Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 60: Đêm Giao Thừa
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc đầu, Thẩm Ngôn kiên quyết không đồng ý. Triệu Lâm Tô hỏi cậu lý do, Thẩm Ngôn ấp úng mãi vẫn không sao nói thành lời. Triệu Lâm Tô lại cười nhạt hỏi: "Sợ tao làm chuyện xấu à?"
Thẩm Ngôn: "..."
Thật ra, chỉ nhìn tướng mạo và khí chất của Triệu Lâm Tô, trông thế nào cũng là dạng người cấm dục.
Dù khi ở cạnh Thẩm Ngôn, hắn không còn vẻ cao ngạo lạnh lùng như trước mặt người khác, mà thường xuyên trêu đùa, châm chọc. Thế nhưng chẳng hiểu sao Thẩm Ngôn luôn cảm nhận được một luồng hơi thở cố nén, cố kiềm chế từ hắn.
Nụ hôn trong bến tàu điện ngầm tựa như một cơn gió nhẹ, thổi bay lớp mặt nạ kiềm chế kia, để lộ một chút phong cảnh chân thật bên trong, một phong cảnh tuyệt đối không liên quan gì tới sự cấm dục.
Đương nhiên, chứng cứ càng rõ ràng hơn chính là [Thẩm Ngôn] luôn hiện hữu trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô.
Chỉ là hiện giờ khi hai người họ đang cách nhau một màn hình thì không thể nhìn thấy được mà thôi.
Theo định luật "Chia xa", [Thẩm Ngôn] trên đầu Triệu Lâm Tô lúc này hẳn đang ở trạng thái vô cùng kinh khủng.
Thích trêu chọc mình đúng không? Thẩm Ngôn thầm nghĩ, không thể cứ để mình cậu bị trêu mãi được, cậu cũng phải đáp trả chứ.
Thẩm Ngôn mang theo khí khái anh hùng, nhướng mày, cợt nhả châm chọc: "Ồ, quý ngài đây định làm chuyện xấu gì vậy?"
Triệu Lâm Tô cười cười không đáp, chỉ dùng đôi mắt phượng nhìn chằm chằm Thẩm Ngôn qua màn hình, dùng giọng điệu không biết nên tả là đang thương lượng hay dụ dỗ mà nói với cậu: "Đừng cúp máy mà, tao chỉ muốn nhìn thấy mày mãi thôi."
Hắn vừa chịu thua, giọng Thẩm Ngôn cũng dịu xuống, còn có chút ngượng ngùng: "Nhìn gì mà nhìn? Đêm nay mày không định ngủ à?"
"Ngủ chứ," Triệu Lâm Tô đáp lại: "Tao cũng có phải được làm bằng sắt đâu."
"..."
Đúng là tên này chuyên gia dập tắt lãng mạn mà.
Triệu Lâm Tô nhìn vẻ mặt khó tả của Thẩm Ngôn, lại cười cười: "Tao chỉ muốn ngắm mày càng nhiều càng tốt. Nếu mày không cúp máy, đợi đến sáng mai, vừa mở mắt ra tao đã có thể nhìn thấy mày rồi."
Thẩm Ngôn: "Vậy mày chụp một tấm ảnh đi, chẳng phải thế là xong sao?"
Cậu nói xong mới nhận ra chính mình cũng vừa dập tắt lãng mạn.
Thôi bỏ đi, hai thằng con trai lớn tướng lấy đâu ra mà lãng mạn.
Ngoài miệng nói vậy nhưng Thẩm Ngôn vẫn thay đổi tư thế, nghiêng người nằm xuống, đặt điện thoại tựa vào một chiếc gối đầu khác trên giường.
Cậu thấy Triệu Lâm Tô trong màn hình hình như cũng đã nằm xuống, cũng đặt điện thoại tựa vào một nơi nào đó giống cậu. Thẩm Ngôn đoán, chắc hẳn đó cũng là một cái gối đầu.
Hai người cứ như vậy mặt đối mặt nhìn nhau.
... cứ như ngủ cùng một chỗ.
Thẩm Ngôn không khỏi thầm nghĩ trong lòng.
