Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 19: Bảo vệ vợ
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trạm không gian của các người, tôi cho nổ đấy.”
***
Cận Nhiên không mấy bận tâm về việc bị giam lỏng. Từ nhỏ đến lớn, số lần hắn bị nhốt vào phòng phạt gần như không đếm xuể, đó là chuyện thường ngày.
Cận Thiệu Nguyên tính tình nóng nảy, còn Cận Nhiên cũng chẳng kém cạnh cha mình, kẻ tám lạng người nửa cân. Hai cha con nói chuyện chưa quá ba câu đã thấy không khí tràn ngập mùi thuốc súng, thường thì Cận Thiệu Nguyên sẽ chỉ vào cánh cửa và ra lệnh nhốt Cận Nhiên lại.
Cận Nhiên cứ thế mà dần quen, cứ lăn vào phòng tạm giam ngủ vài ngày rồi lại ung dung đi ra, ngựa quen đường cũ.
Cận Thiệu Nguyên cho rằng hắn cứ điên khùng như vậy sớm muộn cũng sẽ gặp chuyện, rằng đòn roi mới dạy ra con ngoan. Mà Cận Nhiên đối với những chuyện này lại xử lý vô cùng nhuần nhuyễn.
Nghĩ đến đó, ánh mắt Cận Nhiên lại dõi theo chiếc giường. Trước mắt hắn dường như phảng phất dáng vẻ Bùi Hành Ngộ yên tĩnh nằm ở đó, trên tay hắn tựa hồ vẫn cảm nhận được hơi ấm mềm mại nơi thắt lưng anh lưu lại. Do ẩu đả, quân phục trở nên xộc xệch, vài cúc áo cũng đã bung ra.
Trong phòng giam vẫn còn thoang thoảng mùi Lan hoàng thảo, không hề có tính công kích như chính bản thân Bùi Hành Ngộ. Nó chỉ giống như tính cách của anh, lãnh đạm lạnh lùng, xa cách khó lòng chạm tới được.
Bùi Hành Ngộ, một người như vậy, lúc cười lên thì hết sức ôn nhu như dòng nước hồ sâu không thấy đáy. Nhưng khi không cười nữa, anh lại chẳng khác nào thủy triều đột ngột bốc hơi, nháy mắt đã biến thành vực sâu vạn trượng tăm tối. Đôi mắt anh giăng đầy vẻ u ám, vừa lạnh lùng vừa sắc bén, toàn thân trên dưới đều tỏa ra một loại khí chất âm u khó chịu.
“Ủa, Cận Nhiên.”
Cận Nhiên quay đầu, thấy Lạc Tân Dương hai tay chống nạnh, vẻ mặt phách lối đứng ở cửa sổ nói chuyện với hắn, “Nghe nói cậu dám cho nổ trạm không gian Hoắc Nhĩ à, ghê gớm thật, bị giam lại cảm giác thế nào?”
Cận Nhiên ngồi dưới đất, tay trái chống lên đầu gối đỡ cằm, mỉm cười nhìn cậu ta, “Tốt lắm, có muốn vào không?”
Lạc Tân Dương cười ha hả, vẻ mặt xuân phong đắc ý nói, “Tôi với cậu nào có giống nhau. Tôi không phạm lỗi, Bùi tư lệnh làm sao có thể phạt tôi được. Mà nói thật, cậu có muốn tôi đi tìm ba tôi xin Liên Bang Tinh Tế tha cho cậu lần này hay không? Mau gọi tôi một tiếng ca ca tôi liền giúp cậu nha.”
Cận Nhiên thu tay về, “Cậu gọi tôi một tiếng ông nội tôi ngược lại có thể suy nghĩ.”
Lạc Tân Dương thoáng cái biến sắc, “Lão tử đây là đang quan tâm cậu, đừng có mà không biết tốt xấu! Con mẹ nó cậu cứ ở trong này cả đời đi, đồ ngu.”
