Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 15: Kề vai sát cánh
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cận Nhiên, quay về Tử Vi Viên cấm túc nửa tháng cho tôi!"
***
Cận Nhiên vừa nghe thấy giọng nói này thì lồng ngực giật thót.
Máy truyền tin đầy tiếng rè chói tai đến cực điểm, rít lên như tiếng rắn lè lưỡi bên tai. Chiếc dù nhỏ khéo léo né tránh các đòn tấn công, may mắn không bị bắn trúng.
Cận Nhiên đứng bật dậy, nhìn chiếc dù nhỏ đang chìm nổi trong màn đêm. Chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể bị bắn hạ ngay lập tức, Bùi Hành Ngộ thậm chí còn không có cơ hội phản công.
Cận Nhiên nổi nóng hét lớn, "Anh con mẹ nó trở lại làm cái gì? Qua điểm chuyển tiếp rồi còn muốn quay lại tìm đường chết, anh thần kinh à!"
Bùi Hành Ngộ phớt lờ câu hỏi thoát ra từ miệng hắn, giọng điệu vẫn bình tĩnh đến lạ thường, như thể kẻ đang né tránh công kích tới tấp dưới vô số pháo đạn không phải là mình. Anh ra lệnh, "Chu Bân, kết nối cho tôi."
Chu Bân bị Cận Nhiên khiến cho hoảng sợ. Anh trấn tĩnh lại, buộc phải mở cửa khoang dự bị trong khe nứt để chiếc dù đáp xuống thành công, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.
Bùi Hành Ngộ ra khỏi chiếc dù, thẳng bước đến trước bàn điều khiển mà không quan tâm đến vết xước trên cổ. Chu Bân thấy anh xuất hiện liền sinh ra một cảm giác tin tưởng an toàn.
"Tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ thoáng gật đầu, đứng cạnh Cận Nhiên kiểm tra tình hình cơ giáp. Thiệt hại bên ngoài là 70%, hệ thống phòng ngự bị phá hủy, đạn dự trữ còn lại 30%, động cơ đẩy vẫn hoàn hảo không bị hư hại.
"Làm tốt lắm." Bùi Hành Ngộ không ngẩng đầu khen Cận Nhiên.
Cận Nhiên nhìn anh không bị mất tay cụt chân, hắn mới hừ một tiếng, "Nói nhảm, lão tử cũng tốt nghiệp 97.3 đấy, đừng có đặt tôi chung một chỗ với đám ngốc bạch ngọt Tử Vi Viên chỉ biết niệm khẩu lệnh."
"Ngốc bạch ngọt" Chu Bân uất ức cúi đầu, "Tư lệnh, Cận Nhiên cho trạm không gian nổ tung rồi, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Lúc Bùi Hành Ngộ đi qua điểm chuyển tiếp, anh vừa vặn cũng nhìn thấy trạm không gian Hoắc Nhĩ nổ tung. Khi đó anh còn tưởng đối phương công kích bọn Cận Nhiên nên đã vô tình phá hủy nó.
"Cậu làm nổ?" Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu hỏi.
Cận Nhiên bình thản "Ừ" một tiếng, "Trở về tùy anh phạt."
Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, nhìn vẻ mặt y rõ ràng muốn nói 'lão tử không làm sai, nếu có quay ngược lại thời điểm đó lão tử vẫn sẽ nã pháo'. Anh liền lắc đầu, "Tôi không muốn phạt cậu, đánh bom trạm không gian là lựa chọn tốt nhất."
Anh cũng nghĩ ra biện pháp như vậy nhưng không làm. Chỉ có một người điên như Cận Nhiên mới dám không chớp mắt cho nổ trạm không gian, chỉ có hắn mới có thể che đậy quá trình chuyển tiếp cho họ dưới tình hình căng thẳng như vậy, và còn có thể trốn thoát và kéo dài thời gian đến thế.
Miễn là động cơ đẩy không bị hư hại, cơ giáp còn đủ nhiên liệu, hắn tuyệt đối có khả năng chống đỡ để đợi viện binh đóng quân gần nhất ở đây phải đến trợ giúp.
Bùi Hành Ngộ hỏi hắn, "Phát tín hiệu cầu cứu cho Hoắc Nhĩ rồi?"
