Chương 20: Bảo vệ vợ

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 20: Bảo vệ vợ

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cận Nhiên: "Trên đời này chỉ có Bùi Hành Ngộ mới đủ tư cách lột quân phục của tôi, hiểu chưa?"
***
Lời vừa dứt, máy truyền tin trước mặt bỗng chốc chìm vào im lặng.
"Cận Nhiên!"
Bùi Hành Ngộ không ngờ hắn lại điên rồ đến mức này, trực tiếp nói với Hoắc Nhĩ rằng trạm không gian là do hắn cho nổ. Anh phản ứng cực nhanh, phun quả anh đào trong miệng ra, đồng thời đưa tay kéo Cận Nhiên về phía sau mình.
"Đừng có lộn xộn!"
Nếu chỉ vì anh, thật không đáng.
Cù Hồi lại cười chế giễu một tiếng, "Không làm thủ tục tự ý vượt qua điểm chuyển tiếp, kích động cấp dưới cho nổ trạm không gian, còn lưu manh hơn cả đám hải tặc vũ trụ, thậm chí dám cướp cả cơ giáp của bọn họ đem về Tử Vi Viên. Sao nào, Bùi tư lệnh muốn tạo phản sao?"
Bùi Hành Ngộ lẳng lặng nhìn người này vài giây.
Cù Hồi bị anh nhìn có chút sợ hãi, miệng nói cứng nhưng trong lòng run sợ, "Bùi tư lệnh ngài đừng quên hiện tại tất cả quyền hạn trên tay ngài đều bị Hoắc Nhĩ kiểm soát, tôi khuyên ngài đừng nên thách thức sự khoan dung của Tinh tế Liên Bang dành cho ngài."
Bùi Hành Ngộ nhướng mi, "Không cần anh phải nhắc nhở, nói xong rồi thì biến đi."
"Bùi tư lệnh, ngài rơi vào tình cảnh hôm nay rồi vẫn còn kiên cường cứng đầu được." Cù Hồi châm biếm rồi đứng dậy, tên này phụ trách giám sát Bùi Hành Ngộ rất nhiều năm. Cái vẻ cao ngạo của Bùi Hành Ngộ, cứ như thể anh ta không phải là người đang bị thế nhân phỉ nhổ vậy.
Năm đó nếu không phải vì Bùi Hành Ngộ, tên này đã không bị giáng chức, cả ngày phải ngồi chằm chằm giám sát như vậy, ngược lại còn phải trơ mắt nhìn anh tiến lên nắm quyền chỉ huy cao nhất của Tử Vi Viên!
Cận Nhiên vốn không mấy kiên nhẫn, nghe Cù Hồi nói lâu như vậy liền không nhịn nổi nữa, đưa tay ngoáy tai, "Nói xong chưa thế? Tôi xen vào một chút nhé."
Bùi Hành Ngộ biết Cận Nhiên tính tình nóng nảy, để cho hắn nói chuyện kia chắc chắn sẽ mất kiểm soát, liền nắm lấy cổ tay hắn, nhỏ giọng mắng, "Nghe lời đừng có làm loạn, đi ra ngoài trước."
Cận Nhiên quay đầu nhìn anh, "Đừng sốt ruột, tôi nói xong rồi đi."
Bùi Hành Ngộ nỗ lực giảng giải đạo lý trấn an cái tính cách kiêu căng khó thuần của hắn, "Trạm không gian là thiết bị của Tinh tế Liên Bang, bất kể lý do là gì, tôi thân là người chỉ huy tối cao của Tử Vi Viên, cũng là trưởng quan, bắt buộc phải chịu trách nhiệm."
Anh là chỉ huy của Tử Vi Viên, Tinh tế Liên Bang ít nhiều cũng phải kiêng kỵ anh vài phần, Cận Nhiên ngay cả một cái quân hàm cũng chẳng có, nếu như bị xử phạt hắn ngay cả cơ hội phản kháng cũng bằng không!
Cận Nhiên thấy anh cứ phải từng bước từng bước nhượng bộ và thỏa hiệp với Liên Bang, cảm thấy vô cùng cáu kỉnh và khó chịu, nhịn cái quái gì nữa...
"Trách nhiệm cái cóc khô gì! Tôi cho nổ trạm không gian đấy, tôi nhận. Đến lượt anh phán ai phải chịu trách nhiệm sao? Không phải ở điểm chuyển tiếp cũng có người canh giữ à? Hải tặc không gian làm sao mà qua được, người đâu?"