Cận Nhiên ngay cả mí mắt cũng ngại nhấc, “Tỉnh lại đi cháu ngoan. Muốn làm trò hề thì cũng đừng kiếm chuyện như thế, nhàm chán, mau cút.”
Lạc Tân Dương nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, hằn học hồi lâu cuối cùng đột nhiên nở nụ cười, “Nhiên ca này, nói cho cậu hay, cậu nghĩ cái quái gì mà dám quay lại cho nổ trạm không gian hả? Cậu không sợ bị xóa sổ khỏi quân đội hay sao? Hơn nữa tôi còn nghe nói cậu cưỡng chiếm cả tàu hải tặc, cậu bây giờ đã biết sợ hay chưa?”
Cận Nhiên nói, “Sợ cái rắm.”
Lạc Tân Dương còn muốn nói thêm gì đó nhưng chợt nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần, hoảng hốt sợ rằng bị phát hiện sẽ bị đem đi nhốt chung với Cận Nhiên, liền vội vã xoay người chuồn đi.
Cận Nhiên cười khẩy một tiếng, “Nhát cáy.”
**
“Đúng vậy ạ.” Chung Quản cầm một chiếc máy truyền tin cỡ bằng ngón tay cái đang lấp lóe ánh đèn đỏ, nói, “Quả thực là do Cận Nhiên làm. Bùi tư lệnh không cho nói ra, có điều tôi suy đoán cậu ấy làm vậy là để ép quân đoàn đóng giữ ở đó phải ra mặt trợ giúp.”
“Thằng quỷ đó bây giờ thế nào rồi?”
Chung Quản nói, “Bùi tư lệnh nhốt cậu ấy nửa tháng. Tôi còn nghe nói ra ngoài lại bị phạt đi quét nhà vệ sinh trong ba tháng nữa vì cậu ấy đã đánh trung tá Mạc Lỗ trên Thiên Ất của Quân đoàn 11 lúc ở trạm trung chuyển.”
“Đánh nhau? Cậu để mắt trông chừng thằng nhóc đó thật kỹ cho tôi, có chuyện gì phải báo cáo ngay lập tức.” Người đàn ông dừng một chút, lại nói, “Đúng rồi còn nữa, nó và Bùi Hành Ngộ có phát sinh chuyện gì cũng phải báo cáo với tôi. Cận Nhiên trông thì to xác, lại hành xử như người điên nhưng thực chất rất nhạy bén. Cả Bùi Hành Ngộ cũng là loại người cao thâm khó dò, cậu cẩn thận một chút đừng để bị phát hiện.”
Chung Quản vội vàng nói, “Tôi biết rồi. Cận Nhiên hiện tại vẫn luôn nghĩ tôi là ngốc bạch ngọt ồn ào lớn tiếng, tôi nhất định sẽ cẩn trọng, ngài cứ yên tâm!”
Đối phương bị cái xưng hô “ngốc bạch ngọt” kia làm cho im lặng mất hai giây, “Ừ” một tiếng rồi nói, “Ngắt máy.”
Chung Quản trả lời lại rồi chuẩn bị tắt thiết bị liên lạc đi. Cửa phòng bỗng nhiên “tích” một tiếng mở ra, Tống Tư Thâm từ ngoài đi vào, liếc nhìn Chung Quản đang luống cuống chân tay nhưng rất nhanh đã phớt lờ anh ta.
“Tiểu Tống Tống, sao giờ này đã về rồi? Không phải nói đi ôn bài hay sao, có phải gặp vấn đề gì không hiểu không, có muốn anh ra tay giúp cậu hay là đối luyện không?”
Tống Tư Thâm nói, “Tôi không quan tâm anh vừa rồi liên lạc với ai.”
Chung Quản, “…”
**
Nửa tháng cấm túc trôi qua rất nhanh. Chuông báo động bị Cận Nhiên đá hỏng vào ngày hôm đó đã được sửa chữa, bây giờ có thể chính xác nhắc nhở rằng hắn có thể ra ngoài, giống hệt như ra tù vậy.
