56. Chương 56: Ta không phải là cô ấy

Trở Thành Vợ Trước Đoản Mệnh Của Nữ Chính Văn Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe cô ấy đáp vậy, Ôn Oanh cũng không nói thêm điều gì. Theo hiểu biết của nàng về cô ấy, nàng đã nói thế chắc hẳn là đã để tâm, không cần nàng lo lắng dư thừa.
Thu dọn trong ngoài đâu vào đấy, nhìn viện tử trước mắt cứ như khoác lên mình một tấm áo mới, cô ấy không khỏi sinh lòng mãn nguyện. Ai mà ngờ được một viện tử cùng tửu quán như thế này, cô lại có thể không tốn lấy một đồng mà vẫn có được!
Ôn Oanh đứng một bên, thấy cô ấy có chút đắc ý, khẽ mím môi cười, nhẹ nhàng tiến đến gần cô, cất giọng ôn nhu rằng: "Ngươi thật lợi hại, nếu không có ngươi, bọn ta còn chẳng vào nổi trong thành."
Lời quá đỗi mềm mại, lại chan chứa ý cười, khiến cô ấy bất giác toàn thân như có luồng điện xẹt qua, run rẩy một phen. Cô hơi thẹn, đưa mắt nhìn Ôn Oanh, nhỏ giọng nói:
"Ngươi có thể nói chuyện bình thường chút được không?"
Huống hồ còn cố tình ghé sát lại khen cô lợi hại, tuy nói nghe xong cũng thấy thích, nhưng thật sự xấu hổ đến muốn độn thổ!
Ôn Oanh cười càng sâu: "Chẳng lẽ ta nói như vầy không bình thường sao?"
Cô ấy gãi nhẹ lỗ tai, cảm thấy tai mình nóng rực, bỗng nhiên vươn tay khoác lấy tay Ôn Oanh, kẹp giọng nũng nịu: "Vậy còn ta nói như vầy, ngươi có thích không~"
Một câu kia bị cô ấy kẹp giọng cho đến cong cong quẹo quẹo, khiến cả người Ôn Oanh bỗng cứng đờ, sắc mặt cũng dần ngưng lại, hiển nhiên là không ngờ cô ấy lại giở trò như vậy.
Nét mặt vẫn còn cứng ngắc kia thoáng hiện một tầng ửng hồng, ánh mắt Ôn Oanh cũng không dám nhìn thẳng vào cô ấy nữa, đặc biệt là khi cô ấy chủ động khoác tay nàng, lại càng chẳng dám động đậy, trong đầu chỉ quanh quẩn âm thanh nũng nịu ban nãy của cô ấy, mặt lại càng đỏ thêm mấy phần.
"Nếu ngươi nguyện ý nói vậy, ta tự nhiên cũng thích." Ôn Oanh từ tốn đáp.
Cô ấy: "..."
Cô ấy vừa rồi suýt chút nữa nổi cả da gà, thế mà người này lại bảo là thích?
"Thật là b**n th**." Cô ấy thả tay nàng ra, nhỏ giọng lầm bầm, "Ngươi sao lại thích mấy thứ kỳ cục này."
Cô ấy vốn chẳng phải kẻ trời sinh đã có giọng điệu như thế, cố tình bắt chước ra thì thật quá gượng gạo!
Nghe lời cô ấy oán thán, Ôn Oanh toàn thân như buông lỏng, khoé miệng mang theo ý cười, chẳng tiện nói cho cô ấy hay rằng cái nàng thích không phải giọng điệu ấy, mà là bởi người nói ra lại chính là cô ấy.
Huống hồ, cô ấy bỗng nhiên làm ra bộ dạng ấy, khác hẳn dáng vẻ thường ngày, tuy lúc đầu quả có bị giật mình, nhưng kế đó lại chỉ thấy buồn cười và đáng yêu đến vô cùng.
