Chương 37: Nụ hôn đầu tiên

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 37: Nụ hôn đầu tiên

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cận Nhiên: "Anh thắng rồi."
***
Nếu Bùi Hành Ngộ chết, ai sẽ viết chip dữ liệu cho anh?
Trái tim Mạnh Như Tiền đột nhiên chua xót. Tử Vi Viên là toàn bộ tâm huyết của anh, những chuyện anh muốn điều tra chỉ vừa mới có manh mối, Yên Yên vẫn cần có người chiếu cố, tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc.
"Vậy... ngài tính mang ai đi cùng? Cận Nhiên sao?"
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm chốc lát, "Ừ, cả Lâm Khai Tuế và Bộ Ngu, còn có vài người trong đội hành động Thiên Xu, Lạc Tân Dương, Tống Tư Thâm hai người đó không tồi, cậu ở lại Tử Vi Viên trông chừng là được."
Pheromone của Cận Nhiên đối với anh mà nói có sức ảnh hưởng quá lớn. Hiện tại, anh không biết liệu mình có thể chống chọi qua kỳ phát tình để đợi Bộ Ngu lấy được loại thuốc kia hay không. Nhưng nếu anh vừa dựa dẫm vào pheromone của Cận Nhiên vừa ra trận, e rằng trước sau đều là cửa tử.
Mạnh Như Tiền bất giác siết chặt ngón tay, "Được."
Trước kia y và Bùi Hành Ngộ luôn cùng nhau ra trận. Lần này, anh ta mang theo Cận Nhiên, Bộ Ngu, thậm chí cả Lâm Khai Tuế – kẻ đã kéo chân cả đội trong buổi diễn tập hôm trước. Vậy mà chỉ có mình y phải ở lại canh giữ Tử Vi Viên.
"Đi thông báo với mọi người, ngày mai xuất phát."
Mạnh Như Tiền trầm mặc hai giây, hướng anh hành lễ, "Rõ, tư lệnh."
Y đi ra vài bước rồi quay đầu nhìn lại Bùi Hành Ngộ. Anh nhắm mắt dựa vào ghế, bờ vai mảnh khảnh có chút cô độc, không còn quen thuộc như dĩ vãng y từng biết. Ngược lại, anh toát ra một cảm giác cự tuyệt người lạ từ ngàn dặm, lạnh lùng vô cùng.
Y thu hồi tầm mắt, bước nhanh rời khỏi tàu chỉ huy.
***
"Nhiên ca, anh đang làm gì thế? Ai da!" Hạ Tinh Lan từ trên cây phía sau nhảy xuống, định dọa Cận Nhiên một trận. Nào ngờ, vừa ngẩng đầu cậu lại bị Cận Nhiên dọa cho ngã lăn đùng xuống đất.
Cận Nhiên bật cười, "Ngoan lắm, làm gì mà hành lễ lớn thế?"
Hạ Tinh Lan phủi mông đứng dậy, ngồi xổm bên cạnh hắn, nhìn món đồ sứ trắng trên tay hắn. Có chút mùi rượu thoang thoảng, cậu cả kinh lắp bắp, "Anh... anh lại dám uống rượu ở đây!"
Cận Nhiên "ừ" một tiếng. Lần trước hắn tìm được mấy bình rượu từ chiếc cơ giáp cướp được, một bình bị Bùi Hành Ngộ tịch thu. Hắn liền bí mật nhảy lên trộm một bình khác, rồi uy hiếp Trương Châu rằng lúc đi qua trạm trung chuyển, hắn đã mua phải mấy thứ đồ dởm nên muốn dùng rượu để đốt.
"Tư lệnh không cho phép uống rượu, anh cẩn thận đấy! Nếu bị ngài ấy phát hiện, thể nào anh cũng lại bị tống vào phòng giam." Hạ Tinh Lan đối với Bùi Hành Ngộ chính là nói gì nghe nấy. Cậu cẩn thận quan sát khắp nơi, hạ giọng hối thúc Cận Nhiên, "Anh mau giấu đi nhanh lên."
Cận Nhiên đưa tay đổ cho cậu một bát, "Nếm thử xem."
Hạ Tinh Lan cúi đầu, ngửi nhẹ một cái, thật thơm. Hoàn toàn không phải cái mùi cay nồng như các loại rượu bình thường mà cậu biết, hình như là vị hoa quả thơm ngọt, cậu không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Hạ Tinh Lan vươn tay, nhưng trong nháy mắt lại rụt về, ra sức lắc đầu, "Hừm ~". Cận Nhiên rút tay về, định đổ bát rượu vàng nhạt trong veo xuống đất, "Thật sự không muốn nếm thử sao?"
