Chương 18: Trấn An

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cận Nhiên, cậu muốn làm cái gì?"
***
"Tư lệnh!" Tiếng Hạ Tinh Lan vang lên từ bên ngoài cửa.
Cận Nhiên lập tức rụt tay lại, ngồi phịch xuống đất thở dốc vài hơi rồi mới nghiêng đầu nhìn ra cửa. Thì ra là Hạ Tinh Lan, đúng lúc cậu ta là Beta nên không ngửi thấy mùi pheromone.
"Mau đến đưa Tư lệnh của các cậu đi nhanh đi, giam giữ tôi chưa đủ hay sao mà còn chạy đến đòi răn dạy, rốt cuộc thì chẳng được tích sự gì."
Hạ Tinh Lan vội vàng chạy tới, nhìn Bùi Hành Ngộ đang hôn mê bất tỉnh trên giường, bất động.
"Sao còn không ôm đi, đứng ngẩn ra đó làm gì."
Hạ Tinh Lan khẽ nói, "Tôi không dám." Cho cậu mười lá gan cậu cũng không dám chạm vào Bùi Tư lệnh, nếu Cận Nhiên bảo cậu tự ôm mình đi thì còn dễ hơn.
Cận Nhiên hít một hơi thật sâu, kìm nén xúc động bị pheromone chi phối, đeo găng tay vào, lắc lắc khớp xương vài cái rồi đứng dậy. Cánh tay vừa nãy đánh nhau với Bùi Hành Ngộ quả thực vẫn còn đau nhức.
Vừa mới cúi xuống định ôm người, hắn lại ngửi thấy mùi hương nồng nặc của anh. Hắn lập tức quay phắt người lại, nhặt chiếc áo khoác ném lên người Bùi Hành Ngộ rồi nhanh chóng bế anh ra ngoài.
Hạ Tinh Lan giật mình, "Này, cậu làm gì vậy!"
Cận Nhiên quay đầu nhìn Hạ Tinh Lan, không đả động gì đến chuyện pheromone, chỉ nói, "Nếu không đắp lên, cậu muốn tất cả mọi người trên chiến hạm này đều biết Bùi Tư lệnh của các cậu là do tôi ôm về phòng chỉ huy sao?"
Hạ Tinh Lan rụt cổ lại, cậu khẳng định mình không có ý nghĩ đó.
"Vậy còn vấn đề gì nữa, hay cậu muốn Bùi Tư lệnh của cậu bị nhốt chung một chỗ với tôi ở đây? Hay bây giờ cậu chạy ra ngoài thông báo một tiếng rằng trưởng quan của các cậu ngất xỉu, để bọn họ đến đây đưa anh ta ra ngoài, rồi sau đó tất cả mọi người trên chiến hạm đều biết anh ta đột nhiên hôn mê bất tỉnh trong phòng tạm giam?"
Hạ Tinh Lan lập tức lắc đầu, vội vàng giải thích, "Thế càng không được, cậu đừng nói bậy!"
Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn cậu, có chút khó hiểu hỏi, "Này nhóc con, với cái vẻ ngoài này của cậu làm sao mà trở thành phụ tá của Bùi Tư lệnh được thế?"
Hạ Tinh Lan thoáng chốc đỏ mặt, khẽ nói, "Bùi Tư lệnh trước đây tiêu diệt hải tặc không gian, tiện tay cứu tôi ra khỏi phòng thí nghiệm. Tôi cũng không biết tại sao lại... giữ tôi lại. Có lẽ là vì... tôi dễ thương chăng?"
Cận Nhiên im lặng.
Hạ Tinh Lan không biết hắn đang suy nghĩ gì, dừng lại một chút, khẽ nói, "Cậu cứ thế ôm Tư lệnh ra sẽ bị tính là phạm quy. Bây giờ cậu bị nhốt ở đây, người máy trí năng luôn tính thời gian từng giây từng phút, không thể thiếu một giây nào. Cậu thế này... vi phạm kỷ luật, hệ thống sẽ ghi lại và xử phạt nghiêm khắc đó, rất đau đớn."
