Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 41: Bản năng
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bùi Hành Ngộ: "Cận Nhiên, buông tôi ra."
***
"Cảm... cảm ơn." Khuyết Tử Mặc run giọng cảm ơn.
Cận Nhiên không bận tâm đến phản ứng của cậu, "Đừng chắn đường."
Khuyết Tử Mặc nghẹn ngào điều khiển cơ giáp lùi về phía sau để sửa chữa hệ thống phòng ngự. Giữa tiếng ồn ào, giọng Châu Thước có vẻ khàn đi, "Khuyết Tử Mặc, quay về đi!"
Cận Nhiên chăm chú theo dõi tình hình chiến đấu, nhưng dần cảm thấy mệt mỏi. Vừa rồi hắn cứu Khuyết Tử Mặc hoàn toàn dựa vào khả năng phán đoán của bản thân chứ không phải la bàn tinh vân chỉ đường, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
Bùi Hành Ngộ chỉ huy ngắn gọn, lưu loát. Lần trước ở phòng mô phỏng diễn tập, hắn từng thấy anh chỉ huy một lần, nhưng so với hiện tại lại hoàn toàn khác biệt, mỗi mệnh lệnh đều là đòn chí mạng.
Anh không hề có ý định để lại đường sống cho hải tặc, nhưng đồng thời anh cũng không cho phép Tử Vi Viên chịu bất cứ tổn thất nào. Giọng Bùi Hành Ngộ trong máy truyền tin ngày càng nhanh, cuối cùng, chỉ còn giọng anh vang lên.
Không phải là không có ai nói, mà là không kịp nói.
Cận Nhiên ra tay rất nhanh, hoàn toàn có thể theo kịp tốc độ ra lệnh của anh. Lâm Khai Tuế có thể bắt kịp nhịp điệu của Bùi Hành Ngộ là vì đã cùng tác chiến rất lâu, nhưng những tân binh của đội hành động Thiên Xu căn bản không thể nào theo kịp, hơi thở ngày càng dồn dập, nặng nhọc.
Không khó để tưởng tượng giờ phút này bọn họ đang căng thẳng đến mức nào.
Cận Nhiên lặng lẽ làm theo mệnh lệnh của anh, linh hoạt né tránh các đòn tấn công tên lửa, sử dụng hệ thống phòng ngự mạnh mẽ của tàu chỉ huy để bao bọc bốn cơ giáp nhỏ, tạo nơi ẩn náu cho họ.
Trong lần diễn tập trước, vì thị lực Cận Nhiên không tốt nên không có thời gian suy nghĩ nhiều, vì vậy hắn yêu cầu mọi người báo cáo tỉ lệ hư hại của cơ giáp bất cứ lúc nào. Mặc dù Bùi Hành Ngộ có thể nhìn rõ trên bảng điều khiển, nhưng vẫn cho phép họ tiếp tục dùng phương pháp này.
Bùi Hành Ngộ: "Lần lượt báo cáo mức độ hư hại cơ giáp và tình hình bị thương."
Lâm Khai Tuế nhíu mày, anh ta là người đầu tiên báo cáo, "Chỉ huy, đã bắn hạ một cơ giáp nhỏ, cơ giáp hư hại 20%, cánh bị trầy xước, còn 50% tên lửa."
Lạc Tân Dương: "Đã phá hủy cánh quạt của một cơ giáp cỡ trung, phá hủy hệ thống phòng thủ của nó, vẫn đang cố gắng phá hủy bệ phóng tên lửa. Hệ thống phòng thủ của tôi bị hư hại 30%, tên lửa vẫn còn đủ dùng, yên tâm đi!"
Cậu vĩnh viễn như một mặt trời nhỏ, dường như không hiểu được tình hình hỗn loạn trên chiến trường đầy khói lửa này, là người mà khi nói chuyện, giọng điệu không hề có chút cảm xúc bất thường nào.
Cận Nhiên khẽ cười, "Đánh không tồi."
Lạc Tân Dương cũng khúc khích cười theo, "Nhiên ca, Nhiên ca, lại khen tôi thêm vài câu đi, tôi thích nghe."