Nhớ lại mấy lần ngủ chung giường, hình như cả hai đều quay lưng lại. Đây là lần đầu tiên cả hai ngủ mà mặt đối mặt.
Mặt đối mặt qua màn hình.
Theo một ý nghĩa nào đó, có thể nói nó rất an toàn...
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật, trong lòng tự nhủ không xong rồi, xem ra cuồng sắc dục là thứ có thể lây lan. Chẳng phải cậu mới chỉ hôn Triệu Lâm Tô một lần thôi sao? Sao đầu óc cậu cũng bắt đầu bị những suy nghĩ sắc dục này lây lan, lại còn liên tưởng đến chuyện an toàn hay không an toàn. Hai người họ ngủ cùng nhau nhiều lần như vậy, có lần nào không an toàn đâu?
Triệu Lâm Tô thấy biểu cảm và ánh mắt của cậu liền biết chắc chắn cậu đang suy nghĩ lung tung.
"Đang nghĩ gì thế?"
Triệu Lâm Tô đột ngột hỏi, Thẩm Ngôn đang mơ màng không hề suy nghĩ đã trả lời: "Nghĩ đến chuyện hai đứa mình ngủ chung."
"..."
Có vẻ cậu đã thật sự buồn ngủ nói mớ.
Thẩm Ngôn giật nảy mình, vội vàng chữa cháy: "Ý tao là lần ngủ chung trước đây, chính là lần ở trong khách sạn ấy, chúng ta đã quay lưng lại với nhau..."
Sao cứ có cảm giác càng giải thích lại càng sai trái hơn thế này?!
Triệu Lâm Tô khẽ bật cười: "Sao mày dám chắc tao vẫn luôn quay lưng lại?"
Thẩm Ngôn: "..."
Mặt cậu bừng đỏ trong nháy mắt, không chỉ đỏ hồng bình thường mà còn đỏ đến vô cùng kích thích, mang theo cả nhiệt độ nóng bỏng, cay cay.
"Mày... mày...."
Thẩm Ngôn nghẹn nửa ngày vẫn không thốt ra được lời nào, Triệu Lâm Tô lại cười một tiếng: "Lúc ngủ mày không bao giờ trở mình à?"
"..."
"Tao cúp máy đây."
"Đừng."
Triệu Lâm Tô tươi cười, ngoan ngoãn nhận thua: "Tao sai rồi."
Nhiệt độ trên má Thẩm Ngôn chậm rãi hạ xuống.
Nghĩ lại, hiện giờ hai người họ đang là đối tượng yêu đương, nên có gì cứ nói, thật ra chẳng cần phải thẹn thùng, cậu nên làm quen dần với sự thay đổi trong mối quan hệ của họ.
"Tao hỏi mày một câu, mày có giận không?" Thẩm Ngôn lấy lại bình tĩnh, chớp chớp mắt hỏi.
Triệu Lâm Tô đáp: "Mật khẩu thẻ ngân hàng cũng đã nói cho mày nghe rồi, còn có gì không thể nói nữa?"
Thẩm Ngôn hừ một tiếng, cố ý hỏi: "Không phải là sáu số 1 sao?"
Triệu Lâm Tô lại cười cười, trong đôi mắt mang theo vẻ trêu chọc rất rõ ràng: "Nếu như hồi trước tao không cẩn thận dùng sinh nhật của mày để mở khóa điện thoại ngay trước mặt mày, mày sẽ nghĩ thế nào?"
Thẩm Ngôn: "..."
Cậu sẽ nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi.
Thôi bỏ đi, bài đã ngửa, cậu đã biết rồi, thằng nhóc này luôn một mực thầm mến cậu.
Thẩm Ngôn tò mò một chuyện khác: "Lúc ngủ cùng giường với tao, mày có cảm giác gì?"
Ngủ chung giường với người mình thầm mến, lại không chỉ một lần, thế mà không để lại bất cứ dấu hiệu nào, tên này đúng là Ninja Rùa đấy à? Hay thực chất cái gọi là thầm mến 7 năm kia vẫn chỉ là lời nói quá?
(*) Ninja Rùa: chỉ những người biết kiềm chế, giỏi nín nhịn.
