Chương 42: Bảo vệ vợ

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 42: Bảo vệ vợ

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Nghe lời chút đi, vợ ngoan."
***
"Cận Nhiên!" Giọng Phương Thái Bạch run rẩy, không còn chút ý cười nào, thay vào đó là tiếng hét chói tai, "Mẹ kiếp, mày làm cái quái gì ở đây vậy!"
"Đến uống cà phê đó, tin không?" Cận Nhiên thản nhiên đáp trả.
Bùi Hành Ngộ đưa tay đặt lên tay Cận Nhiên, lắc đầu ra hiệu. Cận Nhiên nắm lấy tay anh, nhanh chóng cào nhẹ vào lòng bàn tay một cái, "Anh ở đây chờ tôi, tôi đi một lát rồi về ngay."
"Cận Nhiên." Bùi Hành Ngộ giữ lấy cổ tay hắn, "Tôi đi cùng cậu."
Cận Nhiên quay đầu, mỉm cười với anh, "Sao vậy? Chồng hát vợ theo à? Nếu không có việc gì thì anh cứ ở trên tàu, đừng ra ngoài. Tìm cách quay về tìm mọi người trước đi, đám tiểu tử đó không thể thiếu anh được."
Huống hồ, hắn còn có chuyện cần hỏi Phương Thái Bạch.
"Không được!"
Cận Nhiên cười, "Yên tâm đi, tôi còn phải về ly hôn với anh nữa mà." Nói rồi, hắn cúi người ghé sát vào tai anh, hạ thấp giọng, "Nghe lời chút đi, vợ ngoan."
Đồng tử Bùi Hành Ngộ khẽ run.
Cận Nhiên tiện tay cầm theo một bộ đồ bảo hộ, đi đến trước cửa tàu, quét mống mắt, cất tiếng nói lớn, "Phương Thái Bạch, mở cửa ra, ông nội mày đến rồi!"
Phương Thái Bạch cười nhạo, "Đến đi, bố đây cho mày chết không có chỗ chôn, đồ không biết sống chết!" Nói rồi, y vẫy tay về phía sau, "Linh Linh, mở cửa cho tên đó vào đây, cơ hội báo thù của ta đến rồi."
Y và Cận Nhiên đều ngang tài ngang sức, cuối cùng lại có ngày hắn rơi vào tay mình!
Linh Linh cúi đầu, giọng thiếu nữ nũng nịu, chậm rãi chạy đến bàn điều khiển, thành thạo vận hành chiến hạm mèo "Đường phèn nhân đậu" đến gần Tử Vi Viên.
Hai chiến hạm đã áp sát nhau, âm thanh cảnh báo vang lên lập tức. Cận Nhiên hít nhẹ một hơi rồi mở cửa khoang, mặc đồ bảo hộ vào, sau đó nhún chân nhảy một cái. Vừa đáp xuống, hắn lập tức trở tay về phía sau, đồng thời ngã lăn tại chỗ, vững vàng bảo vệ người kia trong ngực không chút sứt mẻ.
Cận Nhiên nhìn anh, gầm lên một tiếng, "Anh chán sống rồi sao!"
Bùi Hành Ngộ cảm thấy màng nhĩ tê dại, sắc mặt tái nhợt lắc đầu, ngực dâng lên từng trận máu tanh ngọt, phải cố gắng nuốt xuống mấy lần mới kìm được.
"Trên người anh còn có vết thương đấy, muốn chết hả!" Trái tim Cận Nhiên quả thực bị anh làm cho hoảng sợ. Vừa nãy nếu hắn không phản ứng nhanh đỡ được anh, có lẽ giờ anh đã ngã chết không chừng!
Cận Nhiên đội mũ bảo hộ lên cho anh. Lời nói tàn nhẫn đang chờ bật ra đến môi, chưa kịp nói đã nghe anh nhẹ nhàng thốt một câu khiến hắn nghẹn lại, "Tôi là trưởng quan, chỉ có cậu nghe lệnh tôi, không có chuyện tôi phải nghe lời cậu."
Cận Nhiên nghiến răng nghiến lợi, "Lão tử là chồng của anh đấy!"
Bùi Hành Ngộ đỡ bả vai đứng lên, khẽ lắc lư hai cái suýt ngã, "Chỉ trên giấy tờ thôi."
