Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 14: Điên cuồng
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tư lệnh, sao ngài lại quay về rồi?!”
***
Ôn Dư cũng giật mình bởi giọng nói vừa run rẩy vừa kìm nén của Bùi Hành Ngộ. Khi quay đầu lại, nhìn thấy Cận Nhiên nhảy ra, nàng hồn xiêu phách lạc, buột miệng thốt lên: “Cận Nhiên!!”
Con ngươi của Bùi Hành Ngộ co rút, bàn tay siết chặt trong phút chốc, hơi thở dồn dập như muốn vỡ vụn.
Bộ quần áo bảo hộ có thiết bị mô phỏng lực hấp dẫn và lực đẩy nhỏ, giúp duy trì đủ trọng lực trong không gian. Cú nhảy của Cận Nhiên hạ cánh an toàn và chính xác lên boong tàu.
Bùi Hành Ngộ thở phào nhẹ nhõm, nhưng tim anh lại nhói lên một cái, và cùng lúc đó, một cơn giận dữ trào dâng.
Hắn định làm cái quái gì vậy chứ, vào lúc này mà muốn đi tìm chết hay sao? Rốt cuộc có biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề hay không!
“Cánh bướm trắng” từ từ di chuyển về phía trước rồi biến mất trong bóng tối, có lẽ đã tiến vào bên trong khoang tàu.
Lòng bàn tay Bùi Hành Ngộ ẩm ướt, anh một lần nữa đóng chặt cửa khoang, bước nhanh đến đài điều khiển, ngón tay dường như run rẩy, trầm giọng nói vào máy truyền tin: “Cận Nhiên, cậu thành thật ở đó, không được phép hồ đồ.”
Dừng một chút, anh lại nói: “Phải nghe lời tôi!”
Cận Nhiên vừa tiến vào phòng điều khiển bên kia, chỉ nghe thấy tiếng Bùi Hành Ngộ không rõ lắm. Hắn cởi phăng mũ và đồ bảo hộ ra rồi ném sang một bên, nhanh nhẹn chỉnh lại quân phục rồi đi tới bàn điều khiển.
“Rồi, nghe đây.” Cận Nhiên bằng mặt không bằng lòng đáp một câu, sau đó liếc nhìn vẻ mặt căng thẳng của Chu Bân đang ngồi trên bộ lái.
“Chu Bân trưởng quan đúng không?”
“Sao lại là cậu?” Chu Bân trợn to hai mắt, nhìn về phía sau hắn: “Tư lệnh đâu?”
“Đừng ngóng nữa, không đến đâu.” Cận Nhiên tự tay túm lấy kéo anh ta từ bàn điều khiển sang vị trí phụ tá, xoay xoay cổ tay: “Anh đang gãi ngứa đấy à? Đánh thế này khác gì đang đùa giỡn đâu, nhìn tôi đây.”
“Cận Nhiên!”
Cận Nhiên vươn tay kéo máy truyền tin về phía mình, lớn tiếng nói: “Tôi yểm trợ cho anh, nhanh nhảy đi! Nếu anh không rời đi tôi sẽ cùng bọn họ đồng quy vu tận. Bảo vệ tốt Bộ Ngu của anh đi, kẻ đó quan trọng đến vậy cơ mà.”
Bùi Hành Ngộ nghe hắn nói thế, trái tim anh co rút lại: “Không cho phép hồ đồ!” Nói xong, anh nắm lấy Ôn Dư kéo nàng đứng dậy, đích thân ngồi vào bàn điều khiển: “Cận Nhiên, nếu cậu dám làm càn, trở về Tử Vi Viên chịu quân pháp!”
Bùi Hành Ngộ gần như có thể tưởng tượng ra nét mặt Cận Nhiên lúc này: kiêu căng khó bảo, lộ ra vẻ tươi cười, vừa điên cuồng lại phóng túng. Đòn roi hay lời đe dọa đều chẳng có tác dụng gì với hắn.