Cù Hồi tận dụng triệt để mọi cơ hội kéo Bùi Hành Ngộ xuống nước, "Điều này không thể lấy làm lý do cho vụ đánh nổ trạm không gian của cậu được. Hải tặc không gian lẻn qua không phải việc mà một người canh giữ trạm chuyển tiếp có thể ngăn lại được, Bùi tư lệnh anh thấy có đúng hay không?"
Bùi Hành Ngộ biết tên này đang mỉa mai chính anh cũng không làm thủ tục chuyển tiếp mà cưỡng ép nhảy qua, liền ngước mắt lạnh lùng nói, "Cưỡng ép đi qua điểm chuyển tiếp là mệnh lệnh của tôi, nổ trạm không gian cũng là lệnh của tôi, có gì muốn phạt muốn đánh cứ để Liên Bang đưa ra, bớt nói nhảm."
Cù Hồi trăm phương ngàn kế cố tình nhắm vào Bùi Hành Ngộ, lúc này vừa nghe anh thừa nhận tất cả liền nở nụ cười, "Ngài nhận là tốt rồi, có điều nổ trạm không gian không phải chuyện đơn giản như phá hủy các cơ sở khác, trong đó còn có bao nhiêu dữ liệu đều...."
Cận Nhiên nhếch miệng cười một tiếng.
Cù Hồi nhíu mày, "Cậu cười cái gì?"
Cận Nhiên dửng dưng ngồi lên bàn của Bùi Hành Ngộ, ghé sát vào máy truyền tin, đôi con ngươi màu xám bạc dưới hàng lông mi đen nhánh ẩn chứa vẻ đáng sợ một cách lạ lùng.
"Tôi cười đồ ngu nhà anh."
"Cậu!" Chưa từng có người nào ngông cuồng xấc xược như người này, dám thái độ như thế với người giám sát của Liên Bang!
Cận Nhiên dường như còn thấy chưa đủ, hắn nhe nanh, "Các người ở nơi đó đặt một cái trạm không gian, Tinh tế Liên Bang nếu ở nơi khác đặt thêm một cái nữa tôi vẫn sẽ cho nổ nó luôn."
"Càn rỡ!" Cù Hồi tức giận đến lồng ngực phập phồng, cách màn hình chỉ vào mặt Cận Nhiên, cả giận nói, "Cậu tên là gì, tôi nhất định phải báo cáo lên Liên Bang xóa sổ cậu khỏi quân đội, vĩnh viễn không thể gia nhập quân đoàn!"
Cận Nhiên muốn nói tiếp nhưng bị Bùi Hành Ngộ nắm lấy cổ tay, đầu ngón tay mát lạnh ấn lên khớp xương cứng chắc, "Đây không phải là chuyện cậu có thể nhúng tay vào, hiện tại ra ngoài ngay lập tức, đây là quân lệnh!"
Cận Nhiên không tránh thoát khỏi cái nắm tay của Bùi Hành Ngộ, cũng không kháng cự, hắn nhìn vào màn hình chiếu ảo, nói từng chữ, "Nhớ kỹ, lão tử tên Cận Nhiên."
Cù Hồi đang tức giận không biết trút giận vào đâu thì lúc này tín hiệu đột nhiên bị nhiễu loạn, phát ra một chuỗi dài âm thanh "tít tít tít tít tít".
Bùi Hành Ngộ thấy hắn không những không nghe lời mà còn phách lối như thiêu thân lao vào đống lửa, trầm giọng nói, "Cậu có thể đừng làm loạn như vậy được không! Châm chọc bọn họ hai câu cậu liền vui vẻ sao?"
Cận Nhiên quay đầu lặng lẽ nhìn Bùi Hành Ngộ vài giây.
"Nhìn cái gì?"
Cận Nhiên duỗi ngón tay ra, "Cái này."
Bùi Hành Ngộ rũ mắt xuống, liếc nhìn theo hướng tay hắn, một con chíp gắn trên quân trang bên cạnh cúc áo của anh đang sáng lên lập lòe một tia xanh lam yếu ớt.
"Chính là nó?" Cận Nhiên nói xong, nhanh như chớp giật phăng con chíp từ trên áo Bùi Hành Ngộ xuống. Vừa đúng lúc thiết bị truyền tin được khôi phục, hắn huýt sáo về phía Cù Hồi, "Nhìn cho kỹ nhé."
Cù Hồi ngay lập tức nhận ra trên tay hắn đang cầm thứ gì, thậm chí nhất thời quên mất đoạn đối thoại trước đó, theo bản năng đưa tay ra ngăn cản, "Sao cậu dám!"