Đùa giỡn xong, Ôn Oanh cũng theo cô ấy ra tiền viện bận bịu một phen. Có vài người quen biết đến mua đồ, thấy hai nàng cùng có mặt, bèn cười đùa trêu chọc, nói hai người các nàng thật đúng là nửa khắc cũng chẳng rời nhau.
Nghe lời trêu chọc như vậy đã nhiều, da mặt cô ấy hiện thời cũng đã dày hơn ít nhiều, nghiêng đầu tựa lên vai Ôn Oanh, làm ra vẻ thẹn thùng mà rằng: "Đúng đó~ chẳng thể rời xa nàng được~"
Vẻ e lệ thẹn thùng kia, lại thêm giọng điệu cố tình làm ra, khiến mấy người quanh đó đều rùng mình một trận, làm như bị cô ấy dọa cho nổi da gà, kế đó liền phá lên cười sảng khoái.
"Chà, không hổ là miệng lưỡi tú tài, nói ra lời tán tỉnh cũng nhẹ nhàng như mây gió." Một đại nương vừa cười vừa xoa cánh tay mình.
Cô ấy hơi nhướng mày, xem xem sau này các người còn dám trêu chọc cô ấy nữa không. Nếu chẳng phải có đoạn cô ấy vừa rồi cùng Ôn Oanh giở trò trong hậu viện, cô ấy cũng chưa nghĩ tới dùng cách này để chọc ngược lại họ.
Ôn Oanh bị cô ấy tựa vào vai, thân thể thoáng cứng đờ, chờ đến khi cô ấy nói ra câu kia, sắc mặt cũng theo đó hơi đọng lại, nhất thời chẳng rõ trong lòng là vui hay giận.
Vui là vì cô ấy công khai nói chẳng thể rời xa nàng, không vui lại là dáng vẻ thẹn thùng nũng nịu kia của cô ấy bị người ngoài nhìn thấy. (Editor: v luôn á hã)
Bởi nhờ màn của cô ấy vừa rồi, bầu không khí trong tiệm vốn vì thời tiết nóng nực mà có chút nặng nề cũng thoáng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cô ấy làm cho Ôn Oanh một bát nước đường, để nàng ngồi nghỉ đôi chút.
Đến mồng mười tháng tám, Ôn Oanh sẽ chính thức nhập học. Cô ấy bèn nghĩ, khoảng thời gian chưa vào học này chi bằng cứ xem như đang nghỉ phép, dù gì đọc sách cũng không kém mấy ngày ấy. Huống hồ đợi nàng vào học rồi, muốn chơi đùa sợ cũng chẳng còn dễ nữa.
"Ngươi có muốn đi đâu chơi một chuyến không?" Cô ấy hỏi ý Ôn Oanh, nếu cứ để nàng ở nhà, thế nào cũng lại lăng xăng giúp việc này việc nọ.
"Ra ngoài chơi sao?" Ôn Oanh có chút nghi hoặc, liếc mắt nhìn ra cửa, thấy trời nắng chang chang, chỉ nghĩ tới cái nóng bỏng rát khi phơi nắng đã thấy ngán, bèn lắc đầu: "Trời nóng thế này, chẳng có gì hay cả."
Huống hồ cô ấy vốn là người sợ nóng, ra ngoài chỉ e cũng chẳng chơi được là bao. Hơn nữa...
Cô ấy tuy cũng dễ đen da, nhưng vốn trắng trẻo, chỉ cần qua thu đông là lại trắng trở lại. Nhưng nàng thì khác...
Vốn nước da đã chẳng trắng như cô ấy, nếu lại cùng cô ấy phơi nắng, chỉ sợ sẽ đen hơn cả cô ấy.
Ánh mắt Ôn Oanh lướt qua khuôn mặt cô ấy, trong lòng vừa hâm mộ lại vừa yêu thích làn da trắng nõn kia.
Hiện nay, người ta vẫn chuộng trắng làm đẹp. Ôn Oanh mỗi lần nhìn mình trong gương đều thầm thở dài.
Cô ấy chẳng biết Ôn Oanh đang nghĩ ngợi điều gì. Nếu biết, nhất định sẽ lớn tiếng kêu nàng thật chẳng hiểu gì!