"Không sao cả." Cận Nhiên chậm rãi bước ra khỏi trại tạm giam, coi như hắn nể tình Bùi Hành Ngộ đã cứu mình vậy.
Dù hắn không cần Bùi Hành Ngộ đến cứu, nhưng lần này quả thực vẫn cần anh, bản thân hắn cũng có thể yên tâm giải thích với Cận Nhàn.
Ánh mắt Cận Nhiên lướt qua chiếc áo khoác đang phủ trên người Bùi Hành Ngộ, rất nhanh sau đó đã chuyển đi. Hắn không nợ anh ân tình.
Thế nhưng, trên Tử Vi Viên chắc chắn có nội gián. Chuyện Bùi Hành Ngộ rời khỏi hạm đội là một bí mật tuyệt đối, anh chỉ mang theo hai chiến hạm hạng nhẹ chứ không hề phô trương, thậm chí ngay cả thủ tục chuyển tiếp anh còn không làm. Vậy mà bằng cách nào đó, có người đã biết chuyện anh rời khỏi Tử Vi Viên rồi tiết lộ ra ngoài.
Đối phương chờ bọn họ tại điểm chuyển tiếp rồi phát động tấn công, thậm chí còn ra tay dứt khoát không hề có ý định giữ lại mạng sống cho Bùi Hành Ngộ. Nhưng việc dám ra tay trước điểm chuyển tiếp như vậy, liệu có phải chỉ duy nhất Tham Lang làm hay không lại là một chuyện khác.
Trong không gian tinh tế này, người muốn mạng Bùi Hành Ngộ không chỉ có đám hải tặc không gian.
Phòng chỉ huy cần có nhận diện mống mắt. Ngoại trừ Bùi Hành Ngộ và những người được anh cho phép, bất kỳ ai cũng không thể vào được. Cận Nhiên đặt anh lên giường của mình.
"Cậu đi gọi Mạnh Như Tiền đến đây." Cận Nhiên quay đầu nói với Hạ Tinh Lan.
Bùi Hành Ngộ và Mạnh Như Tiền có quan hệ rất tốt. Nếu muốn tất cả Alpha trên hạm đội này không biết thân phận Omega của mình, chắc chắn anh cần có người giúp đỡ, mà người này phần lớn chính là Mạnh Như Tiền.
Hạ Tinh Lan run sợ nuốt nước bọt, không còn nghĩ ngợi thêm nữa, vội vàng hỏi, "Còn cậu thì sao?"
Cận Nhiên liếc nhìn qua cái giường, "Tôi trông chừng Tư lệnh của cậu mà, không thì cậu ở lại đây nhé, tôi đi tìm."
Hạ Tinh Lan vội vàng xua tay, "Không không, tôi đi, tôi đi." Nói xong liền lập tức chạy vội ra ngoài. Cận Nhiên đóng cửa phòng lại, đảm bảo pheromone của Bùi Hành Ngộ không thể lọt ra ngoài.
Quân đội tuyệt đối không dung nạp Omega. Mà Bùi Hành Ngộ lại là chỉ huy tối cao nhất của Tử Vi Viên, chuyện anh là Omega hiện tại đã liên quan đến quân kỷ. Nếu bị đưa ra xét xử, anh còn giữ được mạng sống hay không thì không thể biết.
Trước đây hắn đến Tử Vi Viên có điều tra qua, Mạnh Như Tiền là người duy nhất được Bùi Hành Ngộ vô cùng tín nhiệm. Năm đó, sau khi nhậm chức Tư lệnh của Tử Vi Viên, quân lệnh đầu tiên mà anh yêu cầu với Liên Bang Tinh Tế chính là muốn người này.
Mạnh Như Tiền là một người nổi tiếng keo kiệt, cực kỳ hẹp hòi, bủn xỉn ở Hoắc Nhĩ. Nhưng anh ta lại vì Bùi Hành Ngộ mà đem hết cả gia sản tích lũy bấy lâu của mình ra nghiên cứu và phát triển thành công hệ thống tên lửa phản quỹ đạo kia.