Hắn điều khiển cơ giáp, trong nháy mắt đẩy mạnh động cơ ion khiến chiến hạm vốn đã tàn phá lập tức vọt đi như một chiếc thuyền lá giữa biển cả. Hắn bắn hai phát pháo vào hai góc, đồng thời tăng tần số gây nhiễu rồi khai hỏa tất cả các khẩu pháo ion còn lại vào đối phương cùng một lúc.
Lưới phòng ngự lung lay sắp sụp đổ, đèn đỏ cảnh báo không ngừng lóe sáng. Bùi Hành Ngộ biết hắn đang điều khiển thiết bị rất chính xác nhưng mặt mày anh lại trầm xuống. Ôn Dư vịn chặt mép bàn, đến thở mạnh cũng không dám. Trương Châu và Bộ Ngu bị lắc lư qua lại đến choáng váng đầu óc, không nói nên lời.
Tàu hộ tống của Cận Nhiên đột nhiên bắn ra hai tia súng Laser, ánh sáng chói mắt đột nhiên nổ tung. Vô số chùm sáng lập tức đánh trúng chiến hạm khổng lồ tầm trung, trong nháy mắt phá hủy tên lửa đối phương vừa phóng ra, ánh lửa bùng cháy mỗi lúc một dữ dội.
Lợi dụng khoảng trống nhỏ này, Bùi Hành Ngộ lập tức tăng sức đẩy lên gấp ba. Ôn Dư rùng mình ôm lấy đầu, chiến hạm cùng lúc mạnh mẽ xông thẳng qua điểm chuyển tiếp.
**
Cận Nhiên nhìn màn hình tinh thần giám sát bên ngoài báo rằng Bùi Hành Ngộ đã đi qua điểm chuyển tiếp. Hắn cười chế nhạo: “Chậc chậc, đào tẩu cũng thật nhanh.”
Chu Bân bị hắn đẩy tới bảng điều khiển phụ, lúc này muốn tới kéo hắn ra: “Cận Nhiên, đừng nói nhảm nữa! Đây không phải trò chơi mô phỏng 3D, đây là chiến tranh thật sự! Cậu mà mắc sai lầm là chúng ta sẽ phải mất mạng tại đây, mau đứng lên để tôi điều khiển!”
Cận Nhiên thực sự đứng dậy rời khỏi, nghiêng người hỏi: “Được thôi, vậy anh định đánh bọn chúng thế nào?”
Chu Bân nhìn cảnh báo chói tai về chùm pháo ion đang phong tỏa trên màn hình giám sát bên ngoài, da đầu tê dại, hét lớn: “Cậu buông tay ra! Bây giờ là lúc nào mà còn tán gẫu?!”
“Vậy để anh điều khiển?”
Trong đầu Chu Bân nhanh chóng suy nghĩ: bây giờ Bùi tư lệnh không có ở đây, anh ta cũng là lần đầu tiên đối mặt với trận chiến thế này, vừa rồi Cận Nhiên yểm hộ Bùi tư lệnh nhảy qua điểm chuyển tiếp, thực tế thì thao tác rất ổn.
“Quên đi, cậu điều khiển.”
Cận Nhiên thu lại ánh mắt, ngồi thẳng người, bắn ra một tia pháo để tránh sóng năng lượng và mảnh vỡ của vụ nổ. Nhưng chung quy bọn họ cũng chỉ đơn độc một mình, mà đối phương lại có ít nhất ba chiếc cơ giáp cỡ trung được trang bị vũ khí đã nạp đạn.
Những mảnh nhỏ nổ tung trực tiếp va thẳng vào đầu cơ giáp, phát ra âm thanh chói tai, sắc nhọn. Chu Bân vô thức nhắm mắt rồi nhanh chóng mở mắt, chịu đựng cơn chóng mặt buồn nôn cùng màng nhĩ đau buốt, cúi đầu kiểm tra tình trạng của cơ giáp.
