Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 43: Cố gắng trở về như cũ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sao sắc mặt xấu thế?" Triệu Lâm Tô hỏi.
"Không có gì".
Triệu Lâm Tô nhận thấy, từ tối qua khi về nhà đến giờ, Thẩm Ngôn cứ liên tục nói những câu trả lời qua loa như "Không sao", "Không có gì" với hắn.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Hai giờ chiều mai tập hợp nhé? Đi muộn dễ kẹt xe lắm."
Lòng Thẩm Ngôn rối bời, có thể nói là rối như tơ vò.
Thực ra, đôi khi Triệu Lâm Tô cũng khiến lòng cậu xáo động, nhưng sau những lúc như vậy, Triệu Lâm Tô dường như sẽ "trở lại bình thường", để cậu lại cảm thấy dễ chịu. Giống như một làn gió nhẹ thổi qua mặt hồ, tạo nên những gợn sóng rồi lại trở về tĩnh lặng, sau đó lại có một làn gió ấm áp, dịu dàng, nhưng không bao giờ khiến cậu quá khó chịu.
Những lời của Hàn Hách lại như một cơn cuồng phong bão táp, mang theo gai nhọn, châm chọc đến mức khiến người ta tức điên.
Nếu không phải Thẩm Ngôn cảm thấy mình chưa chắc đã đánh thắng được tên này thì cậu đã sớm cho hắn ta một đấm rồi.
"Liên quan quái gì đến mày?"
Thẩm Ngôn đẩy bàn đứng dậy: "Tao và Triệu Lâm Tô có quan hệ thế nào, mày quản được à? Mày là cái thá gì?"
"Lúc thì cậu nói mình không phải, lúc lại nói mình phải, rốt cuộc là có hay không? Cậu như thế này có khác gì đã làm mọi chuyện rồi nhưng vẫn cho rằng mình trong sạch? Bản thân cậu có biết mình thật sự muốn gì không?"
Thẩm Ngôn cảm thấy giọng điệu lập luận của người này có chút quen thuộc.
"Mày và Đường Thần có quan hệ gì?"
Hàn Hách bị hỏi ngược lại, ngớ người ra. Hắn ta lập tức nở nụ cười tươi tắn hơn: "Cậu rất thông minh."
"Nói nhảm." Thẩm Ngôn kéo thẳng ba lô lên vai, hất cằm về phía Hàn Hách: "Đại ca này, nếu mày rảnh quá thì có thể đi tra lại điểm trúng tuyển đại học đi, đừng ở đây đùa mấy lời ngớ ngẩn như thế nữa, buồn cười lắm đấy."
Hàn Hách bị cậu mắng vẫn cười, còn cười cực kỳ d**m đãng: "Thẩm Ngôn, cậu thật đáng yêu."
"Cút đi đồ ngu xuẩn---."
Toàn thân Thẩm Ngôn nổi da gà, vội vàng lùi lại.
Lúc sắp đi tới cửa, cậu vẫn chưa nguôi giận, quay đầu lại giơ ngón giữa.
Hàn Hách tặng một nụ hôn gió cho cậu.
Thẩm Ngôn: "..."
Đ**t mợ, gặp phải b**n t** hàng thật giá thật.
Dù Thẩm Ngôn không thèm để tâm đến Hàn Hách, nhưng mấy câu nói kia của Hàn Hách vẫn cứ quanh quẩn trong lòng cậu.
Cậu và Triệu Lâm Tô đang trong tình trạng mập mờ sao? Cậu đang hưởng thụ sự mập mờ này của họ ư? Cậu đã làm mọi thứ rồi nhưng lại không chịu thừa nhận? Rốt cuộc cậu đang muốn gì?
Đầu cậu ong ong, những điều vốn bị cậu cố gắng kìm nén, bỏ qua giờ bị khuấy đảo rối tung lên.
"Cuối tuần... có chút việc..."
Thẩm Ngôn lúng túng trả lời qua loa.
Triệu Lâm Tô im lặng một lát, không hỏi thêm: "Được, vậy để lần sau có cơ hội lại đi."