Omega trong kỳ động dục chỉ có hai biện pháp: một là bị đánh dấu, hai là dùng thuốc ức chế.
Bùi Hành Ngộ sẽ không bao giờ cần tới biện pháp thứ nhất.
Cận Nhiên tự tay búng nhẹ vào trán Bùi Hành Ngộ một cái, "Đã như vậy rồi còn muốn đánh với tôi, coi thường ai hả? Bây giờ thì biết sự lợi hại của tôi chưa! Đánh cho anh vào kỳ phát tình luôn."
Hắn nói xong rồi tự vuốt mặt, ôi chao mình thật là giỏi giang.
Vừa rồi Cận Nhiên ôm Bùi Hành Ngộ về nên không để ý nhiều lắm. Bây giờ mới phát hiện bên dưới tay áo bị xô lệch của anh dường như có quấn băng gạc. Không biết do vừa nãy đánh nhau đã va phải đâu mà hiện tại chỗ đó đã thấm đỏ như màu máu.
Cận Nhiên cảm thấy kỳ lạ, ngồi xổm xuống nhìn. Toàn bộ chỗ cổ tay quấn băng gạc đều là máu.
Đệt!
Hắn nhìn Bùi Hành Ngộ vẫn đang ngủ mê man, bộ quân phục trên người càng khiến sắc mặt anh trắng bệch thêm mấy phần. Nơi cổ tay quấn băng gạc "màu đỏ" nhìn mà giật mình. Hắn cẩn thận từng chút tháo dải băng ra, suýt chút nữa không thở nổi.
Vết thương trên cổ tay này rõ ràng là vết cắt. Chóp mũi Cận Nhiên chợt ngửi thấy mùi pheromone trên băng gạc, hai mày tức khắc nhíu chặt, trừng mắt nhìn Bùi Hành Ngộ. Anh vừa rồi đưa cho hắn uống cái thứ có dính mùi pheromone nồng nặc kia, chẳng lẽ chính là máu của anh?
Anh dùng máu của chính mình để giúp hắn điều chỉnh pheromone sao?
Thần kinh!
"Bản thân anh còn không biết tình hình của mình thế nào sao, còn dám dùng... dùng máu làm gì hả!" Cận Nhiên nghiến răng nghiến lợi. Pheromone của hắn dù loạn một chút cũng không thể chết, vậy nên anh làm việc này là vì sợ hắn muốn ly hôn sao?
Cận Nhiên chua xót nghĩ thầm: còn nói hắn điên, chính người này cũng chẳng kém mình là bao, ngay cả máu cũng dám cắt ra đem cho hắn uống.
Tiếng nhận diện mống mắt của phòng sinh thái lại vang lên. Cận Nhiên đứng nhìn Mạnh Như Tiền với vẻ mặt lo lắng cùng Hạ Tinh Lan bước vào.
"Có chuyện gì vậy, có chuyện gì vậy! Sao lại ngất xỉu! Ngất ở đâu?" Mạnh Như Tiền đưa tay lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, vừa đi vừa vịn vào khung cửa chống đỡ.
"Cái mùi này!"
Cận Nhiên chợt ho khan, nháy mắt với anh rồi quay đầu nói với Hạ Tinh Lan, "Cậu ra ngoài một lát, tôi có chuyện cần nói với Mạnh Đội trưởng."
Hạ Tinh Lan vội vàng gật đầu, "À, được."
Đợi cậu vừa đi khỏi, Mạnh Như Tiền lập tức lao tới nắm lấy cánh tay Cận Nhiên, từ trên xuống dưới đều ngửi ngửi một lượt, "Ai? Pheromone của ai? Mùi pheromone của Omega từ đâu mà ra!"
Cận Nhiên cau mày đẩy tay anh ra, "Này, bình tĩnh một chút."