Cận Nhiên vươn vai, nhìn qua màn hình, nửa tháng này Bùi Hành Ngộ dường như chưa từng trở lại liếc mắt xem hắn một cái.
Hắn bước ra ngoài, cảm giác có người đang nhìn liền nghiêng đầu sang. Hóa ra là Chung Quản đang đứng ở một góc thăm dò, cẩn thận dè dặt ngó quanh bốn phía xác nhận không thấy có người mới dám đi ra.
Cận Nhiên bật cười, “Cậu làm tôi thấy mình giống như được người nhà đón ra tù ấy. Sau này nếu tôi có thực sự bị lĩnh án, cậu có phải khóc rống lên đưa tiễn tôi hay không? Mạnh mẽ lên xem nào, phải như một Alpha chân chính chứ.”
Chung Quản phỉ nhổ hai tiếng, “Đừng có xàm ngôn.”
Cận Nhiên không kiêng kỵ gì, hai tay đút túi quần đi về phía trước, thản nhiên hỏi cậu, “Mà này, cái cơ giáp lúc trước tôi lấy được về ấy, có ai động vào thứ gì bên trong không?”
Chung Quản lắc đầu, “Không có. Bùi tư lệnh nói rằng cơ giáp kia là do giành được, chúng ta cũng không phải hải tặc không gian, ai cũng không được phép chạm vào, nếu không sẽ xử theo quân pháp.”
Cận Nhiên trong lòng đồng ý.
Chung Quản trợn tròn mắt, “Khoan đã, cậu lại định…?! Đừng thế chứ.”
Cận Nhiên mỉm cười.
**
“Đây là chip ký ức của tôi. Mặc dù cố gắng kết nối với não rất nhiều lần nhưng vẫn không thể nhớ lại một chút gì cả, kết nối với thân thể cũng chẳng có tác dụng.”
Bộ Ngu tiếp nhận con chip trên tay Bùi Hành Ngộ, nó to bằng một ngón cái trông như một viên tinh thể pha lê xanh lam.
Tất cả mọi người trong quân đoàn đều sẽ có một con chip thông minh như vậy, dùng để kết nối với tổng bộ trụ sở của chiến hạm cũng để theo dõi và giám sát. Năm đó, khi Bùi Hành Ngộ được đưa tới bệnh viện quân y của Liên Bang Tinh Tế, tuy hôn mê bất tỉnh nhưng vẫn sống chết siết chặt con chip này trong tay không buông.
“Để tôi thử.” Bộ Ngu đem con chip cất đi, xoay ghế nói với anh, “Đưa tay tôi xem.”
Bùi Hành Ngộ không động đậy, chỉ nói, “Đã ổn rồi.”
Bộ Ngu gác chân nọ lên chân kia, hỏi anh có ngồi hay không, sau đó nói, “Tự mình lấy máu đưa cho ‘tiểu chó điên’ nhà cậu uống, còn thật sự cảm hóa hắn đàng hoàng nửa tháng. Tôi còn tưởng cậu ta sẽ đạp nát cái nhà giam thành đống sắt vụn rồi xông ra ngoài chứ.”
Bùi Hành Ngộ nói, “Không phải cảm hóa, cậu ta cũng đánh không thắng tôi.”
Cận Nhiên tuy liều lĩnh hồ nháo nhưng là người tuyệt đối sẽ giữ lời hứa, ngay cả khi anh ngất xỉu cũng không thừa cơ làm những chuyện khác. Mạnh Như Tiền còn nói chính Cận Nhiên đã nhờ Hạ Tinh Lan đưa anh tới đây.
Nếu Cận Nhiên thật sự nhân cơ hội làm gì đó, anh đã chẳng thể nào che giấu được thân phận Omega của mình. May mắn thay, kỳ ph*t t*nh của anh cuối cùng đã không đến.