Với cô ấy, màu da lúa mạch như Ôn Oanh, phối hợp cùng đường nét cơ thể đầy gân cơ, là một loại mỹ cảm mang đậm chất dã tính, hiểu không?
Cô ấy sắp tức chết được rồi. Thân thể cô ấy từ nhỏ chưa từng làm lụng cực nhọc, thành thử chẳng có bao nhiêu cơ bắp. Dù mấy tháng nay cô ấy đã lao lực chẳng ít, thân hình vẫn cứ mảnh mai, nhìn Ôn Oanh mà cô ấy ghen tị không thôi!
Mà cơ bắp của Ôn Oanh lại đẹp cực kỳ! Vừa giữ được vẻ mềm mại nữ tử, vừa ẩn chứa lực đạo mạnh mẽ, chính là loại cô ấy thích nhất, ngưỡng mộ nhất!
Nghe xong lời Ôn Oanh, cô ấy cũng trầm mặc.
Quả thật, tiết trời bây giờ chẳng mấy thích hợp để ra ngoài du ngoạn.
"Vậy ban ngày ở nhà nghỉ ngơi, chờ mặt trời xuống núi rồi chúng ta hãy đi dạo." Lại vừa hay thời gian này trong thành có hội hoa đăng, tạm thời cũng không có giới nghiêm, chính là lúc thích hợp để dạo chơi.
"Được." Ôn Oanh gật đầu, môi mang ý cười.
Cô ấy bằng lòng cùng nàng ra ngoài dạo chơi, tất nhiên nàng vui vẻ vô cùng.
Gần đến chiều, trước lúc nấu cơm tối, cô ấy cùng Ôn Oanh ra ngoài mua thức ăn. Khi ngang qua một sạp thịt dê, Ôn Oanh bỗng kéo tay áo cô ấy lại.
"Hửm? Muốn ăn món này à?" Cô ấy nhìn miếng thịt dê tươi ngon trên thớt, khẽ cười hỏi.
"Ừm." Ôn Oanh khẽ đáp, ghé sát tai cô ấy, nhẹ giọng nói:
"Muốn ăn xiên thịt dê mà ngươi từng nhắc tới."
Hơi thở phả nhẹ bên tai khiến cô ấy khẽ co rụt cổ lại, ngứa ngáy khó tả, lườm nàng một cái, cuối cùng vẫn chỉ vào vài phần thịt thích hợp để làm xiên nướng mà mua lấy.
Đã làm thịt xiên thì mấy thứ khác cũng chẳng thể thiếu, đậu đũa, hẹ, cánh gà... cô ấy đều mua cả.
Ôn Oanh nhìn từng món cô ấy lựa chọn, ánh mắt ấm áp không rời khỏi cô ấy.
Nếu như nàng càng hiểu rõ nhiều điều về cô ấy, có phải sẽ càng đến gần cô ấy hơn chăng?
Mua xong trở về, hai người cùng nhau sơ chế nguyên liệu. Khi cô ấy chuẩn bị nướng thì Ôn Oanh lại ra ngoài một chuyến, đến lúc trở về, trong tay ôm theo một vò rượu.
"Ta chẳng rõ ngươi nói bia là vật gì, nhưng nếu là rượu, chắc thứ này cũng chẳng kém." Ôn Oanh đặt vò rượu lên bàn, nhẹ giọng nói.
Nghe nàng nói vậy, cô ấy mới chợt hiểu ra, vì sao hôm nay nàng lại đột nhiên muốn ăn mấy món này. Là bởi cô ấy từng nhắc đến...
Vị chua xót lan tràn nơi ngực, cô ấy khẽ nhắm mắt, muốn đè nén cảm xúc trong lòng, nhưng sống mũi lại thấy cay cay.
Ôn Oanh thật sự là người luôn ghi nhớ từng lời cô ấy nói.
