Chương 16: Cấm túc

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ở Tử Vi Viên không được phép uống rượu, giao ra đây."
***
Chu Bân giật mình trước giọng nói lạnh lùng gắt gỏng của Bùi Hành Ngộ, nhỏ giọng gọi, "Bùi tư lệnh."
Giọng điệu của Bùi Hành Ngộ dần trở lại bình thường, nói với Mai Phổ, "Trạm không gian bị nổ là do Tham Lang tập kích, Tử Vi Viên trong lúc phản công vô ý phá hủy nó. Mai tư lệnh, ông hiểu rõ chứ, phải không?"
Mai Phổ không quan tâm ai làm nổ nó, giờ lão chỉ muốn tống khứ cái cục nợ này đi là được. Bùi Hành Ngộ đưa cho lão một cái cớ tuyệt vời để thoát thân, lão tất nhiên là phải nắm lấy cơ hội này, liền đáp, "Đúng là như vậy."
Nhưng trong lòng lại nghĩ, vừa nãy gọi ai là tư lệnh không có não hả!
Mai Phổ nghiến răng, nổ trạm không gian ngay nơi đóng quân của mình thì thôi đi, còn dám trêu tức lão. Cận Nhiên đúng không, đây rõ ràng là muốn gây thù chuốc oán!
"Tôi thay mặt Tử Vi Viên cảm ơn Mai tư lệnh cùng Thiên Ất, cáo từ." Bùi Hành Ngộ nói xong tắt máy truyền tin, nghiêng đầu nói với Chu Bân, "Chuẩn bị bước nhảy."
Chu Bân vội nói, "Rõ!" Dừng một lát rồi hỏi anh, "Vậy Cận Nhiên đâu? Một mình cậu ta ở lại không xảy ra chuyện gì chứ."
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ vẫn khó coi như trước, "Cậu ta không chết được."
Ba cơ giáp hạng trung bị bắn hạ, một chiếc lung lay sắp đổ như đống sắt vụn bị Cận Nhiên chiếm đoạt. Hắn ở bên kia cũng nghe thấy Bùi Hành Ngộ tức giận nói "Không chết được", hắn tặc lưỡi hai tiếng, điều khiển cơ giáp kích hoạt bước nhảy dự phòng thứ hai, miễn cưỡng theo sau Bùi Hành Ngộ, thông qua điểm chuyển tiếp.
Máy truyền tin vẫn chưa tắt, sau khi chuyển tiếp, hắn lại hỏi, "Vậy nếu nhốt tôi rồi thì ai dọn nhà vệ sinh?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Ra ngoài lại dọn!"
Cận Nhiên hơi nhức đầu, bởi vì qua điểm chuyển tiếp chính là khu vực an toàn, hắn liền kết nối đường bay với Tử Vi Viên, đổi thành chế độ lái tự động, cởi bỏ bộ đồ phòng hộ nặng trịch, lộ ra quân trang màu đen bên trong, gác chân lên, vuốt tóc một cái.
"Trưởng quan~"
Mí mắt Bùi Hành Ngộ khẽ giật, nghe thấy giọng điệu trêu chọc ngả ngớn này, cảm thấy lời kế tiếp hắn nói ra chắc chắn không có ý tốt.
Quả nhiên, hắn nói, "Ngài nhốt phụ tá của mình rồi, ai sẽ hầu hạ ngài đây chứ? Ngài giữ tôi bên người không phải là để tôi phục vụ ngài sao? Nếu không thì đừng nhốt tôi lại chứ."
Cái máy liên lạc này kết nối với toàn bộ phòng tàu, ngốc nghếch Chu Bân nghe vô cùng rõ ràng, cẩn thận dè dặt nghiêng đầu nhìn Bùi tư lệnh ánh mắt lạnh như băng, lập tức hiểu ý quay đầu vờ ngắm cảnh, "Tai tôi ù quá, ôi trời, chắc không phải tôi bị điếc rồi chứ?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Nếu mở miệng câu nữa thì thêm nửa tháng! Nói tiếp đi, tôi giúp cậu ghi lại."
