Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 17: Bại lộ
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bùi Hành Ngộ là Omega?"
***
Cận Nhiên vươn tay.
Một lọ thủy tinh nhỏ được đặt vào tay hắn, mang theo hơi lạnh tựa thân nhiệt của Bùi Hành Ngộ, còn thoang thoảng mùi Lan hoàng thảo.
"Đây là thứ gì?"
Bùi Hành Ngộ thu tay về. "Uống nó đi."
Cận Nhiên "ồ" một tiếng, chẳng thèm để ý đó là thứ gì. Hắn dốc hết lọ thủy tinh nồng nặc mùi Lan hoàng thảo vào miệng, uống xong còn tiện tay ném chiếc lọ về phía anh. Vừa quay đầu định đi thì lại bị gọi lại.
"Còn gì nữa?"
Bùi Hành Ngộ khoác trường bào đen trên vai, sắc mặt có chút tái nhợt. Cận Nhiên khẽ nhíu mày hỏi anh: "Anh bị thương à?"
"Không đáng ngại." Bùi Hành Ngộ mặc quân trang nghiêm chỉnh, tỉ mỉ. Ngoại trừ sắc mặt và màu môi có chút nhợt nhạt thì không nhìn ra chỗ nào không ổn, thực ra, bình thường sắc mặt anh cũng đã không được tốt lắm rồi.
"Cậu biết sai chưa?"
Cận Nhiên không thèm đếm xỉa, chỉ cười khẩy với anh: "Không biết. Tôi không sai."
Bùi Hành Ngộ siết chặt cái lọ nhỏ, tay còn lại giấu trong trường bào, giọng nói trầm thấp, đầy tức giận: "Vì sao lại đánh Mạc Lỗ?"
Bùi Hành Ngộ thở ra thật chậm, đứng cách hắn một cái cửa sổ, nói: "Cậu định cứ ai mắng chửi hay sỉ nhục là cậu xông vào đánh đấm với họ sao? Nếu vậy thì dù cậu có dùng cả trăm bộ cơ giáp hạng nặng cũng chẳng đủ đâu. Cậu bị điên rồi à!"
"Không phải vì anh. Tên đó cản đường tôi thì tôi đánh thôi. Lần tới gã còn vênh váo tôi lại sẽ đánh tiếp, đánh cho mẹ nó không nhận ra mặt."
"Cận Nhiên, cậu ngứa đòn phải không?!"
"Đúng đấy."
Bùi Hành Ngộ nắm chặt khung cửa sổ, khóe mắt đỏ lên vì tức giận, ném cái lọ ra phía sau. Cận Nhiên cho là anh tức giận muốn bỏ đi nên cũng xoay người định leo lên giường ngủ.
Một giây kế tiếp, cánh cửa phòng tạm giam "oành" một tiếng bị đá văng ra. Bùi Hành Ngộ một tay kéo trường bào trên vai xuống ném qua một bên: "Muốn đánh đúng không? Qua đây đánh với tôi. Đánh thua thì ngoan ngoãn một chút, nghe rõ chưa!"
Cận Nhiên nhe răng nanh: "Nếu tôi không đánh thì sao? Thắng xong thì có thể ly hôn hả?"
Bùi Hành Ngộ nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái: "Để thắng rồi tính."
Lòng Cận Nhiên vốn đang rối bời như tơ vò. Hắn biết rõ Bùi Hành Ngộ chính là kẻ phản bội đã bỏ Thiên Kỷ lại mà chạy trốn, nhưng chính lúc này anh lại thực sự quay trở về. Lồng ngực hắn càng thêm phiền muộn, không có chỗ để trút giận.
Đánh thì đánh.
Cận Nhiên lui lại một bước, chậm rãi hiện lên tư thái chiến đấu, một tay nắm chặt, một tay xòe mở, hướng anh làm điệu bộ khiêu khích. Bùi Hành Ngộ vẻ mặt u ám không thay đổi, cởi bỏ quân trang, xắn cao ống tay áo bên trái.
Cổ tay tinh tế, trắng nõn, được lớp quân trang đen tối làm nổi bật, càng thêm trắng muốt như ngọc. Cận Nhiên bỗng thấy hơi chói mắt.
"Ối, đánh vài cái thôi sao lại cởi quần áo ra thế!"
Bùi Hành Ngộ không để ý tới hắn, hơi hạ cổ tay, hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn đau đang đè nặng trong lồng ngực. Việc nhảy dù vào phòng tiếp nối đã khiến anh phải chịu một luồng áp suất cực lớn.
Dù Độc Uyên đã chuẩn bị dịch điều tiết năng lượng cho anh nhưng chẳng mấy tác dụng.