"Ngươi dạy ta đi, sau này ta tự làm cho ngươi ăn." Ôn Oanh đứng bên cạnh, nhìn cô ấy lật trở mớ đồ trên lò nướng.
"...Được." Cô ấy đáp lời, giọng có phần khàn nhẹ.
Ôn Oanh chăm chú lắng nghe cô ấy giảng giải, sau đó tự mình thử tay nướng, cô ấy đứng một bên chỉ dẫn, mùi thơm của đồ nướng dần lan khắp tiểu viện.
"Cẩn thận đừng để khói hun trúng." Cô ấy phẩy tay đuổi khói bay về phía Ôn Oanh.
"Ừm." Ôn Oanh hơi nghiêng đầu, khẽ ho một tiếng, đưa xiên thịt chín tới trước mặt cô ấy:
"Nếm thử xem có ngon không?"
Cô ấy nhận lấy, chưa ăn đã cười tươi:
"Chắc chắn là ngon rồi!"
Gia vị do cô ấy tự trộn, lại có cô ấy đứng chỉ huy, sao mà dở được!
Ôn Oanh khẽ cười, ánh mắt rạng rỡ nhìn cô ấy, đầy mong đợi.
Cô ấy cắn một miếng thịt xiên, hương vị quen thuộc lan tỏa trong miệng, ánh mắt sáng hẳn lên:
"Ngon lắm!"
Khóe môi Ôn Oanh nở nụ cười rạng rỡ, tay nướng cũng nhẹ nhàng hơn.
Cô ấy đưa thịt xiên tới bên miệng nàng, để nàng cũng nếm thử, không khỏi tiếc nuối than rằng:
"Có giới nghiêm, chứ không thì tối nay mở quầy nướng thịt, chẳng biết sẽ bán được bao nhiêu nữa."
Ôn Oanh vừa ăn vừa nghe cô ấy nói, trong lòng dường như suy nghĩ điều gì đó.
Cô ấy lại rót cho hai người mỗi người một chén rượu. Để thêm phần mát lạnh, cô ấy còn đi lấy băng đá bỏ vào, lẩm bẩm:
"Thật ra vẫn còn chút nhớ bia, đợi khi nào thử làm một mẻ mới được."
May mà ngày trước vì tò mò từng tra qua cách ủ bia, giờ vẫn có thể thử xem sao.
Ôn Oanh mím môi cười, đợi khi mọi thứ nướng xong, hai người liền cùng nhau ăn xiên thịt, uống rượu, mặc cho gió chiều nhẹ thổi, trò chuyện cười nói.
Tuy rằng thế giới này vẫn còn lạ lẫm, nhưng có Ôn Oanh bên cạnh, cùng cô ấy làm những việc thân thuộc, lòng cô ấy cũng dần dần an ổn lại.
Bởi từng thấy tửu lượng của cô ấy, lần này tuy là Ôn Oanh chủ động mang rượu về uống cùng, nhưng vẫn để tâm trông chừng, không để cô ấy uống quá nhiều.
"Ăn thêm chút đã." Ôn Oanh thấy cô ấy lại định bưng chén, bèn nhắc nhở.
Người tửu lượng tệ thế kia, sao lại còn nhớ mãi việc uống rượu? Ôn Oanh thực sự không thể hiểu nổi.
"Ta ăn rồi mà!" Cô ấy hơi nhíu mũi, cố cãi, rồi nâng chén lên nhấp một ngụm. Rượu mát lạnh tràn qua môi, cô ấy thỏa mãn híp mắt lại.
Ôn Oanh nhìn dáng vẻ say mê của cô ấy, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, bản thân thì vẫn thong thả ăn xiên thịt.
Về sau, cô ấy bỗng cười toe:
"Sao ngươi ngồi ăn mà còn ngọ nguậy không yên thế, cứ lắc qua lắc lại hoài."
Ôn Oanh nhìn dáng vẻ ngây ngốc lắc lư kia liền biết, người này lại say rồi. May là trước khi say cũng đã ăn kha khá, bằng không e rằng bụng lại khó chịu.