"Thôi đi." Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, thấy anh cũng đang quay qua nhìn mình, liền giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục nói chuyện với Lạc Tân Dương, "Một lời khen của Nhiên ca mà cậu nghĩ muốn là được à?"
Lạc Tân Dương lại cười xấu xa, "Để dành cho bà xã của anh à, tôi hiểu mà, tôi hiểu mà."
Cận Nhiên cười mắng, "Cút."
Bùi Hành Ngộ khẽ ho một tiếng, chờ Cận Nhiên ngẩng đầu liền liếc xéo hắn một cái. Cận Nhiên im lặng nửa giây, cũng khẽ ho, "Lại không nghiêm túc, cút khỏi Tử Vi Viên cho tôi!"
Bùi Hành Ngộ: "..."
Tống Tư Thâm từ đầu đến cuối chưa nói lời nào, chờ người khác báo cáo xong hết mới cất tiếng, "Đã phá hủy bệ phóng tên lửa của 2 cơ giáp cỡ trung, hệ thống đẩy của 3 cơ giáp cỡ nhỏ. Bệ phóng bị hư hại 50%, tên lửa còn lại 35%, hệ thống phòng ngự hư hại 60%."
Cận Nhiên ngẩn người, Tiểu Tống từ trước đến nay vẫn luôn là người điềm tĩnh cẩn thận nhất, sao lại đột nhiên liều lĩnh đến vậy?
Tống Tư Thâm trong lúc báo cáo vẫn không ngừng chống trả hỏa lực của Vinh Long. Cho dù hiện tại tên lửa đã sắp hết, hệ thống phòng thủ đã lung lay sắp đổ nhưng cậu vẫn không chịu lùi bước, bay lên hạ xuống, xoay trở tránh né đòn tấn công của đối phương, còn trở tay bắn ra một chùm pháo năng lượng, pháo ánh sáng, "ầm ầm ầm" đánh tới.
Bùi Hành Ngộ nhận ra giọng điệu của cậu không bình thường, trầm giọng, "Tống Tư Thâm, rút!"
Song song với giọng nói vừa vang lên, khoang chứa nhiên liệu của Tống Tư Thâm đã trúng đạn. Một tiếng "Bùm", ánh lửa lớn bùng lên giữa không trung. Cậu không những không sợ chết còn liên tiếp bắn thêm hai quả tên lửa!
Vì liên lạc không thể chậm trễ, Tống Tư Thâm sau khi bắn xong liền dừng tay, làm theo lệnh Bùi Hành Ngộ, "Rõ, tư lệnh."
Tống Tư Thâm dứt khoát điều khiển cơ giáp lùi về phía sau, nhìn tàu chỉ huy của Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ trong dải ngân hà cuồn cuộn phía trước, mắt cậu đỏ hoe, thân hình thiếu niên nhỏ bé khẽ run rẩy.
Châu Thước vừa mới sửa chữa hệ thống phòng thủ cho Khuyết Tử Mặc, cẩn thận tiếp cận rồi yêu cầu kết nối với hệ thống phòng thủ của Tống Tư Thâm, nhưng đợi một lúc vẫn không thấy phản hồi.
"Tống Tư Thâm?"
"Tống Tư Thâm? Cậu ổn không? Trả lời tôi nếu cậu nghe thấy?"
"Đã nhận." Tống Tư Thâm lấy lại bình tĩnh, kết nối để được sửa chữa, nhẹ nhàng nhấn nút mở hệ thống phòng ngự, thở phào một hơi.
Giọng của Bùi Hành Ngộ phát ra từ thiết bị truyền tin, "Tống Tư Thâm, trên chiến trường, chiến đấu không phải là lấy mạng đổi mạng. Chỉ lần này thôi, sẽ không có lần sau!"
Tống Tư Thâm mấp máy khóe môi, "Rõ, tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ bề ngoài lạnh lùng khiến không ai dám lại gần, thật ra anh rất tốt với tất cả mọi người trên Tử Vi Viên, tự mình đưa họ đi, cũng muốn tự mình đưa họ an toàn trở về.