Cận Nhiên đánh anh một cái, nhưng hắn biết Bùi Hành Ngộ sẽ không để hắn đơn độc mạo hiểm một mình. Anh chính là người như vậy, là một chỉ huy, anh sẽ không để cấp dưới xông lên phía trước đối mặt nguy hiểm, giống như việc anh có thể một mình gánh vác cả thế giới trên vai.
Cánh tay đỡ người của hắn có chút vô lực, vừa tê vừa đau. Cận Nhiên nhìn anh lảo đảo như thể sắp ngã, liền ôm eo anh, lạnh giọng nói, "Anh còn dám như vậy tôi sẽ đánh dấu anh, biến anh thành người của tôi rồi xem anh còn dám làm càn hay không."
Bùi Hành Ngộ cùng hắn đi về phía cửa "Đường phèn nhân đậu". Nghe vậy, anh khẽ gập ngón tay, lông mi rũ xuống, "Cậu sẽ không làm vậy."
Cận Nhiên nhướng mày, "Anh xem thường tôi sao? Cho dù tôi thiếu hụt pheromone vẫn có thể đánh dấu anh đấy, muốn thử một chút pheromone cấp S không hả?"
"Không cần." Bùi Hành Ngộ khẽ thở dài. Âm thanh lọt qua lớp mũ bảo hộ tuy nhỏ nhưng Cận Nhiên mắt kém chứ tai nghe tuyệt đối không kém, hắn nghe rất rõ ràng.
"Cậu vất vả đến Tử Vi Viên muốn ly hôn với tôi, sẽ không vì một câu nói mà làm ra chuyện có lỗi với người mình thích đâu, người kia vẫn còn đang đợi cậu."
Cận Nhiên sửng sốt, ai đang đợi hắn cơ chứ?
Ồ, hắn có "người mình thích", chính vì người ấy mà hắn đến đây muốn ly hôn. Cận Nhiên vậy mà suýt chút quên mất, bị anh nhắc lại mới lập tức "xùy" một tiếng, "Biết thì tốt."
Hai người chậm rãi bước vào "Đường phèn nhân đậu."
Cận Nhiên đưa tay giúp Bùi Hành Ngộ tháo mũ bảo hộ xuống, sau đó cũng cởi áo bảo hộ trên người ném qua một bên. Nhìn một lượt cách bài trí bên trong, hắn liền cảm thấy đau hết cả răng.
Bên trong có mấy ngôi nhà cho mèo, cuộn len, cần câu mèo, đủ loại hình ảnh cơ giáp hình mèo, và hàng chục con mèo thuộc đủ giống loài khác nhau đang ngồi xổm trên căn nhà màu hồng. Thấy có người lạ đến, chúng liền thi nhau kêu "meo meo".
Người thanh niên ôm một con mèo trắng như tuyết trên tay, nép mình dựa trên chiếc ghế hình con mèo khổng lồ, tấm thảm nhung hồng nhạt lót bên dưới. Chốc chốc y lại gãi lưng cho con mèo cưng.
Bùi Hành Ngộ thầm đánh giá người này. Y hẳn là chủ nhân của "Tân Tam Khách", là người tên Phương Thái Bạch mà Cận Nhiên vừa gọi.
Người này không gì không biết, từ Liên Bang Tinh Tế cho đến các tinh hệ khác, không bí mật nào là không có y nhúng tay vào. Nhưng người này hỉ nộ ái ố thất thường, không thể không đề phòng.
Bọn họ chỉ có một chiến hạm, trong khi Phương Thái Bạch bên này có đến mấy chục chiếc. Phần thắng căn bản không có lấy một phần. Hiện tại không giống như lúc ở trạm trung chuyển, Cận Nhiên sẽ không có cơ hội may mắn như vậy. Bùi Hành Ngộ tuyệt đối sẽ không để hắn ở đây một mình.
Đôi mắt Phương Thái Bạch dừng lại trên người bọn họ hồi lâu, sau đó hướng Bùi Hành Ngộ nở nụ cười, "Bùi tư lệnh, anh thật khó mời nha. Quá tam ba bận, tôi mời ngài đến lần thứ tư mới mời được ngài đấy."
Bùi Hành Ngộ nhàn nhạt nhìn y một cái, không nói gì.
Phương Thái Bạch nghiêng đầu nói, "Linh Linh, pha cho khách hai ly cà phê."