Cận Nhiên lập tức ngồi thẳng người, "Anh bị bệnh à? Cấm túc tôi đối với anh có chỗ nào tốt? Anh thích chơi trò cưỡng ép đúng không?"
"Tự ý hành động một mình mạo hiểm, tự ý đánh nổ trạm không gian, ngay cả chiến hạm của hải tặc cũng dám cướp, cậu là thổ phỉ, ác bá sao?"
Mấy cái tội danh này nếu bị quy tội, đủ để y về Hoắc Nhĩ bị phế quân hàm.
"Tư lệnh, ngài vừa mới nói tôi cho nổ rất tốt mà, hiện tại lại trở mặt muốn khiển trách, tôi hỏi ngài, bằng lương tâm ngài mà nói xem, tôi đã phải làm những gì để yểm trợ ngài tiễn Bộ Ngu trở về? Còn cái tội danh tự mình mạo hiểm, chúng ta có khác nhau đâu, anh không muốn một mình ở lại để người khác rời đi an toàn sao?"
"Cậu giỏi lắm!" Bùi Hành Ngộ bị hắn làm cho đau đầu đến mức nghẹt thở, trực tiếp tắt máy liên lạc.
*
**
Trở lại Tử Vi Viên, Mạnh Như Tiền đứng ở trên boong tàu, cái cổ có thể dài thêm được nữa thì chắc đã biến thành hươu cao cổ rồi.
Anh xoa xoa tay đi đi lại lại không ngừng, "Sao còn chưa về? Không phải chỉ có ba chiếc cơ giáp hạng trung thôi à? Đừng nói Lâm Khai Tuế ngay cả chuyện này cũng không giải quyết được, hay là đi chậm chưa tìm được Bùi Hành Ngộ? Chết tiệt, không được suy nghĩ lung tung!"
Anh tự trấn an mình, tự nghĩ, "Nếu Bùi Hành Ngộ và những người khác có thể an toàn quay về, anh nguyện ý tổn thất một trăm, không, hai trăm tinh tệ!"
Tống Tư Thâm im lặng đứng ở bên cạnh giống như cái cột mốc nhỏ.
Chung Quản và Mạnh Như Tiền cùng nhau lẩm bẩm, liên tục cầu nguyện, "Đừng gặp chuyện không may đừng gặp chuyện không may, Cận Nhiên một mình điều khiển chiến hạm yểm hộ tư lệnh cùng mọi người rời đi, cậu ấy còn chưa từng ra chiến trường bao giờ, Bùi tư lệnh lại một mình nhảy dù tiếp viện, làm ơn đừng có bất trắc đừng có bất trắc."
Tống Tư Thâm nghe anh ta lải nhải mà nhức cả tai, đưa mắt nhìn ra dải thiên hà mênh mông chậm rãi trôi chảy trong vũ trụ, lại nhìn về phía Đông, không biết đang suy nghĩ điều gì, một lát sau khẽ rũ mi mắt.
Chung Quản nghi hoặc nhìn cậu, "Này Tiểu Tống Tống, đang nhìn gì thế? Cận Nhiên với Bùi tư lệnh hẳn sẽ trở về từ phương Bắc, nhóc nhìn phía Đông làm gì?"
Tống Tư Thâm thu tầm mắt, "Không có gì."
"Về rồi!"
Không biết là ai kêu lên, tiếng nói vừa dứt liền thấy tinh vân xoay tròn tụ lại ở một khoảng không trong ngân hà, một chiếc cơ giáp hạng trung sứt mẻ, lung lay như sắp đổ từ từ ra khỏi điểm chuyển tiếp. Lúc bọn họ xuất phát không phải chiếc này.
Ngay sau đó bọn họ nhìn rõ nét chữ khắc trên thân tàu – Tham Lang, Mạnh Như Tiền lập tức căng thẳng đến mức dựng cả lông tơ.