Hạ Tinh Lan thòm thèm nhìn rượu sắp bị đổ. Hắn đưa bát đến trước mặt cậu, nhưng cậu một bên nuốt nước miếng, một bên chăm chú nhìn rượu sóng sánh rồi lại nói, "Tư lệnh sẽ tức giận."
"Ca chịu trách nhiệm." Cận Nhiên đưa bát cho cậu, "Một ngụm nhỏ thôi, coi như chạm môi. Nếu Bùi tư lệnh của cậu phát hiện, cứ nói là tôi ép cậu, đổ hết tội lên đầu tôi là được."
Hạ Tinh Lan vẫn mãi đắn đo, "Mùi rượu rất nhạt đúng không? Nếu bị tư lệnh phát hiện, ngài ấy sẽ giận đấy."
"Sẽ không."
Hạ Tinh Lan dè dặt thử một ngụm, lập tức mở to hai mắt lấp lánh, "Oa, ngọt quá đi, Nhiên ca, đây là rượu gì vậy, uống ngon thật đó!"
Cận Nhiên dựa vào cạnh lu rượu, nghiêng đầu nói, "Rượu tương tư."
"Rượu tương tư?"
Một giọng nói lạnh như băng truyền đến, mang theo cảm xúc khó nắm bắt. Không phải giận dữ, mà là thứ càng khiến người ta lạnh sống lưng. Hạ Tinh Lan đánh rơi chiếc bát, đứng dậy ngay ngắn hành lễ, "Tư tư tư tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ đứng cách đó không xa, không nhìn Hạ Tinh Lan. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt đang dựa vào lu rượu của Cận Nhiên, "Tử Vi Viên không được phép uống rượu, cậu dám ủ rượu ư?"
Cận Nhiên buông tay, "Tôi không uống."
Hạ Tinh Lan đột nhiên căng thẳng, nhìn Cận Nhiên với vẻ mặt vô tội. Cậu nhìn Bùi Hành Ngộ, lo lắng đến suýt khóc, "Xin, xin lỗi tư lệnh, tôi biết sai rồi."
Ánh mắt Bùi Hành Ngộ đảo qua người cậu, "Phòng tạm giam, mười ngày."
"Vâng, tư lệnh." Hạ Tinh Lan chạy nhanh như chớp, không thể nghe thấy Cận Nhiên nói với Bùi Hành Ngộ, "Bùi trưởng quan, ngài trách nhầm Hạ Tinh Lan rồi. Cậu ta không biết đó là rượu, là tôi ép cậu ta đó."
"Làm trái kỷ cương, biết luật còn dám phạm luật." Vẻ mặt Bùi Hành Ngộ lạnh lùng, "Gần đây tôi quá dễ dãi với cậu đúng không?"
Cận Nhiên đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên quân phục rồi đi tới gần Bùi Hành Ngộ. Trong tay hắn cầm theo một ly thủy tinh, đưa tay về phía anh, "Nếm thử không?"
Cận Nhiên bưng ly rượu đứng trước mặt anh. Thân hình hắn cao hơn Bùi Hành Ngộ một chút, càng tới gần, khí thế áp bức trời sinh của Alpha đối với anh càng rõ rệt. Bùi Hành Ngộ không nhịn được run lên.
"Sáng mai tôi sẽ ra trận truy đuổi phạm nhân vượt ngục. Chỉ cần cậu còn ở lại Tử Vi Viên một ngày, cậu không được phép uống rượu. Chờ cậu rời khỏi đây rồi, muốn uống bao nhiêu thì uống, tôi tuyệt đối không quản."
"Cái gì mà phạm nhân vượt ngục?"
Bùi Hành Ngộ không yêu cầu Mạnh Như Tiền thông báo cho Cận Nhiên, vì hắn không phục cũng sẽ không nghe Mạnh Như Tiền. Cho nên, anh tự mình qua đây nói rõ sự tình cho hắn biết, tránh cho hắn lại tính khí quái đản làm nổ trạm giám sát lần hai.
Anh kể đầu đuôi sự việc lần này cho hắn. Cận Nhiên nhíu mày nhìn anh một hồi, "Anh không phải vẫn đang dưỡng thương sao? Đám già đầu chết tiệt kia muốn anh ra trận, còn các quân đoàn khác đâu, chết cha chết mẹ nên phải ở nhà giữ hiếu hay gì?"