Hệ thống đẩy bị hư hại 20%, mạng lưới phòng thủ bên ngoài đã chuyển sang báo động đỏ rực, sắp hỏng hoàn toàn. Vũ khí mang theo chỉ còn lại một phần ba so với lúc đầu, nhưng chiến hạm lại càng lúc càng xa điểm chuyển tiếp.
“Cận Nhiên, cậu đang làm cái quái gì vậy?!”
Chu Bân bỗng hét lớn hỏi hắn, nhìn Cận Nhiên điều khiển cơ giáp bay càng lúc càng xa, đến mức không còn nhìn thấy điểm chuyển tiếp nữa. Nếu vũ khí dùng hết, vậy chỉ còn lại một con đường, lẽ nào hắn muốn đem tất cả tuẫn táng ở nơi này!
Cận Nhiên híp mắt lại, tầm nhìn không tốt lắm. Hiện tại trời tối đen như mực, hắn nhìn không rõ nhiều thứ.
“Trạm không gian của Hoắc Nhĩ ở phía trước à?”
Chu Bân không hiểu sao hắn lại hỏi, ngây người nói: “Đúng vậy, nhưng trạm không gian có tác dụng gì? Chỉ có một số người máy nghiên cứu khoa học, chúng có thể sản xuất pháo đạn cho chúng ta trong không gian sao? Hay là cậu muốn vào đó trốn? Cậu đừng nghĩ nữa, căn bản không thể trốn!”
Cận Nhiên nhếch khóe miệng, vặn cần điều khiển, điều chỉnh đường đạn đạo nhắm thẳng về phía trạm không gian khổng lồ của Hoắc Nhĩ, bắn liên tục ba phát pháo.
Trạm không gian lơ lửng trong bóng tối như một đóa sen trắng tinh khiết tỏa sáng rực rỡ. Cận Nhiên suy nghĩ một chút, không thể để nó một mình trong sạch như thế được.
Cận Nhiên cong môi, bình tĩnh, thản nhiên nhìn nó bị phá nát thành tro bụi.
Chu Bân suýt ngất xỉu: “Đó là trạm không gian Hoắc Nhĩ! Cậu lãng phí vũ khí vào đó làm gì! Chán sống rồi à! Cậu có biết hủy hoại trạm không gian là tội danh gì không? Cận Nhiên, cậu điên rồi phải không!”
Cận Nhiên nói: “Không điên, muốn sống.”
Chu Bân toàn thân lạnh toát, siết chặt bàn tay lẩm bẩm: “Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước.”
Cận Nhiên nghe thấy cái này liền thấy phiền, thật giống khẩu hiệu trong đám tang: “Cái gì mà một lòng đồng tâm chết không lùi bước, ai muốn chết cứ qua bên kia mà niệm đi.”
Chu Bân nhìn trạm không gian lơ lửng nổ tung thành một quả cầu bị chia năm xẻ bảy, biến thành những mảnh nhỏ cháy rụi trong biển lửa rồi lao vào bóng tối ngân hà biến mất.
“Hoắc Nhĩ đặt một trạm không gian ở đây không chỉ để thu thập thông tin, chắc hẳn dùng để giám sát thứ gì đó, có thể là người của Tử Vi Viên. Chúng ta ở chỗ này bị tập kích, động tĩnh lớn đến vậy mà anh phát tín hiệu cầu cứu lại không có phản hồi, tôi nghĩ bọn chúng nhất định không phải hải tặc bình thường.” Cận Nhiên thật sự không muốn nghe anh ta càm ràm, hắn đè nén tính nóng nảy mà giải thích: “Đánh nát trạm không gian của bọn họ, Quân đoàn đóng quân ở gần nhất đây nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.”
Chu Bân há miệng: “Là sao?”
Cận Nhiên cạn lời: “Chẳng lẽ anh cho rằng dựa vào cái chiến hạm nhẹ này cũng có thể mạnh mẽ nhảy qua điểm chuyển tiếp như Bùi Hành Ngộ à! Tỉnh lại đi, không ai yểm trợ giúp anh đâu.”