Tối hôm đó, Thẩm Ngôn không online.
Lòng cậu rối bời.
Thế nhưng, Hàn Hách lại liên tục nhắn tin tới.
[Tức giận à? Nếu cậu xác định mình chắc chắn là trai thẳng thì tôi không còn gì để nói, tôi sẽ từ bỏ. Nhưng Thẩm Ngôn này, cậu tự hỏi lòng mình xem, cậu có thực sự thẳng như cậu nghĩ không? Nếu Triệu Lâm Tô có thể, vậy chứng tỏ cậu có thể chấp nhận tất cả những người con trai khác, tương đương với việc tôi có cơ hội.]
Thẩm Ngôn lập tức kéo hắn ta vào danh sách đen.
[Thằng chó: Hôm nay không online à?]
Thẩm Ngôn tự nhủ trong lòng, sao có thể gọi đây là chó được, chó thật sự còn đầy đường. Thế là cậu đổi lại tên cho Triệu Lâm Tô thành "Con trai".
[SY: Hơi mệt.]
[Con trai: Ngủ sớm một chút.]
[Con trai: Ngủ ngon.]
[SY: Ngủ ngon.]
Một hơi thở dài thoát ra từ mũi, Thẩm Ngôn đặt hai tay sau đầu, lòng dâng lên từng đợt phiền muộn.
Cậu đã từng tới quán bar gay.
Không khí mờ mịt, chẳng thấy có ý nghĩa gì.
Đôi tình nhân Chu Ninh Ba và Lương Khách Thanh, cứ chia chia hợp hợp giày vò mãi chẳng xong, chẳng hề thú vị.
Hai cậu trai đồng tính mới quen, Đường Thần và Hàn Hách, cả hai đều là những kẻ ngốc.
Phim kịch và thế giới hiện thực luôn có sự khác biệt.
Thẩm Ngôn trở mình, đầu óc vô cùng rối loạn. Có rất nhiều điều tồn đọng trong đó nhưng cậu không muốn suy nghĩ thêm nữa.
Cứ cho là cậu trốn tránh cũng được, hay cậu muốn sống an ổn với cuộc sống hiện tại cũng được, tóm lại, cậu không muốn suy nghĩ thêm.
Cuối tuần, Thẩm Thận vẫn tăng ca như thường lệ, trước khi đi làm vẫn cưng nựng, bám víu em trai như mọi ngày.
Lần đầu tiên Thẩm Ngôn hỏi anh trai: "Anh, sau này anh kết hôn rồi, có phải chúng ta sẽ không còn thân thiết như thế này nữa không?"
"Hả?" Thẩm Thận ôm em trai qua lớp chăn: "Nói linh tinh gì thế, chúng ta là anh em ruột, huyết thống trong người không thể chia cắt, sao có thể không còn thân thiết?"
Nét mặt Thẩm Ngôn trầm tư.
Thẩm Thận cảm động đến mức dùng mặt cọ cọ vào em trai: "Bé cưng, cuối cùng em cũng nhận ra tình yêu của em dành cho anh rồi."
"Đừng cọ vào người em, mặt anh bôi cái gì thế hả, dính dính nhớp nháp, anh mau chóng cút đi làm đi----."
Thẩm Thận: "..." Lớn tuổi rồi, đi làm bôi chút kem dưỡng da cũng không được à?!
Thẩm Ngôn rời giường đi chơi bóng rổ.
Mỗi khi có chuyện phiền lòng, chơi một trận bóng sẽ giúp giải tỏa không ít. Cậu không hứng thú chơi bóng với kẻ ngu ngốc, nhưng việc chơi bóng rổ vốn vô tội.
Trong công viên không có ai, Thẩm Ngôn đi tới sân bóng rổ gần đó.
Ở sân bóng rổ, cậu gặp lại nhóm người từng đến công viên tranh giành địa bàn hồi hè.
Cậu không nhận ra họ, nhưng họ nhận ra cậu.
