Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 36: Chuyển Đổi Giới Tính
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nghe nói có một loại thuốc có khả năng thay đổi đặc điểm giới tính, tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Có thể lấy về không?"
***
Cận Thiệu Nguyên xùy một tiếng.
Chu Hoài Mậu ánh mắt già nua khẽ lay động, giọng nói lạnh lùng, trầm thấp: "Chẳng phải cậu ta còn nhiệm vụ dẫn dắt đội hành động Thiên Xu tìm kiếm 'Ngôi sao Thiên Hà' sao? Hiện tại lại phái cậu ta đi bắt giữ hải tặc, hơn nữa, người của các quân đoàn khác chết hết rồi sao?"
Tả Phục cười nói: "Lão Chu này, ông cũng thật là, chuyện này đều là người thuộc quân đoàn 17 tham gia, chẳng phải công lao đều về tay các ông sao? Bùi Hành Ngộ lập chiến công, chẳng lẽ ông không được thơm lây sao?"
Liên Kính Phong cũng nhân tiện thêm lời châm chọc: "Bùi Hành Ngộ nhiều năm nay nếu không bị kìm chân ở Tử Vi Viên, e rằng hôm nay người ngồi chủ trì cuộc họp đã là cậu ta rồi, lão Chu, ông nên biết đủ đi."
Trên mặt Chu Hoài Mậu vẻ tức giận hiện rõ: "Liên Kính Phong, anh rốt cuộc là cái thá gì chứ? Ngày 'Thiên Kỷ' bị nổ, Bùi Hành Ngộ bị gán cho cái danh đầu sỏ, lúc ấy anh đang ở đâu?"
Liên Kính Phong nghẹn lời: "Tôi lúc đó còn đang dưỡng thương! Lão Chu ông đừng có ngậm máu phun người, bệnh viện tôi nằm vẫn còn ở đó, không tin thì đi mà tra đi!"
Cận Thiệu Nguyên cười mỉa: "Sợ cái gì, nếu anh không làm chuyện khuất tất thì cần gì phải thấy chột dạ."
Lão nguyên soái chau mày, đột nhiên đập mạnh bàn: "Đừng có cãi nhau nữa! Mỗi lần mở họp các người lại cứ cãi vã mất nửa ngày, Chu Hoài Mậu lập tức về gửi văn kiện đến Tử Vi Viên, phái Bùi Hành Ngộ đi bắt giữ đám người đó."
Chu Hoài Mậu phất tay áo bỏ đi.
Cận Thiệu Nguyên cười nhạo Liên Kính Phong một tiếng, sau đó cũng đứng dậy nghênh ngang bước ra, vẻ thong dong như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Liên Kính Phong nhìn ông mà tức điên người, chỉ muốn cầm khẩu pháo dí thẳng trán ông.
**
Mạnh Như Tiền vừa nhận được văn kiện chuyển đến, đọc đi đọc lại nhiều lần, không tin vào mắt mình, đám lão già kia rõ ràng là muốn đẩy bọn họ vào chỗ chết chứ còn gì nữa.
"Không được! Các người điên hết rồi đúng không? Bùi tư lệnh mới bị trọng thương đến giờ vẫn chưa hồi phục, các người để ngài ấy chinh chiến chẳng khác nào muốn lấy mạng ngài ấy?"
Cù Hồi đáp: "Đi mà khiếu nại với lão Nguyên soái ấy."
Mạnh Như Tiền kìm nén cơn giận sắp bùng nổ, ôn tồn nói: "Lần này có tới ba tên thủ lĩnh hải tặc vượt ngục, phải không? Bọn họ nguy hiểm đến mức nào chắc anh cũng chẳng cần tôi phải nói nhiều thêm, vậy những quân đoàn khác đâu? Tại sao chúng ta không bàn bạc lại đối sách, dù sao đối phương cũng toàn là những kẻ máu mặt..."
Cù Hồi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ngắt lời y: "Năm đó Bùi tư lệnh có bản lĩnh tống chúng vào tù, hiện tại cũng có bản lĩnh bắt chúng trở về, hay là nói Bùi tư lệnh và các người vốn không bắt được chúng?"
Mạnh Như Tiền cau mày, ngón tay sắp bóp nát con chip, y biết Tinh tế Liên Bang sẽ không có ý định khoan dung, y cũng chẳng muốn khách sáo nữa: "Ngài ấy có bản lĩnh, nhưng hiện tại ngài ấy vẫn đang bị thương, các người không biết sao?"
"Vẫn còn nói chuyện được thì vẫn còn có thể chỉ huy."