"Đề phòng!"
Mọi người lập tức đề phòng, kết quả lúc sau cập bến mới thấy một cánh tay thò ra từ trên tàu, từ cửa buồng lái bước ra chính là Cận Nhiên!
Chung Quản thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nhìn thấy Bùi Hành Ngộ bước xuống từ chiến hạm còn lại, lúc này tảng đá đè nặng trong lòng mới triệt để buông xuống.
Mạnh Như Tiền lau vội mắt, lao tới giơ tay chào, "Tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ nói "Ừ", quay đầu nhìn cặp chân dài của Cận Nhiên đang bước xuống từ cơ giáp. Hắn vừa đi về phía anh, trên tay cầm thêm một cái bình nhỏ, thân hình cao ngất thẳng tắp, gần như hòa vào bóng đêm.
Quân phục của Tử Vi Viên xem ra rất hợp với hắn, lông mày đen nhánh rậm rạp, trong mắt mang theo một loại khí chất ngang tàng giống hệt thổ phỉ. Trong đầu Bùi Hành Ngộ đột nhiên hiện ra hình ảnh y một tay vác khẩu súng photon trên vai, dáng vẻ hệt như một tên cường hào ác bá.
"Tử Vi Viên không được phép uống rượu." Bùi Hành Ngộ đưa tay, "Mang đến đây."
Cận Nhiên dừng lại một chút, đặt chiếc bình vào tay anh, hơi ghé sát vào anh, nhỏ giọng nói, "Giữ nó bên người, chờ ngày ly hôn của anh, tôi sẽ lấy ra uống mừng, đừng vứt đi."
Bùi Hành Ngộ cũng hạ thấp giọng nhìn sang, "Để lại một nửa, tôi cũng chúc mừng."
Cận Nhiên nhíu mày.
Hai người ánh mắt chạm nhau, sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.
Mạnh Như Tiền không nghe rõ nhưng luôn cảm thấy Cận Nhiên lại nói gì đó không hay ho, vội vàng nói, "Cận Nhiên, tư lệnh cũng mệt rồi, cậu mau đi nghỉ ngơi đi."
Cận Nhiên khoát tay về phía sau, "Tôi đi phòng tạm giam."
Mạnh Như Tiền kỳ quái hỏi, "Hả? Sao lại đi phòng tạm giam? Không phải nói đi... dọn nhà vệ sinh sao?"
Ánh mắt Bùi Hành Ngộ đặt trên bóng lưng Cận Nhiên dần thu về, có chút mệt mỏi, "Cậu ta không nghe lời, vốn tôi định một mình ở lại để cậu ta đưa Bộ Ngu trở về, nhưng cậu ta dám mặc đồ phòng hộ nhảy lên tàu hộ tống."
"Gì?" Mạnh Như Tiền mở miệng, mất một lúc lâu mới hiểu ra, "Không phải chứ, Cận Nhiên đây là ý gì... Hộ tống ngài? Không cho phép ngài bước vào nơi nguy hiểm? Dù là làm loạn cũng không thể bắt cậu ta đi cấm túc được!"
Bùi Hành Ngộ im lặng một lúc, anh không rõ tại sao Cận Nhiên lại làm vậy nên không nói tiếp, thay vào đó chỉ nói, "Khi quay lại điểm chuyển tiếp tôi đã thấy cậu ta cho nổ tung trạm không gian Hoắc Nhĩ rồi, sau đó lại chạy lên chiến hạm Tham Lang tàn phá khắp nơi. Điên loạn đến mức đó mà không giáo huấn thì phải làm gì?"
"Dám nổ cả trạm không gian? Đúng là gan to mật lớn, có điều nghĩ lại thì tôi thấy rất hả hê." Mạnh Như Tiền mỉm cười, nếu có gan anh cũng sẽ đánh bom nổ tung cái trạm không gian đó luôn, nhưng anh không dám.