Thiếu nữ từ bàn điều khiển nhảy xuống, hai tay kéo váy khom người, "Vâng, ông chủ."
Bùi Hành Ngộ nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy một cô gái đầu đội tai mèo, mặc đồ hầu gái trắng đen, phần eo mềm mại uyển chuyển lộ ra một chiếc đuôi mèo không dài không ngắn. Theo từng cử động của cô gái, chiếc đuôi cũng động theo, giống hệt như thật.
"..."
Bùi Hành Ngộ thu tầm mắt lại.
Tay Cận Nhiên vẫn luôn đặt trên eo anh. Bùi Hành Ngộ trên người còn có vết thương, hô hấp có chút không ổn định nên cũng không tránh khỏi hắn, như có như không dựa vào lực tay này để đứng vững. Tâm tình anh càng lúc càng căng thẳng.
"Sao lại không ngồi?" Phương Thái Bạch chỉ vào chiếc ghế hình mèo, vừa gãi lưng mèo cưng vừa mỉm cười, "Sợ trên ghế tôi có dao sao?"
Cận Nhiên "xùy" một tiếng, đỡ Bùi Hành Ngộ ngồi xuống, lập tức ghé sát tai anh nói nhỏ, "Pheromone tỏa ra rồi."
Tim Bùi Hành Ngộ run lên, anh thật sự ngửi thấy mùi Lan hoàng thảo thoang thoảng!
Cận Nhiên ngồi trên chiếc ghế khác nhưng cánh tay vẫn duỗi ra đỡ sau lưng Bùi Hành Ngộ, lặng lẽ thúc động một ít pheromone của mình để che đi mùi Lan hoàng thảo. Sau đó, hắn vắt chân, bình tĩnh hỏi Phương Thái Bạch, "Nói đi."
Phương Thái Bạch, "Nói cái gì?"
Cận Nhiên cười nhạo, "Cậu hao tốn hết tâm tư đưa bọn tôi đến nơi này, không phải chỉ để đùa giỡn cho vui đúng không? Có mục đích gì thì mau nói, tôi không rảnh ngồi uống cà phê nói chuyện tào lao với cậu đâu."
Một mùi hương ngọt lịm xông tới. Linh Linh đặt hai tách cà phê lên bàn, giọng nói ngọt ngào, "Hai vị khách quan, mời nếm thử tay nghề của Xuân Linh ạ."
Cận Nhiên, "..."
Tên tiểu tử này đặt tên cho người hầu thôi mà cũng vẫn theo cái phong cách mát mẻ thoát tục như vậy.
Hai người chẳng ai động vào. Phương Thái Bạch cũng không nóng nảy, híp mắt cười hỏi, "Tôi nghe nói lần này các người đến mang danh nghĩa bắt thổ phỉ nhưng thật ra là đi tìm Ngôi sao Thiên Hà đúng không? Thế nào, có tin tức gì chưa?"
Cận Nhiên hơi giật mình.
Bùi Hành Ngộ cũng giật mình. Chuyện này ngay cả Mạnh Như Tiền cũng không được biết, làm sao Phương Thái Bạch lại biết được!
Phương Thái Bạch cười híp mắt, đôi mắt như cánh hoa đào mềm mại lưu chuyển, lại vô duyên vô cớ khiến người ta rợn sống lưng. Bốn chữ "tiếu ý tàng đao" (cười giấu dao) gắn với y thật quá chuẩn.
"Tôi không có bất kỳ manh mối nào về Ngôi sao Thiên Hà. Cái này cũng chỉ là lời đồn đoán, cũng chưa từng có người nào thực sự nhìn thấy." Bùi Hành Ngộ nói.
Phương Thái Bạch lắc đầu, "Cái đó chưa chắc. Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà, nếu Bùi tư lệnh không chịu nói, vậy chúng ta trước hết xem qua thứ này đi, sau đó anh có thể đổi ý cũng chưa muộn."
Y quay đầu, "Tú Cẩm."
"Vâng, ông chủ." Một thiếu nữ mặc trang phục hầu gái xanh nhạt lên tiếng, màn hình giả lập lập tức được phóng ra, hiện rõ chiến trường bên ngoài khói lửa liên miên!
Lâm Khai Tuế tiếp nhận quyền chỉ huy, liều mình chống lại đòn tấn công của Vinh Long. Cơ giáp của Tử Vi Viên bị hư hại nặng, chật vật né tránh những đòn công kích, lại gian nan nghe lệnh chỉ huy mà phản kích.