"Ôi, anh đẹp trai, anh đến chơi bóng rổ à? Lần đó anh giới thiệu bọn em sang bên này quả thật không tệ. Thời tiết lạnh rồi, chơi bóng bên ngoài không thích hợp, vào trong này vừa thoải mái, phí cũng không quá cao."
Mấy người cười nói vui vẻ, hoàn toàn không còn mùi thuốc súng như trong trận tranh giành địa bàn lần trước.
Đều là những người thích chơi bóng rổ, chẳng ai có ý xấu gì, rất nhanh họ đã rủ Thẩm Ngôn cùng tham gia chơi bóng với mình.
Thẩm Ngôn sao có thể không biết xấu hổ mà chiếm chỗ thành viên chính của đội họ: "Bình thường ở trường tôi luôn là thành viên đội dự bị, các cậu ai thấy mệt thì cứ để tôi thay vào, vị trí nào cũng được."
"Được, anh đẹp trai, chờ anh ra sân biểu diễn đó----."
Thẩm Ngôn ở bên ngoài vẫy tay, ra hiệu đồng ý.
Giày chơi bóng ma sát với mặt đất, tiếng bóng đập "bồm bộp bang bang", tiếng hò hét, mồ hôi chảy ròng.
Thẩm Ngôn bỗng nhiên cảm thấy thư giãn.
Cảm giác thư giãn này hết sức thuần túy, không hề pha tạp, rất đơn giản, chỉ có chơi bóng rổ, vận động, đùa giỡn.
Thẩm Ngôn thích đơn giản.
Cậu đan hai bàn tay đặt lên trán, trong lòng thầm nhủ nếu như chuyện gì cũng đơn giản như chơi bóng rổ thì thật tốt.
Khoảng 10 phút sau có người ra nghỉ, Thẩm Ngôn vào sân, hoạt động mạnh mẽ đến đổ mồ hôi.
Có người vỗ vào vai cậu.
Hôm nay Thẩm Ngôn mặc bộ đồ chơi bóng rổ, quần đùi áo sát vai, để lộ một phần lớn da thịt. Có người vỗ vào vai cậu một cái, cậu giật mình quay nhìn sang. Đối phương hoàn toàn không để ý, khen ngợi cậu: "Người anh em, anh ném chuẩn quá!" Nói xong còn nhéo nhéo cánh tay Thẩm Ngôn: "Ôi, cơ bắp này, tuyệt thật."
Thẩm Ngôn rời sân ra ngoài uống nước.
Mồ hôi nhỏ giọt từ tóc xuống ấn đường, cậu vừa uống nước vừa ngẩn ngơ.
Hình như cậu đã thay đổi.
Trong vô thức, cậu đã không còn giống như lúc trước.
Bắt đầu nhạy cảm với những đụng chạm bất ngờ từ người cùng giới.
Hình như cậu không hề nhận ra sự thay đổi này, hoặc là nói cậu không để ý tới.
Thẩm Ngôn chống tay vào ghế ngồi xuống.
Trái tim đập thình thịch loạn xạ.
Đột nhiên cậu cảm nhận được một nỗi khủng hoảng mơ hồ, cậu ngước mắt nhìn về phía sân bóng rổ. Trong sân đều là những cậu trai cao lớn, mạnh mẽ. Có người vừa ném bóng vào rổ, chạy một vòng quanh sân, bị vài người vỗ mông mấy cái. Người kia chỉ cười hì hì, giơ hai tay lên, ngón trỏ chỉ lên trời, vẻ mặt đầy kiêu hãnh "ông mày thật lợi hại".
Thẩm Ngôn như thấy được chính mình của trước kia.
Hiện tại thì sao? Bây giờ nếu có người muốn vỗ mông cậu, chắc chắn cậu sẽ lập tức nhảy dựng lên.
Thẩm Ngôn lại ừng ực uống thêm hai ngụm nước.
"Anh đẹp trai, mệt rồi hả? Thể lực không theo kịp sao?"
Thẩm Ngôn cười cười: "Nghỉ năm phút, nghỉ năm phút."
Thẩm Ngôn cầm điện thoại di động lên.