Bộ Ngu “Oa” một tiếng, chỉ chỉ tay anh, “Cậu ta không phát hiện cậu cắt cổ tay lấy máu cho cậu ta uống để điều hòa pheromone hay sao? Nếu phát hiện được còn đi đánh nhau với cậu thì ‘tiểu chó điên’ đúng là không có lương tâm.”
Bùi Hành Ngộ nói, “Cậu ta không biết, tôi cũng không định nói cho cậu ta biết. Tôi không bán thảm.”
Bộ Ngu chống tay nhìn vẻ mặt thờ ơ của Bùi tư lệnh trước mặt. Băng gạc quấn trên cổ tay đã được tháo ra, cổ tay trắng nõn được giấu vào trong quân trang màu đen, ngoại trừ có một vết cắt nhợt nhạt bên ngoài thì không có nửa điểm dị dạng.
“Cậu không sợ cậu ta biết thân phận thật sự của cậu?” Bộ Ngu hỏi.
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu, “Tôi tự mình đón cậu tới đây, cậu chẳng lẽ không giấu được thân phận cho tôi?”
Bộ Ngu làm bộ ôm chắp tay hướng về phía anh, “Vậy ngài cũng thật là âm hiểm nha Bùi tư lệnh. Mặt không đỏ tim không loạn, tôi còn thực sự nghĩ rằng cậu chọn tôi là vì tình cảm quen biết nhiều năm giữa hai chúng ta cơ, thì ra là như vậy.”
Bùi Hành Ngộ cúi đầu không nói, ngầm thừa nhận.
Bộ Ngu lại “hmm” một tiếng, nói với anh, “Mà này, cậu có nghĩ trong Tử Vi Viên có nội gián hay không?”
Bùi Hành Ngộ ngồi, hệ thống liên lạc trong phòng chỉ huy đã sớm tắt đi, “Hạm đội nhiều người như vậy, tôi cũng không dám cam đoan tất cả đều một lòng theo tôi. Huống chi thanh danh tôi không tốt, giết tôi cũng là một loại cơ hội ‘thay trời hành đạo’.”
Bộ Ngu mỉm cười, “Vậy cơ hội này tôi thấy hơn phân nửa đã bị cái tên ‘tiểu chó điên’ nhà cậu cướp đi rồi.”
Bùi Hành Ngộ quét mắt nhìn anh ta một cái, “Tôi đón cậu tới đây một mặt là phá chip ký ức, mặt khác chính là giúp tôi che giấu thân phận. Nếu ngày nào đó thân phận này bị bại lộ, quyền chỉ huy Tử Vi Viên nhất định sẽ bị ép giao ra, tôi cũng sẽ phải tiếp nhận quân pháp.”
“Yên tâm.” Bộ Ngu nói, “Chỉ cần tôi còn một ngày ở đây cậu không có khả năng bị bại lộ được. Ài, có điều chúng ta tính một bước lùi vạn bước, nếu thực sự ngày đó xảy ra đoán chừng Liên Bang Tinh Tế sẽ ăn mừng năm mới mất. Cậu đã có kế sách gì chưa?”
“Hả?”
Bộ Ngu ngồi thẳng người, nghiêm mặt nói, “Nếu quả thực ngày đó xảy ra, cậu không có khả năng thật sự buông bỏ mọi thứ. Huống hồ Yên Yên còn phải dựa vào cậu để chữa bệnh, cậu chẳng lẽ không có tính toán nào!”
Ý của Bộ Ngu chính là, anh đã có người phó thác hay chưa.
Bùi Hành Ngộ hơi trầm ngâm, nhất thời khuôn mặt kiêu căng khó thuần của Cận Nhiên hiện lên trong đầu. Người nọ toàn thân tựa như tên đã lên dây, sức mạnh điên cuồng không thể khống chế, đầu ngón tay thon dài vác theo súng photon trên vai, một dáng vẻ ngông cuồng hệt như thổ phỉ.
Cận Nhiên.