Tống Tư Thâm hé miệng, hạ thấp giọng, không rõ ý tứ, "Thực xin lỗi tư lệnh."
Bùi Hành Ngộ không nghe thấy những lời này nên cũng không đáp lại, anh đang điều chỉnh chiến thuật để Tử Vi Viên giảm thiểu tỉ lệ thiệt hại xuống mức thấp nhất, không có thời gian phân tâm.
Vinh Long vừa vượt ngục chưa lâu, đối với cơ giáp đã không còn thuần thục như trước. Chỉ dựa vào kiểu liều mạng như cá chết quăng lưới mà muốn thắng thì không thể. Sau một thời gian chiến đấu, hắn đã biết mình không thể theo kịp trận chiến này nữa rồi.
"Toàn lực hỏa, tấn công!" Bùi Hành Ngộ dứt khoát ra lệnh.
"Rõ!" Mọi người đồng thanh, lần lượt khóa mục tiêu, tên lửa lao về phía Vinh Long như mưa sao băng, khói lửa phía chân trời xa xa như sắp nổ tung. Cận Nhiên nghiến răng, "Lần này liền..."
Giọng nói chợt dừng lại.
Trước mắt Cận Nhiên bỗng tối sầm, da đầu trong nháy mắt toát mồ hôi lạnh, cả người khẽ run lên. Chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng vang lên trên đầu, "Cận Nhiên."
Cận Nhiên theo phản xạ nắm lấy tay Bùi Hành Ngộ, "Anh có nhìn thấy gì không?"
"Không nhìn được." Giọng Bùi Hành Ngộ vẫn lạnh nhạt như vậy, nhưng hơi thở khó mà phân biệt. Tuy nói vậy nhưng tình huống lúc này anh cũng chưa từng gặp qua.
"Đừng sợ, không có việc gì."
Rất nhanh, đèn trong tàu lại lần nữa sáng lên, nhưng cảnh tượng thu vào đáy mắt có chút khiến Cận Nhiên kinh ngạc: Một chiến hạm cực lớn... Hệ thống phòng ngự có hình mặt mèo quỷ dị, âm thanh cảnh báo cho biết chỉ còn cách chưa đầy 10m.
Chiến hạm này không phải loại tầm thường, rất lớn, rất sống động, như một con mèo đang ngồi vắt chân trên mặt đất, tỏa ra một vẻ quỷ dị vừa ngay ngắn vừa "đoan trang."
Cận Nhiên vừa nhìn thấy nó, phía sau còn có vài cơ giáp loại nhỏ đi theo. Trên đầu con mèo còn có một dòng chữ dài lơ lửng viết gì đó, hắn nhìn cũng không hiểu rõ lắm.
"Cận Nhiên."
"Ừ?"
Bùi Hành Ngộ giãn mày, nhẹ nhàng nói, "Buông tôi ra."
Cận Nhiên ngẩn người, quay đầu lại liền đập ngay vào mắt: Chính mình từ lúc nào đã nắm chặt lấy cổ tay Bùi Hành Ngộ. Phần da trắng bị hắn siết đến đỏ bừng, vết hằn ngón tay còn càng lúc càng rõ.
Vừa rồi hắn vô thức theo bản năng mà nắm lấy, cũng quên mất phải buông ra.
"Anh có bị thương không?" Cận Nhiên buông tay.
Bùi Hành Ngộ rụt tay lại, khẽ xoa xoa vài cái, chịu đựng cơn đau, nói, "Không đáng ngại."
Khoảnh khắc ánh sáng vụt tắt, Cận Nhiên theo bản năng mà nắm lấy tay anh, như gọng kìm siết chặt không buông. Bên tai là giọng nói trầm thấp của hắn, "Không có việc gì, đừng sợ."
Bùi Hành Ngộ đã trải qua vô số chiến trường, chưa từng biết sợ là gì, cũng sẽ không có ai nắm chặt tay anh, nói với anh đừng sợ, chờ đến khi an toàn mới chịu buông tay anh ra.