[Con trai: Chào buổi sáng.]
[Con trai: Đã xong việc chưa?]
Thẩm Ngôn siết chặt điện thoại, lướt lên phía trên.
Một lần nữa, cậu xem lại lịch sử trò chuyện của hai người.
Giữa "chào buổi sáng" và "chúc ngủ ngon" xen lẫn rất nhiều lời vô nghĩa.
Khác biệt với những lời tổn thương lẫn nhau hồi trước, Triệu Lâm Tô sẽ gửi cho cậu ảnh chụp phong cảnh hai bên đường, một hộp dâu tây với lời nhắn đây là bữa sáng ngày mai của cậu, kể cho Thẩm Ngôn mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo, hỏi Thẩm Ngôn ngày mai hắn nên mặc gì...
[Con trai: Nhàm chán quá, có muốn ra ngoài chơi bóng rổ không?]
Thẩm Ngôn hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn nhắn tin trả lời.
[SY: Tao đang chơi bóng rổ].
[Con trai: Ở đâu?]
[SY: Sân bóng rổ gần nhà.]
[Con trai: Tao đến chơi cùng nhé?]
[SY: Bỏ đi].
[SY: Mày chơi bóng rổ quá tệ.]
"Ôi, sao lại có thêm một anh đẹp trai nữa đến đây rồi?"
Thẩm Ngôn nghe thấy tiếng bàn tán liền ngẩng đầu, trong chớp mắt, cậu đã tưởng người tới là Triệu Lâm Tô.
"Nhìn thấy tôi mà tâm trạng tệ đến thế hả?"
Hàn Hách vừa cười vừa nói rồi đi tới.
Hắn ta mặc trang phục bóng rổ trông thuận mắt hơn trang phục thường ngày một chút, thế nhưng trong mắt Thẩm Ngôn, nhìn thế nào cũng thấy phiền.
Mí mắt lại rũ xuống, Thẩm Ngôn lười hỏi sao hắn ta lại tới đây, người có tiền luôn có cách của người có tiền.
"Chơi một trận?"
Thẩm Ngôn không thèm để ý đến hắn ta, cúi đầu vạch tới vạch lui trên Wechat.
"Chơi một trận đi, nếu cậu thắng, sau này tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cậu. Thế nào?"
Thẩm Ngôn vẫn không thèm để ý.
"Sợ à? Cảm thấy mình không thắng được sao?"
Thẩm Ngôn lười biếng nâng mí mắt lên: "Mày đọc ít sách nên chỉ biết dùng mỗi chiêu khích tướng này thôi hả?"
"Thế nhưng chiêu này rất có tác dụng." Hàn Hách cười vô cùng thiếu đòn: "Cậu xem, không phải cuối tuần cậu đã không ra ngoài chơi với hắn ta nữa rồi đó sao?"
"Người học thể thao chưa chắc đã là người ngốc, cậu nói xem có đúng hay không? Ngôn Ngôn."
Thẩm Ngôn thực sự bị chọc giận.
Không vì thứ gì khác, chỉ vì hai chữ cuối cùng đó.
"Ngôn Ngôn" là thứ hắn ta có thể gọi sao?!
Thẩm Ngôn đứng thẳng lên, sắc mặt trầm xuống: "Solo đi, thua thì cút, nói nhiều có tác dụng gì."
Hàn Hách mỉm cười gật đầu.
"Vậy nếu cậu thua thì sao?"
"Nếu tao thua, tao sẽ biến mất khỏi cuộc đời của mày."
Hàn Hách cười thành tiếng, vừa cười vừa lắc đầu: "Cậu thật sự quá đáng yêu. Thế này đi, nếu cậu thua, ra ngoài chơi với tôi một lần nhé. Được không?"
"Được." Thẩm Ngôn cũng cười: "Đáng yêu phải không? Hi vọng lát nữa mày vẫn cảm thấy vậy."
