Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 44: Trở lại như cũ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu Lâm Tô chỉ đáp một tiếng “được”.
Thẩm Ngôn xuống xe, đi hai bước lại quay đầu. Chiếc xe vẫn đứng im tại chỗ, mặt kính phản chiếu ánh sáng, Thẩm Ngôn không nhìn rõ bên trong. Cậu nhìn chiếc xe thêm vài giây ngắn ngủi, Triệu Lâm Tô liền lái xe rời đi.
Thẩm Ngôn thở nhẹ một hơi, sương trắng lượn lờ trước mắt, trái tim tưởng chừng đã ổn định lại chợt lơ lửng giữa không trung.
Cậu nghĩ rằng nói ra rồi là ổn, nhưng kết quả, lòng cậu lại có chút xáo động.
Có lẽ, cậu cần thêm thời gian.
Thẩm Ngôn khoác chặt áo phao quay về, trên người còn dính nhớp nháp mồ hôi, gió lạnh thổi qua, người dính nhớp nháp. Thẩm Ngôn tăng tốc bước chân đi vào trong tòa nhà, cún nhỏ trốn trong thùng giấy, thò ra đôi mắt đen láy.
Thẩm Ngôn đối mắt với nó, đôi mắt cún con long lanh nước, trời sinh đã mang vẻ đáng thương.
Trái tim Thẩm Ngôn mềm xuống, cậu không đi qua, xách ba lô thẳng lên lầu.
Nước nóng từ trên đỉnh đầu trút xuống, Thẩm Ngôn cúi đầu, hơi thở có chút dồn dập. Cậu nhớ tới biểu cảm của Triệu Lâm Tô lúc cậu bước xuống xe.
Thật ra cậu cũng không nhìn được toàn bộ biểu cảm của hắn.
Triệu Lâm Tô nghiêng nửa gương mặt về phía cậu, từ đầu đến cuối không quay sang nhìn, tĩnh lặng như một bức họa.
Cuối cùng, hắn mở miệng thấp giọng đáp một chữ: “Được”.
Lúc ấy tim Thẩm Ngôn chợt nhói lên.
Không biết tại sao, chỉ biết nó nhói một cái. Có lẽ từ trước tới giờ cậu chưa từng thấy biểu cảm như thế của Triệu Lâm Tô, tựa như hắn rất bình tĩnh, nhưng cái vẻ bình tĩnh ấy lại như không còn cách nào khác để biểu lộ cảm xúc, đành phải cố tỏ ra bình thản.
Lúc trước hai người họ như thế nào, Thẩm Ngôn cảm giác mình đã có chút lãng quên. Thời gian không phải là một đường thẳng, có thể dễ dàng cắt ra từng đoạn một, rồi muốn nhớ đoạn nào thì kéo đoạn đó về.
Tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo xong xuôi, Thẩm Ngôn ngồi khoanh chân trên giường. Cậu ngẩng đầu nhìn chiếc áo thi đấu, thầm nghĩ: Cố lên, phải cố gắng lên thôi.
Chủ nhật, cuối cùng Thẩm Thận cũng được nghỉ ngơi. Vừa được nghỉ, anh ấy liền tranh thủ sáng sớm chạy ra siêu thị, mua một đống nguyên liệu về trổ tài nấu nướng.
“Trời lạnh giá, anh nấu chút cháo để trong nồi cơm điện giữ ấm. Anh mua cả ít hộp và thìa nhựa dùng một lần, sáng ra muốn ăn bao nhiêu thì cứ tự múc nhé”. Thẩm Thận ở trong phòng bếp đảo đám bào ngư sò điệp trong nồi đất, cất giọng gọi với ra: “À mà Ngôn Ngôn, hình như lâu lắm rồi không thấy em mang đồ ăn sáng từ nhà đi nữa nhỉ?”
Thẩm Ngôn ở trong phòng khách ăn món chè hoa quế bách hợp chưng cách thủy của anh trai mới làm, nghe đến đó chiếc thìa liền khựng lại.
“À, vâng. Anh, anh nấu nhiều thêm một chút nhé, có được không?”
