cố Văn Sanh, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái. Tay phải hắn đỡ lưng Cố Văn Sanh, nâng người cậu lên, trao cho cậu một cái ôm sâu vào tận cõi lòng.
Cố Văn Sanh khép hai mắt lại, sợ rằng chỉ cần mở mắt ra sẽ lập tức tỉnh mộng. Hàng mi thật dài run rẩy, khóe mắt cũng loang ra một màu hồng phấn xinh đẹp, như được đánh phấn tô điểm, tăng thêm muôn phần quyến rũ.
Dáng vẻ ngoan ngoãn như thế lại càng làm Lưu Triêu cương cứng hơn nữa. Hắn ôm Cố Văn Sanh, ngón cái nhiều lần miết lên phần đỉnh của Cố Văn Sanh, làm tiếng rên rỉ thở dốc của Cố Văn Sanh càng trở nên nặng nề hơn.
“A… A Triêu… A!”
Chữ “Triêu” còn chưa dứt lời, Lưu Triêu đã không kiềm chế được cắn lên cổ Cố Văn Sanh, toàn bộ bàn tay hắn bao lấy phần đỉnh của Cố Văn Sanh, không ngừng trêu chọc.
“A ưmm…”
Đợi đến khi Cố Văn Sanh sắp xuất tinh, Lưu Triêu bất ngờ ngừng lại. Cố Văn Sanh khó chịu nâng eo, cọ xát lên người Lưu Triêu, lại bị Lưu Triêu tránh đi.
“Chờ một chút nữa, sẽ để em thoải mái ngay.” Lưu Triêu vừa nói vừa dùng bàn tay dính đầy dịch nhờn xoa xoa phần dưới của Cố Văn Sanh. Hắn không ngừng vẽ vòng quanh miệng huyệt, trêu chọc khiến Cố Văn Sanh không nhịn được khẽ lắc nhẹ mông.
“Đừng nhúc nhích.” Tay còn lại của Lưu Triêu vỗ nhẹ lên mông Cố Văn Sanh. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng thở dốc của hai người đan xen vào nhau. Cái vỗ đột ngột vào mông đó tạo ra một tiếng “bốp”, tiểu thiếu gia theo bản năng muốn cuộn người lại. Tốt nhất là cuộn tròn như con tôm, tìm vỏ chui vào.
Lưu Triêu nhận ra Cố Văn Sanh đang thẹn thùng, động tác trong tay hắn lại càng lưu manh hơn nữa. Ngón tay của hắn đâm vào một nửa, cảm nhận được vách tường ấm áp đang bao vây lấy mình, không tự chủ được mà hơi cong ngón tay. Cố Văn Sanh theo phản xạ có điều kiện mà giật mình, muốn nhảy dựng lên, hoảng sợ nhìn về phía Lưu Triêu.
“Anh anh, anh… làm gì vậy?” Cuối cùng Cố Văn Sanh cũng chịu mở mắt ra. Cậu thấy bên trong hậu huyệt mình còn đang cắm nửa ngón tay của Lưu Triêu, nửa câu còn lại chợt yếu ớt hẳn đi.
Lưu Triêu tiến đến gần hôn lên mí mắt Cố Văn Sanh, “Ngoan.” Nói đoạn, hắn cắm luôn ngón tay thứ hai vào.
“A!” Cố Văn Sanh hoàn toàn không kịp chuẩn bị, cơ thể bất ngờ mềm nhũn ra, ngã xuống.
Hai ngón tay Lưu Triêu mô phỏng động tác giao hợp, không ngừng rút ra cắm vào. Cố Văn Sanh sao chịu nổi, ý muốn kiềm chế tiếng rên rỉ cũng chỉ là miễn cưỡng mà thôi.
Lưu Triêu mở khóa quần mình, lộ ra dương vật cương cứng. Tiểu thiếu gia chỉ vừa liếc mắt một cái, lập tức sợ đến mức ngón chân hơi co lại.
“Không muốn… Không muốn đâu…” Cố Văn Sanh đạp đạp hai chân, nhưng cổ chân lại bị Lưu Triêu nắm lấy.
“Muốn.” Hô hấp Lưu Triêu cũng không còn ổn định nữa.
“A… lớn quá… không…” Cố Văn Sanh lời còn chưa kịp nói hết, Lưu Triêu đã rút ngón tay ra, tiện đà đặt dương vật thô to đáng sợ của mình ngay trước miệng huyệt.
Hậu huyệt của Cố Văn Sanh căng thẳng co rút lại hai lần. Phần đỉnh của Lưu Triêu đặt ở nơi đó, đương nhiên cũng có thể cảm nhận được. Hắn cúi người, đầu lưỡi chạm nhẹ lên đầu nhũ hoa Cố Văn Sanh.
“Thả lỏng.”
Tiểu thiếu gia mở to hai mắt nhìn hắn, dường như chưa bao giờ nghĩ rằng A Triêu của cậu sẽ khiêu gợi đến như vậy.
Ngay khoảnh khắc Cố Văn Sanh thất thần, Lưu Triêu đỡ dương vật tiến vào.
“…!”
Chỉ mới có nửa quy đầu vừa đi vào, đã làm cho Cố Văn Sanh trướng đến mức không thể phát ra được một âm thanh nào.
To quá, căng đến phát đau.
Tầm mắt Cố Văn Sanh trở nên mơ hồ. Cậu nghĩ có phải chăng giấc mơ này sắp hết, đến mức khuôn mặt của Lưu Triêu cũng dần mờ đi.
“Nhanh, nhanh tiến vào…”
Lưu Triêu vốn còn muốn chậm rãi để tránh làm đau Cố Văn Sanh. Thế nhưng Cố Văn Sanh đã mở miệng nói như vậy, khiến người ta… làm sao có thể từ chối được?
“A!… A…”
Toàn bộ dương vật của Lưu Triêu đi vào hết trong huyệt Cố Văn Sanh. Vách ruột ấm áp mềm mại vây lấy dương vật, hắn di chuyển hông, chầm chậm rút ra đâm vào.
Nước mắt từ khóe mắt chảy ra, rốt cục Cố Văn Sanh cũng có thể thấy rõ được dáng vẻ của người đang chuyển động trên người cậu.
“Đau… A ưm… dừng, anh dừng một chút.”
Lưu Triêu muốn cho Cố Văn Sanh thích ứng trước một lát, cũng không dám dùng sức. Lúc này nghe thấy Cố Văn Sanh kêu đau, hắn lập tức ngừng lại.
“Căng…” Cố Văn Sanh không tự nhiên giật giật người, Lưu Triêu vội vã đè cậu lại.
“Đừng nhúc nhích.” Lưu Triêu vỗ lên đỉnh đầu Cố Văn Sanh, gân xanh trên cánh tay nổi lên, “Anh sắp không nhịn được.”
Dù sao thì cũng đều đau, chi bằng cứ để hắn làm cho thoải mái hơn.
“Vậy thì không cần nhịn.” Sau một hồi làm quen, Cố Văn Sanh nhướn người dậy, lè lưỡi liếm lên chiếc mũi cao thẳng của Lưu Triêu.
“Làm em.”