"Ừm, ta sẽ cố ngồi ngay ngắn hơn một chút." Giọng nói của Ôn Oanh mềm như nước chảy, nàng đến bên cạnh cô ấy, đỡ cô ấy ngồi xuống "Còn muốn ăn tiếp không?"
"Ưm..." Cô ấy cau mày, tựa như có chút phản kháng "Không ăn nữa, no rồi đó~"
Đã no đến mức này, cho dù là sơn hào hải vị bày ngay trước mắt, cô ấy cũng chẳng còn tí khẩu vị nào.
"Vậy thì đừng ăn nữa, nghỉ ngơi cho thật tốt." Thấy cô ấy như vậy, Ôn Oanh vội dịu giọng dỗ dành. Mới ăn no xong cũng chẳng tiện bắt cô ấy lập tức đi tắm, nàng đành vừa đỡ lấy cô ấy, vừa ngăn động tác muốn tiếp tục uống rượu của cô ấy.
Đã uống tới mức này là quá đủ rồi, uống thêm e rằng thật sự sẽ khó chịu, thậm chí không chừng còn muốn nôn.
Cô ấy mỉm cười với Ôn Oanh, tuy ý thức cô ấy đã bắt đầu có chút mông lung, nhưng nếu nói thật ra, cô ấy vẫn cảm thấy mình rất tỉnh táo.
Trông thấy cô ấy như vậy, tim Ôn Oanh bất giác đập loạn một nhịp. Ánh mắt nàng vô tình rơi xuống đôi môi đã dính rượu càng thêm ướt át của cô ấy, như bị lửa thiêu đốt mà vội quay đi, sợ chính mình sẽ làm ra việc gì khiến sau này phải hối hận.
Cô ấy nửa ngồi tựa vào lòng Ôn Oanh, tay bỗng cầm lấy đôi đũa, khẽ gõ nhè nhẹ lên bát đĩa, miệng khe khẽ ngân nga một điệu khúc mà Ôn Oanh chưa từng nghe qua.
Nhưng nghe từ cô ấy ngân lên lại thấy dịu dàng lạ kỳ.
Ôn Oanh cũng học theo giai điệu ấy mà khe khẽ ngân nga theo. Thế nhưng khi thật sự đến lượt mình cất giọng, nàng lại cảm nhận được một cảm xúc chẳng thể gọi tên.
Vừa là luyến tiếc, lại có phần buông lơi.
Cuối cùng cô ấy như thể không còn gắng gượng được nữa, nghiêng đầu tựa vào vai Ôn Oanh, lắng nghe nàng ngân nga lại điệu khúc vừa nãy, bản thân cũng thuận theo hát đệm hòa âm.
Giữa khung cảnh như vậy, cô ấy không hiểu sao lại cảm thấy khúc
《Tiếu Hồng Trần》
quả thực vô cùng hợp tình hợp cảnh.
Ôn Oanh để mặc cô ấy tựa vào mình. Đến khi nào không hay, cô ấy đã không còn hòa giọng theo. Khi nàng cúi đầu nhìn xuống thì thấy cô ấy đã yên lặng thiếp đi từ lúc nào.
Ôn Oanh ánh mắt ôn hòa, nhẹ tay vén những lọn tóc mai rơi xuống bên má cô ấy ra sau tai, ngẩng đầu nhìn lên trời cao đầy sao, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên chưa từng có.
Tuy cô ấy vẫn chưa thật sự thân mật với nàng như thê tử thực thụ, nhưng người này đang ở bên cạnh nàng chẳng phải đã đủ rồi sao?
Cho dù cô ấy không thực sự thuộc về mình, nhưng cô ấy cũng là thê tử của mình, sẽ không là của ai khác.
Nghĩ thông được điều ấy, lòng Ôn Oanh rốt cuộc cũng lặng lẽ yên ổn.