Thẩm Ngôn rất hiếm khi nổi giận, thế nhưng hôm nay cậu đã giận thật sự. Không chỉ vì cậu ghét Hàn Hách, mà còn vì trong lòng cậu vốn đã có nỗi bực bội khác. Nếu đã có người muốn đi tìm chết, vậy thì cậu sẽ không khách khí nữa.
Đám người chơi trên sân đã mệt mỏi, nghe nói có người muốn solo, ai ai cũng nhao nhao xuống sân chuẩn bị làm khán giả.
"Anh đẹp trai cố lên---."
Thẩm Ngôn cầm bóng rổ trong tay, nhìn về phía Hàn Hách đứng trên phần sân đối diện.
"Tao nhớ mày từng nói, chuyên ngành của mày không phải bóng rổ?"
"Đúng."
Thẩm Ngôn gật gật đầu: "Quả đúng như vậy, có thể nhìn ra mày đúng là một con gà mờ."
Cho rằng mình có dáng dấp cao to thì ngon lắm à?
Hàn Hách biết Thẩm Ngôn chơi bóng rổ rất ác, hắn ta đã từng đối đầu với cậu trong trận bóng.
Nhưng đó là khi có đồng đội.
Hiện giờ cả hai bên đều không có đồng đội.
Thẩm Ngôn ---- càng tàn ác hơn.
Mùi thuốc súng tỏa ra cực kỳ nồng nặc. Gương mặt hiền lành của Thẩm Ngôn hiện lên sự quyết liệt mạnh mẽ hiếm thấy, đôi mắt sáng đến kinh người. Một thoáng mắt đối mắt cùng nhau, Hàn Hách thất thần, Thẩm Ngôn dẫn bóng chạy qua, trở tay úp rổ.
"Bangggg."
Cơ thể thon dài rơi xuống, Thẩm Ngôn vén vạt áo bóng rổ lên lau mồ hôi trên mặt, đồng thời gửi tới Hàn Hách một nụ cười khinh bỉ, im lặng mấp máy môi.
"Rác rưởi."
Biểu cảm vừa kiêu ngạo vừa khinh thường, khác hẳn với dáng vẻ thông thường của cậu.
Hàn Hách thua, hơn nữa còn thua rất thảm. Sau khi thua, hắn ta không còn cười nữa, ánh mắt vững vàng dính chặt lên thân thể Thẩm Ngôn đang cúi đầu hất tóc không xa.
Thẩm Ngôn vuốt tóc ngược về phía sau, mặt lạnh châm chọc Hàn Hách. Bỗng nhiên, cậu đưa tay cởi áo chơi bóng rổ, để lộ một thân cơ bắp trắng trẻo, đẹp đẽ, cơ bụng khẽ nhấp nhô, mồ hôi thuận theo từng khối cơ bắp chảy xuống bên dưới lưng quần, gây ra một tràng huýt sáo.
Gay thì sao, đứng trước mặt gay chẳng lẽ cậu phải hoảng sợ? Cái gì cũng không dám nói, cái gì cũng không dám làm? Vớ vẩn!
Thẩm Ngôn thầm nhủ với chính mình, cậu vẫn chính là bản thân cậu, cậu không hề thay đổi.
"Tao tin tưởng mày là đàn ông, nói được hẳn sẽ làm được. Sau này đừng để tao thấy mày nữa," Thẩm Ngôn vắt áo chơi bóng rổ mới cởi lên bả vai, mỉm cười nói: "Không thì đ** m** nhà mày, gặp mày một lần tao đánh một lần."
Từ đầu đến cuối, Hàn Hách luôn đứng im tại chỗ, không động đậy.
Đột nhiên hắn ta hiểu được, thế nào là sự quyến rũ của trai thẳng.
Thẩm Ngôn quay người nhặt đồ của mình giữa tiếng reo hò, xô đẩy của đám đông.
"Anh đẹp trai ơi, anh quá xịn. Nhìn không ra đấy, trước đó anh toàn giấu nghề phải không?"
Thẩm Ngôn cười ha hả, cầm áo lau qua loa mồ hôi trên người. Đúng lúc đang định lau tới sau lưng, cổ tay đột nhiên bị tóm chặt. Cậu tưởng Hàn Hách còn muốn dây dưa, quay đầu hung dữ quát: "Đ** m**..."