"Có cần tôi nhường ngài vài chiêu không?" Cận Nhiên chưa kịp nói xong, Bùi Hành Ngộ đã lập tức ngắt lời: "Không cần!" Đồng thời, anh vung quyền về phía hắn, ác liệt và sắc bén.
Cận Nhiên còn chưa kịp chuẩn bị, đã bị đánh thẳng vào mặt. Hắn dường như nghe thấy tiếng xương cốt trật khớp, đau đến nỗi da đầu túa mồ hôi lạnh.
Tổ sư, xuống tay không thèm nương tình như vậy!
Cận Nhiên né người nhanh như chớp, nắm lấy cổ tay Bùi Hành Ngộ bẻ ngược ra sau, nghiêng đầu tránh đòn tay kia của anh. Mà Bùi Hành Ngộ ra đòn rất chính xác, gọn gàng, lại còn đặc biệt dùng sức.
Cận Nhiên hiếm khi có được cảm giác ngang tài ngang sức. Giống như con mãnh thú bị chọc giận, hắn liếm vết thương rách trên môi, gần như bị khơi dậy thú tính khát máu, quả nhiên nếm được vị tanh ấm nóng.
Trên người Bùi Hành Ngộ luôn có một mùi vị kích thích làm hắn hưng phấn. Loại mùi hương đó vừa lạnh lùng mạnh mẽ, vừa trưởng thành và nội liễm. Bản năng chinh phục của một Alpha trong hắn lặng lẽ bùng phát, gào thét muốn giẫm anh dưới chân!
Nếu chinh phục tuyệt đối được giống loài ưu việt này sẽ khiến hắn có được cảm giác thỏa mãn không gì sánh bằng.
Dây thần kinh của Cận Nhiên âm thầm nhóm lên một ngọn lửa, một ngọn lửa mà từ trước đến nay hắn chưa từng phát giác. Lúc này, đôi mắt hắn đều đặt hết lên người Bùi Hành Ngộ, mỗi một tế bào đều điên cuồng gào thét, muốn đánh bại anh, đánh cho anh tan xương nát thịt.
Hai người nắm tay đối chọi nhau, xương cốt phát ra tiếng "rắc" nhưng không ai chịu lùi bước. Bọn họ cùng lúc, đồng thời nhắm thẳng điểm chí mạng của đối phương mà ra tay.
Trong phòng tạm giam có đầy đủ đồ đạc cần thiết, hiện tại lại bị hai người đánh đấm làm cho tan hoang, hỗn loạn. Cái bàn toàn bộ bị lật ngã, máy báo động phát ra âm thanh inh ỏi, chói tai đã bị Cận Nhiên một cước đạp nát vụn. Cuối cùng, căn phòng trở lại tĩnh lặng.
Hai người có khí lực ngang nhau, cùng lúc hạ gục đối phương. Nhưng Bùi Hành Ngộ trên người còn có vết thương, không thể ra tay lưu loát như Cận Nhiên, nên chỉ một giây sau đã bị hắn bóp lấy yết hầu.
"Trưởng quan." Cận Nhiên siết chặt cổ anh, ấn ngón tay cái lên động mạch, giọng nói mang theo hơi thở dồn dập: "Anh thua."
Bùi Hành Ngộ dùng hai tay nắm lấy cổ tay Cận Nhiên, hạ gối thụi vào người hắn, nhanh nhẹn vặn tay một cái để tách hai người ra. Bởi vì đánh nhau dữ dội mà sắc mặt vốn đã nhợt nhạt giờ lại càng trắng bệch, hơi thở hỗn loạn, chập chờn, đôi môi không chút huyết sắc.
"Tôi không thua."
Cận Nhiên cũng không phản ứng, cứ cam chịu bị anh đè lên người, thoải mái đưa hai tay ôm ra sau gáy, cười với anh: "Trưởng quan, chỉ vì không muốn ly hôn mà anh dùng cả mưu hèn kế bẩn thế này sao? Có phải anh rất thích tôi không?"
Bùi Hành Ngộ không chấp nhận lời nói bị bóp méo này. Giọng nói lạnh lùng phát ra giữa hơi thở hỗn loạn: "Cậu thua rồi. Từ nay về sau liền đoàng hoàng một chút cho tôi, đừng có nhắc tới chuyện ly hôn nữa. Đến hạn hợp đồng, dù cậu không nhắc tôi cũng sẽ ly hôn, nhớ kỹ đấy."
Cận Nhiên cáu kỉnh, đẩy tay anh muốn đứng dậy nhưng lại bị anh kìm chặt, không sao động đậy nổi. Trong phút chốc, cơn tức giận bùng lên, trên người hắn liền phát tỏa ra một luồng pheromone Alpha vô cùng mạnh mẽ.