Khóe miệng Triệu Lâm Tô hơi cong, hắn quay đầu đi. Màn hình điện thoại trung thực truyền tải toàn bộ quá trình. Sườn mặt Triệu Lâm Tô đối diện màn hình, gối đầu lên một cánh tay, lúc trả lời một mực không chịu nhìn về phía Thẩm Ngôn, chỉ chăm chú nhìn lên trần nhà, giọng điệu lười nhác: "Đêm hôm khuya khoắt, không muốn trò chuyện những chủ đề quá kích thích như thế này."
Thẩm Ngôn: "..."
Là do tao lỡ lời xúc phạm rồi.
Thẩm Ngôn cũng quay mặt đi nhìn lên trần nhà.
Phòng ngủ của cậu chỉ bật một chiếc đèn nhỏ ở đầu giường, trần nhà hơi tối, độ sáng trong phòng rất giống với ánh sáng trong góc khuất của bến tàu điện ngầm... Khoang miệng lặng lẽ tiết ra chất lỏng, yết hầu Thẩm Ngôn khẽ nuốt: "Vậy tao đi ngủ đây."
Không có lời đáp.
Thẩm Ngôn lặng lẽ liếc mắt sang.
Triệu Lâm Tô vẫn duy trì tư thế nằm ngửa. Vì hạn chế góc quay của camera điện thoại, Thẩm Ngôn chỉ có thể trông thấy gương mặt nghiêng nghiêng của Triệu Lâm Tô, đường nét rõ ràng, sắc lạnh như một bức tranh thủy mặc, đôi mắt hơi híp lại, tựa như đã mệt mỏi lại giống như đang suy nghĩ chuyện nghiêm túc.
Triệu Lâm Tô nói: "Thẩm Ngôn, tao muốn hôn mày."
"..."
Hơi thở Thẩm Ngôn nghẹn lại. Triệu Lâm Tô quay mặt sang, tóc mái lòa xòa tản ra, lộn xộn quét về phía màn hình. Hắn dùng ánh mắt nặng nề nhìn Thẩm Ngôn, lặp lại: "Tao muốn hôn mày."
Ngay từ đầu cậu đã không nhìn lầm, ánh mắt của Triệu Lâm Tô quả nhiên rất đói khát.
Yết hầu Thẩm Ngôn nuốt khan, tầm mắt dịch chuyển tứ tung một hồi mới khẽ lên tiếng: "Vậy mày cứ tưởng tượng đi."
Triệu Lâm Tô cười cười.
Tiếng cười lần này lại khiến Thẩm Ngôn nhớ tới tiếng cười của Triệu Lâm Tô lúc ở bến tàu điện. Hắn cũng cười như thế, cười xong rồi thì... hắn liền hôn cậu.
Bầu không khí thoáng chốc trở nên mập mờ.
Thẩm Ngôn tự nhủ: Nếu không phải hai người họ đang cách nhau một màn hình, nhất định Triệu Lâm Tô đã hôn cậu. Mà chắc chắn nụ hôn đó không phải là một nụ hôn thuần khiết, chắc chắn nó sẽ là kiểu hôn quấn quýt suýt chút nữa khiến đầu lưỡi cậu tê rần kia... một nụ hôn ngập tràn sắc dục...
"Đang nghĩ gì đấy?"
Triệu Lâm Tô lại hỏi.
Thẩm Ngôn không đáp lại.
Ánh đèn mờ nhạt chiếu xuống giường giống như ánh hào quang chiếu xuống sân khấu. Mái tóc đen nhánh của Thẩm Ngôn bị ánh sáng nhuộm chút màu vàng kim, gương mặt được bao quanh bởi một vầng sáng, gò má mịn màng, ngũ quan tràn đầy khí khái anh hùng, nhưng giờ nhìn qua lại có chút thẹn thùng của một cậu trai mới lớn.
Không nên thân mật vào thời điểm tạm biệt.
Bởi vì thời gian xa cách lâu dài sẽ càng giày vò nỗi nhớ nhung.
Có cảm giác như sắp không thể khống chế nổi nữa.