... cho mày mặt mũi mà mày không cần à.
"Triệu Lâm Tô?" Thẩm Ngôn mở to hai mắt nhìn hắn.
Sắc mặt Triệu Lâm Tô khó coi y hệt hồi họ mới quen.
Sự hoang dã từ trong ánh mắt hắn, lông mày, đường nét khuôn mặt tràn ra, tựa như sắp bùng nổ.
"Sao mày..."
Triệu Lâm Tô nói: "Mặc áo vào."
Thẩm Ngôn mặc áo chơi bóng rổ vào, rồi khoác cả áo phao lên.
Triệu Lâm Tô quay đầu nhìn về phía Hàn Hách đứng bên kia. Hàn Hách đã tỉnh táo lại, đang tủm tỉm cười.
Triệu Lâm Tô nhìn chằm chằm hắn ta.
Hàn Hách vẫn còn đang cười, trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt kẻ này hình như rất muốn đánh mình.
Triệu Lâm Tô quay đầu, tóm cổ tay Thẩm Ngôn kéo đi.
Thẩm Ngôn hơi ngẩn người, lòng bàn tay bị siết chặt nhưng cậu không né tránh, đi theo Triệu Lâm Tô ra bên ngoài.
Sau khi ra khỏi sân bóng rổ, Thẩm Ngôn muốn rút tay ra, Triệu Lâm Tô lại siết chặt tay cậu hơn, không chịu buông. Thẩm Ngôn kéo tay lần nữa, Triệu Lâm Tô mới thả lỏng.
Trên cổ tay còn lưu lại sức mạnh và hơi ấm. Thẩm Ngôn nhìn bóng lưng cao lớn, nhanh nhẹn của Triệu Lâm Tô, đột nhiên cảm thấy không còn chút sức lực nào.
Cậu đang làm gì thế này?
Cậu và Triệu Lâm Tô rốt cuộc đang làm gì thế này?
"Tao lái xe đến."
Giọng điệu của Triệu Lâm Tô đã bình tĩnh hơn.
Thẩm Ngôn không nói gì, nhét tay vào túi áo cùng đi ra ngoài.
Xe của Triệu Lâm Tô đậu trong bãi đỗ xe của sân bóng rổ, bên cạnh chiếc xe thể thao 911.
Đỗ không tốt cho lắm, lúc Thẩm Ngôn đi sang liền phát hiện thanh cản ở đuôi xe đã va chạm với vách tường phía sau.
Cậu hít một hơi khí lạnh thật sâu, quay đầu nhìn Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô lạnh lùng liếc qua chiếc 911 bên cạnh. Thẩm Ngôn nhìn nét mặt hắn, cảm thấy thứ hắn muốn va chạm không phải vách tường mà là chiếc 911 kia.
Triệu Lâm Tô đưa Thẩm Ngôn đến cổng khu chung cư.
Toàn bộ quá trình hai người đều không nói chuyện.
Xe dừng lại, Thẩm Ngôn không xuống xe, Triệu Lâm Tô cũng không hỏi lý do.
Triệu Lâm Tô lên tiếng: "Không sao chứ?"
"Tao có thể có chuyện gì được?"
Thẩm Ngôn bật cười châm chọc: "Ban ngày ban mặt, hắn ta có thể cưỡng h**p tao được sao?"
Triệu Lâm Tô quay sang, Thẩm Ngôn cũng quay sang. Trong lồng ngực cậu có một thứ cảm xúc cứ mãi tồn đọng bên trong. Nhưng tính cách của cậu, sự dịu dàng của Triệu Lâm Tô, tình cảm suốt mười năm của họ, từng thứ từng thứ phức tạp cứ lặp đi lặp lại, liên tục đè nén thứ cảm xúc đó xuống.
Thẩm Ngôn lấy hết can đảm.
"Triệu Lâm Tô, tao cảm thấy hai chúng ta đã có chút thay đổi, không còn đơn thuần như trước kia nữa."