“Yên tâm, chắc chắn đủ ăn. Sắp hết năm rồi, công ty của anh không quá bận rộn nữa. Cách hai hôm anh lại nấu cho một nồi, ngọt mặn thay đổi. Bé cưng thích ăn cháo gạo đen nhỉ? Hai hôm nữa anh sẽ nấu một nồi cháo gạo đen đậu tây nha, cực kỳ ngọt ngào nhé, ngọt ngào như con heo nhỏ của anh~”
Thẩm Thận ở trong bếp nấu cơm còn làm trò, xoay vai lắc mông ngâm nga bài ca.
Thẩm Ngôn vừa cười vừa lắc đầu: “Ai là con heo nhỏ của anh chứ? Anh đi đi”.
“Ai lên tiếng thì người đó là heo~”
Thẩm Ngôn cười cười, khóe môi khẽ cong lên.
Tình cảm hai anh em thân thiết và thuần khiết, hai mươi năm vẫn không hề thay đổi.
Giá như mọi mối quan hệ đều được như vậy thì tốt biết mấy.
Không có biến cố, chỉ có sự ổn định, lâu dài.
[SY: Sáng mai ăn cháo, được hay không?]
[Con trai: 1]
Dường như Triệu Lâm Tô đã thực sự phân định rõ ràng.
Lời “Chúc ngủ ngon” đêm qua không thấy, “Chào buổi sáng” sáng nay cũng chẳng còn.
Hắn đã trở lại “như trước”.
Thẩm Ngôn không chủ động tìm, hắn liền im lặng. Thẩm Ngôn tìm, hắn sẽ nhanh chóng trả lời “1”.
“Lâm Tô cũng ăn được món này nhỉ?”
Thẩm Thận đi ra khỏi nhà bếp: “Anh nhớ thằng bé không dị ứng hải sản”.
“Nó không dị ứng món gì hết, bụng nó là bụng chó hoang”.
“Ôi, nhóc con, đừng nói nhảm. Lâm Tô người ta nhã nhặn lịch sự thế cơ mà”.
“Nhưng mà em nói cũng không sai, khi còn bé nó đúng là như thế thật. Vừa đen vừa nhếch nhác, nhất là đôi mắt ấy, vừa nhìn đã thấy vẻ hoang dã, ôi...” Có lẽ sắp tới Tết rồi, Thẩm Thận thở dài thườn thượt, cảm xúc trong lòng anh trào dâng: “Thời gian trôi qua thật nhanh”.
Thẩm Ngôn không nói gì, cậu múc một muỗng bách hợp, vị ngọt lẫn chút đắng, tinh tế lan tỏa trên đầu lưỡi.
*
“Cháo đây, cẩn thận bỏng nhé”.
Thẩm Ngôn đưa đồ ăn sáng sang.
“Cảm ơn”.
“Sửa xe rồi chứ?”
“Sửa rồi, có bảo hiểm, không vấn đề gì”.
“Vậy thì tốt rồi”.
Thẩm Ngôn ôm phần cháo nóng hổi của mình, trong lòng vẫn còn thấp thỏm như cũ. Từ khi lên xe cậu vẫn chưa dám liếc nhìn Triệu Lâm Tô.
“Sao không nói gì?” Triệu Lâm Tô hỏi.
Thẩm Ngôn “Hả?” một tiếng, “Đâu có”.
Triệu Lâm Tô cười cười, quay mặt liếc Thẩm Ngôn một cái: “Mày sẽ không hạ độc trong cháo của tao đấy chứ? Buồn bực không nói lời nào, trong lòng mày có chuyện gì sao?”
Những lời nói giống nhau nhưng cảm nhận của Thẩm Ngôn lại hoàn toàn khác.
Triệu Lâm Tô đang trêu chọc cậu.
Đang cố gắng trở lại “như trước” mà Thẩm Ngôn mong muốn.
Thẩm Ngôn cũng cười cười: “Sợ chết thì đừng ăn”.
Triệu Lâm Tô thu lại ánh mắt, khóe miệng khẽ cong lên.
Hôm nay đầu hắn lại gọn gàng sạch sẽ.
Thẩm Ngôn tự nhủ trong lòng, Triệu Lâm Tô đang cố gắng, thì cậu cũng phải cố gắng hơn nữa.