"Không nhắc thì không... Bùi Hành Ngộ!"
Bàn tay Bùi Hành Ngộ trên cổ hắn thoáng buông lỏng, đôi mày lạnh lùng khẽ cau lại, mấp máy môi vài cái nhưng không phát ra âm thanh. Thân thể mềm nhũn thoáng chốc lâm vào hôn mê bất tỉnh.
Cận Nhiên nhanh tay đỡ được, ôm anh vào lòng. Nháy mắt, nơi chóp mũi đã quanh quẩn khí vị thoang thoảng của Lan hoàng thảo. Hắn không nhịn được hít sâu một hơi, thơm ngào ngạt.
"Không phải chứ, Bùi Hành Ngộ anh sao vậy? Mới đánh có vài cái đã ngất xỉu là sao, anh đâu phải Omega yếu ớt mỏng manh, tỉnh lại nhanh lên."
Cận Nhiên ôm Bùi Hành Ngộ lùi về phía sau một chút. Hương Lan hoàng thảo nhàn nhạt phảng phất quanh người hắn rồi lại len lỏi vào từng lỗ mũi. "Đệt, cái người máy quét rác Độc Uyên của anh hôm nay đi đâu mất rồi? Bình thường chẳng phải chỗ nào nó cũng có mặt sao, giờ lại chết ở xó xỉnh nào rồi?"
Bùi Hành Ngộ nhắm mắt bất tỉnh, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt. Cận Nhiên có chút lo lắng liệu vừa rồi mình có ra tay đánh hỏng anh rồi không, nhưng rõ ràng hắn không dùng lực mà, cũng chưa từng đánh vào khuôn mặt anh.
Ngược lại là anh, đấm một phát không hề lưu tình vào mặt hắn, lại còn chơi cái kiểu đấu pháp biến thái.
Chính anh trên danh nghĩa vẫn còn là vợ hắn, thế nhưng lại nhẫn tâm mưu sát chồng mình. Nhắc đến ly hôn lại nhất quyết không chịu. "Con mẹ nó, anh là đồ thần kinh!" Cận Nhiên mắng xong liền ôm anh đặt lên giường, rồi ra cửa sổ gọi người.
"Này, có ai không? Tư lệnh của các người ngất rồi, mau tới đây."
Phòng tạm giam nằm ở một góc phía sau chiến hạm, có kêu lên cũng chẳng ai nghe thấy. Thiết bị báo động lại bị hắn vừa rồi đá cho tan tành, tất cả thiết bị liên lạc của hắn cũng sớm bị tịch thu, thật sự là kêu trời không thấu.
Cánh cửa đóng bên ngoài là loại gắn chip nhận diện tròng mắt, hắn cũng chẳng thể đi ra được.
Cận Nhiên tiện tay nhặt trường bào của Bùi Hành Ngộ rồi ném lên giường. Trong lòng nổi lên ý xấu muốn nhân lúc anh ngất xỉu đánh vào mặt anh một cái, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn thấy chẳng khác nào lợi dụng người ta lúc hoạn nạn, thôi đành bỏ qua.
Bùi Hành Ngộ cũng không đem theo đồng hồ liên lạc. Một bên tay không cài cúc áo để lộ ra cổ tay rất trắng và thon gầy. Tay còn lại được quấn băng gạc, che đi bởi ống tay áo quân phục màu đen bên trong. Cổ áo sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên một loại khí chất vừa băng lãnh vừa mang hàm ý quân tử cấm dục.
"Shh" Cận Nhiên trong lòng cười khẩy một tiếng: "Cấm dục cái quái gì chứ, mẹ nó, đồ mưu sát chồng!"
Cận Nhiên ngồi trên mặt đất nghỉ ngơi, vết thương trên mặt có chút đau nhói. Hắn cởi bao tay cử động các ngón, ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn. Vừa quay đầu liền thấy Bùi Hành Ngộ đang ngủ mê man.
Trong lòng hắn đột nhiên có một âm thanh như mê hoặc: "Ngay bây giờ, bóp cổ anh, chỉ cần anh chết, Thiên Kỷ trên dưới mấy trăm mạng người đều sẽ được báo thù, hắn có thể thay Cận Nhàn ra tay báo thù."
Cận Nhiên thực sự đem tay đặt lên cổ Bùi Hành Ngộ. Nhẫn ngọc màu xanh lam cùng khuôn mặt trắng bệch của Bùi Hành Ngộ tương phản tới chói mắt. Cận Nhiên chợt siết chặt ngón tay, cảm giác được từng tiếng mạch đập dưới làn da mỏng đang mạnh mẽ nhảy lên.
Đồ phản bội.