Cận Nhiên dùng tay trái rút thanh đao nhỏ từ trên giá xuống, đem lưỡi dao lành lạnh xoay tròn trên tay, thoáng chốc đã chia con chíp kia thành năm xẻ bảy những mảnh nhỏ.
"Cậu!! Cậu quả thực!!"
Cận Nhiên mang theo thanh đao, chỉ vào Cù Hồi qua màn hình chiếu ảo, "Hoài nghi tạo phản thì phải có chứng cớ, giết anh ta cũng được, đưa đến tòa án quân đội thẩm vấn phán quyết cũng được, lấy một con chip như vậy để kiểm soát người khác."
Hắn hỏi một câu đầy ẩn ý, "Anh bị bất lực sao?"
Bùi Hành Ngộ từ lúc bị hắn giật mất con chip giám sát liền giật mình choáng váng, thậm chí còn không kịp trở tay ngăn cản hắn lại.
Đây là thứ Tinh tế Liên Bang đặt trên người anh dùng để kiểm soát, xác định vị trí của anh ở bất kỳ đâu. Anh muốn điều tra phụ mẫu thất lạc hay chữa bệnh cho Yên Yên thì không thể không nhận lấy sự giám thị này, còn phải tiếp nhận yêu cầu liên lạc của Liên Bang mỗi ngày.
Chưa từng có ai bởi vì một con chip như thế lại cùng Tinh tế Liên Bang trực tiếp đối đầu. Bùi Hành Ngộ trong lòng mềm lòng, nhìn bóng lưng Cận Nhiên, không tự chủ được mà hạ thấp giọng, "Cận Nhiên."
Cận Nhiên đầu cũng không quay lại, "Lát nữa tùy anh xử phạt."
"Cận Nhiên đúng không, trong vòng nửa tháng, nếu tôi không lột quân trang của cậu xuống, tôi sẽ không mang họ Cù nữa!" Cù Hồi nhìn mũi đao đang chỉ về mình, điên rồi! Điên rồi! Từ trên xuống dưới Tử Vi Viên đều điên hết rồi!
Khóe miệng Cận Nhiên giật giật, "Lột quân phục của tôi? Anh nghĩ mình xứng sao? Trên đời này chỉ có Bùi Hành Ngộ mới đủ tư cách lột quân phục của tôi, hiểu chưa?"
"Đủ rồi!" Bùi Hành Ngộ nắm lấy tay Cận Nhiên kéo hắn lại, hắn không thể cứ thế tự hủy hoại tương lai của chính mình được.
Ở điểm chuyển tiếp kháng lệnh bảo hộ anh như thế là đủ rồi, bây giờ chỉ vì một con chip giám sát nhỏ nhoi càng không đáng để Cận Nhiên đánh đổi nhiều thứ như vậy.
"Bây giờ lập tức đi ra ngoài, đây là quân lệnh, lại cãi lời lần nữa cậu lập tức rời khỏi Tử Vi Viên cho tôi!"
Cận Nhiên nhìn anh hai mắt ửng đỏ, ngay cả khóe mắt cũng có vết đỏ, không nhịn được vươn tay che mắt anh lại, đồng thời trở tay ném thanh đao cắm phập vào vỏ một cách vô cùng chính xác, như thể tức giận mà chào anh một cái, "Rõ, tư lệnh!"
Bàn tay vừa buông khỏi mắt anh liền được thả lỏng. Bùi Hành Ngộ nhìn Cận Nhiên đã ra ngoài, đến khi cửa phòng đóng lại mới nói, "Cận Nhiên là sĩ quan phụ tá của tôi, tuổi còn trẻ, tính khí nóng nảy, làm việc không suy xét. Nổ trạm không gian là lệnh của tôi, ngày hôm nay chung quy cũng vì bảo vệ tôi nên mới mở miệng nói lời cuồng ngôn. Tinh tế Liên Bang nếu có bất cứ trách phạt nào thì một mình tôi sẽ gánh chịu."
"Không có chuyện đó đâu!" Cù Hồi hiện tại hận không thể bóp chết Cận Nhiên, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, nghiến răng nghiến lợi kêu ken két.
"Người của tôi do tôi quản lý, không cần người khác nhúng tay vào. Cậu ta còn trẻ mà kiêu ngạo sẽ có cấp trên xử lý theo quân luật. Nếu ai đó dám có tư thù riêng, như vậy không chỉ có trạm không gian Hoắc Nhĩ, về sau ngay cả Tinh tế Liên Bang cũng chính là kẻ thù của Tử Vi Viên tôi."
"Anh đang uy hiếp tôi? Hay là thực sự muốn tạo phản?!"