Tâm trạng của Thẩm Ngôn tốt lên, trong lòng Triệu Lâm Tô lại là một khoảng không tĩnh mịch lạnh lẽo.
Hắn đã đắc ý đến quên cả bản thân.
Sau đó bị đánh về nguyên hình chỉ trong chớp mắt.
Cuối tuần vừa rồi Triệu Lâm Tô chỉ ngủ 6 tiếng.
Ngủ không được, hắn căn bản không rõ mình đang có tâm trạng thế nào, giống như một ngọn núi lửa đang ấp ủ phun trào thì trên trời lại đột ngột đổ một trận tuyết lớn. Không phải loại hoa tuyết nhỏ bé bay bay mà là một hơi nện cả tòa núi tuyết xuống, từ nóng sang lạnh không hề có giai đoạn cảnh báo, chỉ vài giây thôi đã đủ đóng băng vạn dặm.
Rạng sáng hôm nay, hắn đã uống một chút melatonin, ép mình phải đi ngủ.
(*) Melatonin là một hormone được sản xuất bởi tuyến tùng, đây là tuyến có kích thước bằng hạt đậu nằm ở giữa não. Melatonin có tác dụng gây buồn ngủ nên thường được sử dụng trong việc điều hòa giấc ngủ, hỗ trợ chữa mất ngủ và nhịp sinh học nhưng nó không phải là thuốc ngủ.
Hôm nay hắn phải lái xe, hắn không thể để chính mình lái xe trong tình trạng mệt mỏi.
Hơn sáu giờ thức dậy, lập tức rời giường, rửa mặt mặc quần áo, ngồi bên ban công lẳng lặng nhìn bầu trời dần sáng. Đồng hồ báo thức vang lên, hắn xuống dưới tầng lái xe đi đón người, nói những lời đùa cợt với Thẩm Ngôn.
Hôm nay Hàn Hách không xuất hiện.
Thẩm Ngôn thở phào, nghĩ bụng cậu ta vẫn còn biết điều.
Triệu Lâm Tô vẫn ngồi bên cạnh cậu, hết buổi học, cả hai cùng nhau đi ăn. Ăn xong, Triệu Lâm Tô nói muốn lên thư viện, Thẩm Ngôn đồng ý, cả hai lại cùng nhau lên thư viện.
Cuối kỳ sắp tới, thư viện đông người đến mức muốn ngạt thở. Không tìm được chỗ, Triệu Lâm Tô lại bảo ra quán cà phê ngoài trường, kết quả quán cà phê cũng toàn người là người.
“Thôi bỏ đi, chỉ có chút thời gian buổi trưa cũng không học được cái gì, đi dạo cho tiêu cơm vậy”.
Hai người bọn họ đi dạo trên con đường lớn đầy cây ngô đồng đã rụng hết lá của trường đại học.
“Kỳ nghỉ đông này mày về nhà à?”
“Ừ”.
“Lúc nào về?”
“Đợi thi xong”.
Triệu Lâm Tô cười nói: “Khi nào về sẽ gửi quà Tết cho mày”.
“Ha ha, thế thì trước khi mày đi, tao còn phải làm một bữa tiễn mày chứ”.
“Gọi cả Chu Ninh Ba đi”.
“Nó á? Thôi bỏ đi, nó còn đang bận yêu đương”.
Nói chuyện như bình thường, Thẩm Ngôn thả lỏng nhưng đồng thời không khỏi cảm thấy trong lòng có một thứ cảm xúc kỳ lạ không thể xua tan.
Cậu thoáng liếc nhìn Triệu Lâm Tô, sắc mặt Triệu Lâm Tô hơi tái. Hắn đang nhìn về phía trước, ánh mắt nhìn xa xăm. Chốc lát sau, dường như nhận ra Thẩm Ngôn đang nhìn trộm mình, hắn quay mặt, mắt đối mắt với Thẩm Ngôn. Triệu Lâm Tô mỉm cười, trong mắt tràn đầy dịu dàng.
“Tết Dương lịch đến nhà mày ăn cơm được chứ?”