Cận Nhiên nghe vậy liền bật cười, "Trời ơi, Bùi trưởng quan của tôi ơi, ngài vẫn chưa biết mình ở vị trí nào trên Hoắc Nhĩ sao? Bên đó chỉ ước gì ngài chết ngay lập tức trong không gian, đến cả mảnh vụn cũng đừng còn sót lại đấy. Bọn họ chỉ sợ ngài tro tàn lại cháy. Hiện tại, chiến hạm của các người gửi tín hiệu cầu cứu về, bọn họ nhất định phải tổ chức một cuộc họp bàn. Chờ đám lão già đó họp xong thì thi thể của ngài cũng đủ nguội lạnh mất rồi."
Bùi Hành Ngộ im lặng không nói, Cận Nhiên mới tới Tử Vi Viên không lâu, thế mà lại biết nhiều chuyện như vậy.
Hắn không phải người bề ngoài tỏ ra bốc đồng, liều lĩnh. Cái 'điên' của hắn chính là dám làm những chuyện mà người bình thường không thể làm nổi.
Cận Nhiên nghịch chiếc máy truyền tin bên ngoài, lạnh giọng nói vào khoảng không ngân hà đen tối vô tận: "Này đằng kia, các anh cũng quá vô dụng rồi đấy, chơi lâu như vậy mà vẫn chưa đánh xong. Có rảnh không, tán gẫu một chút xem nào."
Chu Bân choáng váng, Cận Nhiên đang làm cái gì vậy?
Bùi Hành Ngộ cau mày, "Đừng làm càn."
Cận Nhiên nghiêng đầu thử kết nối liên lạc với đối phương. Sau vài tiếng 'tích tích' thì thực sự đã kết nối được. Cận Nhiên không đợi được liền lên tiếng trước: "Tử Vi Viên đã nghèo kiết xác rồi, các người hô phong hoán vũ tới cướp một chuyến này thì bõ bèn được gì chứ?"
Chất giọng khàn khàn của người đàn ông chợt vang lên qua bộ đàm truyền tin, "Ai muốn cướp quân nhu của các người? Thứ tôi muốn là mạng của Bùi Hành Ngộ, lần trước chỉ phá được mỗi tháp giám sát Thiên Thương, thật đáng tiếc nha."
Bùi Hành Ngộ vừa nghe giọng nói này liền nhận ra đó là Vi Lạp, một trong những thủ lĩnh của Tham Lang. Cũng chính tên này mới dám giữa ban ngày ban mặt chặn đánh đòi giết anh, còn vận dụng hỏa lực mạnh đến vậy.
"Thế cũng không được. Anh muốn mạng của tư lệnh chúng tôi, tôi làm sao có thể cho anh ngay được chứ? Chi bằng thương lượng một chút, anh đổi mục tiêu nào khác đi, nếu hợp thì chúng tôi sẵn sàng làm lễ cúng bái." Cận Nhiên nói năng nhẹ nhàng nhưng tay lái vẫn không buông lỏng, linh hoạt điều khiển cơ giáp trốn thoát.
Vi Lạp cười rộ lên, "Lấy mạng cậu để đổi?"
"Tham Lang." Bùi Hành Ngộ cười nhạt, "Lần trước không triệt để dọn sạch cái ổ chuột để cho các người sống tạm lâu như vậy, là lỗi của tôi."
Cận Nhiên "Shh" một tiếng, quay đầu nhìn anh, "Đừng có mở miệng là nhắc đến chuyện đánh giết. Tham Lang, nghe nói trên Tinh cầu của các anh có không ít đồ tốt, còn có rượu ngon. Vừa khéo tôi cũng thích uống rượu, tôi dạy các anh cách chưng cất rượu có chịu không?"
"Nếu cậu còn sống." Vi Lạp nói.
Cận Nhiên cười cười, "Cái anh này, chỉ tán dóc thôi mà sao lại nói đến sống chết rồi. Bảo bối à, mau nhìn phía sau anh đi."
Vi Lạp sửng sốt trước lời nhắc nhở của hắn, thật sự theo phản xạ nhìn về phía sau. Trừ mình ra cũng chỉ có hai thuộc hạ khác. "Cậu đừng nghĩ cách kéo dài thời gian, tôi nói cho..."
Cùng lúc đó, trong máy truyền tin vang lên một giọng nói thất kinh.
"Đại nhân, có một đội cơ giáp hạng nặng đang tới gần, trang bị đầy đủ vũ khí!"
"Chúng ta bị đường đạn đạo của đối phương khóa rồi!"
"Hệ thống phòng ngự đang dao động bất ổn, sắp bị phá!"