Cảm xúc của Triệu Lâm Tô vẫn đang dừng lại ở nỗi phẫn nộ mất đi lý trí, bùng nổ ầm vang khi trông thấy Hàn Hách đối mặt với Thẩm Ngôn.
Một câu nói đó như nước đá thấu xương tưới lên trái tim hắn, khiến hắn tỉnh táo lại. Lúc này hắn mới nhận ra lông mày Thẩm Ngôn đã nhíu sâu, sắc mặt bình tĩnh nhưng đầy phiền muộn.
"Chúng ta vẫn giống như trước đây đi."
"Thật đơn giản, lại tốt đẹp."
Một vài ý kiến của người dịch: Khi chọn truyện để chỉnh sửa lần này, tôi đã phân vân giữa hai cuốn, cuốn này và một cuốn của tác giả Y Nha. Cuối cùng tôi chọn cuốn này, và giờ tôi bàng hoàng nhận ra, số phận của thể loại "chậm nhiệt" sẽ không tha cho tôi, khi mà cuốn kia mới mấy chương đầu đã song phương thầm mến rồi, còn cậu Ngôn nhà ta thì vẫn rất 'ngây thơ'. Mặc dù biết tình tiết từ tình bạn sang tình yêu cực kỳ khó khăn (nếu không có ai tác động chắc còn lâu lắm) nhưng mong tác giả đừng để 200 chương mới yêu nhau nhé, tầm 100 chương kết thúc là đẹp rồi. Dưới đây là một số bình luận đáng chú ý: Có ý kiến cho rằng tình cảm vốn vô tội, nhưng cảm thấy hai người trong câu chuyện này thật đáng thương. Một người thầm mến nhiều năm mà không được rất đau đớn, còn một người vốn có thể thuận lợi hạnh phúc kết hôn sinh con trong mắt người đời lại dần dần bẻ cong chính mình, đi theo con đường tương đối trắc trở... Một bình luận khác bày tỏ cảm giác tác giả chuẩn bị tung chiêu lớn, và hỏi liệu có ai hiểu rõ văn phong của tác giả không, truyện trước kia của tác giả có ngược không? Trả lời: Về mặt này, tác giả Siêu Nhân rất tốt, không bao giờ viết ngược. Một phản hồi khác khẳng định: Không ngược, không ngược, tất cả tình tiết đều hợp lý, không "dầu mỡ" như các tác phẩm văn học mạng khác. Một ý kiến sâu sắc hơn chia sẻ: Mọi người đừng tranh cãi nữa, chuyện yêu người cùng giới trong hiện thực quả thật là như thế này. Có lẽ lời tôi không hoàn toàn chính xác, nhưng trong thực tế tôi cũng có người bạn tốt giống vậy... Bản thân tôi cũng cảm thấy trì hoãn người ta là không tốt, cũng không có tâm tư này với cô ấy, nhưng cô ấy thường xuyên có hành động mập mờ với tôi. Tôi không muốn đón nhận nhưng lại thực sự muốn tiếp tục làm bạn. Thế nên cuối cùng tôi chỉ có thể kéo dài thêm, sau đó ám chỉ để cô ấy hiểu, tất nhiên cô ấy cũng sẽ có phản ứng lại. Tóm lại, tôi muốn nói rằng, mọi người cho rằng hành động của Ngôn Ngôn thiếu quyết đoán nhưng với đại đa số mọi người đều sẽ lựa chọn làm như vậy, không cần lên án quá mức hoặc đòi tác giả đưa ra tình tiết k*ch th*ch hơn... Bởi vì tôi là người từng trải... Mỗi người một khác, đôi khi chủ động tiến tới còn gây ra chuyện phản tác dụng... Tất nhiên tôi không cho rằng hành vi này là đúng, bởi vì bây giờ mối quan hệ của tôi và người bạn gái đó hết sức lúng túng, chỉ muốn nói rằng hầu hết mọi người đều sẽ vô thức lựa chọn tránh né tình cảm từ phía người cùng giới tính.