Trái tim Triệu Lâm Tô đập thình thịch rất mạnh trong lồng ngực. Trước mặt Thẩm Ngôn, hắn vẫn luôn cố gắng kiềm chế bản thân, rất sợ mình sẽ dọa Thẩm Ngôn sợ hãi, sẽ khiến cậu lại lùi về khu vực an toàn. Thế nhưng Thẩm Ngôn đã chủ động hôn hắn, lòng bàn tay đè chặt lên gáy hắn, mặt hơi ngửa lên, đó là tư thế hoàn toàn chủ động không thể nghi ngờ.
"Ngôn Ngôn," Triệu Lâm Tô thấp giọng gọi: "Há miệng ra."
Yết hầu Thẩm Ngôn nhanh chóng nuốt khan.
Tiếng nói, ánh mắt, biểu cảm của Triệu Lâm Tô... đều rất đói khát...
Không biết có phải do hai bên đang cách nhau một màn hình hay không, Thẩm Ngôn mặt đỏ tai nóng, cảm thấy tình trạng hiện tại vô cùng sắc dục.
Giống như cảnh tượng "yêu" qua mạng trong bộ phim nào đó...
Dừng lại----
Gương mặt Thẩm Ngôn cứng đờ, cậu rũ mí mắt xuống, cảm thấy hai tai mình sắp bốc ra khói.
Mấy loại hình tượng sắc dục thế này không được nghĩ trong đầu, chỉ thoáng nhớ tới thôi là nó sẽ lập tức điên cuồng khuếch tán.
Nhất là khi cậu đang gọi video call với bạn trai mình.
"Ngôn Ngôn."
Tiếng gọi của Triệu Lâm Tô trầm trầm: "Nhìn tao."
Ký ức của Thẩm Ngôn bỗng chốc lại bị kéo về ngày ở bể bơi.
Hôm đó Triệu Lâm Tô cũng y như thế này, hắn dùng giọng điệu dịu dàng lại dung túng, kiên quyết không cho cậu từ chối, ép cậu nhìn hắn.
Nhìn một hồi hai người liền chạm vào nhau, sau đó hai hơi thở nóng rực quấn lấy tựa như hiện ra ngay trước mắt.
Yết hầu Thẩm Ngôn lại khẽ nuốt khan, mí mắt nâng lên. Cậu thấy trong video, đôi mắt phượng đen nhánh của Triệu Lâm Tô đang chăm chú nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt cứ như một vật thể có thực.
Ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại há miệng ra.
Đôi môi hơi run rẩy, Triệu Lâm Tô gọi cậu: "Mở thêm chút nữa."
Thẩm Ngôn căng thẳng đến nỗi cổ họng trở nên khô khốc, cảm giác nuốt xuống rõ rành rành. Trong màng nhĩ vang lên âm thanh "Ừng ực", âm thanh lan tỏa khắp da đầu, khiến da đầu cậu tê dại.
Thẩm Ngôn chẳng khác gì bị điều khiển, thật sự mở đôi môi mình ra thêm một chút.
Triệu Lâm Tô thấy hàm răng trắng như tuyết của cậu, giữa khe môi hé mở, đầu lưỡi như ẩn như hiện.
"Thêm chút nữa nào," Giọng Triệu Lâm Tô càng lúc càng thấp hơn: "Ngôn Ngôn, cho tao nhìn thấy đầu lưỡi của mày đi."
Thẩm Ngôn đã không còn cảm nhận được nhiệt độ trên mặt, đôi mắt bị đôi mắt của Triệu Lâm Tô hút lấy. Khi hắn lên tiếng nói với cậu, bờ môi hắn khẽ động đậy, đường viền môi căng lên, giống như đang cố nín nhịn.
Thẩm Ngôn mím môi lại, nhỏ giọng đáp: "Không được."
Tiếng nói của cậu ấp a ấp úng, Triệu Lâm Tô kề mặt lại gần màn hình hơn. Thẩm Ngôn né tránh hắn, lùi về sau thêm một chút.
Đôi mắt Triệu Lâm Tô lóe lên tia sáng, lý trí đã quay lại được một thoáng, suy nghĩ trong đầu hắn hỗn loạn.