Bùi Hành Ngộ nói thêm, "Hôm nay là do cậu ta có điểm tốt nghiệp xuất sắc, phản ứng nhanh nhạy, khí phách cũng đầy đủ. Đổi thành người khác thiếu một trong những thứ đó e là đã chết ngay trước mặt tôi rồi."
Mạnh Như Tiền im lặng.
Bùi Hành Ngộ nắm chặt bình rượu, trầm giọng nói, "Bọn họ đều có cha mẹ, giao phó cho tôi. Tôi làm sao có thể để bọn họ một mình ở lại, ngay cả thi thể cũng không giữ lại được, chỉ còn lại vẻn vẹn một con chip ký ức trả về Hoắc Nhĩ."
Mạnh Như Tiền không biết phải nói gì, vào quân đội sẽ phải ra chiến trường, đây là con đường một đi không trở lại. Những người còn sống sót được đều đã rất may mắn, nhưng Bùi Hành Ngộ từ đầu tới cuối vẫn không thể vượt qua được rào cản này.
"Vậy ngài định cấm túc cậu ta bao lâu?"
"Nửa tháng."
**
Cận Nhiên ở phòng tạm giam một lúc, dùng tay trái lột bao tay màu đen ở tay phải xuống, lộ ra bàn tay thiếu mất một ngón út. Trên ngón trỏ còn đeo một chiếc nhẫn cẩm thạch ngọc bích màu xanh.
Chiếc nhẫn này là Cận Nhàn để lại cho hắn.
Cận Nhàn năm đó là một trong những hạm trưởng của Thiên Kỷ, cùng với Nặc Lạp Bạch Tây là hai nữ Alpha duy nhất trên chiến hạm đó.
Cận Nhiên từ khi sinh ra đã thiếu một ngón tay út, đôi mắt mang sắc xám bạc. Sau lại kiểm tra pheromone nhận được kết quả hắn là người bẩm sinh có khiếm khuyết. Cận Thiệu Nguyên tìm vô số người kiểm tra cho hắn nhưng đều có chung một kết quả, nói hắn sau này không thể trở thành quân nhân, đôi mắt ấy không thể nhìn quá xa, ngay cả làm người bình thường cũng gặp nhiều trắc trở.
Cận Thiệu Nguyên lúc đó mới được điều từ hạm đội xuống, trở thành thứ trưởng của Quân đoàn số 7. Nếu không có trợ lực, ông sẽ không có cơ hội thăng chức, cho dù có thì cũng không có người kế vị. Cho nên từ khi Cận Nhiên còn nhỏ ông đã tìm người xúc tác pheromone cho hắn.
Cận Nhàn không đành lòng để em trai chịu khổ như vậy, dứt khoát thay hắn vào trường quân đội, trải qua huấn luyện gian khổ, nghiêm khắc không gì sánh bằng mới thành công đứng trong hàng ngũ quân đội, trở thành nữ tướng quân dưới quyền của Nặc Lạp Bạch Tây.
Vậy mà Thiên Kỷ phát nổ, lại chỉ còn Bùi Hành Ngộ sống sót.
Cận Nhiên siết chặt hai tay, lòng bàn tay đau nhói vì chiếc nhẫn cấn vào, nghĩ tới câu nói đầy tức giận của Bùi Hành Ngộ "Cận Nhiên, quay về Tử Vi Viên cấm túc nửa tháng cho tôi!", còn có dáng vẻ anh vội vã nhảy dù lao tới buồng lái.
Anh vốn dĩ có đủ thời gian quay về Tử Vi Viên, nếu quay về Tử Vi Viên, anh cũng không cần đích thân mạo hiểm quay lại.
Nhưng anh rõ ràng đã trở lại ngay lập tức sau khi đưa Bộ Ngu an toàn đi qua điểm chuyển tiếp.
Bùi Hành Ngộ vì sao lại phải quay lại?