Bùi Hành Ngộ nói, "Không có uy hiếp hay tạo phản gì cả, là thương lượng, quyền lựa chọn nằm trong tay anh."
"Hừ!" Cù Hồi cắt đứt liên lạc trong tiếng phẫn nộ không ngừng nghỉ. Bùi Hành Ngộ thở phào một hơi ngồi xuống ghế, nhìn đống mảnh vỡ nhỏ màu xanh lam bị chém nát nằm la liệt trên bàn.
Nhiều năm như vậy, có vô số người thay anh bất bình, mắng chửi chuyện con chip giám sát, thóa mạ sự giám thị của Liên Bang, nhưng lại chỉ có thằng chó điên nhỏ dám ở trước mặt anh làm loạn, kéo nó xuống đập nát thành từng mảnh.
Lưỡi đao của Cận Nhiên vung xuống không chỉ phá nát con chip này, mà còn là xiềng xích do Liên Bang áp đặt trói buộc lên người anh, cũng khiến vực thẳm sâu tối trong lòng anh thắp lên một đốm sáng nhỏ nhoi.
Cận Nhiên thật sự giống như một ngọn lửa thiêu đốt không thể dập tắt được, mặc dù điên rồ nhưng đủ độ nóng, có thể làm những điều mà anh luôn muốn làm, song anh lại chẳng có cách nào để hắn mạo hiểm như vậy được nữa.
Trong trái tim anh có một cánh cửa đã bị phủ bụi rất rất lâu, còn hắn lại hung hăng đâm vào cánh cửa ấy một cái lỗ thủng, đặt vào đó ngọn lửa hừng hực đốt cháy tâm trí anh, làm cho anh muốn được cùng hắn điên cuồng một lần.
Bùi Hành Ngộ nhìn hộp anh đào hắn để lại trên bàn, tự tay ngắt một quả, nhớ tới vừa rồi Cận Nhiên thuận tay nhét vào miệng anh một quả kia.
Anh trước nay đều vì người khác mà che mưa chắn gió, nhưng đây lại là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác có người ở trước mặt, đặt anh ra sau lưng mà mạnh mẽ bảo vệ, chở che.
**
"Liên Kính Phong đâu!" Cận Thiệu Nguyên từ trên xe bước xuống, mười phần giận dữ hướng về phía bộ phận chiến đấu của Quân đoàn 11 mà gầm lên, đến con chó được nuôi trong viện cũng bị làm cho hoảng sợ mà sủa inh ỏi mấy tiếng.
"Cận bộ trưởng, ngài tìm bộ trưởng của chúng tôi có việc gì sao? Mời vào mời vào."
Thư ký của bộ trưởng Quân đoàn 11 – Quý Toại ra đón tiếp. Mọi người đều biết Liên Kính Phong cùng Cận Thiệu Nguyên quan hệ không hòa thuận, hai người thế lực đối đầu như nước với lửa, ngay cả ở trên bàn hội nghị trước mặt Nguyên soái cũng có thể cùng nhau cãi vã đến độ chó sủa gà bay.
Người này sao lại đột nhiên tìm đến Quân đoàn vậy chứ? Sau đó Quý Toại âm thầm phỏng đoán, ra hiệu cho cấp dưới, rồi đi theo Cận Thiệu Nguyên hỏi, "Xin hỏi Cận bộ trưởng hôm nay tới đây là có chuyện gì không? Bộ trưởng của chúng tôi bây giờ không có ở bộ phận chiến đấu, đã ra ngoài từ sớm có việc rồi, ngài xem hay là để hôm khác trở lại tìm ngài ấy?"
Cận Thiệu Nguyên dừng chân, quay đầu lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta một cái.
"Cái thằng cha nhà ngươi!" Cận Thiệu Nguyên vốn dáng người cao lớn đồ sộ, thân mình mặc quân trang lại càng nổi bật khí chất khôi ngô cường tráng, khi trừng mắt lại càng khiến người ta không rét mà run.
Quý Toại bị ông mắng, một đám người ở đó cũng không dám xông ra, anh ta đành phải cúi đầu khom lưng nhận lỗi, "Thực xin lỗi Cận bộ trưởng, là tôi nói sai rồi, làm phiền ngài chờ một chút, tôi lập tức đi bẩm báo ngay."
"Ta biết hắn ở đây, tránh ra." Cận Thiệu Nguyên ngẩng đầu bước tới phòng làm việc của Liên Kính Phong, nhấc chân đạp một cú, "Oanh" một tiếng khiến cánh cửa suýt bị đá cho nát vụn.
"Liên Kính Phong, cút ra đây cho lão tử!"