Hắn mấy tháng nay tiếp xúc qua lại với Bùi Hành Ngộ, mặc dù anh lạnh lùng lại cứng nhắc, cố chấp không hiểu tình người, nhưng so với những lời đồn trên Hoắc Nhĩ nói anh bỏ lại Thiên Kỷ chạy trốn một mình lại hoàn toàn khác xa.
Chiến tranh xảy ra có người chết là chuyện bình thường. Thời điểm Cận Nhiên điều khiển cơ giáp tránh truy sát, căn bản chưa từng nghĩ tới sẽ có một khắc anh quay trở lại.
Nhưng anh đã tới.
Cận Nhiên khó chịu, hít sâu vài cái rồi quay đầu đi.
Hương Lan hoàng thảo tản ra ngày càng có dấu hiệu nồng nặc, như những sợi tơ vô hình lan tràn ra mọi ngóc ngách, đem tứ chi bách hài của Cận Nhiên trói chặt.
Hắn hoảng hốt quay đầu, sau lưng thấm ướt mồ hôi, trong lòng như có sương mù giăng kín khiến hắn không thở nổi. Hắn lại theo bản năng sáp lại gần Bùi Hành Ngộ đang hôn mê, truy đuổi theo thứ mùi hương khiến người ta đắm chìm vào điên loạn.
Pheromone từ đâu phát ra.
Cổ Bùi Hành Ngộ.
Ý thức của Cận Nhiên bị dẫn dắt, nửa quỳ nửa đứng sáp xuống gần Bùi Hành Ngộ, cúi đầu nhìn cổ áo quân trang hơi rối loạn của anh, càng lúc càng ngửi thấy mùi hương Lan hoàng thảo nồng đượm, chân mày lập tức nhíu chặt.
Đây không phải mùi hương của Alpha!!!
Cận Nhiên lập tức tỉnh táo, đột nhiên kéo Bùi Hành Ngộ dậy, dùng một tay giữ lấy cơ thể mềm nhũn của anh, tay còn lại thô lỗ kéo mở cổ áo ra một bên. Tuyến thể sau gáy đã bị sưng tấy, gần như vừa đụng liền có thể nổ tung!
Không chỉ là một Omega, mà còn là Omega đang bắt đầu tiến vào kỳ phát tình!
Cận Nhiên cắn răng, vừa muốn hỏi anh tại sao lại từ Alpha chuyển thành Omega, vừa muốn hỏi anh tại sao đang sắp sửa đến kỳ phát tình lại muốn chạy tới đánh nhau với hắn?!
Anh có phải là không muốn sống nữa không!
Trên chiến hạm này chứa đầy Alpha, nếu anh ngất xỉu trước mặt người khác, không biết anh sẽ chết thế nào nữa. Anh vẫn là một tư lệnh, vậy mà ngay cả chút ý thức bảo vệ bản thân cũng không có!
Cận Nhiên gần như không kìm chế nổi cảm xúc của mình, ngón tay run rẩy không ngừng, càng không phát hiện chính pheromone của hắn cũng đang phát ra khiến Bùi Hành Ngộ cũng không ngừng run lên. Pheromone của hắn vốn thiếu hụt, một khi bị khơi mào sẽ cuồn cuộn mạnh mẽ không thể khống chế được. Hắn chỉ có thể siết chặt nắm tay, nỗ lực không nhào tới cắn lên cổ Bùi Hành Ngộ.
Không thể cắn.
Cận Nhiên cưỡng ép bản thân đem tầm nhìn trong con mắt đỏ ngầu ra khỏi cổ Bùi Hành Ngộ. Pheromone của hai người trong căn tạm giam nhỏ đang hòa quyện, len lỏi, ủ lên một luồng nhiệt ý. Cận Nhiên bất giác kéo cổ áo, làm văng ra chiếc khuy cài trên quân phục của Tử Vi Viên, nó lăn vài vòng trên mặt đất.
Pheromone của Bùi Hành Ngộ đối với hắn có tác dụng trấn an, nhưng ngược lại cũng có sức dẫn dụ tuyệt đối.
Bởi vì pheromone thiếu hụt, Cận Nhiên căn bản không có cách nào khống chế pheromone của mình. Tất cả những điều giáo sư dạy lúc ở trường học đều trở nên vô dụng, hắn chỉ có thể dựa vào mấy phần lý trí cuối cùng để chống đỡ.
Trước mắt hắn mịt mờ như có sương mù, hốc mắt sưng tấy, đau rát, đỏ đậm như bật máu. Ngón tay vô thức đã đặt lên tuyến thể sau gáy của Bùi Hành Ngộ, đầu ngón tay chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mịn ấy, một lần nữa không kiềm được mà cúi đầu xuống.
Lan hoàng thảo.