Triêu Lộ Sanh Ca
Lời Thú Nhận Bất Ngờ
Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây, Cố Văn Sanh nhận thấy Lưu Triêu có gì đó rất khác lạ. Trước đây, mỗi khi đến giờ nghỉ trưa, cậu hay trêu chọc Lưu Triêu, và Lưu Triêu sẽ đẩy cậu lên giường rồi bắt cậu giữ yên lặng. Nhưng bây giờ thì...
Lưu Triêu sẽ đè cậu dưới thân mình, rồi cứ thế bất động.
“Lưu Triêu?” Cố Văn Sanh gọi khẽ.
Lưu Triêu giật mình, buông tay rồi ngồi dậy. “Đừng làm ồn nữa, cậu không ngủ thì để người khác ngủ.”
Cố Văn Sanh vốn chỉ dám quấy rầy Lưu Triêu, vừa nghe hắn nói sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác, cậu lập tức im bặt.
Cố Dương đang nằm trên giường tầng trên chơi điện thoại, liếc xuống dưới, khóe miệng không khỏi giật giật.
Giờ này mà đi ngủ trưa thì có mấy người chứ mấy? Thời đại này ai còn ngủ trưa như thời ông bà nữa chứ.
Cố Văn Sanh vẫn ngồi trên giường Lưu Triêu không chịu về giường mình. Lúc Lưu Triêu nằm xuống, cậu không kìm được ghé sát vào hắn, nhỏ giọng hỏi: “Có phải cậu đang tránh tớ không? Dạo gần đây cậu cũng không kéo tớ đi ngủ trưa.”
Hơi thở của tiểu thiếu gia phả vào tai Lưu Triêu, khiến hắn muốn không tỉnh cũng không thể. Lưu Triêu kéo chăn đắp lên người, rồi ôm chặt lấy Cố Văn Sanh, “Ngủ đi.”
Cố Văn Sanh kéo kéo chăn, hỏi: “Cậu không nóng sao?”
Trời đã dần nóng lên, phòng 307 lại ngay chỗ hứng nắng. Chiếc chăn của Lưu Triêu tuy không quá dày, nhưng dù sao cũng không thích hợp để đắp khi ngủ trưa.
“Không nóng.” Lưu Triêu giữ tay Cố Văn Sanh không cho cậu lật chăn lung tung, “Ngủ đi.”
Đợi khi Cố Dương từ giường tầng trên leo xuống, thấy hai người đang ôm nhau ngủ, không kìm được hỏi người bạn cùng phòng giường đối diện: “Tao đã muốn nói từ sớm rồi, hai đứa nó như vậy... có gì đó không đúng không?”
Người bạn đối diện cười lắc đầu: “Ha ha ha, có sao đâu? Tao thấy quen rồi.”
Cố Dương há miệng định nói gì đó, nhưng lời lại nghẹn lại ở cổ họng. Sau một hồi nghĩ kỹ lại cũng chẳng biết nói gì, cậu thở dài, quay đầu định lấy điện thoại của mình. Kết quả, cậu phát hiện Lưu Triêu vẫn chưa ngủ, đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Cố Dương: Mẹ kiếp, đừng có hù người ta chứ?!
Sao Lưu Triêu có thể ngủ được? Kể từ khi hắn nhận ra mình thích Cố Văn Sanh, ngọn lửa dục vọng trong người chưa từng tắt bao giờ.
Cố Văn Sanh ngồi bên cạnh hắn, chỉ cần gọi một tiếng thôi là hắn đã cương lên. Lưu Triêu chưa bao giờ nghĩ mình lại kém tự chủ đến vậy, thế nhưng chuyện liên quan đến Cố Văn Sanh, làm sao hắn có thể giữ được tỉnh táo?
Chiếc chăn đắp trên người vô cùng khó chịu, và hơi thở nhẹ nhàng của tiểu thiếu gia phả vào cổ hắn, để lại một cảm giác nóng bỏng. Làm sao Lưu Triêu không muốn ôm Cố Văn Sanh thật chặt? Nhưng bây giờ vẫn chưa được. Hắn biết, bây giờ vẫn chưa được.