Hắn nên tiếp tục lùi bước sao? Đến Thẩm Ngôn còn có dũng khí chủ động rồi, chẳng lẽ hắn lại cứ chờ bị đẩy lên mới chịu hành động?
"Được mà," hắn dịu dàng cất giọng: "Cho tao xem một chút thôi."
"Ngôn Ngôn."
"Tao nhớ mày lắm."
"Muốn ôm mày, cũng muốn hôn mày."
Giọng Triệu Lâm Tô vốn đã dễ nghe, cho dù không kể đến cách ăn nói thiếu đòn của hắn thì giọng nói ấy vẫn luôn toát ra khí chất lười biếng, nhàn tản rất trêu ngươi người khác. Trong đêm khuya khoắt, hắn dịu dàng lên tiếng, tiếng nói trầm thấp càng trở nên hấp dẫn hơn, quyến rũ đến độ màng nhĩ Thẩm Ngôn tê dại.
Thẩm Ngôn nói: "Mày đừng nói nữa."
Lời nói hơi vội.
Sau khi vội vàng nói hết câu, cậu lại giống như vò mẻ không sợ nứt, hai cánh môi mím chặt lại, đôi môi nhạt màu mềm mại cùng chen lấn vào một chỗ. Sau đó, nó nghe theo lời Triệu Lâm Tô, từ môi đến răng chậm rãi hé mở, để lộ một đoạn đầu lưỡi.
Ánh đèn mờ ảo, Triệu Lâm Tô thấy đầu lưỡi hơi ngại ngùng cong cong lên. Hình như đối phương không biết nên để ở đâu cho thỏa đáng, chỉ có thể nhẹ nhàng chống lưỡi lên hàm trên. Lại hình như vì biết có người nhìn, thế nên đầu lưỡi nhỏ hơi bất an khẽ liếm nhẹ.
Thẩm Ngôn nhanh chóng ngậm miệng lại. Triệu Lâm Tô nghe thấy âm thanh nuốt nước bọt của cậu.
"Được rồi."
Sắc mặt ửng đỏ, mí mắt chớp loạn, chóp mũi sáng lấp lánh, hình như đã đổ mồ hôi.
"Ngôn Ngôn," Triệu Lâm Tô lại gọi tên cậu: "Nhìn tao nào."
"Nhìn tao," tiếng gọi của Triệu Lâm Tô như đang kề sát bên tai cậu: "Tao muốn mày nhìn tao nói."
Thẩm Ngôn nâng mắt lên.
Môi mỏng của Triệu Lâm Tô khẽ nhúc nhích, im lặng chậm rãi nói ra ba từ.
Khẩu hình rất rõ ràng, Thẩm Ngôn cũng im lặng phát âm ba chữ theo khẩu hình của hắn.
Ba chữ lướt qua não bộ một lần.
Não bộ của Thẩm Ngôn lập tức chập mạch, sau mấy giây cậu mới có thể phản ứng lại. Hơi thở của cậu nhanh chóng trở nên dồn dập, cả người như bị điện giật, từ da đầu đến ngón chân đều tê dại.
Tầm mắt của cậu cứng đờ không thể rời đi. Cậu thấy đôi môi của Triệu Lâm Tô vẫn còn đang nhúc nhích, vẫn là hành động chỉ cử động môi chứ không nói thành lời.
Mày --- thì --- sao?
Hơi thở Thẩm Ngôn nặng nề, cậu vô thức khép chặt hai chân.
Cậu...
Thẩm Ngôn rũ mi mắt xuống, trái tim đập loạn đến độ rối tung rối mù, hoàn toàn không có cách nào khống chế chính mình.
Hơi thở của Triệu Lâm Tô ở đầu bên kia cũng trở nên nặng hơn. Thẩm Ngôn nghe được tiếng hít thở rất rõ ràng của hắn, mơ hồ cảm nhận được bờ môi hắn ghé sát vào tai cậu phun ra từng hơi khí nóng bỏng.
Sau đó, cậu nghe thấy Triệu Lâm Tô gọi.
"Ngôn Ngôn à, đừng cúp máy."