Thẩm Ngôn hơi ngẩn ra: “Đương nhiên là được, hôm qua anh tao còn mới nhắc đến mày”.
“Anh Thận hỏi gì tao à?”
“Hỏi mày có bị dị ứng gì không, tao bảo bụng mày là bụng chó hoang, dị ứng cái quái gì”.
Triệu Lâm Tô cong khóe môi dưới, hời hợt đáp: “Còn mày thì mồm chó không nhả được ngà”.
Thẩm Ngôn đá sang một cái, Triệu Lâm Tô nhanh chóng né đòn: “Bây giờ là chó cùng rứt giậu”.
“Cút đi---”.
Hai người họ kẻ tránh người đuổi qua qua lại lại. Thẩm Ngôn nở nụ cười, Triệu Lâm Tô cũng cười theo.
Đây chính là Thẩm Ngôn của trước đây.
Hình ảnh Thẩm Ngôn mà cậu muốn trở lại.
Buổi chiều, tiết học tự chọn kết thúc, Triệu Lâm Tô đưa Thẩm Ngôn về đến cổng khu chung cư.
Thẩm Ngôn nói lời tạm biệt, Triệu Lâm Tô cười nhạt vẫy tay chào. Chờ cửa xe đóng lại, nụ cười trên môi chậm rãi tắt hẳn.
Hai ngày liên tiếp, Hàn Hách không xuất hiện, mọi chuyện đều như đã qua. Ngày thứ ba chính là Tết Dương lịch.
Tết Dương lịch năm nay gần sát cuối tuần, vừa hay biến thành một kỳ nghỉ dài nho nhỏ.
Triệu Lâm Tô theo lời hẹn đến nhà ăn cơm.
Đã có một khoảng thời gian hắn không tới đây, Thẩm Thận đương nhiên muốn chiêu đãi thật thịnh soạn. Đáng tiếc trong lúc bận rộn anh lại mắc sai lầm, lúc làm món sườn dê phải vảy chút rượu lên, lửa bùng một cái, Thẩm Thận không cẩn thận bị bỏng tay.
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô ngồi trong phòng khách nghe được tiếng động, vội vàng chạy qua xem.
“Không sao, chỉ bỏng một chút thôi”.
Thẩm Thận hời hợt cho qua chuyện.
Thẩm Ngôn lại rất lo lắng: “Không được, tay anh bị bỏng đỏ ửng, em thấy sắp nổi mụn nước rồi. Trong nhà có thuốc mỡ trị bỏng không? Hay là em lấy kem đánh răng bôi lên cho anh nhé?”
Thẩm Thận không lay chuyển được em trai, đành phải bảo: “Có thuốc bỏng, ở hộp thuốc trong phòng anh”.
Thẩm Ngôn đi tìm thuốc bỏng cho Thẩm Thận, Triệu Lâm Tô đã ở trong nhà bếp. Hắn cầm Brandy rưới lên món sườn dê chưa kịp hoàn thành, ngọn lửa xanh biếc chợt lóe. Hắn thoải mái trượt trượt cái chảo, để sườn dê trên đó hưởng đều nhiệt độ.
Thẩm Thận tấm tắc khen ngợi: “Lâm Tô... biết nấu cơm từ khi nào vậy?”
Thẩm Ngôn xoa thuốc cho anh, ánh mắt không ngừng trôi tới nhà bếp, sững sờ đáp: “Em không biết...”
Triệu Lâm Tô biết nấu cơm, không những chỉ dừng ở “biết”, mà còn đã đạt đến cấp độ “tinh thông”.
Hai anh em nhà họ Thẩm bôi thuốc xong đứng ngay ở bên cửa nhà bếp nhìn Triệu Lâm Tô nấu cơm.
Triệu Lâm Tô không đeo tạp dề -- tạp dề còn ở trên người Thẩm Thận. Mặc dù hôm nay là Tết Dương lịch nhưng hắn vẫn mặc một chiếc áo sơ mi đen, tay áo kéo lên cao, lộ ra cánh tay gầy gò nhưng rắn chắc. Thẩm Thận nấu cơm nhiều năm đã quen tay, anh nhìn tư thế của Triệu Lâm Tô giống như đã qua huấn luyện bài bản, không khỏi lên tiếng hỏi: “Lâm Tô, có phải em đã đi học ở chỗ nào đó rồi không?”