Thần kinh Vi Lạp như thể bị giật mạnh, da đầu muốn nổ tung. Anh chỉ lo đuổi giết Bùi Hành Ngộ mà bỏ quên mất khả năng bị phản công, không ngờ rằng bọn họ lại chơi trò giương đông kích tây!
"Đại nhân! Hệ thống giám sát báo về có ba cơ giáp hạng nặng đã đi qua điểm chuyển tiếp đang hướng tới đây, chúng ta bị bao vây rồi!"
Sức đẩy của cơ chế nén ép khi qua điểm chuyển tiếp vẫn ở mức ba, tốc độ vọt tới nhanh đến kinh khủng. Vi Lạp còn chưa kịp hạ lệnh đã thấy hỏa lực của đối phương dàn ra trước mặt, nhằm thẳng hệ thống phòng ngự mà ngắm bắn, đồng loạt oanh tạc như một trận mưa sao băng.
Hệ thống phòng ngự kiên cố lúc này chẳng khác nào bọt biển dần tan biến, hầu như không còn lại gì. Chiến hạm do Lâm Khai Tuế chỉ huy có khắc ba chữ Tử Vi Viên đã đến, bao vây ba chiến hạm hạng trung của Vi Lạp.
Vô số pháo ion và pháo năng lượng chùm hạt tập trung hướng về phía Vi Lạp, tình cảnh hệt như bầy sói dữ vây quanh đám thỏ trắng yếu ớt.
"Tư lệnh, ngài không sao chứ?" Giọng của Lâm Khai Tuế phát ra từ máy truyền tin kết nối.
Bùi Hành Ngộ ra lệnh, "Diệt!"
Một giây tiếp theo, từ máy truyền tin vang lên một tiếng ù ù kéo dài khiến màng nhĩ ong lên. Cận Nhiên xoa xoa lỗ tai, hừ một tiếng nói với Chu Bân: "Ngốc bạch ngọt, tư lệnh của các người tàn nhẫn quá."
Bùi Hành Ngộ không để ý tới hắn, ánh mắt chăm chú dõi theo bên ngoài. Vũ khí phun ra những ngọn lửa cực lớn chĩa thẳng vào Tham Lang, nhưng mà ngay lúc đánh trúng, trong nháy mắt đã bị chặn lại!
Không biết từ đâu lao ra một cơ giáp hạng nặng cản ngang ở giữa, chính xác ngăn cản 80% hỏa lực. 20% còn lại bị đánh trúng không ít, động cơ đẩy cũng bị hỏng một bên.
Chu Bân sợ hãi kêu lên, "Là ai?! Bọn chúng làm sao đột nhiên lại có chi viện?"
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ trầm xuống, lập tức kiểm tra tín hiệu giám sát bên ngoài. Vừa nhìn anh liền suýt nghẹn lời, "Mai Phổ! Cái quái..." Phẩm chất tốt đẹp của anh cuối cùng cũng kiềm chế anh không nói nốt nửa câu còn lại.
Chu Bân cẩn thận nghiêng đầu, nhìn sắc mặt khó coi của Bùi Hành Ngộ đang ra lệnh cho Tử Vi Viên: "Mặc kệ Mai Phổ và Thiên Ất, tiếp tục lợi dụng lúc Vi Lạp chạy thoát để truy kích gã, phải tiêu diệt bằng được!"
Lại nói, "Chu Bân, kết nối liên lạc Thiên Ất."
"Vâng, tư lệnh."
Cận Nhiên thực ra biết về Mai Phổ, cũng bị hành động ngu xuẩn vừa rồi của lão làm cho khó chịu. "Nói tên này không có não đúng là không sai. Sớm biết chi viện là loại này tôi đã chẳng cho nổ trạm không gian. Bây giờ có khác gì đem người của mình đặt ra trước mặt chứ!"
Thiết bị liên lạc được kết nối, giọng nói lo lắng của Mai Phổ vang lên, "Bùi tư lệnh, ngài có ổn không! Tôi đã chặn tất cả các đường đạn đạo lại rồi! Các người không hề có thương vong nha!"
Bùi Hành Ngộ tức đến nỗi không muốn nói chuyện với lão.
Chu Bân cũng không dám nói. Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, thấy sắc mặt anh vẫn đen sì liền ho khan cười nói: "Tư lệnh không có não ơi, anh đi chặn hết đường đạn đạo đánh ra của Bùi tư lệnh rồi, làm không tệ, rất đáng khen ngợi."