-
Ngày qua ngày trôi trong những buổi trưa oi ả mà đêm lại yên bình khoan khoái. Đến một buổi chiều nọ, cô ấy kéo tay Ôn Oanh cùng ra ngoài, dự định dạo quanh khu vực bờ sông Tứ Uyên trong thành. Nghe nói khi đến hội hoa đăng, nơi đó là chốn náo nhiệt phồn hoa nhất.
Trước giờ hai người chỉ quanh quẩn dạo gần nhà, thật ra cô ấy cũng chưa từng tới Tứ Uyên Hà. Hà Vân huyện chia làm hai phần đông - tây, lấy sông Tứ Uyên làm ranh giới, một cây cầu nối liền hai bên. Phía tây, từ đường xá nhà cửa cho đến cảnh sắc, rõ ràng xưa cũ hơn phía đông, có phần tương tự với phố cổ và khu mới thời hiện đại.
Vì những thứ cần dùng ở phía đông vốn đã đầy đủ tiện lợi, nên cô ấy cũng chẳng nghĩ đến chuyện ghé qua bên này.
Lúc ấy, mặt trời đang dần ngả về tây, ánh nắng gay gắt ban trưa đã tắt lịm từ lâu. Ra ngoài lúc này không còn nóng nực, thậm chí còn có thể nhìn ngắm ánh hoàng hôn đẹp đến nao lòng của thế giới này.
Hai người sóng bước về phía Tứ Uyên Hà, bóng chiều kéo dài hình ảnh của họ. Cô ấy mua một xiên hồ lô, hai người chia nhau ăn, cô ấy còn cố ý để bụng trống một chút để chút nữa còn có thể ăn được thứ khác.
Đến Tứ Uyên Kiều, trông thấy dòng nước xanh biếc dưới chân cầu, cô ấy "ưm" một tiếng, thầm nghĩ: thế giới này không có nhà máy hóa chất, môi trường các mặt đều rất tốt, sống lâu dài ở đây e là có thể thật sự tĩnh dưỡng tâm hồn.
Ôn Oanh đi bên cạnh cô ấy, thấy cô ấy tâm tình vui vẻ, môi khẽ cong cong, đặc biệt là sau khi cô ấy cố tình rủ nàng cùng dạo chơi, rồi sau đó sẽ đi ngắm hoa đăng, trong lòng nàng bỗng cuộn lên một dòng nhiệt ý.
Có lẽ cô ấy không hay biết, nhưng đối với người nơi đây, việc hẹn nhau đi ngắm hoa đăng. Ngoài thân nhân bằng hữu, thì phần nhiều là cơ hội để các đôi nam nữ mang lòng tương tư có được thời khắc hiếm hoi gần gũi.
Dù cô ấy nghĩ thế nào, nàng cũng nguyện coi đây là một cuộc hẹn giữa hai người.
Hai người vừa định xuống dưới cầu thì chợt thấy một nữ tử trẻ mặc đạo bào, tóc dài rối loạn xõa xuống vai, tay cầm một tấm dải phan khẽ lay không ngừng, thoạt nhìn thần trí có vẻ chẳng được bình thường.
Ôn Oanh lập tức đưa tay kéo cô ấy ra phía sau, che chắn cho cô ấy mà đi qua cầu, sợ cô ấy bị nữ đạo sĩ có vẻ điên loạn ấy làm tổn thương.
Cô ấy cũng bị dọa sợ một chốc, nhưng rất nhanh cô ấy như nghĩ đến điều gì, kéo tay Ôn Oanh dừng lại, chau mày, trong mắt tràn đầy lo âu mà cất giọng nhỏ nhẹ: "Ngươi có biết nàng ấy không? Là người của đạo quán nào vậy?"
Ôn Oanh nghe vậy thoạt đầu có chút nghi hoặc, quay đầu thấy ánh mắt cô ấy lo lắng nhìn người kia, trong lòng bỗng có chút hiểu ra vì sao cô ấy hỏi như thế. Nhưng chưa kịp đáp lời, đạo sĩ kia bỗng nhiên vứt cả tấm dải phan, lao tới nắm chặt lấy tay cô ấy. Nhìn lực đạo trên tay, biết ngay là nắm cực chặt.