Bùi Hành Ngộ thấy hắn mở miệng là không kiêng nể gì, hơi nhíu mày, "Không được nói bậy."
Cận Nhiên xùy một tiếng, "Được, không nói bậy. Tôi hỏi anh, bọn họ mang tâm tư gì mà một người nhạy bén như anh không nhìn ra được sao? Quân bị không cấp, rõ ràng là muốn anh đi vào chỗ chết? Anh có phải đồ ngốc hay không hả?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Không đáng ngại."
Cận Nhiên cười nhạo, "Không đáng ngại? Tôi hỏi anh, hải tặc trốn khỏi nhà tù nhất định là có người cố ý muốn thả chúng ra, mà kẻ đầu sỏ đó là ai? Lần này đi, khẳng định bọn chúng đã giăng sẵn cái bẫy chỉ chờ anh lao tới nộp mạng, anh có hiểu không!"
"Tôi mang theo Bộ Ngu."
Cận Nhiên vừa nghe thấy cái tên Bộ Ngu, ngón tay tăng lực siết chặt ly rượu thêm mấy phần, "Bộ Ngu thì dùng được cái rắm gì? Hắn chỉ là một bác sĩ quân y, hắn có thể bẻ khóa một số bảo mật của cơ giáp, có thể cứu chữa anh một chút, nhưng trên chiến trường dưới sức ép của hỏa lực và thủ đoạn của đối phương thì hắn lấy gì bảo vệ anh? Lấy đầu sao?"
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ trước sau bất biến. Anh hiểu rõ trận này nguy hiểm hơn bất kỳ ai, nhưng anh nhất định phải đi.
"Tôi phải đi."
Cận Nhiên nhìn bộ dạng lãnh đạm không thể lay chuyển của anh thì càng tức giận. Anh đặc biệt tín nhiệm Bộ Ngu như vậy, giống như sự tín nhiệm của loài người đối với thần thánh, Bộ Ngu có đủ năng lực sao!?
"Anh không được đi!"
Đồng tử xám bạc của Cận Nhiên trở nên thâm trầm, hung ác. Ngữ khí hoàn toàn là ra lệnh, khiến tim Bùi Hành Ngộ tê dại trong nháy mắt, "Cận Nhiên, bọn họ là do một tay tôi đưa vào nhà tù. Hiện tại có kẻ vượt ngục, không riêng gì Hoắc Nhĩ mà toàn bộ Tinh tế ngân hà đều sẽ gặp nguy hiểm. Để tôi đối phó với bọn chúng, tôi so với người khác càng hiểu rõ đối phương hơn."
"Tinh tế ngân hà sống chết liên quan đếch gì tới anh? Một mình anh sao lại phải cứu nhiều người như vậy? Anh có bao nhiêu cái mạng? Anh có trách nhiệm gánh vác vinh quang trên vai, nhưng Tinh tế Liên Bang muốn chính là mạng của anh, bọn họ muốn chính là tống anh xuống hoàng tuyền kia kìa!"
Đôi mắt Cận Nhiên như bắn ra ánh lửa, mắt hắn không tốt, nhưng lúc này lại chỉ nhìn chằm chằm vào anh vô cùng chuyên chú, hệt như cả thế giới thu nhỏ lại chỉ còn một mình anh. Bùi Hành Ngộ vô thức tránh né ánh mắt này, nghiêng đầu nói, "Bọn họ càng muốn không cho tôi đường lui, tôi càng muốn đi. Hơn nữa, cậu cũng đang đợi tôi nói cho cậu biết chân tướng vụ nổ Thiên Kỷ. Tôi không đi, cậu sẽ vĩnh viễn không biết được chị mình bị ai hại chết, cho nên Cận Nhiên..."
Cận Nhiên nhìn sườn mặt Bùi Hành Ngộ. Đó là loại khí chất kiên định đến dị thường. Anh không phải tới tìm hắn để thương lượng, anh chỉ tới thông báo cho hắn một tiếng mà thôi.
"Tôi phải đi."
"Tôi đã nói là anh không được phép đi mà! Chuyện của chị tôi, tôi sẽ tự mình điều tra, tôi không cần anh cho tôi chân tướng. Nếu anh chết rồi, tôi biết tìm ai tính sổ? Cho nên, anh không được đi."