Bản tính ôn hòa của Mạnh Như Tiền hoàn toàn biến mất, anh ném con chip lên bàn: "Được, muốn Tử Vi Viên xuất trận đúng không? Đưa chúng tôi vũ khí, nếu chúng tôi cần gì trên chiến trường, các người đều phải cung cấp thứ đó, đợi tôi liệt kê danh sách rồi các anh chọn ngày đệ trình lên Tinh tế Liên Bang để xét duyệt đi."
Cù Hồi nói: "Không có đâu."
"Không có?" Mạnh Như Tiền siết chặt hai tay, hận không thể lao tới túm cổ áo Cù Hồi: "Tử Vi Viên chúng tôi hàng năm được các người cung cấp bao nhiêu quân nhu? Hiện tại đẩy chúng tôi lên chiến trường lại không muốn cấp trang bị, các người muốn chúng tôi đánh kiểu gì? Dùng đầu đánh sao?"
Cù Hồi nói: "Chẳng phải anh luôn coi thường vũ khí của Hoắc Nhĩ sao? Còn tự mình phát triển hệ thống phản tên lửa, có bản lĩnh như vậy thì cũng tự mình nghiên cứu, phát minh vũ khí tốt nhất đi."
"Anh đừng có..." Mạnh Như Tiền đột nhiên dừng lại, nhìn màn hình liên lạc đã bị cắt đứt, buột miệng chửi thề một tiếng: "Dm!"
Mạnh Như Tiền cầm lấy văn kiện đi tìm Bùi Hành Ngộ, đến trước cửa phòng liền lập tức dừng lại.
Pheromone của Bùi Hành Ngộ không quá ổn định, phỏng chừng sắp tới kỳ phát tình, anh không thể tiếp tục dùng pheromone trộm của Cận Nhiên để che giấu thân phận mãi được nữa, đành phải gọi Bộ Ngu đến xem thử có cách nào khác không.
Bộ Ngu kiểm tra tuyến thể của anh, phát hiện có một lỗ kim: "Từ đâu mà có?"
Bùi Hành Ngộ kể lại chuyện đêm đó cho anh, Bộ Ngu ấn lên tuyến thể anh, cười nói: "Cậu ta nấu mì mang đến, là vì cảm thấy mình đã sai nên muốn xin lỗi cậu hả?"
Bùi Hành Ngộ chỉnh lại cổ áo, chuyển sang chuyện khác: "Tôi nghe nói có một loại thuốc có thể thay đổi đặc điểm giới tính, tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Cậu có thể lấy nó không?"
Bộ Ngu gần như lập tức hiểu ra ý anh: "Từng nghe qua, hình như được phát triển bởi một phòng thí nghiệm ở đại học Yên Thành, không ít người đã thay đổi đặc điểm giới tính thành công, nhưng thất bại cũng không ít, cậu muốn thử?"
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm một lát, anh không thể cứ mãi dựa vào pheromone trộm của Cận Nhiên để che giấu thân phận mãi được. Cho đến giờ có lẽ chưa có nhiều trở ngại, nhưng Cận Nhiên không phải kẻ ngốc, nếu không phải anh luôn tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt với hắn, thì hắn đã sớm phát hiện ra điều bất thường rồi.
Thời gian càng lâu, hắn cũng sẽ dần dần phát hiện ra điểm bất thường, và rằng anh là Omega.
Ngay cả khi hắn không phát hiện ra, chờ ba năm nữa đến thời hạn ly hôn, tất nhiên hắn sẽ không ở lại Tử Vi Viên nữa. Anh phải làm sao bây giờ, chung quy anh cũng không thể cứ mãi giữ người đã là của người khác được.
Nếu có thể thay đổi đặc điểm giới tính bằng biện pháp kia, anh muốn thử một lần.
Bộ Ngu thu tay lại, ngồi đối diện với anh: "Thật ra, dù là thuốc cũng có rủi ro cao. Đặc điểm giới tính của một người giống như một căn nhà đã được xây dựng hoàn chỉnh vậy, nếu muốn thay đổi, chỉ có cách phá dỡ toàn bộ rồi xây lại từ đầu, thật sự rất nguy hiểm."
Bùi Hành Ngộ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ.
Bộ Ngu biết không cần nói nhiều, dừng lại một chút rồi nói: "Kỳ thực phẫu thuật cắt bỏ và cấy ghép tuyến thể đã sớm được hoàn thiện những bước đầu, nếu cậu thực sự muốn từ bỏ thân phận Omega này thì có thể thử xem."