Chu Bân đột nhiên hiểu ra, vừa rồi đúng là Cận Nhiên lần thứ hai bắn pháo, hiện tại đã bại lộ hành tung trước đối phương. Dù thế nào cũng không còn khả năng đi qua được điểm chuyển tiếp, nói không chừng còn có thể bị trực tiếp nổ tung ngay tại đó.
Chu Bân vô thức hỏi hắn: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Cận Nhiên nói: “Nuốt cái khẩu hiệu xui xẻo kia trở lại đi, tôi đảm bảo anh không chết.”
Chu Bân vẻ mặt không đồng tình. Cận Nhiên nói tiếp: “Chờ Quân đoàn đóng quân ở gần nhất đây tới, trong khoảng thời gian này có thể chạy thế nào thì chạy thế đấy thôi! Càng cứng càng bất lợi, lấy trứng chọi đá thì chỉ có thiệt thân.”
**
“Tư lệnh!” Một người phụ tá hoảng sợ đẩy cửa chạy vào, ngay cả báo cáo cũng quên mất cả quy tắc, hét lên đầy khẩn trương: “Tư lệnh, không ổn rồi, tư lệnh, xảy ra chuyện rồi!”
“Ai xảy ra chuyện?” Người đàn ông gầy gò xanh xao ném mạnh tập văn kiện, theo lời của phụ tá cũng căng thẳng bước ra ngoài. Hai hàng lông mày dựng thẳng, giống hệt con quay đã lên hết dây cót.
“Ai xảy ra chuyện? Ai xảy ra chuyện? Tư lệnh nào xảy ra chuyện rồi?”
Nhìn dáng vẻ háo hức của người này, phụ tá bên cạnh vội lau mồ hôi, đáp: “Không phải tư lệnh nào xảy ra chuyện, không có người xảy ra chuyện... không phải.”
Sĩ quan phụ tá càng nói nhanh càng nói không rõ ràng. Đây là chỉ huy tối cao nhất của tàu Thiên Ất – Trưởng quan Mai Phổ, một tư lệnh còn thiếu sự ổn trọng và nóng nảy hơn cả thuộc hạ.
Nhìn tình hình rối ren này, tất cả mọi người đều đồng loạt không muốn đi báo cáo nên đã đẩy cậu ta đi. Cậu ta một bụng khí thế: “Các người không đi tôi đi!”
Mai Phổ người này, thật sự ngay cả bộ trưởng Liên Kính Phong cũng không ưa nổi, trực tiếp điều chuyển ông ta đến canh giữ trạm không gian. Kết quả, trạm không gian lại cứ thế bị oanh tạc ngay dưới mí mắt!
Cuộc lưu đày này xem ra còn rất dài, anh ta muốn trở về là không có khả năng nào.
Mai Phổ bị người phụ tá nói năng lộn xộn làm cho sốt ruột, nắm lấy bả vai cậu ta: “Rốt cuộc là người nào xảy ra chuyện?”
“Là trạm không gian xảy ra chuyện, trạm không gian bị đánh nổ rồi!” Sĩ quan phụ tá thở dài một hơi, gửi thông tin thu thập được từ tháp giám sát về, nói đầy lo lắng: “Đây là trạm không gian nơi chúng ta đóng quân, làm sao giải thích với Liên Bang bây giờ?”
Trước khi giọng nói của người phụ tá tiếp tục cất lên, thiết bị truyền tin của Mai Phổ đã vang lên. Anh hai chân thẳng tắp, kết nối với hệ thống truyền tin.
Liên Kính Phong trợn mắt tức giận mắng nhiếc, ngay cả chén trà trên bàn cũng bị hất tung lên: “Mai Phổ! Để cậu trông coi một cái trạm không gian mà cậu cũng không làm được, để người ta để nó bị nổ tung, dùng cậu rốt cuộc được việc gì!”
Mai Phổ lập tức nói: “Bộ trưởng, tôi bây giờ sẽ lập tức dẫn người đi xem tình hình!”