"Cận Nhiên! Nghe lời tôi..."
Cận Nhiên cười lạnh, ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay mình. Bùi Hành Ngộ vừa định mở miệng mắng hắn không được phép uống thì liền bị hắn nắm lấy cằm, hung ác ép anh hé miệng, sau đó ngang ngược mang theo ngụm rượu này tiến vào trong miệng anh.
Cận Nhiên dùng môi lấp kín môi anh, một giọt cũng không để chảy ra ngoài. Tất cả đều bị đẩy hết qua cho Bùi Hành Ngộ. Bởi vì có ngón tay cố định nắm chặt cằm, đầu lưỡi thần tốc xông vào quấn lấy lưỡi anh, điên đảo từng hồi.
Bùi Hành Ngộ khiếp sợ đến ngây người, nhất thời không biết phản ứng ra sao. Sau đó, anh bắt đầu giãy giụa, thế nhưng một ngụm rượu này đẩy thế nào cũng không thể trở về miệng Cận Nhiên. Anh đành nhắm mắt, mùi Bạch xạ hương nhiễm trong nước bọt hòa cùng hơi rượu dịu ngọt, tất cả đều từ từ chảy vào cổ họng anh.
Cận Nhiên căn bản không biết hôn môi, hắn cứ thế đấu đá đầu lưỡi lung tung trong khoang miệng Bùi Hành Ngộ. Hắn bị Bùi Hành Ngộ hung hăng đấm một quyền lên bụng, còn bị cắn một cái vào lưỡi. Cận Nhiên ăn đau, lúc này mới buông lỏng tay, lảo đảo lùi lại hai bước.
Bùi Hành Ngộ khẽ thở hổn hển, cằm bị siết đau cũng không buồn để ý. Anh chỉ nhìn Cận Nhiên cau mày thở dốc. Hồi lâu vẫn không ai lên tiếng, rõ ràng cả hai đều hô hấp không thông.
Cận Nhiên không cho anh đi, là vì không cho phép anh tự mình lao vào nguy hiểm.
"Cận Nhiên."
"Tôi còn mang cả cậu theo." Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn hắn, đưa tay lau đi chút rượu còn dính trên khóe môi. Đuôi mắt anh hơi đỏ lên, tửu lượng của anh cực thấp, chỉ uống một chút lập tức sẽ say ngay.
Cận Nhiên ngẩng phắt đầu dậy.
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ không còn lạnh lùng như mọi khi. Không biết là do say rượu hay vì nụ hôn kia, da mặt anh có chút hồng hồng, đuôi mắt nhuốm đỏ, thậm chí còn chút ướt, vẫn còn hổn hển như lấy lại hơi.
"Không có lần sau!"
Bùi Hành Ngộ nói xong cũng không chờ Cận Nhiên đáp lại, đã quay người rời đi. Hắn ngơ ngác đứng đó nửa ngày suy nghĩ, rốt cuộc anh là nói lần sau không được uống rượu, hay là không được hôn, hay là cả hai.
Cận Nhiên dùng mu bàn tay quệt qua khóe miệng, nếm được một chút vị máu. Hắn lại liếm liếm răng nanh. Môi Bùi Hành Ngộ vừa mềm vừa nóng, còn thoang thoảng mùi Lan hoàng thảo thanh mát. Hôn lên, so với trong tưởng tượng....
Cận Nhiên sửng sốt, hắn khi nào lại ảo tưởng hôn anh!
Bùi Hành Ngộ cắn người một chút cũng không lưu tình, vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn. Có điên mới muốn hôn anh.
Có điều.
Cận Nhiên liếm liếm môi, hồi tưởng lại dư vị của rượu ngọt, còn có hương Lan hoàng thảo thoang thoảng. Tất cả đều nuốt xuống.
Sau đó, hắn mới nhớ đến dáng vẻ hai mắt đỏ ửng của Hành Ngộ, vừa nói với hắn, "Tôi còn mang theo cậu." Lúc này hắn mới hiểu ra, anh đến đây không phải để bảo hắn ở lại Tử Vi Viên mà là anh muốn mang hắn ra trận, anh muốn sự trợ giúp của hắn.
Bùi Hành Ngộ, muốn sự trợ giúp của hắn.
Cận Nhiên nắn nắn đầu ngón tay, tựa hồ như vẫn còn cảm giác vừa rồi khi nắm lấy chiếc cằm tinh tế kia. Hắn cười nhẹ một tiếng, "Anh thắng rồi."