Mai Phổ sững sờ mất một lúc. Anh vừa mới xông vào liền nhìn thấy tên lửa đang áp đảo bắn về một phía, không quan tâm nhiều, liền trực tiếp ra lệnh đánh chặn, trong lòng còn thở phào nhẹ nhõm.
May mà mình tới kịp.
"Bùi tư lệnh... ha ha, tôi đến vội quá nên không chú ý, tôi rất sợ cậu sẽ bị thương, xin lỗi xin lỗi." Mai Phổ cười khan vài tiếng. Trong bộ đàm lại không có bất kỳ ai đáp lại anh, tiếng cười gượng gạo lại bị lúng túng nuốt ngược vào trong.
"Khụ khụ." Mai Phổ giả vờ khiển trách Mạc Lỗ đứng bên cạnh: "Cậu nhanh quá làm gì! Cũng không nhìn xem ai là địch đã tới chặn lại, vạn nhất có chuyện bất ngờ thì sao?"
Mạc Lỗ bị mắng té tát, rõ ràng là lệnh của ngài, tôi chỉ theo sau phục tùng.
Hơn nữa Mạc Lỗ nhớ quá rõ giọng nói của Cận Nhiên, nghiến răng châm chọc, "Cậu đang chế giễu ai vậy hả? Cậu nghĩ mình xứng nói chuyện cùng Mai tư lệnh của chúng tôi như thế sao?!"
Cận Nhiên không muốn nói chuyện với tên đó, quay lại nhìn Bùi Hành Ngộ, "Này, chúng ta đi vui vẻ một lát đi?"
Bùi Hành Ngộ hơi giật mình, lập tức hiểu ngay mục đích của hắn, liền nói: "Không được!"
Nhưng chậm rồi.
Cận Nhiên điều khiển chiếc cơ giáp bị tàn phá nặng nề tới gần chiến hạm đổ nát của Tham Lang đã bị Tử Vi Viên bắn trúng, đánh ra một đạn pháo laser uy lực không lớn.
Thân tàu lắc lư. Cận Nhiên bắn liên tiếp ba phát nữa như trút hạt đậu, cửa ở phía đối diện sập xuống lộ ra lối đi hình lỗ hổng. Người bên trong đã sớm tẩu thoát, chỉ còn lại một tên run rẩy điều khiển bảng chỉ huy, nỗ lực kéo dãn khoảng cách cho cơ giáp.
Cận Nhiên đứng dậy nhường chỗ, nhặt quần áo và mũ bảo hộ vừa cởi ra để mặc vào, thản nhiên vác khẩu súng photon lên vai, lướt qua Bùi Hành Ngộ, vẻ mặt chẳng khác nào một cường hào ác bá.
"Cận Nhiên, đừng làm càn!" Trước khi giọng nói của Bùi Hành Ngộ cất lên, Cận Nhiên đã nhảy qua phía đối diện.
Trái tim Bùi Hành Ngộ như vọt lên tận cuống họng ngay lập tức, gần như ngừng thở. Hắn cứ thế nhảy qua như vậy, nếu hai cơ giáp đột nhiên đến gần có biết hắn sẽ bị chèn ép nghiền nát hay không!
Cách khá xa như vậy hắn chưa chắc đã đáp thành công, từ cửa khoang này nhảy sang một cửa khoang khác. Huống chi đây là đang đánh giặc, quả thực là làm xằng làm bậy!
Bùi Hành Ngộ điều khiển cơ giáp lui về phía sau một chút để tạo khoảng cách chính xác. Cận Nhiên mặc quần áo phòng hộ có gắn động cơ đẩy, rất nhanh đã đối diện với cửa khoang, xông vào bên trong, huýt sáo một tiếng với tên hải tặc, sau đó hạ khẩu súng Photon trên vai xuống, híp mắt chuẩn bị ngắm bắn.
"Bang bang bang" ba tiếng. Cận Nhiên ném mũ bảo hộ cùng súng đi. Lần này không cần quần áo phòng hộ, hắn chỉ kéo tên hải tặc đã tắt thở qua một bên, tự mình ngồi vào bàn điều khiển và ghế lái.
Hắn móc máy truyền tin kết nối với Bùi Hành Ngộ, lạnh giọng nói: "Bùi trưởng quan, chiến lợi phẩm còn rất..."
Bùi tư lệnh trước nay vẫn luôn bình tĩnh bây giờ bị làm cho tức đến tái mét mặt mày, giận dữ gầm vào bộ đàm truyền tin: "Cận Nhiên! Quay về Tử Vi Viên đóng cửa cấm túc nửa tháng cho tôi!"