Khát vọng của hắn dành cho Cố Văn Sanh đã mãnh liệt đến mức chính bản thân hắn còn không kịp trở tay.
Cố Dương với vẻ mặt hoảng sợ kéo bạn cùng phòng đi ra ngoài. Lưu Triêu không kìm được ôm Cố Văn Sanh sát vào lòng mình, cách lớp vải quần áo, cách tấm chăn, hạ thân hắn cọ xát vào mông Cố Văn Sanh.
Cơm tối ăn ở căn tin, bình thường Lưu Triêu không cho Cố Văn Sanh ăn mì gói, nhưng hôm nay lại đặc biệt cho phép.
Về phần lý do, thì người có tật giật mình kia vẫn giữ vẻ mặt không đổi nhắc nhở Cố Văn Sanh: “Chỉ cho một lần này thôi.”
Lúc gần ăn hết mì, Cố Văn Sanh hỏi Lưu Triêu: “Cậu không ăn trứng chần sao?”
“Muốn ăn sao?” Lưu Triêu có ý muốn gắp cho Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh gật đầu: “Cậu không ăn thì cho tớ đi, cậu thật sự không thích ăn sao?”
Lưu Triêu gắp sang cho Cố Văn Sanh: “Không ăn lòng đỏ trứng.”
“Sao vậy?”
Trên mặt Lưu Triêu lộ ra một biểu cảm khó tả, nói: “Không ăn.”
Cố Văn Sanh dùng đũa khứa một vòng tròn quanh quả trứng chần, tách lòng trắng và lòng đỏ ra.
“Vậy là cậu ăn lòng trắng sao?” Nói xong, Cố Văn Sanh gắp lòng trắng trứng đưa cho Lưu Triêu.
Thật ra Cố Văn Sanh cũng không thích ăn lòng đỏ lắm, lòng trắng thì được, nhưng ăn mỗi lòng đỏ thì ngán lắm.
Nhưng nếu Lưu Triêu không thích ăn, thì cậu chấp nhận ăn thay hắn.
Lưu Triêu vẫn luôn đối xử với cậu rất tốt, nên đương nhiên cậu cũng muốn đối xử với Lưu Triêu tốt hơn nữa.
Lưu Triêu nhịn lần này, là nhịn đến hai, ba tháng. Nhưng hắn đang tuổi ngựa non háu đá, dễ bị kích động là chuyện bình thường. Nếu ngày nào cũng kích động... thì khó mà đảm bảo có một ngày không bị dồn nén đến bứt rứt.
Dịp nghỉ lễ 1 tháng 5 kéo dài mấy ngày, Lưu Triêu sang nhà Cố Văn Sanh.
Chuyện hai người làm nhiều nhất chính là làm bài tập, nên An Tuệ Nhàn vô cùng hài lòng với Lưu Triêu, lần này bà nhất quyết phải giữ hắn ở lại qua đêm cho bằng được.
“Cậu cứ ở lại đi, trong nhà có sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân, áo ngủ cũng có.” Lần này Cố Văn Sanh đứng về phía An Tuệ Nhàn.
Lưu Triêu không chịu nổi Cố Văn Sanh nũng nịu với hắn, tiểu thiếu gia chỉ cần mềm giọng năn nỉ, thì hắn đều đồng ý hết.
Lưu Triêu cảm thấy tiểu thiếu gia đang tự đẩy mình vào hố lửa. Ở phòng khách còn đỡ, lỡ mà để hai người ngủ chung...
Sau khi ăn cơm tối, cuối cùng Lưu Triêu cũng không kìm được hỏi: “Nhà cậu có phòng cho khách đúng không? Cố gia lớn như vậy, đương nhiên không thể nào không có.”
Cố Văn Sanh kỳ lạ nói: “Ở phòng khách làm gì? Cậu ngủ với tớ chứ.”
Chuyện đến nước này, thì ván đã đóng thuyền rồi.
Cố Văn Sanh không tiện mặc bộ áo ngủ gấu trúc kia, đành phải mặc một bộ đồ ngủ màu trắng giống hệt của Lưu Triêu. Mà cái gọi là giống hệt, chính là ngay cả cỡ quần áo cũng giống.