Nữ đạo sĩ kia nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy, ánh mắt dần dâng lên một tầng mê man:
"Lạ thật lạ thật, rõ ràng là tướng đoản mệnh, theo lý thì chẳng thể sống đến lúc này, thật là kỳ quái kỳ quái..."
Cô ấy bất ngờ bị giữ chặt tay, giật nảy mình. Lại nghe mấy câu ấy, tim bỗng nhói một cái, nỗi kinh hoàng khiến cô ấy đứng ngây tại chỗ, không sao gạt bỏ tay đạo sĩ ra được.
Bên cạnh, Ôn Oanh vừa nghe xong lời kia thì sắc mặt lập tức âm trầm. Nàng nghiêm nghị nhìn nữ đạo sĩ, đưa tay gỡ tay nàng ta khỏi cổ tay cô ấy, kéo cô ấy định rời đi.
Cô ấy vẫn còn chưa kịp phản ứng, suýt nữa bị Ôn Oanh kéo ngã nhào.
Thấy cô ấy bị động tác của mình làm mất đà, Ôn Oanh liền chậm bước lại, lỏng tay ra đôi chút.
"Không đúng không đúng! Theo tướng mệnh, ngươi vốn không thể sống đến bây giờ!"
Phía sau, nữ đạo sĩ kia chẳng buông tha, rượt theo đến nơi, hoàn toàn làm ngơ ánh mắt giận dữ của Ôn Oanh, nhìn chăm chăm vào mặt cô ấy như muốn soi xét cho thấu, thậm chí còn định đưa tay nâng mặt cô ấy lên để nhìn cho rõ hơn.
"Ngươi làm gì đấy! Tránh xa chúng ta ra!" Ôn Oanh không chịu được nữa, giận dữ đẩy đạo sĩ kia ra. Vì thế mà không ít người đi đường đều đưa mắt nhìn về phía này.
Thế nhưng nữ đạo sĩ kia hoàn toàn không có ý thức bị ghét bỏ. Sau khi nhìn một lúc thật kỹ, nàng ta đột nhiên như giác ngộ điều gì đó, ngửa đầu cười lớn. Mặc cho Ôn Oanh xô đẩy, nàng ta vẫn cười vang, tiếng cười lớn đến mức khiến người qua đường ngơ ngác không hiểu, có vài người còn nhanh chóng bước đi, sợ kẻ thần trí bất thường này làm ra việc gì nguy hiểm.
Ôn Oanh thấy nàng ta cười lớn như vậy, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo, kéo tay cô ấy toan rời khỏi nơi đây, không muốn dây dưa với kẻ điên loạn ấy thêm nữa.
"Người mà có thần hồn trái nghịch thế gian, ắt sẽ gặp tai họa về sau!" (Editor: ê sợ ma nha)
Sau lưng, giọng hét chói tai của nữ đạo sĩ truyền đến, theo sau là một tràng cười điên dại, khiến lòng người bất an, tim đập liên hồi.
Chân Ôn Oanh chợt khựng lại, quay đầu nhìn kẻ điên loạn kia đang chìm trong trạng thái mê cuồng như vừa ngộ ra thiên cơ, ánh mắt nàng trở nên lạnh băng, sau đó lại kéo cô ấy quay người rời đi.
Cô ấy sớm đã bị những lời nói và hành động của nữ đạo sĩ kia khiến tâm trí rối loạn. Đặc biệt là câu nói cuối cùng.
Chẳng lẽ... nàng ta nhìn ra cô ấy không thuộc về thế giới này?
Trong đầu rối như tơ vò, cô ấy chỉ biết để mặc cho Ôn Oanh kéo đi, đến lúc nào về đến nhà cũng không hay.
Đến khi cô ấy định thần lại, mới phát hiện cơ thể mình vì căng thẳng mà cứng đờ đến nhức mỏi. Cổ tay bị đạo sĩ kia nắm chặt lúc trước đã ửng đỏ, cô ấy khẽ xoa, muốn xua tan cảm giác khó chịu.