“Cũng tạm thôi ạ”.
Câu nói này không phải câu trả lời. Thẩm Thận không cố hỏi thêm, chỉ có mặt mày tràn đầy ngạc nhiên.
Quá trình nấu nướng rất dọa người nhưng hương vị món ăn lại vô cùng tuyệt vời.
Thẩm Thận vừa ăn vừa khen: “Lâm Tô, anh không ngờ em còn biết nấu cơm đấy!”
“Ở một mình thì cũng nên biết làm thôi”. Triệu Lâm Tô đáp.
“Thật lợi hại”. Thẩm Thận vừa ăn vừa nói: “Tay nghề của em sau này muốn lấy vợ chắc chắn không cần lo lắng gì!”
Bàn tay gắp thức ăn của Thẩm Ngôn khựng lại một chút.
Cậu nghe thấy Triệu Lâm Tô cười cười: “Biết nấu cơm không liên quan trực tiếp đến chuyện lấy vợ”.
“Cũng đúng, anh cũng nấu cơm rất ổn đấy thôi”, Thẩm Thận cười trêu một tiếng, gắp cho Thẩm Ngôn một miếng sườn: “Ngôn Ngôn, yên tâm. Cho dù em không biết nấu cơm thì chuyện cưới vợ cũng dễ như trở bàn tay thôi~”
Thẩm Ngôn lúng túng cười, cúi đầu ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, Thẩm Thận giữ Triệu Lâm Tô lại, bảo hắn cứ ở lại nhà họ một đêm, tối còn có thể cùng nhau xem chương trình đón năm mới, xong rồi ngủ chung phòng với Thẩm Ngôn là được.
“Không được đâu anh, em bận việc khác rồi”. Triệu Lâm Tô từ chối: “Cảm ơn anh Thận, anh cẩn thận vết thương ở trên tay nhé”.
Thẩm Thận đành thôi, bảo Thẩm Ngôn tiễn Triệu Lâm Tô xuống tầng.
Trong thang máy, Thẩm Ngôn hỏi Triệu Lâm Tô: “Mày học nấu ăn từ khi nào vậy?”
“Được một thời gian rồi”.
“Thật lợi hại”.
Triệu Lâm Tô cười.
Hắn muốn nói: nếu mày thích, tao có thể nấu cho mày mãi mãi.
Cho dù không biết cuối cùng có kết quả hay không, thế nhưng tiềm thức vẫn sẽ luôn mong đợi một kết quả tốt. Thế là chính hắn sẽ đi làm một ít chuyện “chuẩn bị” mà bản thân hắn cũng cảm thấy rất buồn cười.
Nhưng lỡ đâu?
“So với kẻ chỉ biết ăn, thì cũng coi như rất lợi hại”.
“Dừng lại, tao cũng biết nấu ăn đó, được không? Chỉ là không giỏi như hai người thôi...”
Vẫy tay chào tạm biệt, Thẩm Ngôn dõi mắt nhìn theo Triệu Lâm Tô lái xe dần đi xa, hai tay đút vào túi, đá lá cây bên đường. Cậu im lặng một lát, trong lòng tự nhủ: Đây chính là trở lại như trước kia sao? Đây có phải điều cậu muốn không?
Cậu không biết, cũng không thể xác định được.
Thẩm Ngôn thở dài một hơi, khẽ nhíu mày. Thời gian trôi qua, có lẽ, thời gian sẽ cho cậu đáp án.
*
Thẩm Ngôn xác định, cậu cảm thấy vô cùng phiền phức với kẻ ngu ngốc tên Hàn Hách này.
Hàn Hách kẹp sách bên người, mỉm cười nói: “Tôi thật sự muốn đến dự thính, tiết học này không có quy định không được phép đến dự thính đâu nhỉ?”
Ngay khoảnh khắc người này xuất hiện, Thẩm Ngôn biết mình đã đụng phải một tên lưu manh.