Mạnh Như Tiền quay đầu sang một bên nhìn Bùi Hành Ngộ đang hôn mê bất tỉnh, "Chờ đã, Tư lệnh có chuyện gì vậy?!"
Lúc này Cận Nhiên mới phát hiện có điểm không thích hợp. Mạnh Như Tiền sao lại có phản ứng như thế này? Chẳng lẽ anh ta cũng không biết Bùi Hành Ngộ là Omega sao?
"Anh không biết?"
Mạnh Như Tiền trực tiếp choáng váng, lảo đảo hai bước, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh trong nháy mắt túa ra. Anh run rẩy nắm lấy mép bàn, tự cho mình một cái bạt tai.
"Cái đệt!"
Cận Nhiên nhìn cái bạt tai này của anh cũng sửng sốt. Mạnh Như Tiền kinh hãi nhìn Bùi Hành Ngộ, lắc đầu không dám tin, "Không thể nào! Điều này không thể nào! Tư lệnh là Alpha, làm sao lại trở thành Omega được!"
"Anh không biết?" Cận Nhiên hỏi lại một lần nữa.
Mạnh Như Tiền cũng bị sững sờ, "Tôi... tôi chết tiệt không biết! Không phải, tôi làm sao mà biết được! Cái này không phải... mẹ kiếp!"
Cận Nhiên đột ngột đến gần Mạnh Như Tiền, nói, "Anh biết kết cục của Omega trong quân đội là gì đúng không?"
Mạnh Như Tiền gật đầu.
"Nếu có người dám tiết lộ bí mật này, tôi sẽ giết anh."
Mạnh Như Tiền còn đang trong cơn kinh hãi, không biết tại sao Bùi Hành Ngộ bỗng nhiên từ Alpha lại biến thành Omega. Anh còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị lời đe dọa đầy điên rồ này làm cho bối rối, "Cậu cho rằng tôi không biết tính nghiêm trọng của chuyện này sao? Giết chóc gì, cậu với Bùi Tư lệnh có quan hệ gì mà đòi giết người!"
"Tôi với anh ta..." Lời nói của Cận Nhiên đến đầu lưỡi rốt cuộc vẫn cuộn lại. "Tôi không có quan hệ gì với anh ta hết. Nếu anh đã đến rồi thì mau lấy thuốc ức chế cho Tư lệnh của các cậu đi, không thì sớm muộn gì cũng có người phát giác ra."
Mạnh Như Tiền gật đầu ý bảo mình biết rồi, nhưng đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, "Không đúng, trên chiến hạm toàn bộ đều là Alpha, bây giờ tôi đi đâu tìm thuốc ức chế cho cậu ấy!"
Cận Nhiên quay đầu nhìn Bùi Hành Ngộ đang hôn mê. Có lẽ anh bị áp lực đè nặng trong lúc nhảy dù làm cho pheromone bị rối loạn. Lúc trở về còn chưa kịp điều tiết lại đi lấy máu cho hắn, còn cùng hắn đánh nhau một trận. Đây mới chính là nguyên nhân dẫn đến việc pheromone của anh bị kích động trực tiếp tiến vào kỳ phát tình.
Không có thuốc thì chỉ còn cách cắn lên tuyến thể của anh mới tạm thời khống chế tình hình. Hắn không có hứng thú giải thích nhiều nữa.
"Cận Nhiên, cậu làm cái gì vậy!" Mạnh Như Tiền thất thanh kêu lên, nhìn Cận Nhiên cầm con dao đi tới gần Bùi Hành Ngộ. Anh vội vàng giữ tay hắn lại, "Cậu muốn làm gì?"
"Không có gì, lấy ít máu."
Cận Nhiên tính toán một hồi. Bản thân hắn là Alpha, nếu pheromone của Omega có thể điều hòa được pheromone của hắn, vậy ngược lại hắn cũng có thể làm điều tương tự cho Bùi Hành Ngộ. Mặc kệ, phải chữa ngựa chết thành ngựa sống.