"Cận Nhiên, cẩn thận một chút." Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, nhìn hệ thống phòng ngự của chiến hạm mèo khổng lồ trước mắt, nói, "Những kẻ lang thang trong Tinh tế rất khó lường, không ít cơ giáp đã bị mất tích trong tay bọn họ."
Tinh tế Liên Bang vẫn luôn có tin đồn rằng, trong ngân hà có một quán cà phê. Nói là cà phê nhưng thực chất là một nhóm người lang thang trong không gian Tinh tế, chuyên làm những trò quái gở trêu chọc người khác.
Nhóm người này nắm giữ rất nhiều bí mật của các quan chức cấp cao của Hoắc Nhĩ, tài nguyên khoa học kỹ thuật phong phú đến mức không thể tưởng tượng nổi. Chạm trán với bọn họ cơ bản chính là tự tìm đường chết.
Họ không thuộc bất kỳ quân đoàn nào, càng không thuộc về bất cứ Tinh hệ nào. Thậm chí so với đám hải tặc chỉ chuyên cướp đoạt tài nguyên, họ khuếch trương thế lực lại càng đáng sợ hơn.
"Không cần gây xung đột với họ, tìm cách rời khỏi đây, những người khác còn đang ở bên ngoài." Bùi Hành Ngộ lo lắng Tử Vi Viên không có anh chỉ huy sẽ gặp nguy hiểm, lông mày vẫn luôn nhíu chặt.
Cận Nhiên nói, "Ừm."
"Ai nha nha, đây là ai thế? Tử Vi Viên... sao có chút quen tai." Một giọng nam tử trẻ tuổi phát ra từ máy truyền tin, âm cuối hơi kéo dài, mang theo ý cười.
Người này nói chuyện chậm rãi, kết thúc mỗi câu đều như chứa ý đùa giỡn, ngọt đến phát ngấy.
Bùi Hành Ngộ nhíu mày, giọng nói không còn giống như lúc cùng Cận Nhiên nói chuyện mà trở nên lạnh lùng và thâm trầm, "Tử Vi Viên từ trước đến nay không hề gây thù chuốc oán với các người, cậu giở trò dẫn tôi vào tuyến đường này là có ý gì!"
Nam nhân khẽ cười, "Mời ngài uống cà phê, ngài tin không?"
Bùi Hành Ngộ quét mắt nhìn dòng chữ lơ lửng trên đầu con mèo "Tân Tam Khách", lạnh nhạt nói, "Không cần."
"Ai nha nha, Bùi tư lệnh thật là vô tình mà, người ta mời anh tới uống cà phê mà anh lại hung dữ như vậy, dọa mèo nhỏ sợ hết cả rồi. Ngoan ngoan không khóc không khóc, ba ba thương con." Hắn vừa dỗ dành vừa cao giọng, "Thục Phân, mang bình sữa củ cải trắng tới đây, bảo bảo bị dọa rồi."
"Cậu..." Bùi Hành Ngộ đang định lên tiếng thì bị Cận Nhiên đặt ngón tay lên môi anh, "suỵt", sau đó quay đầu nói với con mèo trước mặt, "Này, thằng nhóc con, cà phê không bán lại đi học thói trộm cướp nửa đường. Bùi tư lệnh không thích uống cà phê, mau cút đi."
"Meo!" Một tiếng mèo ré lên chói tai từ máy truyền tin phát tới. Bùi Hành Ngộ nhịn xuống chịu đựng cảm giác màng nhĩ đau nhức. Cận Nhiên cũng nghiêng đầu khó chịu, "suỵt", duỗi tay che tai Bùi Hành Ngộ lại. Sau đó trong máy truyền tin còn vang lên một giọng rống vô cùng thê lương.
"Suỵt...." Cận Nhiên nhíu nhíu mày, cảm giác được tiếng người và tiếng mèo thay nhau gào thét loạn xạ. Đợi âm thanh biến mất hắn mới buông tay khỏi tai Bùi Hành Ngộ, "Anh không sao chứ?"
"Không sao."
"Phương Thái Bạch, muốn ở đây kiếm chuyện với ông nội mi à, lại thiếu đòn rồi đúng không?"