Liên Kính Phong nghe vậy càng tức giận: “Cậu có biết là ai đã cho nổ nó không? Đó là tên lửa của Tử Vi Viên! Tôi nhờ cậu theo dõi động tĩnh của Bùi Hành Ngộ ở đây, cậu thì hay rồi, cậu để tên đó nổ tung cả trạm không gian, cậu bị mù à!”
Mai Phổ mặt mày đỏ bừng lên, trầm giọng nói: “Thuộc hạ biết sai!”
Liên Kính Phong tức giận đến đau đầu. Hắn ở đây xây một cái trạm không gian để thu thập tin tức, kết quả lại bị phế vật Mai Phổ này phá hỏng, ngay cả chuyện nhỏ cũng làm không xong!
“Vậy bây giờ chúng ta án binh bất động sao?” Mai Phổ nói.
Liên Kính Phong lại giận dữ: “Bất động cái gì! Tin tức trạm không gian nổ đã bị truyền về Hoắc Nhĩ, cậu nhanh chóng mang theo viện binh tới giúp Tử Vi Viên! Lẽ nào cậu muốn người ta nói cậu ngay cả một cái trạm không gian cũng không bảo vệ nổi, lại thêm tội danh bất lực không thể xuất binh sao?”
Khi Mai Phổ nghe thấy lời này, anh lập tức đứng thẳng lên, đưa tay lên thái dương làm động tác chào quân lễ: “Rõ!”
Liên Kính Phong thật sự không thể chịu nổi cái thể loại phế vật đầu óc ngu si tứ chi phát triển, nghe tới chiến tranh liền hưng phấn này nữa.
Ngay sau khi Mai Phổ tắt máy truyền tin, lão lập tức nói với phụ tá: “Để Mạc Lộ chuẩn bị, chúng ta tới trạm không gian xem thử.”
**
Cận Nhiên điều khiển chiến hạm né tránh chứ không trực tiếp đối đầu với bọn chúng, chạy tới một nơi không một bóng người. Dáng vẻ hiện tại của hắn so với trạng thái điên loạn vừa rồi quả thực như hai người khác nhau.
Chu Bân bối rối: “Chúng ta làm như vậy thực sự có ích không?”
Cận Nhiên híp mắt liếc nhìn tấm lưới phòng ngự bên ngoài gần như đã biến mất hoàn toàn, nhưng không trả lời. Tầm nhìn của hắn không tốt, hắn tuy là cấp S nhưng pheromone bị thiếu hụt, lại mất một ngón tay út, Chu Bân đương nhiên biết điều đó.
Anh ta quả thực không dám tin tưởng Cận Nhiên, nhất là khi hắn dám cho nổ tung trạm không gian của Hoắc Nhĩ, quá điên cuồng!
Nếu là người bình thường ai có thể nghĩ tới chứ, cho dù là những người kia cũng không dám ném bom vào chỗ như vậy.
Nhưng mẹ nó, Cận Nhiên dám.
Hắn còn cho nổ không chút do dự, nổ đến mức nhẹ nhàng, lưu loát, còn thuận tiện bắn một phát súng laser, thả pháo hoa như thể ăn mừng trạm không gian rơi xuống, sau đó huýt sáo một tiếng.
Chu Bân cảm giác mình có khả năng chưa đợi được cứu viện tới đã bị Cận Nhiên hù chết. Anh ta chịu đựng cảm giác trái tim đập thình thịch kịch liệt, kiên nhẫn thích ứng với cách điều khiển chiến hạm của Cận Nhiên, chợt nghe máy truyền tin vang lên.
Tiếng tích tắc hỗn loạn kéo dài, giọng nói lạnh như băng của Bùi Hành Ngộ giống như kinh động lòng người.
“Chu Bân, thử kết nối nhảy dù lên tàu.”
Chu Bân lập tức đứng thẳng người, trợn to hai mắt nhìn mạng lưới tinh thần giám sát: “Tư tư tư tư lệnh! Sao ngài lại quay về rồi?!”