Hắn ngồi xổm xuống, kéo tay áo quân phục lên để lộ ra cổ tay mình. Không hề do dự, hắn cứa một nhát dao lên đó. Hai mày lập tức nhíu lại nhưng không hề hé nửa lời. Từng giọt máu rất nhanh chảy xuống, rơi trên môi Bùi Hành Ngộ, khiến sắc môi trắng bệch chẳng mấy chốc nhuốm đỏ màu máu tươi.
Mạnh Như Tiền sợ hãi kêu lên, "Cận Nhiên!"
"Đừng làm phiền tôi." Cận Nhiên ném con dao đi. Tay kia túm lấy cằm Bùi Hành Ngộ ép anh há miệng, để máu của mình thuận lợi chảy vào bên trong. Đến khi cảm giác được lượng máu đã đủ, hắn mới thu tay lại, tùy tiện tìm một miếng vải không biết có sạch hay không, cứ thế chẳng hề kiêng kỵ mà quấn lên vết thương của mình.
Mạnh Như Tiền phút chốc ngây người, đứng một bên trợn mắt há mồm nhìn Cận Nhiên hoàn thành một loạt động tác này. Hắn lại rót một ly nước, nâng Bùi Hành Ngộ dậy giúp anh hòa tan vị tanh nồng của máu cùng mùi Bạch Xạ Hương trong khoang miệng.
Cận Nhiên cúi đầu ngửi ngửi, xác định không còn mùi gì nữa mới đứng dậy, "Đừng nói cho anh ta biết tôi đã dùng máu. Thân phận này của anh ta chính anh cũng không nên biết mới đúng, tóm lại tôi lười phải giải thích."
"Tôi biết, nhưng mà..." Nói thật, Mạnh Như Tiền không tín nhiệm Cận Nhiên, "Chính cậu cũng sẽ không tiết lộ chuyện này đúng không?"
Cận Nhiên dừng một chút, nói, "Nếu tôi muốn nói ra thì đã không gọi anh đến. Dù rằng tôi rất muốn cùng anh ta... Dù sao tôi cũng không thích dùng loại thủ đoạn nhỏ nhặt này, yên tâm đi."
Mạnh Như Tiền kìm nén xúc động muốn hỏi hắn và Liên Kính Phong rốt cuộc là mối quan hệ như thế nào, đành nói bóng gió thăm dò, "Không cần biết Bùi Tư lệnh là gì, cậu ấy đều là chỉ huy tối cao nhất của Tử Vi Viên chúng tôi. Tôi không quan tâm giới tính, tôi chỉ nhìn nhận con người này thôi."
"Các anh nhận định ai với tôi mà nói cũng chẳng liên quan." Cận Nhiên không có hứng thú nghe anh bày tỏ lòng trung thành. Hắn xoay người tìm một miếng giẻ sạch khác, ngồi xổm xuống rồi cầm lấy tay Bùi Hành Ngộ băng bó thật kỹ, đảm bảo sau khi anh tỉnh lại cũng không phát hiện có gì bất thường.
Mạnh Như Tiền thấy hắn muốn đi liền vội vàng gọi lại, "Ấy, cậu đi đâu đấy?"
Cận Nhiên xua tay sau lưng, cà lơ phất phơ nói, "Còn đi đâu được nữa, nghe lời Bùi Tư lệnh của các cậu cút về phòng tạm giam ăn năn hối lỗi chứ sao nữa."
Mạnh Như Tiền nhìn Bùi Hành Ngộ nằm trên giường mà không khỏi rùng mình. Bùi Tư lệnh sao lại có thể là một Omega? Không phải anh vẫn luôn là Alpha hay sao?
Nửa bên mặt đau quá. Mạnh Như Tiền đưa tay sờ sờ cái má vừa rồi bị chính tay mình đánh xuống. Cảm giác nóng rát trên da thịt dường như cũng đang nhắc nhở anh, đây là sự thật.
Bùi Tư lệnh của bọn họ thật sự là một Omega!