“Cậu mặc bị rộng rồi.” Lưu Triêu thấy Cố Văn Sanh mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình.
“Bây giờ tìm người để đổi thì phiền quá, đành vậy thôi.” Cố Văn Sanh mới vừa tắm xong, kéo ống quần lên rồi ngồi trên giường. “Cậu đi tắm đi, đồ ngủ để trong cái giỏ bên trái trong phòng tắm.”
Lưu Triêu nhìn thoáng qua xương quai xanh lộ rõ của Cố Văn Sanh. Cổ áo rộng như vậy, chỉ cần Cố Văn Sanh khom lưng một cái, là có thể thấy hết toàn cảnh bên trong, không sót thứ gì.
Đợi Lưu Triêu đi rồi, Cố Văn Sanh mới thở phào một hơi. Cậu không biết tại sao mình lại cảm thấy hồi hộp một cách khó hiểu.
Đúng thật là có một căn phòng dành cho khách. Cha của Cố Văn Sanh ít khi bàn công việc ở nhà, mặc dù người đến Cố gia không ít, nhưng hầu như chẳng ở lại bao giờ. Loại thân thích quan hệ nhạt nhẽo thì khỏi phải nói, tất cả là vì mưu lợi mà tụ tập với nhau, đến cả anh họ của Cố Văn Sanh còn chưa ở qua đêm bao giờ. Cho nên căn phòng khách cơ bản chỉ để trưng bày, mặc dù có người giúp việc trông coi, nhưng cũng chẳng có hơi người là bao.
Đương nhiên An Tuệ Nhàn không thể để Lưu Triêu ở trong một căn phòng như thế được.
Cho nên, trước khi Lưu Triêu tới, An Tuệ Nhàn đã nói trước với Cố Văn Sanh: “Nếu con thấy không quen, thì có thể xuống sàn ngủ.”
Vẻ mặt Cố Văn Sanh có hơi gượng gạo, trả lời: “Không cần, ngủ chung được... dù sao đâu phải chưa từng ngủ chung.”
Đương nhiên không phải cậu giận dỗi vì lời mẹ nói hay gì cả, mà cậu chỉ là...
Chỉ là gì nhỉ? Cố Văn Sanh mờ mịt ngẩng đầu lên, đến bây giờ cậu vẫn không hiểu rõ.
Lưu Triêu đi lần này... mất một tiếng đồng hồ, Cố Văn Sanh có hơi đứng ngồi không yên. Cậu cuộn tròn người nằm trên giường, tay ôm lấy ngón chân mình. Chân của cậu rất trắng, sau khi tắm xong, ngón chân ửng hồng nhạt, thoạt nhìn vừa ngọt ngào vừa đáng yêu. Hơn nữa, so với bạn cùng lứa, cỡ chân cậu nhỏ hơn hẳn một cỡ, trông như một đứa nhóc chưa lớn.
Trong phòng tắm tràn ngập sương mù, tiếng nước chảy ào ào xuống sàn vang lên lạch cạch, giấu đi tiếng thở hổn hển của người đang đứng dưới vòi sen kia.
Tay phải của Lưu Triêu đặt trên hạ thân không ngừng lên xuống, hắn thở gấp khiến cơ bụng hắn càng trở nên rõ ràng hơn.
Ý thức dần mơ hồ, Lưu Triêu loáng thoáng nhớ lại biểu cảm và phản ứng kinh ngạc của Cố Văn Sanh hồi đầu học kỳ khi nhìn thấy cơ bắp trên người hắn.
“Bình thường đâu có thấy cậu vận động gì đâu.” Giọng nói của Cố Văn Sanh tái hiện trong đầu Lưu Triêu, mang một sức hấp dẫn hơn hẳn bình thường, như đang cách một tầng sa. Tấm sa mịn màng và thô ráp ấy lướt qua tâm trí hắn, lưu lại một luồng khoái cảm chết người.