Ngón tay Bùi Hành Ngộ bỗng nhiên siết chặt. Phương Thái Bạch lại thả lỏng tay, thiếu nữ tên Tú Cẩm lập tức tắt màn hình giả lập. Tiếng nổ vang trời cùng mệnh lệnh phát run dồn dập trong thoáng chốc cũng biến mất.
Tử Vi Viên là thứ duy nhất mà Bùi Hành Ngộ để tâm, tất cả bọn họ là điểm yếu của anh. Tiếng rên rỉ thống khổ này như một con dao sắc nhọn đâm vào tim và mắt anh.
Đáy mắt Bùi Hành Ngộ gần như muốn xé Phương Thái Bạch thành từng mảnh.
Phương Thái Bạch nhẹ nhàng vỗ về con mèo trắng trong ngực, đôi mắt hoa đào mỉm cười nói, "Bùi tư lệnh, hiện tại anh đã có thể nói manh mối Ngôi sao Thiên Hà cho tôi biết được chưa?"
Bùi Hành Ngộ lạnh lùng nhìn y, "Tôi không có manh mối nào hết, nhưng chỉ cần Tử Vi Viên có một người bị tổn hại, tôi liền bắt cậu trả lại gấp trăm ngàn lần!"
Phương Thái Bạch ngẩng đầu. Bên gáy chợt cảm thấy có vật nhọn lạnh ngắt dí vào, y thậm chí còn không thể nhận ra Bùi Hành Ngộ ra tay từ lúc nào!
"Anh giết tôi, vậy bọn họ chỉ có nước tuẫn táng mà thôi." Phương Thái Bạch không tránh né, cứ thế nhìn Bùi Hành Ngộ, "Bùi tư lệnh, tôi biết anh rất mạnh, giết tôi là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nhưng một khi tôi chết, toàn bộ Tử Vi Viên đều phải chôn cùng... còn cả em gái anh nữa."
Bùi Hành Ngộ cau chặt mày. Người này còn biết cả Yên Yên, xem ra tất cả tư liệu về anh e rằng đều đã bị điều tra kỹ càng, nói không chừng ngay cả thân phận Omega kia cũng đã biết!
Phương Thái Bạch nhìn Bùi Hành Ngộ thu tay, cười cười chỉ vào cốc cà phê, "Không uống sẽ lạnh đấy, cà phê lạnh rồi sẽ không ngon đâu. Có điều một trong hai ly này có độc, các người thương lượng một chút xem ai uống trước đi."
Cận Nhiên vẫn luôn không nói chuyện, tầm mắt dừng lại trên mặt Bùi Hành Ngộ, không bỏ sót một chút biểu cảm nào. Hắn muốn biết trong tình cảnh này, Bùi Hành Ngộ sẽ chọn gì.
Bùi Hành Ngộ căn bản không thèm suy nghĩ liền cầm lấy một ly, ngay lập tức bị Cận Nhiên nắm lấy tay, mắng anh một trận, "Biết cái gì đây không mà uống, đứng sau tôi!"
"Cận Nhiên, không được làm loạn..." Bùi Hành Ngộ muốn ngăn hắn nhưng không kịp. Cận Nhiên ném cái ly vỡ tan tành trên bàn, quay đầu nhìn anh, "Trưởng quan, ngài vừa rồi nói gì?"
Bùi Hành Ngộ đem mấy lời trách mắng lăn qua đầu lưỡi mấy lần, thế nào cũng không nói ra được. Anh muốn mắng hắn không nghe lời, nhưng hắn làm trái mệnh lệnh là vì muốn bảo vệ anh.
"Hồ nháo!"
Cận Nhiên hạ thấp giọng ghé vào tai anh, âm lượng vừa đủ cho hai người nghe thấy, "Tôi biết sai rồi. Anh hiện tại có thể nhân lúc tôi với cậu ta đàm phán mà nghĩ xem nên phạt tôi thế nào đi, tôi đều nghe anh, tuyệt đối không phản kháng anh đâu."
Hắn nói xong, lần nữa nhìn về phía Phương Thái Bạch, "Muốn manh mối Ngôi sao Thiên Hà, có thể cho, nhưng thông tin bổ ích như vậy cũng đâu thể để mình cậu chiếm trọn, đúng không?"