"Bây giờ phẫu thuật tương đương với việc công khai thân phận này với toàn bộ thiên hạ, huống hồ tuyến thể sau khi cấy ghép cần có thời gian hồi phục và thích ứng, tôi không thể rời khỏi Tử Vi Viên lâu như vậy."
Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, trong dải ngân hà cuồn cuộn đang chậm rãi trôi đi kia, thật ra vẫn đang ẩn chứa thủy triều hắc ám dâng trào, một khi anh rời đi, Tử Vi Viên sẽ lập tức rơi vào thế bốn bề vây khốn.
Bộ Ngu thở dài: "Được rồi, tôi đi giúp cậu tìm thuốc."
Bùi Hành Ngộ gật đầu: "Phải giữ bí mật."
"Đừng để thằng nhóc điên nhà cậu biết là được chứ gì?" Bộ Ngu cố ý trêu chọc anh, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh ống đựng bút là một hộp đựng mơ xanh, ngạc nhiên cầm lên hỏi: "Đây là cái gì?"
"Mứt mơ xanh của Cận Nhiên, cậu muốn ăn à?"
Bộ Ngu thu tay về, lắc đầu cảm ơn: "Không cần, tôi nào dám ăn."
Bùi Hành Ngộ biết ý anh không phải là sợ, không kìm được thở dài: "Cậu ta còn trẻ nên ngạo mạn ngông cuồng. Tôi sẽ dạy dỗ lại cậu ta vì dám làm càn với cậu. Cậu không cần phải chịu đựng."
Bộ Ngu "Shh" một tiếng: "Cậu ta mà biết cậu nói mấy lời này với tôi, đảm bảo sẽ nổi điên đến tìm tôi gây sự một trận."
Mạnh Như Tiền nghe được cuộc hội thoại này, nhất thời đầu óc không thể tiếp nhận nổi: Bộ Ngu cũng biết tư lệnh là Omega? Ngay cả Cận Nhiên cũng biết sao? Vậy hóa ra chỉ mình anh là không biết sao?
Còn có, thằng nhóc điên nhà cậu... đây là ý gì cơ?
Cận Nhiên từ khi nào lại trở thành người nhà của Bùi Hành Ngộ vậy? Chẳng lẽ hai người bọn họ bí mật sống chung rồi sao?
Chẳng trách được!
Mạnh Như Tiền hồi tưởng lại, hèn gì thường ngày Cận Nhiên cứ mở miệng là ăn miếng trả miếng với Bùi Hành Ngộ, hôm đó lại đá văng cửa cabin mô phỏng, vừa ôm Bùi Hành Ngộ ra ngoài vừa nói với bọn họ rằng, hắn chẳng thèm để ý cái quân quy chó má gì cả, hắn chỉ để ý đến mạng sống của Bùi Hành Ngộ mà thôi.
Lần này còn nguyện ý nhận lấy cục diện khó khăn, đứng ra gánh vác trách nhiệm chỉ huy, có phải cũng vì lẽ đó không?
Mạnh Như Tiền có chút sững sờ, hai người bọn họ cứ như vậy ở ngay dưới mí mắt y thắm thiết như vậy, rốt cuộc y chẳng biết gì cả, còn tưởng bọn họ đấu đá gay gắt với nhau cơ!
Bộ Ngu nói xong thì ra ngoài, phát hiện Mạnh Như Tiền đứng ở cửa với sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hệt như đang chịu tang cha mẹ, vợ con.
"Mạnh đội trưởng, anh sao thế?" Bộ Ngu chỉ tay về phía y.
Mạnh Như Tiền nhìn chằm chằm Bộ Ngu rồi lắc đầu: "Tôi đến tìm tư lệnh, chẳng phải anh định đi sao, không tiễn nhé."
Bộ Ngu ngơ ngác nhìn y, chuyện gì thế?
Mạnh Như Tiền bước vào trong, hành lễ với Bùi Hành Ngộ rồi đặt văn kiện trước mặt anh, giọng nói như người máy đã được lập trình: "Tư lệnh, văn kiện."
Bùi Hành Ngộ phát hiện y có gì đó không đúng, nghi hoặc cầm lấy văn kiện đọc qua rồi nhíu mày: "Xuất trận?"
Mạnh Như Tiền gật đầu, kể lại đại khái sự tình cho anh nghe, ánh mắt vẫn dõi theo gương mặt anh: "Chẳng lẽ mình không đáng để anh tín nhiệm đến thế sao?"