Cận Nhiên dựa vào tường nhìn chiếc nhẫn, trong lòng rối bời.
Bùi Hành Ngộ yêu cầu hắn đưa Bộ Ngu rời khỏi đó, một mình ở lại đối phó với đám hải tặc không gian. Vì sao đã rời đi rồi còn quay trở về? Chiếc dù nhảy không có khả năng phản công, càng không thể phòng thủ, nếu bị bắn trúng thì chỉ có con đường chết.
Anh sau khi đến không nói gì, vẻ mặt lãnh đạm bất biến chỉ huy Tử Vi Viên bao vây truy sát hải tặc không gian.
Bùi Hành Ngộ.
Cận Nhiên nghiền ngẫm cái tên này hai lần trong lòng, khẽ nhắm mắt nhớ lại khuôn mặt nghiêm nghị lạnh nhạt của anh thêm một lần, không biết lúc đó anh cùng Cận Thiệu Nguyên đã thỏa thuận điều gì.
Có phải vì đã thỏa thuận với Cận Thiệu Nguyên nên anh mới liều mạng trở lại không? Hay là anh sợ rằng hắn sẽ tiết lộ mối quan hệ hôn nhân này với tất cả mọi người?
"Cận Nhiên, Cận Nhiên." Giọng Chung Quản vang lên ngoài cửa sắt, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
Cận Nhiên nhảy xuống giường, mở cửa sổ nhỏ, "Có chuyện gì?"
"Cậu chắc là chưa ăn gì đúng không, tôi lén mang cho cậu này, còn có mấy đồ dùng cá nhân và cả quần áo nữa." Chung Quản cẩn thận hạ giọng, "Tư lệnh không biết."
Cận Nhiên nhận lấy.
Chung Quản thấp giọng khuyên hắn, "Cậu đừng có gây thêm rắc rối nữa, cả cái tính khí thất thường kia cũng thu lại chút đi. Tôi nghe bọn họ nói cậu ngay cả trạm không gian cũng dám cho nổ, mẹ nó, cậu không sợ bị truy cứu trách nhiệm à?"
Cận Nhiên lười nghe những lời này, vừa cởi áo vừa nói, "Được rồi, tôi biết rồi, cậu trở về đi."
Chung Quản biết hắn không muốn nghe, vừa hạ giọng vừa hỏi hắn, "Vết thương trên mặt cậu là sao thế? Cậu đánh nhau à?"
Cận Nhiên lè lưỡi ấn ấn vào bên má, "Đánh một lũ ngu, tên Mạc Lỗ não tàn của Quân đoàn 11 kia dám chế nhạo Bùi... Thôi thôi cậu đi đi, kẻo lại để tư lệnh của cậu nhìn thấy..."
Lời còn chưa dứt, một giọng nói lạnh lùng trong trẻo đã truyền đến.
"Chung Quản."
Chung Quản rét run lên, lập tức quay người chào, "Tư lệnh!"
"Cậu ở đây làm gì?"
Chung Quản nơm nớp lo sợ nói, "Tôi... tôi tới đưa Cận Nhiên vài món đồ, xin lỗi, tôi lần sau sẽ không tự ý tới nữa."
"Đưa xong rồi?"
Chung Quản không ngừng gật đầu.
"Xong rồi thì đi đi."
Chung Quản nhanh chóng liếc nhìn Cận Nhiên ra hiệu cho y tự lo liệu đi, sau đó cực kỳ nhanh lẹ chuồn mất, không muốn ở lại thêm nửa giây nào với Bùi tư lệnh.
Cận Nhiên bĩu môi, đóng cửa sổ chuẩn bị về giường ngủ thì bị Bùi Hành Ngộ gọi lại, "Cận Nhiên."
"Chuyện gì?"
Bùi Hành Ngộ vươn tay đẩy cửa sổ ra, ngón tay thon dài trắng nõn áp lên mặt tấm pha lê trong suốt, "Đưa tay đây."