Ngẩng mặt lên, chỉ thấy bóng lưng Ôn Oanh đang quay về phía mình. Nhớ lại vẻ kích động vừa rồi của nàng, cô ấy đứng dậy bước đến trước mặt, lúc này mới nhận ra nàng đang không ngừng hít sâu thở dài, như muốn cố gắng điều chỉnh tâm tình.
Cô ấy nhìn nàng một lúc, chậm rãi quỳ nửa người trước mặt, đưa tay nắm lấy tay Ôn Oanh, nhẹ vỗ vỗ, mãi mới tìm được lời, cuối cùng cất tiếng:
"Xin lỗi, vốn dĩ là muốn dắt ngươi ra ngoài dạo chơi vui vẻ, mà rốt cuộc lại chẳng dạo được gì."
Chủ yếu là sau chuyện ban nãy, cả hai đều chẳng còn tâm trí nào mà chơi với bời.
Ôn Oanh cúi mắt nhìn cô ấy, nắm chặt lấy tay cô ấy không nói, nhưng cảm xúc nơi nàng lại bị cô ấy nhận ra thật rõ ràng.
Cô ấy dùng ngón cái khẽ v**t v* mu bàn tay nàng, nhẹ giọng: "Ban nãy ngươi vẫn chưa đáp ta, đạo sĩ kia ngươi có biết không? Là người đạo quán nào sao?"
Ôn Oanh nhìn cô ấy hồi lâu, rốt cuộc cất giọng khàn khàn:
"Ta từng nghe người ta nói về nàng ấy... nguyên là tiểu thư của một nhà thương nhân phú quý ở Tây thành, từ nhỏ đã có niềm tin sâu sắc với đạo pháp. Mười sáu tuổi chối bỏ hôn ước, lên núi xuất gia làm đạo sĩ. Về sau nhà gặp biến, song thân đều mất, nàng ấy trở về thấy thảm cảnh liền sinh tâm bệnh, tinh thần từ đó cứ mãi chẳng tỉnh táo."
"Nàng ấy không trở về đạo quán nữa, chỉ có vú nuôi ngày xưa vẫn luôn ở lại chăm nom nàng ấy, nghe nói rất mực chu đáo."
Cô ấy nghe vậy, nhớ lại hình dáng nữ đạo sĩ ban nãy, tuy nhìn điên dại, nhất là tiếng cười kia thì hoàn toàn chẳng bình thường, nhưng quả thật y phục nàng ấy vẫn sạch sẽ tề chỉnh, tóc rối kia cũng giống như do chính nàng ấy tự bứt rối lên.
"Vậy thì tốt rồi." Cô ấy khẽ thở phào, khóe môi lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng.
Nếu không có người chăm nom, một nữ tử thần trí chẳng vững e rằng số phận sẽ vô cùng khốn đốn. Nghe có vú nuôi chăm sóc, lại còn là nữ tử, cuối cùng cô ấy cũng nhẹ nhõm.
"Còn lo cho nàng ấy? Nàng ấy có gì đáng để ngươi phải bận tâm!"
Ôn Oanh vành mắt đỏ hồng, nhìn chằm chằm vào cô ấy. Sau bao nhiêu hành động đường đột kia, cô ấy còn lo nghĩ cho người nọ, lo rằng người nọ có thể gặp chuyện chẳng lành.
Cô ấy bị giọng điệu có phần giận dữ kia chọc cười. Cô ấy hiếm khi thấy Ôn Oanh giận dỗi như thế. Lần cuối cùng, hình như là khi cô ấy vừa mới xuyên tới thế giới này, một mình lên núi chặt củi, rồi bị Ôn Oanh mắng cho một trận.
Cô ấy siết lấy tay Ôn Oanh chặt hơn một chút, tựa như đã hạ quyết tâm điều gì đó, chậm rãi mở lời:
"Có lẽ ngươi cũng đã nhận ra rồi..."
"Ta... không phải là 'Yến An'."