Đối phó với lưu manh, không thể dùng thủ đoạn quang minh chính đại. Mà Thẩm Ngôn lại không phải người giỏi dùng âm mưu quỷ kế, chỉ có thể lạnh mặt coi như không phát hiện ra tên này.
Hàn Hách cho Thẩm Ngôn vài ngày để nguôi ngoai rồi mới xuất hiện thêm lần nữa. Cậu ta nhìn Thẩm Ngôn coi mình như không tồn tại, mỉm cười, không hề cảm thấy thất bại. Hoặc có thể nói, thất bại mới là nguồn nhiên liệu lớn nhất để cậu ta có thể lần nữa xuất hiện trước mặt Thẩm Ngôn.
Cậu ta càng bị từ chối sẽ càng nảy sinh ham muốn chinh phục.
Cắp sách ngồi xuống hàng ghế sau của lớp học, Hàn Hách hăng hái ngắm nhìn sườn mặt của Thẩm Ngôn, trong lòng thầm nghĩ, dáng dấp Thẩm Ngôn thật sự không tồi, vừa nhìn đã thấy đẹp trai rạng ngời, mà sau khi tiếp xúc kỹ càng, lại có thể cảm nhận được một loại khí chất rất phóng khoáng trên người cậu. Loại khí chất này Hàn Hách rất hiếm khi thấy được trên những người khác, làm cho lòng cậu ta rung động, cũng càng khiến cậu ta muốn cậu khuất phục.
Tan học, Thẩm Ngôn co cẳng bỏ đi. Triệu Lâm Tô đuổi theo sau, không nói gì, trên mặt treo nụ cười như có như không.
“Mày về trước đi, chiều nay giáo sư có nhờ tao chút việc”. Triệu Lâm Tô nói.
Thẩm Ngôn “À” một tiếng, “Vậy mày cứ bận việc đi”.
Triệu Lâm Tô vẫy tay.
Thẩm Ngôn rời đi. Cậu vốn định về thẳng nhà, thế nhưng ngẫm lại nếu về nhà có khả năng cậu sẽ không tự chủ được mà làm vài việc linh tinh, cuối cùng vẫn quyết định lên thư viện ôn tập.
Người trong thư viện vẫn rất đông đúc, Thẩm Ngôn nhìn bốn phía tìm vị trí, khi đảo mắt qua một vòng chợt thấy Hứa Tuấn Hạo đang vẫy tay với mình, cậu vội vàng bước đến.
“Ngồi xuống đây đi”.
Hứa Tuấn Hạo nhỏ giọng nói.
“Cảm ơn”.
Hứa Tuấn Hạo gõ chữ cho cậu đọc.
“Bạn gái tao đi rồi, cho mày nhận món hời đấy, làm bạn gái tao hai tiếng nữa nhé”.
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật, cũng gõ chữ trả lời cậu ta.
“Mày chắc rằng không phải chính mày mới là người được lợi sao?”
Hứa Tuấn Hạo im lặng cười toe toét.
Thẩm Ngôn cũng nở nụ cười.
Sau khi cười xong, đầu óc cậu lại chợt nảy ra một suy nghĩ --- hình như xưa nay cậu chưa bao giờ đùa giỡn như thế với Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn khẽ lắc đầu, ôn tập đi ôn tập nào, trong đầu chỉ có thể chứa đựng tri thức thôi!
Không biết bao lâu sau, Hứa Tuấn Hạo đối diện đột nhiên “đệt” một tiếng.
Tiếng “Đệt” cực to.
Tất cả mọi người trong thư viện đều đưa mắt nhìn với vẻ ghét bỏ.
Bao gồm cả Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn nhíu mày, dùng ánh mắt hỏi: “Sao thế?”
Hứa Tuấn Hạo giơ một tay che miệng kìm nén cảm xúc, một tay quay màn hình điện thoại di động giơ đến trước mặt Thẩm Ngôn.
“Mẹ kiếp, sinh viên xuất sắc đánh thằng pháo vương khoa Thể dục kia rồi!”
(*) Pháo vương: chỉ những chàng trai hư hỏng, chỉ thích tình một đêm, chỉ muốn dụ dỗ càng nhiều cô gái càng tốt chứ không hề có ý định nghiêm túc.