Lưu Triêu lại nhớ tới lúc tiểu thiếu gia nhờ hắn giúp cậu giữ chân để gập bụng. Cổ áo đồng phục mùa thu không hề thấp, nhưng Cố Văn Sanh tập được một lúc thì cởi hai cúc áo trên cùng. Hắn nhớ khi Cố Văn Sanh đứng lên để lộ xương quai xanh lồi lõm rõ nét, nhớ tiếng hít thở nhẹ nhàng của Cố Văn Sanh, nhớ tay mình từng phủ lên đôi bàn chân trắng nõn của Cố Văn Sanh...
Động tác trên tay Lưu Triêu càng lúc càng nhanh, nước chảy theo sợi tóc nhỏ xuống, rơi lên dương vật đang cương cứng của hắn. Lưu Triêu không ngờ mình có thể khát khao một người điên cuồng đến thế này.
Nếu như người đó là Cố Văn Sanh...
Nếu như người đó là Cố Văn Sanh!
Vậy thì hắn cam tâm tình nguyện phát điên vì cậu.
Chất lỏng óng ánh trên đỉnh dương vật theo giọt nước chạm xuống nền nhà. Lưu Triêu tưởng tượng trên mặt Cố Văn Sanh mang theo vẻ ửng hồng, tưởng tượng cậu nằm dưới thân mình bị hắn làm đến bật lên tiếng rên rỉ, tưởng tượng cậu bị hắn đâm đến bắn ra, mềm nhũn gọi tên mình...
Tiếng thở dốc của Lưu Triêu, động tác trên tay càng nhanh hơn, cuối cùng hắn gầm nhẹ một tiếng rồi bắn ra.
Nửa tiếng sau.
Cố Văn Sanh ngồi dậy, quyết định đi xem có chuyện gì.
Cậu mang dép lê vào, vừa chuẩn bị mở cửa phòng thì Lưu Triêu đã đẩy cửa đi vào trước.
“Cậu làm gì đó?” Cố Văn Sanh chờ Lưu Triêu đi vào, rồi khóa kỹ cửa.
“Tắm.”
“Ý tớ muốn hỏi là sao cậu tắm lâu như vậy.” Cố Văn Sanh lợi dụng lúc Lưu Triêu đưa lưng về phía cậu, lén lút liếc nhìn hắn một cái.
Lưu Triêu xoay người lại.
Sao thế? Cố Văn Sanh còn chưa kịp nói hết câu, Lưu Triêu đã đưa tay kéo áo ngủ cậu lại.
“Lộ vai rồi.” Lưu Triêu dời tầm mắt, lơ đãng nhớ lại lần trước Cố Văn Sanh thay quần áo làm lộ ra chiếc bụng phẳng lì.
Đúng là trên người tiểu thiếu gia không có chút cơ bắp nào, nhưng đường nét cơ thể rất đẹp, da dẻ lại trắng nõn, cho dù không có cơ bắp cũng là kiểu người rất dễ nhìn.
Chậc. Lại có xu hướng muốn cương lên nữa.
Ban đầu Lưu Triêu tưởng sau khi giải quyết trong phòng tắm xong, thì có thể bình an vượt qua buổi tối hôm nay. Xem ra hắn đã đánh giá bản thân quá cao rồi.
“Đừng hòng đánh trống lảng.” Cố Văn Sanh kéo quần áo lại, kết quả càng kéo lại càng lộ nhiều hơn. “Có phải cậu xuống bếp ăn vụng không?” Đương nhiên đó là câu nói đùa vui. Vì Cố Văn Sanh muốn tìm chủ đề để hai người có cơ hội trò chuyện nhiều hơn. Trước giờ cậu ăn nói vụng về, khơi được chuyện để nói đã là tốt lắm rồi – mặc dù câu chuyện cười vô cùng tẻ nhạt và ấu trĩ.
Đồ ngủ vốn rộng rãi, từ góc độ này của Lưu Triêu nhìn qua, vừa vặn có thể trông thấy hai điểm nhạy cảm trước ngực của Cố Văn Sanh. Ma xui quỷ khiến thế nào, Lưu Triêu đáp lại hai chữ.
“Thủ dâm.”
“Hả?” Cố Văn Sanh không thể phản ứng lại ngay lập tức.
“Không phải cậu hỏi tôi làm gì sao?” Lưu Triêu đè thấp người xuống, lặp lại một lần nữa.
“Thủ dâm.”