Bộ Ngu thấy anh nhíu mày, lại nói, “Kỳ thực Lâm Khai Tuế cũng không tồi. Cậu một tay đưa cậu ta lên cũng hiểu tận tường cậu ta. Từ đó tới hiện tại đều ở vị trí hạm trưởng, năng lực này cũng đủ để cậu giao phó trọng trách rồi.”
Bùi Hành Ngộ lắc đầu, “Để sau đi.”
Cận Nhiên tuy điên, nhưng thực chất hắn lại dám làm những chuyện mà anh không thể làm, còn có thể chấp nhận rủi ro, chẳng hạn như phá nổ trạm không gian ép Liên Bang phải phái Quân đoàn đến cứu giúp.
Thận trọng chỉ có thể tự bảo vệ chính mình.
Mà điên cuồng, mới có thể xoay chuyển nguy cơ.
Nhưng Cận Nhiên năm nay mới hai mươi hai tuổi. Anh đã tính kế hôn nhân của Cận Nhiên, làm sao có thể tiếp tục ích kỷ đem trọng trách nặng nề như vậy lại đặt trên vai hắn nữa.
**
“Ai yo ai yo.”
Cận Nhiên vừa nhảy lên chiến hạm của Tham Lang đã bị làm cho sợ ngây người.
Cái đám hải tặc này thật sự là đi chiến đấu sao? Cái nhà kho chất đầy rượu như vậy, còn có đủ mọi loại đậu hạt, bao rau, rương trái cây. Mẹ nó còn nói là đi chặn giết Bùi Hành Ngộ, ai không biết còn tưởng đây là đi nấu cơm dã ngoại mới đúng.
Cận Nhiên ngồi xổm người đưa tay lay vài cái. Thiết bị truyền tin bỗng nhiên vang lên, y lướt nhìn ba chữ Liên Kính Phong đang hiển thị trên màn hình sau đó bấm nút từ chối kết nối. Trước khi rời đi còn mang theo một hộp trái anh đào rồi mới nhảy xuống khỏi cơ giáp, hướng thẳng tới phòng chỉ huy.
Đồng hồ căn đúng thời gian mười giờ. Bùi Hành Ngộ vừa mới kết nối liên lạc với Liên Bang Tinh Tế, Cận Nhiên bước vào.
Bùi Hành Ngộ ra hiệu bảo hắn đừng lên tiếng, tự mình trao đổi vài câu với đối phương chuẩn bị kết thúc cuộc trò chuyện.
Trước khi thiết bị liên lạc ngắt, đầu dây bên kia đột nhiên nói, “Về vụ nổ trạm không gian cậu phải cho Hoắc Nhĩ một lời giải thích. Chúng tôi có một hạm đội chuyên môn hỗ trợ khi có tình huống cầu cứu, nếu như các hạm đội khác mỗi lần gặp nạn đều giống các cậu cho nổ cái trạm không gian thì chẳng phải loạn rồi sao?”
Bùi Hành Ngộ “Ừ” một tiếng. Cận Nhiên bóp một quả anh đào, nước trên tay rơi ra một ít.
“Chuyện này sẽ được ghi lại trong hồ sơ của cậu sau đó xử phạt. Đã làm tư lệnh, hy vọng cậu có thể quản tốt thuộc hạ của mình. Nếu như để việc này diễn ra một lần nữa, Tử Vi Viên---”
“Này, đánh rắm xong chưa?”
Bùi Hành Ngộ bị Cận Nhiên giật lấy thiết bị truyền tin, vội nói, “Cận Nhiên, không được làm càn!”
Cận Nhiên thừa dịp Bùi Hành Ngộ đang hé miệng liền đem trái anh đào nhét vào miệng anh, đưa đầu ngón tay chạm nhẹ lên môi anh “Suỵt”, sau đó hướng về phía máy truyền tin, đồng thời quay mặt mình vào chính giữa màn hình để đối phương nhìn thấy.
“Trạm không gian của các người, tôi nổ đấy.”