Anh chuyện gì cũng nói với Bộ Ngu, bọn họ quen biết nhau cũng cùng thời gian với anh quen biết Bùi Hành Ngộ, điều này tạm thời chấp nhận được, nhưng còn Cận Nhiên thì sao? Tại sao anh lại không nói cho y biết?
"Tư lệnh."
"Ừ?"
Bùi Hành Ngộ lật xem văn kiện, đôi mày vẫn nhíu chặt. Lúc trước là anh bắt những tên hải tặc này tống vào tù, hiện giờ có kẻ trốn thoát, anh đang nghĩ sẽ tự mình tận tay bắt chúng trở về.
Nhưng nhìn văn kiện mà Hoắc Nhĩ gửi đến, rõ ràng là muốn đẩy anh vào chỗ chết.
Không những không cung cấp quân nhu và chiến lực, còn để người đang mang thương tích như anh dẫn đầu xuất chinh, nói cho cùng, chính là đang tính toán để anh lần này một đi không trở lại. Xem ra đám người kia không thể đợi thêm nữa rồi, điều này cũng đồng nghĩa với việc, những thứ anh đã điều tra được đều đang đi đúng hướng.
Mạnh Như Tiền nhìn ánh mắt rũ xuống của Bùi Hành Ngộ, mấy lần lời nói đến đầu lưỡi rồi lại nuốt xuống: có lẽ trong lòng Bùi Hành Ngộ, y thực sự không đáng tin đến thế sao.
Có lẽ y được anh điều đến Tử Vi Viên này, chẳng qua là do anh thiếu một người tương đối đáng tin để giúp đỡ mà thôi.
Là y tự đánh giá quá cao bản thân.
Suy cho cùng, y là người vừa tham tiền vừa keo kiệt, một ngày nào đó y có thể sẽ vì tiền mà phản bội anh, không chừng trong lòng Bùi Hành Ngộ vẫn luôn có suy nghĩ này, anh cần gì phải tự chuốc phiền não vào mình.
"Không có gì."
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn y: "Làm sao vậy? Giữa chúng ta có chuyện gì cứ nói thẳng, không cần ấp úng, úp mở."
Mạnh Như Tiền lắc đầu: "Không có việc gì, chỉ là cảm thấy lần này Hoắc Nhĩ không có ý tốt lành gì cả, ngài đang bị thương, cứ thế xuất trận chiến đấu với đám hải tặc thì chẳng khác nào thập tử nhất sinh, quân bị thiếu thốn, trận này dù đánh thế nào chúng ta cũng không thể thắng được."
"Bọn họ vốn tính toán để tôi không còn đường lui." Bùi Hành Ngộ ném tài liệu về phía y: "Nhìn trang cuối đi."
Mạnh Như Tiền trước đó chỉ chú ý mấy trang đầu, đợi đến khi nhìn lại xong, y liền muốn bùng nổ.
[ Nếu Bùi Hành Ngộ tư lệnh thân thể không được khỏe, có thể nhờ chỉ huy của quân đoàn khác chuyển đến trợ giúp.]
Thứ gọi là 'trợ giúp' này thực chất chính là muốn cướp đoạt quân quyền.
E rằng nếu trận này Bùi Hành Ngộ không đánh, thì quyền chỉ huy của Tử Vi Viên sẽ bị ép phải giao ra.
"Nghe này, bọn họ muốn tôi rời đi, cho nên trận này thế nào cũng phải đánh." Bùi Hành Ngộ chống tay lên bàn, nhìn Mạnh Như Tiền: "Không sao, văn kiện và chip ký ức phản hồi, tôi sẽ tự tay viết."
Hai mắt Mạnh Như Tiền lập tức đỏ hoe.
Mỗi một người từ khi bước vào quân đội đều mang theo một con chip ký ức trên người, khi xuất trận sẽ bị thu giữ, đợi khi trở về sẽ nhận lại từ chỉ huy, tự tay ghi lại những gì đã trải qua. Nếu... Nếu không quay trở lại, chỉ huy sẽ tự tay ghi lại thông tin của người đã hy sinh rồi gửi đến Tinh tế Liên Bang.
Trong chiến tranh không gian, một khi đã hy sinh thì thi thể cũng không còn nguyên vẹn, con chip ký ức kia chính là vật lưu giữ vinh quang của người chiến sĩ, để họ vĩnh viễn không bị quên lãng trong ngân hà tối tăm rộng lớn.
Bùi Hành Ngộ đã viết quá nhiều tư liệu về người hy sinh, anh đã gửi đi quá nhiều, nhưng chưa một lần nhận lại được chip của chính mình.